34,055,745 views • 20:19

Tôi sẽ bắt đầu với điều này: vài năm trước, một nhà tổ chức sự kiện gọi cho tôi bởi lúc đó tôi đang tính tổ chức một buổi nói chuyện. Và cô ấy đã gọi, cô ấy nói, "Tôi thực sự thấy khó để có thể viết về cô trên một tờ rơi nhỏ." Và tôi nói, "Vậy thì điều khó khăn đó là gì vậy?" Và cô ấy trả lời, "À, tôi đã thấy cô nói chuyện, và tôi tính là sẽ gọi cô là một nhà nghiên cứu, tôi nghĩ, nhưng tôi lo là nếu tôi gọi cô như là một nhà nghiên cứu thì không ai sẽ đến dự, bởi vì họ sẽ nghĩ cô thật là tẻ nhạt và không thực tế." (Cười lớn) OK. Và cô ấy nói, "Nhưng điều làm tôi thích ở những buổi nói chuyện của cô đó là cô là một người kể chuyện." Vì thế tôi nghĩ tôi chỉ cần gọi cô là người kể chuyện." Và dĩ nhiên con người học thuật trong tôi phản ứng như là, "Cô tính gọi tôi là cái gi?" Và cô ấy nói, "Tôi tính sẽ gọi cô là người kể chuyện." Và tôi nói, "Sao không gọi là phù thủy đi?" (Cười lớn) Tôi tự nhủ "Hãy nghĩ về điều này trong giây lát." tôi cố lấy hết dũng khí. Và tôi nghĩ, tôi là người kể chuyện. Tôi là một nhà nghiên cứu về bản chất của sự việc. Tôi nhặt nhạnh những câu chuyên; đó là những gì tôi làm. Và có lẽ những câu chuyện chỉ là những dữ liệu có tâm hồn. Và có lẽ tôi chỉ là một người kể chuyện. Và thế là tôi nói, "Cô biết không? Tại sao cô không gọi tôi là nhà nghiên cứu-người kể chuyện." Và cô cười, "Haha. Không có cách gọi đó." (Cười lớn) Vì thế tôi là nhà nghiên cứu-người kể chuyện, và điều tôi tính nói với các bạn ngày hôm nay — chúng ta sẽ nói về việc mở rộng sự cảm nhận — và vì thế tôi muốn chia sẻ với các bạn và kể một số câu chuyện về một mảng trong nghiên cứu của tôi về cơ bản, đã mở rộng cảm nhận của chính tôi và quả thực đã thay đổi cách tôi sống và yêu thương và làm việc cũng như làm mẹ.

Và sau đây là nơi mà câu chuyện của tôi bắt đầu. Khi tôi là một nhà nghiên cứu trẻ, một nghiên cứu sinh vào năm đầu tiên, tôi có một giáo sư hướng dẫn nghiên cứu người đã nói vói chúng tôi rằng, Và đây là điều quan trọng, nếu bạn không thể đo lường một thứ gì đó, nghĩa là thứ đó không tồn tại." Và tôi đã nghĩ ông ấy chỉ nói bông đùa với tôi. Tôi hỏi lại, "Thật hả?" và ông ấy trả lời "Hoàn toàn đúng." Bạn cũng nên biết là tôi đã tốt nghiệp đại học với chuyên ngành xã hội học, có bằng thạc sỹ xã hội học và tôi đang chuẩn bị để lấy bằng tiến sỹ về xã hội học, vì thế toàn bộ con đường học vấn của tôi được bao quanh bởi những người khá tin tưởng rằng cuộc sống thật lộn xộn, hãy chấp nhận nó. Và tôi thì cho là cuộc sống thì lộn xộn thật gột rửa nó, sắp xếp nó lại và đặt nó vào trong một cái hộp đựng cơm (Cười lớn) để thấy là tôi đã tìm ra con đường của mình, để tìm được ngành nghề dành cho tôi — một trong những quan điểm lớn trong xã hội học là len lỏi vào trong những vấn đề nan giải của công việc đó. Và tôi giống như là, giữ chặt những thứ khó khăn đó trong đầu và xem xét nó và được toàn điểm A Đó chính là công thức của tôi. Và thế là tôi đã rất thích thú về điều đó. Và tôi nghĩ, bạn biết không, đây là nghề nghiệp của tôi, bởi vì tôi thích những vấn đề hóc búa. Nhưng tôi muốn khiến chúng không còn là vấn đề nan giải nữa. Tôi muốn hiểu chúng. Tôi muốn đi sâu vào những điều này Tôi biết điều này là quan trọng và cố phơi bày nó ra cho mọi người được thấy.

Và chỗ mà tôi bắt đầu đó là với sự kết nối. Bởi vì, khi mà bạn là nhà xã hội học trong 10 năm trời, điều mà bạn nhận ra đó là sự kết nối là lý do tại sao chúng ta ở đây. Nó là điều mang lại mục tiêu và ý nghĩa cho cuộc sống của chúng ta. Đó là tất cả những gì về nó. Không phân biệt bạn khi nói chuyện với những người làm việc về công bằng xã hội, sức khỏe tâm thần, hay lạm dụng, bỏ rơi, chúng ta luôn nhận thấy rằng sự kết nối, cái khả năng cảm nhận được kết nối — về mặt thần kinh thì đúng là chúng ta được nối với nhau — đó chính là lý do tại sao chúng ta ở đây. Vì thế tôi nghĩ, tôi sẽ bắt đầu với sự kết nối. Chắc hẳn bạn biết rõ tính huống khi mà bạn nhận được đánh giá từ bà chủ của mình, và bà ấy chỉ cho bạn 37 thứ bạn làm thực sự tốt, và một thứ — một cơ hội để làm tốt hơn? (Cười lớn) Và tất cả mọi thứ bạn có thể nghĩ tới là cơ hội để cải thiện, phải không? Rõ ràng đó cũng là cách mà công việc của tôi đã vận hành, bởi vì, khi bạn hỏi mọi người về tình yêu, họ nói cho bạn về sự đổ vỡ. Khi bạn hỏi mọi người về sự gắn kết, họ nói cho bạn những kinh nghiệm khủng khiếp nhất của việc bị loại bỏ ra ngoài. Và khi bạn hỏi mọi người về sự kết nối, những câu chuyện mà họ kể cho tôi là về sự chia ly.

Và rất nhanh — chỉ khoảng 6 tuần nghiên cứu — tôi đã tìm một thứ không tên mà hoàn toàn làm sáng tỏ sự kết nối theo cái cách mà tôi không hiểu được và chưa từng thấy. Tôi đã rút khỏi nghiên cứu và suy nghĩ, tôi cần phải hiểu được nó là gì. Và nó hóa ra là sự xấu hổ. Và xấu hổ thì thật dễ hiểu như là nỗi sợ bị chia cắt. Có những điều gì về tôi nếu những người khác biết hoặc thấy nó, thì tôi sẽ không còn đáng để kết bạn. Những điều tôi có thể nói với bạn về nó: nó mang tính đại chúng; ai cũng gặp phải cả. Chỉ những người không trải qua sự xấu hổ không có khả năng chia sẻ và gắn kết. Không ai muốn nói về điều đó, và bạn càng ít nói về nó, bạn càng có nó nhiều hơn. Điều đằng sau sự xấu hổ này, đó là "Tôi không đủ tốt," — chúng ta đều biết cảm giác này: "Tôi không đủ trắng. Tôi không đủ mảnh mai, đủ giàu có, đủ đẹp, đủ thông minh, đủ thăng tiến." Điều ẩn sâu dưới chún là cảm giác khủng khiếp vì có thể bị tổn thương, ý tưởng mà, để sự kết nối hình thành, chúng ta phải cho phép chính mình được nhìn rõ, thực sự được nhìn rõ.

Và bạn biết tôi cảm thấy thế nào về sự tổn thương không. Tôi ghét sự tổn thương. Và rồi tôi nghĩ, đây là cơ hội của mình để đánh bại nó với cây thước đo của mình. Tôi đi vào, tôi cố hình dung những thứ đó, Tôi tính dùng một năm để giải mã sự xấu hổ, Tôi muốn hiểu cảm giác có thể bị tổn thương hoạt động như thế nào, và tôi muốn khôn hơn nó. Vì tôi đã sẵn sàng, và tôi đã rất hứng khởi. Chắc các bạn đoán ra rồi, việc đó sẽ không thành công. (Cười lớn) Bạn biết không. Vì thế tôi có thể kể cho bạn thật nhiều về sự xấu hổ, nhưng tôi đã phải mượn lấy thời gian của người khác. Nhưng tôi có thể nói với bạn thực chất của nó — và điều này có thể là một trong những điều quan trọng nhất mà tôi đã học được trong một thập kỷ nghiên cứu. Một năm trời hóa ra lại tới 6 năm, hàng ngàn câu chuyện, hàng trăm những buổi phỏng vấn dài, những nhóm chuyên đề. Có thời điểm người ta gửi cho tôi những trang nhật ký và gửi tôi những câu chuyện của họ — hàng ngàn mẩu thông tin trong 6 năm trời. Và tôi gần như nắm giữ được nó.

Tôi gần như hiểu được, sự xấu hổ là gì, nó vận hành như thế nào. Tôi đã viết một quyển sách, Tôi đã công bố một lý thuyết, nhưng một thứ gì đó vẫn không ổn — và đó là điều này, nếu tôi đơn thuần mang những người tôi đã phỏng vấn và chia họ ra thành nhóm những người có ý thức rằng họ đáng được trân trọng — và điều đó dẫn tới, ý thức về sự trân trọng — họ có một ý thức mạnh mẽ về tình yêu và sự gắn kết — và nhóm kia là những người đang khổ sở để có được nó, những người luôn tự hỏi liệu họ có đủ tốt. Chỉ có một thứ tách biệt những người có một ý thức mạnh mẽ về tình yêu và sự gắn kết với những người vẫn đang cố gắng đạt được nó, Đó là, những người có một ý thức mạnh mẽ về tình yêu và sự gắn kết tin rằng họ xứng đáng để yêu thương và gắn kết. Chính nó đó. Họ tin rằng họ xứng đáng. Với tôi, phần khó nhất của điều khiến chúng ta rời xa sự kết nối là chúng ta sợ rằng chúng ta không xứng đáng để gắn kết, đó là điều, về mặt cá nhân và nghề nghiệp, Tôi đã muốn hiểu nhiều hơn nữa. Và những gì tôi làm đó là tôi lấy hết các cuộc phỏng vấn mà ở đó tôi thấy sự xứng đáng, ở đó tôi thấy người ta sông theo cách như thế và chỉ nhìn vào những trường hợp này.

Những gì mà những người này có chung? Tôi có hơi nghiện những đồ dùng văn phòng, nhưng đó là một chủ đề khác. tôi có một tập đựng hồ sơ, và tôi có một Sharpie, và tôi nghĩ, tôi nên gọi nghiên cứu này là gì? Và những từ đầu tiên nảy ra trong suy nghĩ của tôi là bằng cả trái tim. Đây là những người sống bằng cả trái tim từ chính cảm nhận sâu thẳm của cảm giác đáng được trân trọng. Vì thế tôi viết lên trên tập đựng hồ sơ, và tôi bắt đầu xem xét dữ liệu. Thật ra, tôi đã thực hiện nó trước trong bốn ngày liền phân tích dữ liệu thật kỹ lưỡng, khi tôi xem lại, lấy ra những bài phỏng vấn, những câu chuyện, những sự cố. Bức họa chính là gì? Những khuôn mẫu nằm ở đâu? Chồng tôi đã đi khỏi thành phố với lũ trẻ bởi vì tôi luôn luôn chú tâm vào cái thứ khùng điên Jackson Pollock này, nơi mà tôi chỉ luôn viết và trong trạng thái nghiên cứu của tôi. Và đây là cái mà tôi tìm được. Cái mà họ có chung đó là lòng can đảm. Và tôi muốn phân biệt dũng khí và sự can đảm cho bạn trong giây lát. Can đảm, định nghĩa ban đầu của can đảm khi nó xuất hiện lần đầu trong tiếng Anh — nó xuất phát từ tiếng Latin cor, có nghĩa là trái tim — và định nghĩa ban đầu là kể câu chuyện về bạn là ai với cả trái tim của mình. Vậy những người này rất đơn giản, có dũng khí để là người không hoàn hảo. Họ có lòng thương cảm để trở nên tử tế với chính họ trước và sau đó là với người khác, bởi vì, hóa ra là, chúng ta không thể thương cảm người khác nếu chúng ta không đối xử với chính mình một cách tử tế. Và điều cuối cùng đó là họ có sự liên kết, và — đây là phần khó — kết quả của sự chân thành là, họ có thể từ bỏ khuôn mẫu mà họ nghĩ mình phải đạt tới, để trở thành chính bản thân mình, bạn phải hoàn toàn làm điều này để kết nối.

Những điều khác họ có chung là điều này. Họ hoàn toàn chấp nhận sự tổn thương. Họ tin là những điều khiến họ có thể bị tổn thương khiến họ trở nên đẹp hơn. Họ không nói về sự tổn thương là cảm giác thoải mái, hoặc là họ cũng không nói về việc bị chà đạp — như là tôi đã nghe được trước đây trong cuộc phỏng vấn về sự xấu hổ. Họ chỉ nói về nó như là điều cần thiết. Họ nói về sự sẵn lòng để nói "Tôi yêu bạn" trước, sự sẵn lòng để làm điều gì đó mà không hề có gì đảm bảo, sự sẵn lòng để chờ đợi bác sỹ gọi sau khi xét nghiệm tuyến vú. Họ sẵn lòng để đầu tư vào một mối quan hệ có thể hoặc không thể đi đến đâu. Họ nghĩ đó là điều cơ bản.

Cá nhân tôi nghĩ đó là sự biểu lộ. Tôi không thể tin là tôi đã cam kết trung thành để nghiên cứu — định nghĩa của việc nghiên cứu là để điều khiển và dự đoán, để tìm hiểu những hiện tượng, cho một lý do cụ thể để điều khiển và dự đoán. Và giờ nhiêm vụ của tôi là điều khiển và dự đoán đã mở ra câu trả lời là cách để sống đó là với sự tổn thương và ngừng việc điều chỉnh và dự đoán. Điều này dẫn đến một chút suy sụp — (Cười lớn) — mà thực sự có thể xem như thế này. (Cười lớn) Và quả thật thế. Tôi gọi nó là suy sụp, nhà vật lý trị liệu của tôi gọi đó là sự thức tỉnh về mặt nhận thức. Thức tỉnh về mặt nhận thức nghe hay hơn là suy sụp, nhưng tôi đảm bảo với bạn đó là suy sụp. Và tôi đã phải đặt dữ liệu của tôi qua một bên và đi tìm một nhà vật lý trị liệu. Để tôi nói với bạn điều này: bạn biết mình là ai khi bạn gọi cho bạn của mình và nói. "Tôi nghĩ là tôi cần gặp ai đó. Bạn có giới thiệu ai đấy được không?" Bởi vì năm người bạn của tôi đã phản ứng thế này, "Oh. Tôi không muốn là nhà trị liệu cho bạn." (Cười lớn) Tôi đã như, "Như thế nghĩa là sao chứ?" Và họ nói như, "Tôi chỉ nói, bạn biết đấy. Đừng mang thước đo của bạn thôi." Tôi trả lời, "OK."

Và thế là tôi tìm thấy một nhà trị liệu. Buổi gặp đầu tiên của tôi với cô ấy, Diana — Tôi đã mang tới danh sách của mình về cách mà những người sống bằng cả trái tim sống, và tôi ngồi xuống. Và cô ấy hỏi, "Bạn thế nào?" Và tôi nói, "Tôi tốt lắm. Tôi ổn cả." Cô ấy hỏi, "Điều gì xảy ra thế?" Và đây là một nhà trị liệu đến gặp những nhà trị liệu khác, bởi vì chúng tôi phải đi qua những thứ này, bởi vì các thang đo B.S. đều tốt cả. (Cười lớn) Và thế là tôi nói, "Đây là vấn đề, Tôi đang gặp rắc rối." Và cô ấy hỏi, "Rắc rối gì vậy?" Và tôi nói, "Ờ, tôi có vấn đề về cảm giác có thể bị tổn thương. Và tôi biết rằng sự tổn thương là nguồn gốc chính của sự xấu hổ và nỗi sợ hãi và chúng ta đều phải đánh vật cho giá trị của mình, nhưng nó cho thấy nó cũng chính là nơi sản sinh của niềm vui, của sự sáng tạo, của sự gắn kết, của tình yêu Và tôi nghĩ tôi có vấn đề, và tôi cần sự giúp đỡ." Và tôi nói, "Nhưng ở đây nói rõ điều này, không hề có vấn đề về gia đình, không rắc rối về tuổi thơ." (Cười lớn) "Tôi cần một số giải pháp." (Cười lớn) (Vỗ tay) Cảm ơn. Và cô ấy tỏ ra thế này. (Cười lớn) Và tôi nói, "Tệ quá, phải không?" Và cô ấy nói, "Nó không tốt cũng chẳng xấu." (Cười lớn) "Nó chỉ là chính nó." Và tôi nói, "Ồ Chúa ơi, chắc là nó sẽ tệ lắm đây."

(Cười lớn)

Và nó đúng thế thật, và cũng không phải thế thật. Và mất khoảng một năm. Và bạn biết có những người khi mà họ nhận ra là sự tổn thương và sự dịu dàng là quan trọng, và thế là họ chấp nhận và bước đi cùng nó. A: đó không phải tôi, và B: tôi thậm chí không giao du với những người như thế. (Cười lớn) Đối với tôi, đó là một năm dài tranh đấu. Đó là một cuộc đấu đầy gian khó. Sự tổn thương đẩy một cái, tôi đẩy lại Tôi đã thua trong cuộc đấu, nhưng có lẽ đã lấy lại được cuộc sống của mình.

Và sau đó tôi trở lại nghiên cứu và dành vài năm trời thực sự cố gắng để hiểu những người sống bằng cả trái tim là ai những lựa chọn họ đã làm và ta làm gì với sự tổn thương. Tại sao chúng ta lại phải vật lộn với nó nhiều như thế? Có phải tôi đơn độc trong đối đầu với sự tổn thương? Không. Và điều mà tôi đã học được. Chúng ta làm tê cứng sự tổn thương khi chúng ta chờ đợi một cuộc gọi. Điều đó thật buồn cười, tôi đã viết ra vài thứ tren Twitter và Facebook nói là, "Bạn định nghĩa sự tổn thương như thế nào? Điều gì khiến bạn cảm thấy bị thương tổn?" Và trong vòng 1 tiếng rưỡi, tôi đã có 150 câu trả lời. Bởi vì tôi muốn biết điều gì ngoài kia. Đã yêu cầu chồng của tôi giúp, bởi vì tôi bị ốm, và chúng tôi chỉ mới cưới; khơi mào chuyện quan hệ với chồng tôi; khơi mào chuyện quan hệ với vợ tôi; bị từ chối; mời ai đó đi chơi; chờ bác sỹ gọi lại; bị sa thải; sa thải người khác — đó là thế giới mà chúng ta đang sống. Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy tổn thương. Và một trong những cách chúng ta giải quyết nó là chúng ta ghìm nén sự tổn thương.

Và tôi nghĩ có những dấu hiệu — và nó không phải là nguyên nhân suy nhất dấu hiệu này tồn tại, nhưng tôi nghĩ đó là lý do chính — chúng ta nợ nần cực độ, béo phì, nghiện ngập và dùng thuốc băng đảng trong lịch sử Mỹ. Vấn đề là — và tôi học được điều này từ nghiên cứu — bạn không thể đóng băng cảm xúc một cách chọn lọc. Bạn không thể nói, đây là vấn đề xấu. Đây là sự tổn thương, đây là sự đau buồn, đây là sự xấu hổ, đây là nỗi sợ, đây là sự thất vọng, Tôi không muốn cảm thấy những điều này. Tôi muốn một vài ly bia và bánh ngọt nhân chuối. (Cười lớn) Tôi không muốn cảm thấy những điều này. Và tôi biết là sự nhận biết đó thật buồn cười Tôi đi vào trong cuộc sống của bạn để kiếm sống. Chúa ơi. (Cười lớn) Bạn không thể đóng băng những cảm giác khó chịu này mà không đóng băng những tác động, những cảm xúc của mình. bạn không thể đóng băng một cách chọn lọc. Vì thế khi chúng ta đóng băng những thứ này, chúng ta đóng băng niềm vui, chúng ta đóng băng sự biết ơn, chúng ta đóng băng niềm hạnh phúc. Và sau đó chúng ta thật đáng thương, và chúng ta tìm kiếm mục tiêu và ý nghĩa, và sau đó chúng ta cảm thấy bị tổn thương, và sau đó chúng ta muốn có một vài ly bia và bánh ngọt nhân chuối. Và nó trở thành một vòng xoay nguy hiểm.

Một trong những thứ mà tôi nghĩ chúng ta cần phải suy nghĩ đó là tại sao và làm thế nào chúng ta đóng băng cảm giác. Và nó không phải chỉ là sự nghiện ngập. Một điều khác chúng ta làm là chúng ta tạo ra những thứ không chắc chắn thành chắc chắn. Tôn giáo đã đi từ niềm tin vào tín ngưỡng và sự huyền bí đến tính xác thực. Tôi đúng, anh sai. Câm miệng lại. Thế đó. Đơn giản, rất chắc chắn. Chúng ta càng sợ, chúng ta càng dễ bị tổn thương, và chúng ta càng lo sợ. Đó là thứ giống như chính trị ngày hôm nay. Không có bất kỳ thảo luận nào thêm nữa. Không hề có đối thoại. Chỉ có đỗ lỗi. Bạn có biết đổ lỗi cho điều gì đó được diễn tả thế nào trong nghiên cứu không? Là cách để giảm bớt đau đớn và phiền muộn. Chúng ta hoàn hảo. Nếu có bất cứ ai muốn cuộc sống của họ trong như thế này thì đó chính là tôi, nhưng nó không giúp ích gì. Bởi điều chúng ta làm là lấy mỡ từ mông chúng ta và đặt nó vào gò má. (Cười lớn) Mà xem như, tôi hi vọng trong 100 năm nữa, người ta sẽ nhìn lại và thốt lên, "Ồ"

(Cười lớn)

Và chúng ta hoàn thiện, một cách nguy hiểm nhất, con cái của chúng ta. Để tôi nói cho bạn điều mà tôi nghĩ về đám trẻ. Chúng bị buộc chặt để sống còn khi chúng sinh ra. Và khi bạn ôm những đứa bé mới sinh hoàn hảo trong tay bạn, công việc của chúng ta không phải là nói, "Nhìn nó kìa, nó thật hoàn hảo. Công việc của tôi là giữ cho nó hoàn hảo — đảm bảo rằng nó có thể vào đội quần vợt vào lớp năm và Yale vào lớp bảy." Đó không phải công việc của chúng ta. Công việc của chúng ta là nhìn ra và nói, "Con biết không? Con không hoàn hảo, và con phải tranh đấu, nhưng con đáng được trân trọng với tình yêu và sự gắn kết." Đó là công việc của chúng tôi. Cho tôi thấy một thế hệ những đứa trẻ được nuôi lớn như thế, và chúng ta sẽ kết thúc được những vấn đề mà tôi nghĩ chúng ta đang đối diện ngày hôm nay. Chúng ta giả bộ rằng những thứ mà chúng ta làm không hề có một ảnh hưởng lên người khác. Chúng ta làm những điều đó trong cuộc sống cá nhân Chúng ta cho rằng sự liên kết — cho dù nó là sự cứu trợ, một bãi dầu loang, thu hồi sản phẩm — chúng ta giả bộ như điều mà chúng ta đang làm không hề có một tác động lớn lên người khác. Tôi sẽ nói với các công ty đó, Chúng tôi chỉ cần bạn tin cậy và xác thực và nói, "Chúng tôi xin lỗi. Chúng tôi sẽ sửa nó."

Nhưng có một cách khác, và tôi sẽ để nó cho bạn suy nghĩ. Đây là điều mà tôi đã tìm được: đó là để cho chính chúng ta được nhìn thấy, nhìn thấy trong sâu thẳm, nhìn thấy một cách đầy tổn thương; để yêu thương với cả trái tim của mình, mặc dù không hề có sự đảm bảo — và thực sự là rất khó, và tôi có thể nói với bạn rằng, là một người mẹ, điều này thực khó vô cùng — khi phải tập luyện sự biết ơn và niềm vui sướng trong những thời khắc của sự kinh hãi, khi mà chúng ta đang tự hỏi, "Tôi có thể yêu bạn nhiều đến thế không? Tôi có thể tin vào điều đó một cách đầy nhiệt thành? Tôi có thể mãnh liệt như thế về điều đó không? chỉ để có thể ngừng lại và, thay vì nghĩ về những thảm họa có thể xảy ra, chỉ nói là "Tôi thật biết ơn, bởi vì khi cảm nhận được sự tổn thương này nghĩa là tôi vẫn đang sống." Và điều cuối cùng, điều mà tôi cho là quan trọng bậc nhất, đó là tin rằng chúng ta đủ rồi. Bởi vì khi chúng ta làm việc từ một nơi Tôi tin là khi nói, "Tôi cảm thấy đầy đủ" thì chúng ta sẽ ngừng la hét và bắt đầu lắng nghe, chúng ta sẽ tử tế và thân ái với những người xung quanh chúng ta, và chúng ta cũng tử tế và thân ái với chính mình.

Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Cảm ơn

(Vỗ tay)