Adam Grant
4,663,726 views • 13:28

Tôi muốn bạn nhìn quanh phòng một phút cố tìm ra kẻ hoang tưởng nhất nơi đây.

(cười)

Và sau đó hãy chỉ vào người đó.

(cười)

Ok, đừng làm thật đấy.

(Cười)

Là nhà tâm lý học tổ chức, tôi dành thời gian tại các công sở, tìm hiểu chứng Paranoia ở mọi nơi. Chứng bệnh do những người thích nhận tạo ra. Người luôn mang nặng lợi ích cá nhân. Đó tất cả những gì bạn làm cho tôi à. Ngược lại là người cho đi. là những người tương tác bằng cách hỏi, Tôi có thể làm gì cho bạn?

Đây là một cơ hội để các bạn nghĩ về phong cách của mình. Chúng ta đều có lúc cho và nhận. Cách bạn đổi xử với mọi người trong đa số thời gian, sẽ nói lên bạn là ai Tôi có bài kiểm tra nhỏ giúp

bạn tìm ra mình thuộc tuýt nào là cho hay nhận, bạn có thể thử bây giờ.

Bài kiểm tra mức độ tự luyến

Bước 1: dành ít thời gian để nghĩ về bản thân.

(Cười)

Bước 2: Nếu chuyển ngay đến bước 2 thì bạn không phải kẻ quá yêu bản thân rồi.

(Cười)

Điều duy nhất tôi nói ngày hôm nay mà không có số liệu nào nhưng tôi tin rằng bạn càng cười càng lâu với đoạn tranh này thì khả năng bạn là người nhận khá cao đấy.

(Cười)

Dĩ nhiên, không phải mọi người thích nhận đều tự luyến. Một số thường là những người nhận bị chịu khổ quá nhiều. và cũng có một kiểu khác người thích nhận khác mà ta không nói tới hôm nay, chứng RLNC chống đối xã hội.

(Cười)

Tôi từng tò mò rằng có bao nhiêu thái cực phổ biến và khảo sát trên 30000 người trong nhiều ngành của các nền văn hóa thế giới. Tôi thấy đa số mọi người đều ở ngay mức giữa cho và nhận. Họ chọn phong cách thứ ba nhóm dung hòa. Nếu bạn thuộc nhóm này, bạn thường cố gắng cân bằng giữa việc cho và nhận: Có cho có nhận—-Tôi sẽ giúp bạn nếu bạn làm điều gì đó cho tôi. Có vẻ đây là cách an toàn để sống. Nhưng nó có phải là cách có hữu ích và hiệu quả nhất? Câu trả lời cho câu hỏi này là Dứt khoát là... có lẽ.

(Cười)

Tôi nghiên cứu trên hàng chục tổ chức, hàng ngàn người. Tôi cho cả kỹ sư đo lường năng suất của họ đấy nhé.

(Cười)

Tôi quan sát nhóm sinh viên y khoa thậm chí doanh thu của những người bán hàng.

(Cười)

Và bất ngờ thay, người biểu hiện tồi tệ nhất trong số các nghề là người cho đi. Các kỹ sư hoàn thành việc ít nhất là những người giúp đỡ nhiều hơn những gì họ nhận. Họ quá bận làm công việc của người khác, nghĩa là họ đã dùng hết thời gian, công sức giành để hoàn thành công việc của họ. Trong trường y, những sinh viên kém nhất là những ai hưởng ứng mạnh mẽ nhất với khẩu hiệu: "Tôi thích giúp đỡ mọi người" Nó cho thấy những bác sĩ mà bạn tin tưởng là những người đến trường y mà không mong giúp đỡ ai cả.

(Cười)

Những người bán hàng có doanh thu thấp nhất thuộc vào những người hào phóng nhất. tôi tìm đến một trong số họ, người có mức điểm cho đi rất cao và đặt câu hỏi "Sao bạn cứ như hút vào công việc của mình thế?" tôi không hỏi theo kiểu đó đâu

(Cười)

Giá của sự hào phóng trong bán hàng là gì? Anh ấy trả lời: tôi chỉ dành sự quan tâm sâu sắc tới khách hàng thôi và tôi không bao giờ bán những sản phẩm dở tệ.

(Cười)

Vì thế chỉ vì tò mò. bao nhiêu trong các bạn tự nhận là người thích cho, nhận hay là dung hòa? Hãy giơ tay lên. Ồ, nhiều người hơn trước khi ta nói về vấn đề này.

Nhưng trên thực tế, có một sự thay đổi ở đây, dù người thích cho thường hy sinh bản thân họ nhiều hơn nhưng họ biết cách giúp cho tổ chức của họ tốt hơn. Chúng ta có hàng tá bằng chứng cho điều này rất nhiều nghiên cứu tần suất hành động cho đi tồn tại trong một nhóm hoặc tổ chức nơi có càng nhiều người thích giúp đỡ, chia sẻ và tư vấn thì tổ chức càng tiến bộ hơn thông qua các số liệu thu thập được: lợi nhuận, sự hài lòng từ khách hàng có nhiều nhân viên trung thành hơn— thậm chí chi phí điều hành thấp hơn. Nên người thích cho dùng phần lớn thời gian giúp đỡ người khác cải thiện đội nhóm của họ không may sau đó họ lại gặp nhiều khó khăn. Tôi muốn nói về những gì cần để xây dựng nền văn hóa nơi những người cho đi thành công.

Tôi tự hỏi, nếu người thích cho có kết quả tệ nhất, vậy ai là người có kết quả tốt nhất? Tin tốt là không phải là những người thích nhận. Những người này có xu hướng vươn lên nhanh nhưng thất bại cũng nhanh. và thua dưới tay của nhóm dung hòa. bạn là tuýt dung hòa bạn tin thế giới là "ăn miếng trả miếng". bạn gặp người thích nhận, bạn biết nghĩa vụ của bạn là thay địa ngục trừng phạt những người này.

(Cười)

đó là cách công lý thực thi.

Đa số mọi người là người dung hòa. và nếu bạn chỉ thích nhận, cuối cùng bạn cũng phải trả giá; gieo nhân nào thì gặt quả nấy. và kết luận hợp lý là: người có kết quả tốt nhất là nhóm dung hòa. Nhưng không phải họ. Trong mỗi công việc, tổ chức mà tôi nghiên cứu, kết quả lần nữa thuộc về những người thích cho.

Hãy nhìn dữ liệu tôi thu thập từ 100 nhân viên bán hàng, về doanh thu của họ. Bạn thấy đấy người thích cho đạt cả 2 thái cực. Họ nằm trong đa số người có doanh thu thấp nhất nhưng cũng có cả cao nhất. Điều này cũng tương tự với năng suất của các kỹ sư và sinh viên y khoa.

Người thích cho thuộc nhóm thấp và cao nhất tại mỗi số liệu thành công mà tôi có thể theo dõi. Câu hỏi đặt ra: Làm sao tạo ra một thế giới có mà nhiều người cho có cơ hội phát triển? Tôi nói về việc làm thế nào tạo ra nó, không chỉ trong các doanh nghiệp mà cả ở trường học, tổ chức phi lợi nhuận thậm chí chính phủ. Bạn đã sắn sàng chưa?

( Nâng ly)

Dù gì tôi cũng sẽ làm điều đó nhưng tôi đánh giá cao sự nhiệt tình.

(Cười)

Điều thực sự quan trọng đầu tiên: là bạn phải biết người cho là những người đáng quý nhất nhưng nếu họ không cẩn thận họ sẽ kiệt sức. vì thế hãy bảo vệ họ. Tôi đã học một bài học lớn từ mạng lưới tốt nhất của Fortune. Nhìn vào anh chàng chứ không phải con mèo nhé.

(Cười)

Tên anh ấy là Adam Rifkin. Một doanh nhân với nhiều chuỗi thành công dành lượng thời gian khổng lồ để giúp đỡ mọi người. Bí kíp anh có là 5 phút giúp đỡ. Bạn không cần phải trở thành Thánh mẫu Teresa hay Gandhi khi là một người cho. Chỉ cần những đóng góp nhỏ vào giá trị lớn đến cuộc sống người khác. Đơn giản như một lời giới thiệu giữa hai người mà họ có thể hỗ trợ lẫn nhau khi quen nhau. Bạn có thể chia sẻ kiến thức hay một chút phản hồi. Hay thậm chí đơn giản chỉ cần nói: Bạn biết không Tôi sẽ cố thử và tìm ra Nếu tôi có thể nhận ra những ai làm việc thầm lặng. thì năm phút giúp đỡ thực sự có ý nghĩa để giúp người cho tạo ranh giới và tự bảo vệ họ.

Vấn đề thứ hai nếu bạn muốn xây dựng nền văn hóa nơi người cho thành công, thì ở đó thì viêc tìm kiếm sự giúp đỡ phải là tiêu chuẩn nơi mọi người nhờ vả nhiều. Nơi này có thể gần nhà của các bạn đấy.

(Chẳng lẽ bạn luôn là người cho trong các mối quan hệ?)

(Cười)

Bạn sẽ thấy với người cho thành công là khi họ nhận ra thật tuyệt khi là người nhận. Nếu bạn điều hành một tổ chức thì dễ làm được điếu đó hơn nhiều. tạo điều kiện mọi người tìm sự giúp đỡ dễ dàng hơn. Tôi và vài đồng nghiệp cùng nghiên cứu tại vài bệnh viện. Và thấy rằng ở một số tầng, các y tá nhờ vả rất nhiều, các tầng khác lại rất ít. Điểm nổi bật ở các tầng có nhiều sự hỗ trợ chính là nơi đó sự giúp đỡ là tiêu chuẩn, nơi có một điều dưỡng chỉ làm duy nhất một việc là giúp đỡ các điều dưỡng khác trong khoa. Khi đã có vị trí đó, họ nói rằng; " không cần phải xấu hổ khi nhờ vả— nó đáng được khuyến khích".

Cần được giúp đỡ không chỉ bảo vệ sự thành công, và danh tiếng của người cho. Nó còn khiến nhiều người cư xử như người cho vì số liệu nói rằng khoảng 75-90% sự giúp đỡ ở các tổ chức bắt đầu từ lời đề nghị. Nhiều người không muốn nhờ vả vì không muốn là kẻ thiếu năng lực, họ không biết bắt đầu ở đâu, không muốn làm gánh nặng. Nếu không ai yêu cầu giúp đỡ, sẽ có nhiều người cho trong tổ chức thất vọng những ai thích bước lên và đóng góp, nếu họ chỉ biết ai được lợi và bằng cách nào.

Nhưng theo tôi điều quan trọng nhất, khi tạo ra nền văn hóa để người cho thành công, là suy tính xem bạn sẽ chọn ai vào đội của bạn. Bạn muốn một nền văn hóa của sự hào phóng tôi nghĩ nên mời thật nhiều người cho. nhưng hóa ra không phải người nhận tác động tiêu cực lên nền văn hóa thường giúp tăng gấp 2-3 lần tác động tích cực của người cho. Hãy nghĩ về điều này: một quả táo hư làm hỏng cả thùng táo, nhưng một quả trứng tốt không làm nên một chục trứng tốt Tôi không biết nó nghĩa là gì—

(Cười)

nhưng tôi mong bạn có thể.

hãy để những người nhận vào đội của bạn và rồi những người cho sẽ ngừng giúp đỡ. họ sẽ nói: tôi bị một đàn rắn và cả mập vây quanh. sao tôi phải đóng góp? Trong khi nếu một người cho vào, sẽ không có sự bùng nổ của hào phóng. Mọi người sẽ đều nghĩ "Tuyệt, anh ấy làm được hết công việc của ta" Nên để thuê, lọc và xây dựng đội ngũ hiệu quả không phải là chọn người cho mà là loại người nhận. Nếu không làm tốt sẽ có lỗi với người cho và người trung gian. Người cho luôn hào phóng khi họ không lo lắng về hậu quả. Và vẻ đẹp của người dung hòa là tuân theo tiêu chuẩn.

Vậy làm sao tìm ra người nhận khi chưa quá muộn? Chúng ta rất tệ trong việc tìm ra người nhận, đặc biệt là từ ấn tượng ban đầu. Có một loại tính cách thường đánh lạc hướng chúng ta. Ta thường gọi là Dễ chịu, một thước đo tính cách qua các nền văn hóa. Người dễ chịu thân thiện, ấm áp tốt bụng và lịch sự. Bạn sẽ tìm thấy ở người Canada—

(Cười)

Có một cuộc thi quốc gia tìm ra khẩu hiệu của người Canada và điền vào chỗ trống "Người Canada như..." tôi nghĩ người thắng sẽ điền là "si-rô Cây phong" hoặc "khúc côn cầu". Khẩu hiệu người Canada chọn là: Tôi không đùa đâu nhé— Thuận theo hoàn cảnh như người Canada.

(Cười)

Bây giờ, dành cho các bạn những ai khá dễ chịu hoặc có hơi " Canada" một chút bạn đã có nó ngay rồi. Sao để nói tôi là bất kỳ điều gì khi mà đang cố thích nghi việc làm hài lòng mọi người? Người khó chịu ít khi làm thế. Họ thiên về chỉ trích, hoài nghi thách thức, còn hơn cả những người học luật.

(Cười)

Không phải chuyện đùa đâu.

(Cười)

Nên tôi luôn giả định người dễ chịu là người cho, người khó chịu là kẻ thích nhận. Nhưng khi thu thập dữ liệu, thật sửng sốt khi không có liên quan giữa các đặc điểm, vì thực ra dễ chịu và không dễ chịu là ngụy trang bên ngoài. Làm sao để hài lòng khi tương tác? Trong khi cho-nhận xuất phát từ bên trong: Giá trị của bạn là gì? Ý định với người khác là gì

Muốn đánh giá chính xác một người, hãy chọn lúc các chuyên gia trong này đang chờ để vẽ từng cặp một.

(Cười)

Rất dễ nhận ra người dễ chịu: bởi họ luôn nói có. Kẻ thích nhận khó chịu cũng dễ tìm ra dù cho ta phải gọi họ bằng cái tên khác.

(Cười)

Chúng ta quên mất hai sự kết hợp khác. Có những người khó chịu thích cho trong nhóm. Bên ngoài họ cục cằn và khó khăn nhưng bên trong họ đặt lợi ích người khác trong tim. Như các kỹ sư hay nói: Người khó chịu thích cho— có giao diện xấu nhưng hệ điều hành tuyệt vời.

(Cười)

Chỉ khi họ giúp bạn.

(Cười)

Người khó chịu-cho được đánh giá thấp nhất vì các phản hồi của họ là chỉ trích chẳng ai muốn nghe nhưng ai cũng cần nghe. Ta cần có một công việc để đánh giá đúng họ như ngừng viết những thứ này càng sớm và nói "này, con nhím kia, hẳn là kẻ thích nhận ích kỷ".

Loại thứ hai là một sai lầm nếu quên mất nó— Người nhận-dễ chịu hay kẻ lừa đảo. Người này"miệng nam mô, bụng bồ dao găm".

(Cười)

Cách yêu thích để tôi nhận ra họ khi phỏng vấn là hỏi một câu hỏi, Có thể cho tôi biết tên bốn người ảnh hưởng cơ bản lên sự nghiệp của bạn? Người cho sẽ đưa ra 4 cái tên, mà tất cả đều có ảnh hưởng hơn họ. vì họ rất giỏi hôn rồi đá ai đó xuống. Người cho lại đưa ra cái tên ít ảnh hưởng hơn, không có nhiều quyền lực, không có ích lợi với họ. và hãy đối mặt với nó, học cách đoán tính cách bằng việc xem họ đối xử với phục vụ nhà hàng hay tài xế Uber.

Nếu ta làm tốt, nếu có thể loại kẻ nhận khỏi tổ chức, khiến cho việc nhờ vả an toàn, bảo vệ những người nhận và làm tốt nó để họ theo đuổi lý tưởng của họ cũng như cố gắng giúp đỡ người khác, ta thực sự sẽ thay đổi định nghĩa của thành công. thay vì là chiến thắng các cuộc thi, con người chỉ thành công khi đóng góp thật sự.

Tôi tin con đường thành công ý nghĩa nhất là giúp những người khác thành công. Nếu ta có thể truyền niềm tin rằng ta có thể đảo ngược chứng hoang tưởng thành cái tên. gọi là "Pronoia". Pronoia là niềm tin ảo tưởng rằng người khác đang âm mưu làm bạn hạnh phúc.

(Cười)

Họ sẽ ở sau lưng bạn và nói những điều tuyệt vời về bạn. Điều tuyệt vời của nền văn hóa của người cho không phải hư ảo— mà là sự thật. Tôi muốn sống ở nơi có những người cho thành công và tôi mong các bạn sẽ giúp tôi cùng nhau tạo ra thế giới đó.

Cảm ơn rất nhiều!

(Vỗ tay)