Return to the talk Return to talk

Transcript

Select language

Translated by Anh Nguyen
Reviewed by Alice Dang

0:11 Ở Oxford những năm 50 của thế kỷ 20, có 1 vị bác sĩ rất tuyệt vời,một người rất không bình thường, tên là Alice Stewart. Và Alice khác thường phần lớn tất nhiên bởi vì cô ấy là phụ nữ, một điều rất hiếm trong thập niên 50. Cô ấy rất thông minh, cô ấy là một trong những người trẻ tuổi nhất vào lúc bấy giờ được chọn vào Đại học bác sĩ Hoàng gia. Cô ấy khác thường cũng bởi do cô ấy tiếp tục làm việc sau khi kết hôn, sau khi sinh con, và thậm chí sau khi cô ấy ly hôn và trở thành một bà mẹ đơn thân, cô ấy vẫn tiếp túc công việc y khoa của mình.

0:43 Cô ấy khác thường bởi lẽ cô ấy rất hứng thú với ngành khoa học mới, lĩnh vực mới nổi về dịch tễ học, công trình nghiên cứu về cấu trúc bệnh tật. Thế nhưng giống như những nhà khoa học khác,cô ấy biết rằng để làm nên dấu ấn riêng, những gì cô ấy cần làm là tìm một vấn đề khó và giải quyết nó. Vấn đề khó khăn mà Alice đã chọn là sự gia tăng tỉ lệ mắc phải căn bệnh ung thư thời trẻ. Phần lớn bệnh tật thì có mối tương quan với sự nghèo đói, tuy nhiên trong trường hợp của ung thư thời niên thiếu, những trẻ em đang chết dần dường như phần lớn xuất thân từ những gia đình giàu có. Vì vậy, cô ấy muốn biết làm sao có thể giải thích được điều không bình thường này ?

1:23 Lúc ấy, Alice đã gặp rắc rối với việc gây quỹ cho dự án nghiên cứu của mình. Cuối cùng, cô ấy chỉ nhận được 1.000 bảng từ giải thưởng ghi nhận của quý bà Tata. Và điều đó có nghĩa là cô ấy biết mình chỉ có một cơ hội trong việc thu thập dữ liệu. Cô ấy không biết phải tìm kiếm những gì. Điều này thực sự là như mò kim đáy bể, vì vậy cô ấy hỏi tất cả thứ mà cô ấy có thể nghĩ ra. Bọn trẻ đã ăn kẹo làm bằng mật đường phải không? Chúng đã uống thức uống có phẩm màu phải không? Chúng đã ăn cá và khoai tây chiên chứ? Chúng có hệ thống nước bên trong hay bên ngoài? Vào khoảng thời gian nào thì chúng bắt đầu đi học?

1:54 và khi nào bản sao bảng câu hỏi bắt đầu được trả về, một thứ và chỉ một thứ trở nên đang chú ý với sự rõ ràng về mặt số liệu mà hầu hết các nhà khoa học chỉ có thể ước ao có đơcj. Với tỉ lệ 2:1, những đứa trẻ đã chết thường có những người mẹ được kiểm tra bằng tia X-quang trong khi mang thai. Công nghệ mới ấy ảnh hưởng trực tiếp đến quan niệm truyền thống. Quan niệm truyền thống rằng mọi thứ an toàn đến một điểm giới hạn nào đó, một ngưỡng cửa nào đó. Vấn đề là ở quan niệm thời ấy, khi mà công nghệ mới luôn được ưa chuộng, kể cả máy chụp X-quang. Và nó lan truyền rộng rãi tới cả quan niệm của các bác sĩ, những người giúp đỡ bệnh nhân. Họ nghĩ máy X-quang sẽ không có ảnh hưởng xấu.

2:46 Tuy nhiên, Alice Stewart vội vã cho xuất bản những phát hiện sơ bộ của mình trong cuốn "Lưỡi trích" năm 1956 Mọi người rất hào hứng, thậm chí nhắc đến giải Nobel, và Alice thực sự rất vội vàng để cố gắng nghiên cứu tất cả các trường hợp về ung thư thời trẻ mà cô ấy có thể tìm trước khi chúng biến mất. Thực chất, cô ấy không cần phải vội. Khoảng thời gian 25 năm sau khi người Anh và y khoa-- y khoa của Mỹ và Anh đã công bố chối bỏ sự thực hành chụp X-quang đối với phụ nữ mang thai. Dữ liệu này được công bố ra ngoài, hoàn toàn mở,và có sẵn. nhưng không một ai muốn biết về nó. Một đứa trẻ 1 tuần tuổi đã chết, nhưng chẳng có thứ gì thay đổi cả. Tính mở bàn thân nó không thể thúc đẩy sự thay đổi.

3:44 Vì vậy trong 25 năm qua Alice Stewart đã nắm trong tay một cuộc chiến rất lớn. Vậy, làm cách nào mà cô ấy biết cô ấy đã đúng? Cô ấy đã có một lối suy nghĩ rất lạ. Cô ấy đã làm việc với nhà thống kê tên George Kneale, và George là người hội đủ tất cả những thứ mà Alice không có. Trong khi Alice là người hướng ngoại và hòa đồng thì George là người sống ẩn dật. Alice thì sôi nổi,nhiệt tình,đồng cảm với bệnh nhân. George thì chỉ lạnh lùng đếm số người. Tuy nhiên ông ấy đã noi về điều tuyệt vời về mối quan hệ công việc của họ. Ông ấy nói "Công việc của tôi là chứng minh bác sĩ Stewart đã sai". Ông ấy khẩn trương tìm sự bác bỏ lý thuyết ấy! Có nhiều cách khác nhau để tiếp cận với mô hình của cô ấy, với những con số thống kê, có nhiều cách tiêu thụ những dữ liệu để chứng minh cô ấy sai. Ông ấy hiểu công việc của mình là tạo ra những bất đồng xung quanh lý thuyết của Alice. Bởi vì chỉ khi không chức minh được rằng cô ấy sai, George mới có thể đem lại sự tự tin mà Alice cần để biết rằng cô ấy đúng.

4:55 Đó là kiểu mẫu hợp tác tuyệt vời -- những đối tác không dập khuôn nhau. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người trong chúng ta có, hoặc dám có những người hợp tác như thế. Alice and George rất giỏi trong tranh cãi. Họ xem nó như một dạng suy nghĩ.

5:21 Vậy thì cuộc tranh cãi mang tính xây dựng kiểu như vậy cần gì? Trước tiên, nó yêu cầu rằng chúng ta phải tìm ra những người khác biệt so với chúng ta. Đó có nghĩa là chúng ta phải cưỡng lại những thôi thúc trong sinh học thần kinh rằng chúng ta thực sự thích những người rất giống mình hơn, và nó có nghĩa là chúng ta phải tìm ra người với hoàn cảnh khác, với những quy tắc kỷ luật khác, cách suy nghĩ khác nhau và cả kinh nghiệm khác nhau, và tìm ra cách để ăn khớp với chúng. Điều đó cần nhiều sự kiên nhẫn và năng lượng.

5:57 Và càng suy nghĩ về điều này, tôi càng nghĩ đó là một dạng của tình yêu. Bởi vì đơn giản bạn không cần phải gắn chặt với loại năng lượng và thời gian như thế nếu bạn không thực sự quan tâm đến nó. Nó cũng có nghĩa là bạn phải chuẩn bị cho sự thay đổi về mặt tinh thần. Con gái của Alice đã nói với tôi rằng cứ mỗi lần Alice phải đối đầu với những nhà khoa học cộng sự, họ bắt cô ấy phải nghĩ,nghĩ và suy nghĩ một lần nữa Cô ấy nói rằng "Mẹ của tôi không hề thích cãi nhau, nhưng bà ấy lại rất giỏi việc đó."

6:35 Vì vậy đó là điều cần phải làm trong mối quan hệ một đối một. Tuy nhiên nó thật sự làm tôi ngạc nhiên là vấn đề lớn nhất mà chúng ta phải đối mặt, rất nhiều những tham họa to lớn nhất mà chúng ta từng trải qua, hầu hết không xuất phát từ cá nhân, chúng xuất phát từ những tổ chức, một vài trong số đó lớn hơn cả những quốc gia. rất nhiều trong số đó có thể ảnh hưởng đến hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí là hàng triệu sự sống. Vậy những tổ chức này nghĩ như thế nào? Thật ra đối với hầu hết vấn đề,họ không nghĩ gì cả. Và đó không phải do họ không muốn, thực sự thì họ không thể. Và họ không thể bởi vì con người bên trong họ quá sợ phải tranh luận.

7:19 Trong những cuộc khảo sát của những nhà điều hành Mỹ và châu Âu, khoảng 85% trong số họ thừa nhận rằng họ có những vấn đề hoặc những mối bận tâm trong công việc mà họ sợ phải đối mặt Sợ những xung đột chọc giận người khác, sợ bị lôi kéo vào các cuộc tranh cãi mà họ không biết cách xoay sở, và cảm thấy rằng họ gần như sắp thất bại. 85% thực sự là một con số lớn. Nó có nghĩa là các tổ chức hầu như không thể làm những gì mà George và Alice đã làm thành công. Họ không thể suy nghĩ cùng nhau. Và nó có nghĩa là nhiều người giống như chúng ta, những người đang điều hành những tổ chức, và cố gắng hết sức để tìm ra những người tốt nhất mà họ có thể, hầu như đều thất bại trong việc tận dụng hết bọn họ.

8:14 Vậy thì làm sao để chúng ta có thể phát triển những kỹ năng mà chúng ta cần? Bởi vì nó cũng cần phải có kỹ năng và sự thực hành nữa. Nếu chúng ta không sợ tranh luận, chúng ta phải xem chúng như là một dạng suy nghĩ, và sau đó chúng ta phải làm cho thật tốt. Dạo gần đây, tôi đã làm việc với một nhà điều hành tên Joe, và Joe đã làm việc cho một công ty về thiết bị y tế. Joe lo lắng về các thiết bị anh ấy đang làm việc. Anh ấy nghĩ rằng nó quá phức tạp và cho rằng sự phức tạp của nó tạo ra vô số lỗi mà có thể thực sự làm tổn thương đến con người Anh ấy sợ làm tổn thương đến những bệnh nhân mà anh ấy đang cố giúp đỡ. Nhưng khi anh ấy xem xét về tổ chức của anh ấy chẳng ai khác ngoài anh ta lo lắng về chyện đó. Vì vậy anh ấy thực sự không muốn nói bất kỳ điều gì. Sau tất cả, có lẽ họ biết có thứ gì đó anh ấy không làm được. Có thể anh ấy việc đó là ngốc nghếch. Nhưng anh ấy vẫn tiếp tục lo lắng về chuyện này, và anh ấy lo lắng về nó nhiều đến nỗi anh ta đi đến suy nghĩ rằng thứ duy nhất anh ta có thể làm là rời bỏ công việc mà mình yêu quý.

9:21 Cuối củng, Joe và tôi đã tìm ra giải pháp để thể hiện sự quan tâm của anh ý. Và chuyện đã xảy ra chính là những gì thường xảy ra đã từng trong tình huống này. Sự thật là mọi người chính xác cũng có những câu hỏi và mối nghi ngờ tương tự. Kể từ bây giờ Joe đã có "đồng minh". Họ có thể suy nghĩ cùng nhau. Vâng, có rất nhiều sự xung đột, tranh cãi và tranh luận, nhưng điều đó cho phép mọi người cùng chung một nhóm có thể sáng tạo, giải quyết vấn đề và thay đổi thiết bị ấy.

9:56 Joe là kiểu người mà nhiều người có thể nghĩ tới như là một người chỉ ra điều sai. ngoại trừ việc: gần giống như tất cả các người chỉ ra điều sai khác, anh ấy không hề là một người kỳ quặc chút nào, anh ấy cống hiến nhiệt thành cho tổ chức và cho những mục đích cao hơn mà tổ chức cố gắng thực hiện. Nhưng anh ấy đã từng sợ tranh cãi, cho đến khi cuối cùng anh ấy trở nên sợ hãi hơn về sự im lặng. Và khi anh ấy dám nói. anh ấy đã khám phá ra nhiều điều hơn bên trong con người mình và cống hiến nhiều hơn cho hệ thống mà anh ấy chưa từng tưởng tượng ra. Đồng nghiệp không nghĩ anh ấy là một kẻ lập dị. Họ nghĩ anh ấy như một người lãnh đạo.

10:42 Vì vậy làm sao để chúng ta có những cuộc đối thoại dễ dàng và thường xuyên hơn? Đại học Delft yêu cầu rằng những sinh viên theo học học vị tiến sĩ phải nộp lên năm lời trình bày mà họ chuẩn bị để biện hộ. Vấn đề không phải là những lời trình bày đó là gì mà vấn đề ở chỗ những ứng cử viên có sẵn sàng và có khả năng để chống đối lãnh đạo không. Tôi nghĩ đó là một hệ thống tuyệt vời, nhưng tôi nghĩ việc để lại nó cho những sinh viên ấy thì thật là xa cách với quá nhiều người người, và quá muộn trong cuộc sống. Tôi nghĩ chúng ta cần dạy về những kỹ năng này cho trẻ con và người lớn ở mỗi giai đoạn phát triển, nếu họ muốn có những tổ chức biết suy nghĩ và một xã hội biết suy nghĩ.

11:29 Sự thật là hầu hết những tai họa lớn nhất mà chúng ta từng chứng kiến hiếm khi xuất phát từ thông tin được giữ bí mật hoặc bị giấu đi. Nó đến từ những thông tin có sẵn và được trưng ra cho mọi người, nhưng chúng ta lại cố gắng lờ nó đi, bởi vì chúng ta không thể giải quyết, không muốn giải quyết, những tranh cãi được khơi mào. Nhưng khi chúng ta dám phá vỡ sự im lặng, hoặc chúng ta dám suy nghĩ, và tạo ra những cuôc tranh cãi, chúng ta có thể cho phép bản thân và những người xung quanh suy nghĩ một cách tốt nhất.

12:10 Những thông tin có tính mở rất tuyệt, tạo dựng mối quan hệ mở rất cần thiết. Thế nhưng sự thật sẽ không để chúng ta yên đến khi nào chúng ta phát triển được những kỹ năng, thói quen, tài năng và sự dũng cảm để sử dụng chúng. Sự mở không phải là kết thúc. Nó là sự bắt đầu.

12:32 (Vỗ tay)