Khi tôi còn là một đứa trẻ, có một quyển sách trên bàn cà phê trong phòng khách, chỉ cách cửa nhà vài bước. Phòng khách chính là ấn tượng đầu tiên. Phòng khách của chúng tôi có thảm màu trắng và một món đồ cổ trong bộ sưu tập quý giá của mẹ tôi. Căn phòng đó tượng trưng cho sự hy sinh của nhiều thế hệ trước, những người, vì nghèo túng hay chính sách, không có nổi một bộ sưu tập chứ chưa nói đến một căn nhà trung lưu để chứa chúng. Căn phòng đó đúng ra phải được giữ hoàn hảo. nhưng tôi cứ liều mình xáo trộn nó mỗi ngày chỉ để thấy quyển sách đó. Trên bìa sách, một người phụ nữ tên Septima Clark, ngồi trong một tư thế hoàn hảo với gương mặt ngẩng cao. Bà có mái tóc thắt bím màu muối tiêu hoàn hảo tạo nếp xuống hai bên đầu, sự kiêu hãnh và khôn ngoan tỏa ra từ làn da đen của bà. Septima Clark là một nhà hoạt động và giáo dục, người mà tôi đã lấy làm hình mẫu cho sự nghiệp của mình. Nhưng trên tất cả mọi từ ngữ mà bà từng nói, duy nhất bức hình đó của Septima Clark, đã định nghĩa cho sự tự tin trong tôi ngay trước cả khi tôi biết đến nó. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng tự tin là thứ mà ta thường đánh giá thấp. Ta xem nó như thứ có-thì-tốt thay vì phải-có. Ta đề cao giá trị của hiểu biết và nguồn lực lên trên kĩ năng mềm về sự tự tin. Nhưng hầu hết các mặt, chúng ta hiện có nhiều hiểu biết và nguồn lực hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử, và sự bất công lẫn thách thức vẫn còn hiện hữu. Nếu hiểu biết và nguồn lực là tất cả những gì ta cần, chúng ta đã không chỉ tiến được tới đây. Tôi tin rằng sự tự tin là một trong những biến số chính bị thiếu trong công thức. Tôi hoàn toàn bị ám ảnh về sự tự tin. Đó là hành trình quan trọng nhất của cuộc đời tôi, hành trình mà, thật lòng, tôi vẫn còn đang đi. Tự tin là mồi lửa cần được nhóm lên trước tất thảy mọi thứ. Tự tin là sự khác biệt giữa được truyền cảm hứng và thật sự bắt tay vào làm, giữa thử làm và cố gắng hoàn thành. Sự tự tin giúp ta tiếp tục tiến bước ngay cả khi thất bại. Tựa của cuốn sách trên chiếc bàn cà phê đó là "Tôi Mơ Về Một Thế Giới," và hôm nay, tôi mơ về một thế giới nơi sự tự tin giúp ta biến những giấc mơ táo bạo nhất thành hiện thực. Đó chính xác là thế giới mà tôi muốn tạo ra trong lớp học của mình khi còn là một giáo viên, như thế giới tưởng tượng kì ảo của Willy Wonka, nhưng mang tính học thuật hơn. Tất cả học trò của tôi đều là da đen hoặc da màu. Tất cả các em đều lớn lên trong cảnh nghèo túng. Một số là người nhập cư, một số khuyết tật, tất cả là những người có ít lí do nhất để có thể trở nên tự tin. Vì thế, việc xây dựng một lớp học giúp thúc đẩy tự tin là cực kỳ quan trọng, để các em có thể học cách đối đầu cùng với sự tự tin cần để định hình lại thế giới theo cách mà chúng mong muốn. Sau tất cả, kĩ năng học thuật có ích gì nếu không có sự tự tin để ứng dụng, để bước ra và thay đổi thế giới. Giờ, tôi sẽ kể cho các bạn về hai em học sinh của tôi, Jamal và Regina. Tôi đã đổi tên, nhưng câu chuyện về các em vẫn không đổi. Jamal đặc biệt tỏa sáng, nhưng thiếu sự tập trung. Thằng bé hay nhấp nhỏm trên ghế khi làm việc độc lập, và không bao giờ ngồi yên quá ba hoặc bốn phút. Học sinh như Jamal có thể khiến những giáo viên mới bối rối vì họ không biết cách hỗ trợ những trẻ như vậy. Tôi đã dùng cách tiếp cận trực tiếp. Tôi thương lượng với Jamal. Nếu có thể tập trung học, em ấy có thể làm thế ở bất kỳ đâu trong phòng học, ở dưới sàn, ở đằng sau bàn của tôi, ở trong tủ của cậu bé, vốn là nơi ưa thích của cậu. Môn học Jamal không ưa nhất là viết, thằng bé không bao giờ muốn đọc cái mình viết ra trước cả lớp, nhưng chúng tôi vẫn đang cố gắng. Một hôm, tôi quyết định giả lập cuộc bầu cử tổng thống năm 2008 trong lớp của mình. Những học sinh lớp ba của tôi phải nghiên cứu viết một bài diễn thuyết ngắn cho ứng viên mà các em chọn: Barack Obama, Hillary Clinton hay John McCain. Người được chọn nhiều nhất đã quá rõ, nhưng có một em đã chọn John McCain. Đó là Jamal. Jamal, cuối cùng, cũng chịu đọc cái mà em viết ra trước cả lớp, và khiến chúng tôi sững sờ với khả năng của mình. Cũng như bố của Jamal, John McCain là một cựu binh, và cũng như bố đã bảo vệ cho em, Jamal tin rằng John McCain sẽ bảo vệ cả quốc gia. Ông ấy không phải ứng viên mà tôi sẽ chọn, nhưng điều đó không quan trọng, vì cả lớp đã bùng nổ những tràng pháo tay, đứng lên khen ngợi cho người bạn dũng cảm Jamal người, cuối cùng, cũng xuất hiện trong dáng vẻ tự tin nhất của mình, lần đầu tiên trong năm đó. Tiếp theo, chúng ta có Regina. Regina cũng xuất sắc như vậy nhưng năng động hơn. Cô bé chắc chắn sẽ hoàn thành bài tập sớm, và bắt đầu công cuộc làm xao nhãng các bạn khác. (Tiếng cười) Đi lại, nói chuyện, chuyền những mẩu giấy mà giáo viên ghét nhưng bọn trẻ lại thích Các bạn cũng trông như đã chuyền rất nhiều mẩu giấy như thế. (Tiếng cười) Bất chấp lý tưởng cao vợi đặt ra cho lớp của mình, tôi vẫn thường quay với bản năng, đặt kỉ luật lên trên sự tự tin. Regina là một "lỗi" trong hệ thống mà tôi muốn vạch ra. Một người thầy giỏi có thể sửa đổi hành vi sai lệch nhưng vẫn là thần tượng trong mắt học trò mình. Nhưng vào ngày đặc biệt đó, tôi đã chọn cách kiểm soát già cỗi, tôi quát lên, và hành động của tôi không nói với Regina rằng hành động của con bé đang gây xao nhãng mà là chính bản thân Regina là sự xao nhãng. Tôi nhìn thấy ánh sáng vụt tắt trong mắt con bé, đó là tia sáng khơi lên niềm vui trong lớp của tôi. Tôi đã vừa dập tắt nó. Cả lớp trở nên căng thẳng, và chúng tôi không thể hồi phục suốt phần còn lại của ngày. Rất nhiều lần tôi nghĩ về ngày hôm đó, nhiều lần tôi cầu nguyện mình đã không gây nên thương tổn kinh khủng như thế, vì với tư cách là một phụ nữ cũng từng là một bé gái như Regina, tôi biết tôi có thể vô tình bước đầu giết đi sự tự tin của em mãi mãi. Sự thiếu tự tin kéo ta xuống đáy và đè nặng lên chúng ta, đẩy ta vào đám mây mù của những từ không thể, không xảy ra và không khả thi. Không có tự tin, chúng ta bị mắc kẹt, và khi mắc kẹt, ta, thậm chí, còn không thể bắt đầu. Thay vì bị sa lầy trong những gì có thể gây cản trở, sự tự tin mời gọi chúng ta thể hiện một cách quyết liệt. Tất cả chúng ta đều cư xử khác đi khi chắc chắn mình có thể chiến thắng so với khi chỉ hy vọng mình sẽ làm được. Đây có thể là một bài kiểm tra hữu ích. Nếu không có đủ tự tin, có thể bạn cần điều chỉnh lại mục tiêu của mình. Nếu quá tự tin, có thể là do bạn không có căn cứ thực tế. Không phải ai cũng thiếu tự tin. Trong xã hội này, một số người dễ dàng tìm được sự tự tin hơn vì phù hợp hơn với hình mẫu lãnh đạo được ưa thích. Chúng ta tưởng thưởng cho sự tự tin ở một số người và trừng phạt sự tự tin ở một số người khác, trong khi có quá nhiều người đang sống mỗi ngày mà không có được tự tin. Với một số trong chúng ta, tự tin là một lựa chọn mang tính cách mạng và sẽ thật đáng tiếc nếu để những ý tưởng hay nhất của ta bị chôn vùi và những giấc mơ tươi sáng nhất mãi chỉ là giấc mơ, tất cả chỉ vì thiếu đi sự tự tin. Đó không phải là rủi ro mà tôi sẵn sàng chấp nhận. Vậy làm thế nào để mở khoá tự tin? Trong ước tính của tôi, cần ít nhất ba điều: sự cho phép, cộng đồng và óc tò mò. Sự cho phép sinh sự tự tin, cộng đồng nuôi dưỡng nó và óc tò mò khẳng định nó. Trong giáo dục, chúng tôi có một câu nói: "Bạn không thể là những gì bạn không nhìn thấy". Khi còn là một cô bé, tôi không thể thể hiện sự tự tin nếu không có ai đó chỉ cho tôi. Gia đình tôi thường làm mọi thứ cùng nhau, gồm cả những thứ tẻ nhạt như mua một chiếc xe mới, và mỗi khi làm điều này, tôi đều chứng kiến bố mẹ làm theo một cách duy nhất. Chúng tôi sẽ tới đại lý, và bố tôi sẽ ngồi trong khi mẹ tôi chọn lựa. Khi mẹ tìm thấy chiếc xe mà bà thích, họ sẽ đến gặp người bán, và lần nào, người bán cũng dành sự chú ý và xoay cơ thể về phía cha tôi, cho rằng ông là người kiểm soát túi tiền và do đó, nắm quyền giao dịch này. Họ nói, "Ngài Packnett, chúng tôi phải làm gì để ông mua chiếc xe này hôm nay?" Bố tôi trả lời trăm lần như một. Ông sẽ chậm rãi và im lặng chỉ vào mẹ tôi và sau đó, khoanh tay lại. Hoàn toàn có thể là một cú sốc khi phải đàm phán về tiền bạc với một phụ nữ da đen ở thập niên 80,
nhưng bất kể đó là gì, tôi sẽ xem mẹ tôi thương lượng ra trò cho đến khi các đại lý này đồng ý bán với giá như cho. (Tiếng cười) Bà chẳng bao giờ nở nụ cười. Bà chẳng bao giờ sợ phải bỏ đi. Tôi biết mẹ chỉ nghĩ bà đã chốt được món hời với chiếc minivan, nhưng những gì bà thực sự đang làm là cho phép tôi thách thức kỳ vọng và tự tin thể hiện kỹ năng của tôi bất kể ai nghi ngờ. Sự tự tin cần được cho phép để tồn tại và cộng đồng là nơi an toàn nhất để thử tự tin. Tôi tới Kenya năm nay để tìm hiểu về việc trao quyền cho phụ nữ trong cộng đồng phụ nữ Maasai. Tôi đã gặp một nhóm phụ nữ trẻ, gọi là Đội Sư Tử, một trong những cộng đồng kiểm lâm toàn nữ đầu tiên của Kenya. Tám phụ nữ trẻ, dũng cảm này đang làm nên lịch sử khi đang độ tuổi thiếu niên, và tôi hỏi Purity, người nói nhiều nhất trong số họ: "Em có bao giờ sợ không?" Tôi thề với bạn, tôi muốn xăm câu trả lời của em ấy lên khắp người tôi. Em nói: "Tất nhiên rồi, nhưng các chị em là chỗ dựa cho em. Họ nhắc nhở em rằng chúng ta sẽ tốt hơn những người đàn ông này và chúng ta sẽ không thất bại." Sự tự tin của Purity để theo dấu sư tử và tóm những kẻ săn trộm, không đến từ khả năng thể thao hay thậm chí, chỉ là niềm tin. Sự tự tin đó được nâng đỡ bởi tình chị em, bởi cộng đồng. Về cơ bản, những gì em ấy nói là nếu tôi có bao giờ hoài nghi, tôi cần bạn ở đó để lấy lại hy vọng và dựng lại lòng tin của mình. Trong cộng đồng, tôi có thể tìm thấy sự tự tin của mình và sự tò mò của bạn có thể khẳng định nó. Vào giai đoạn đầu sự nghiệp, tôi đã lãnh đạo một sự kiện lớn và nó đã không diễn ra đúng kế hoạch. Tôi nói dối đấy. Nó thật tệ. Và khi mổ xẻ nó với quản lý, tôi đồ rằng cô ấy sẽ điểm qua danh sách mọi sai lầm mà tôi từng mắc phải, kể từ khi sinh ra. Nhưng không, thay vào đó, cô mở đầu bằng một câu hỏi: Ý định của bạn là gì? Tôi ngạc nhiên nhưng thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy biết rằng tôi đã tự dằn vặt mình và câu hỏi đó đã gợi ý cho tôi học hỏi từ sai lầm thay vì huỷ hoại thêm sự tự tin vốn đã mong manh trong tôi. Sự tò mò mời gọi mọi người chủ động học hỏi từ sai lầm. Buổi nói chuyện đó giúp tôi tiếp cận dự án tiếp theo với kỳ vọng thành công. Sự cho phép, cộng đồng, óc tò mò: tất cả là những thứ ta cần để nuôi dưỡng sự tự tin thứ cần kíp để giải quyết những thách thức lớn nhất và xây dựng thế giới mà ta mơ ước, một thế giới nơi không còn bất bình đẳng và công lý hiện hữu, một thế giới nơi ta có thể tự do ở bên ngoài lẫn bên trong vì ta biết không ai thật sự tự do cho đến khi tất cả đều được tự do. Một thế giới không bị sự tự tin làm nhụt chí khi nó đến từ một phụ nữ hay người da màu, hay từ bất cứ thứ khác với hình mẫu lãnh đạo được ưa thích. Một thế giới biết rằng sự tự tin đó chính là chiếc chìa khóa ta cần để mở khóa tương lai mà ta muốn. Tôi có đủ tự tin để tin rằng
thế giới đó sẽ thực sự đến, và chúng ta là những người biến nó thành hiện thực. Xin cám ơn rất nhiều.
(vỗ tay)