Drew Dudley
3,509,448 views • 6:14

I wanted to just start by asking everyone a question: Bao nhiêu người trong các bạn cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi tự gọi mình là nhà lãnh đạo? Đó, tôi đã hỏi câu này trên khắp mọi miền đất nước, và ở mỗi nơi tôi hỏi, dù bất cứ nơi đâu, vẫn luôn có một lượng lớn khán giả không giơ tay. Và tôi nhận ra rằng chúng ta đã coi sự lãnh đạo là một cái gì đó hết sức lớn lao. Một cái gì đó vĩ đại hơn chúng ta. Chúng ta coi lãnh đạo giống như việc thay đổi thế giới. Và chúng ta thường gán điều đó cho danh hiệu lãnh đạo, rồi coi danh hiệu đó như thể một thứ chúng ta xứng đáng được hưởng một ngày nào đó nhưng nếu ngay lúc này tự gắn nó cho chính mình chúng ta thường cảm thấy ngượng bởi việc đó đồng nghĩa với sự tự cao tự đại. Tôi rất quan ngại vì chúng ta dành quá nhiều thời gian ăn mừng những điều tuyệt vời mà hiếm có người làm được rồi chúng ta lại tự nhủ rằng chỉ có những thứ đó là điều duy nhất xứng đáng ăn mừng, sau đó chúng ta lại bắt đầu hạ thấp giá trị của những điều chúng ta có thể làm hằng ngày, bắt đầu coi thường những khoảnh khắc chúng ta thực sự là một nhà lãnh đạo mà không thừa nhận chúng, và không để bản thân cảm thấy vui vẻ về điều đó. Tôi đã rất may mắn trong 10 năm qua được làm việc với những con người tuyệt vời, những con người đã giúp tôi định nghĩa lại sự lãnh đạo theo cái cách mà khiến tôi hạnh phúc hơn. Do thời gian có hạn, tôi chỉ muốn chia sẻ với các bạn một câu chuyện mà phản ánh đúng đắn nhất định nghĩa đó.

Tôi từng tới thăm một trường học nhỏ tên là Đại học Mount Allison ở Sackville, New Brunswick, vào ngày cuối cùng ở đó, một cô gái đến gặp tôi và nói, "Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp anh." và cô ấy kể với tôi chuyện xảy ra 4 năm trước. Cô ấy nói, "Vào cái ngày trước khi nhập học, em ở khách sạn cùng bố mẹ, và em quá sợ hãi và tin rằng mình không thể làm được việc này, rằng em chưa sẵn sàng để học đại học, rồi em khóc. May thay bố mẹ em hiểu, và họ nói 'Nghe này, bố mẹ biết con sợ, nhưng hãy cứ đến trường ngày mai. Hãy cứ đến trường ngày đầu tiên, và bất cứ lúc nào con thấy mình không thể làm được, không sao cả, hãy cho bố mẹ biết, bố mẹ sẽ đưa con về nhà. Dù thế nào chúng ta vẫn yêu con.'"

Cô ấy nói, "Em đã đến đó, đứng trong hàng chuẩn bị đăng ký nhập học, rồi em nhìn quanh và nhận ra em không thể làm được. Em biết em chưa sẵn sàng. Em biết em phải từ bỏ." Và cô ấy kể, "Em đã quyết định, và ngay lúc đó, em thấy một sự thanh thản tuyệt vời. Em quay sang nói với bố mẹ rằng chúng ta cần về nhà, và vào đúng lúc đó, anh bước ra khỏi tòa nhà Hội Sinh Viên đội cái mũ ngớ ngẩn nhất mà em từng thấy trên đời." (Cười) "Nó thật tuyệt vời. Và anh đeo một tấm bảng lớn quảng cáo cho Shinerama, có nghĩa là Sinh Viên Chống Xơ Nang," - một quỹ từ tiện tôi làm việc trong nhiều năm - "và anh mang theo một xô đầy kẹo mút. Anh rảo vòng quanh và phát kẹo cho những người đứng trong hàng và nói về Shinerama. Đột nhiên anh tới chỗ em và dừng lại, nhìn chằm chằm. Trông thật sợ." (Cười) Cô gái này biết chính xác tôi đang nói đến cái gì. (Cười) "Rồi anh nhìn sang anh chàng đứng kế bên em, mỉm cười và cho tay vào xô, lấy một chiếc kẹo, chìa ra cho anh ấy và nói, 'Cậu cần phải tặng chiếc kẹo này cho người đẹp đang đứng cạnh cậu đấy.'" Và cô ấy nói, "Em chưa từng thấy ai đỏ mặt nhanh đến thế. Mặt anh ấy đỏ ửng lên, và thậm chí còn không nhìn em. Anh ấy chỉ đưa cái kẹo như thế này." (Cười) "Em thấy tội nghiệp anh chàng đó vô cùng nên đã nhận chiếc kẹo, ngay lập tức, trông vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm trọng và anh quay sang bố mẹ em, nói, 'Hãy nhìn đi. Nhìn đi. Mới ngày đầu tiên xa nhà, cô bé đã nhận kẹo từ người lạ rồi?!'" (Cười) Rồi cô nói, "Mọi người đều nghe thấy. Trong bán kính 6 mét mọi người đều bắt đầu hú lên. Em biết điều này có vẻ sến và cũng không biết tại sao em lại kể với anh, nhưng lúc đó khi mọi người cười phá lên, em biết em không nên từ bỏ. Em biết em đang ở nơi mà mình nên ở, và em biết mình đang ở nhà rồi, và em còn chưa từng nói chuyện với anh một lần nào trong suốt bốn năm qua, nhưng khi em nghe anh sắp rời đi, em phải tới và nói với anh rằng anh đã là một người vô cùng quan trọng trong cuộc sống của em, và em sẽ nhớ anh. Chúc anh may mắn."

Rồi cô ấy bước đi, còn tôi thì đứng im. Sau khi đi được vài bước, cô ấy quay lại và cười nói, "Anh cũng nên biết điều này nữa. Em vẫn hẹn hò với anh chàng kia sau bốn năm." (Cười)

Một năm rưỡi sau khi tôi chuyển tới Toronto, tôi nhận được thiệp mời dự đám cưới của họ.

Mấu chốt là đây. Tôi không nhớ gì cả. Tôi không nhớ chút gì về khoảnh khắc đó, tôi đã lục lọi trí nhớ của mình, bởi vì nó khá buồn cười và tôi hẳn phải nhớ đã làm điều gì đó, và tôi chẳng nhớ gì cả. Đó là một giây phút giúp tôi mở mắt và biến đổi để nghĩ rằng biết đâu tác động lớn nhất tôi từng làm được tới cuộc sống người khác, một giây phút khiến một cô gái bước tới trước mặt một người lạ bốn năm sau đó và nói, "Anh là một người vô cùng quan trọng trong cuộc sống của em," lại là một giây phút mà tôi còn không nhớ gì cả.

Có bao nhiêu người trong các bạn có khoảnh khắc kẹo mút, khoảnh khắc mà một người nói hoặc làm điều gì đó khiến bạn cảm thấy cuộc sống bạn tốt đẹp hơn? Được rồi. Có bao nhiêu người trong số các bạn đã cho họ biết điều đó? Đó, tại sao không? Chúng ta tổ chức sinh nhật, cái ngày mà bạn chỉ cần cố sống sót 365 ngày tiếp theo - (Cười) trong khi để những người khiến cuộc sống chúng ta đẹp hơn rời đi mà không hề biết điều đó. Mỗi một người trong số các bạn, mỗi một người là chất xúc tác cho một khoảnh khắc kẹo mút. Bạn đã làm cuộc sống của một ai đó tươi đẹp hơn bằng một thứ nào đó dù nói hay làm, và nếu bạn nghĩ bạn chưa từng, hãy nghĩ về những cánh tay không giơ lên khi tôi hỏi câu hỏi đó. Bạn chỉ là một trong số những người chưa biết rằng mình đã làm được.

Nhưng bạn sẽ sợ hãi khi nghĩ rằng chúng ta có sức mạnh như thế. Và càng đáng sợ hơn khi nghĩ chúng ta quan trọng đến thế với những người khác, bởi vì bao lâu chúng ta vẫn biến sự lãnh đạo thành một cái gì đó lớn hơn bản thân, bao lâu chúng ta vẫn nghĩ sự lãnh đạo vượt xa chúng ta, bao lâu chúng ta vẫn nghĩ về nó là thay đổi thế giới, chúng ta đã tự cho bản thân một lời ngụy biên để không trông đợi nó mỗi ngày từ chính bản thân chúng ta và những người khác.

Marianne Williamson nói rằng, "Nỗi sợ hại lớn nhất không phải là chúng ta không phù hợp. Nỗi sợ hãi lớn nhất chính là chúng ta còn mạnh mẽ hơn những thước đo. Chính ánh sáng của chúng ta, chứ không phải mảng tối, làm chúng ta sợ." Hôm nay tôi kêu gọi mọi người hãy vượt qua nó. Chúng ta cần phải vượt qua nỗi sợ hãi về ảnh hưởng lớn lao của chúng ta đối với cuộc đời của ai đó chúng ta cần vượt qua để tiến xa hơn nữa, và em trai em gái chúng ta, và con cái chúng ta sau này hoặc bây giờ, có thể nhìn và bắt đầu trân trọng những mối quan hệ tốt đẹp chúng ta gầy dựng hơn tiền bạc và sức mạnh của tên tuổi địa vị. Chúng ta cần tái định nghĩa lại sự lãnh đạo như những khoảnh khắc kẹo mút đó, chúng ta đã tạo ra bao nhiêu, chúng ta biết được bao nhiêu, bao nhiêu trong số đó được kế thừa, và bao nhiêu chúng ta đã nói lời cảm ơn. Bởi vì chúng ta đã biến sự lãnh đạo thành thay đổi thế giới, trong khi chẳng có thế giới nào cả. Chỉ có 6 tỷ cách hiểu về nó, và nếu bạn thay đổi cách nhìn của một người về nó, về những gì họ có thể làm, về sự quan tâm họ nhận được từ mọi người, về sức mạnh của một nhân tố thay đổi họ có thể trở thành, bạn đã thay đổi tất cả. Và nếu chúng ta hiểu sự lãnh đạo như vậy, tôi nghĩ nếu chúng ta tái định nghĩa lại sự lãnh đạo như thế, Tôi nghĩ chúng ta có thể thay đổi mọi thứ. Và nó là một ý tưởng đơn giản, nhưng tôi không hề nghĩ nó nhỏ bé, chân thành cảm ơn tất cả vì đã cho phép tôi chia sẻ với bạn ngày hôm nay.