Các bạn biết không, lúc Chris mới đầu nhờ tôi lên diễn thuyết trên TED, tôi có chịu đâu, bởi vì lúc đó tôi cảm thấy rằng tôi sẽ không thể tạo ra được sự kết nối cá nhân mà tôi muốn, các bạn biết đấy. TED quả là một hội nghị lớn. Nhưng Chris giải thích với tôi là anh ấy đang ở một thế kẹt, và rằng anh ấy đang gặp vấn đề tìm kiếm một nhân vật với kiểu mẫu thân thể và sức thu hút của một ngôi sao mà nhờ đó hội nghị TED được biết đến --
thế nên tôi mới đồng ý, Ted -- ý tôi là Chris. Tôi sẽ đến với hai điều kiện, Một -- Tôi muốn thuyết trình càng sớm vào buổi sáng càng tốt. Và hai -- Tôi muốn chọn chủ đề cho TED 2006. Và may mắn sao anh ấy đã đồng ý. Và chủ đề vào hai năm tới sẽ là "Những Bức Hình Dễ Thương Của Những Chú Cún Con."
Tôi đã phát minh ra chiếc Camera Placebo
Nó không chụp ảnh được nhưng nó rẻ hơn rất nhiều, và bạn vẫn cảm thấy như bạn đã ở đó.
"Thưa ông, chúc ông một ngày tốt lành, và tôi xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất của tôi đến ông và gia đình. Tôi biết rằng lá thư này sẽ đến một cách bất ngờ, nhưng đừng để nó là điều ngạc nhiên đối với ông, bởi vì tạo hóa có cách xuất hiện mà không báo trước, và, như châm ngôn hay nói, rất khó để tìm được những cội nguồn, nhưng tiếng vọng của chúng rất vang. Vì vậy tôi đã quyết định liên lạc trực tiếp với ông, để ông đảm bảo sự an toàn và trung thực cho tôi, nếu tôi giao phó bất kỳ khoản tiền nào vào tay ông. Tôi là Michael Bangoora, con trai của Tiamu Bangoora --
là cựu Bộ Trưởng Bộ Tài Chính ở Sierra Leone --
bị giết trong thời kỳ nội chiến. (Tiếng cười) Biết rằng đất nước ông có nhiều lợi điểm kinh tế cho việc đầu tư, và biết rằng con người ở đất nước ông minh bạch và đáng tin cậy trong việc làm ăn, là giả thuyết tôi đã dựa vào khi viết cho ông.
Trước cái chết của bố tôi, ông ấy đã có một khoản tiến trị gá 23 triệu đôla Mỹ, và đã cất giữ khỏi bọn chỉ huy quân phiến loạn trong thời kỳ chiến tranh.
Số tiền này đáng lẽ được sử dụng vào việc sửa chữa và nâng cấp các khu trữ nước trên khắp đất nước trước khi chiến tranh nổ ra. Khi chiến tranh nổ ra, tên chỉ huy quân phiến loạn đòi số tiền phải được chuyển giao lại cho hắn, bố tôi khẳng định rằng ông không có số tiền đó, và ông ấy đã bị giết vì không chịu trao lại số tiền kia. Trong lúc đó, mẹ tôi và tôi là người duy nhất biết về số tiền đó bởi vì bố tôi luôn kể bí mật cho tôi nghe. Tôi nhanh chóng sắp xếp với một nhân viên của Red Cross sử dụng chiếc xe chuyên chở của mình đem số tiền đến sân bay Lungi , Freetown, mặc dù hắn không biết trong hộp thật ra có những gì.
Số tiền được gửi vào như một khoản tiền bảo hiểm gia đình trong một két sắt của một công ty đáng tin cậy ở Dakar, Senegal, nơi mà tôi chỉ được tạm thời tạm trú. Tôi không muốn đầu tư khoản tiền ơ Senegal do tình hình kinh tế bất lợi, và lại gần với đất nước của tôi quá. Việc tôi cần ông giúp tôi, mà tôi biết ông sẽ giúp tôi, như sau: một, đóng vai trò một người cộng tác im lặng và nhận số tiền vào tài khoản của mình trong sự tin tưởng tuyệt đối; hai, cung cấp một tài khoản ngân hàng dưới sự quản lý của ông nơi mà số tiền kia sẽ được chuyển giao lại; ba, nhận số tiền vào tài khoản ông trong sự tin tưởng tuyệt đối, lấy ra phần chia của ông, và để lại toàn bộ số tiền cho đến khi tôi đến, sau khi cuộc chuyển khoản đã kết thúc. Chân thành, Michael Bangoora."
Xấu hổ quá. Tôi được cho biết ở hậu trường rằng tôi có 18 phút. Tôi chuẩn bị có 15 à.
Vậy nên nếu không có gì thì tôi xin phép đợi cho ba phút trôi qua.
Mark Serfaas. Hay phết nhỉ? Theo đuổi hạnh phúc.
Anh còn trinh không? Trinh ấy?
Ý tôi là -- không không, ý tôi là nói theo nghĩa của TED ấy?
Phải không? Đúng rồi. Vậy anh là gì, là 1000, 2000, hay ở đâu đó trong khoản đó? Hở? Ờ? Anh không biết tôi đang nói đến cái gì à?
Và không phải xấu hổ vì điều đó. Chẳng có gì phải xấu hổ cả.
Vâng, hôm qua tôi đi chơi với mấy anh chàng Google. Thích lắm, chúng tôi bý tỷ hết. (Tiếng cười) Và họ nói với tôi rằng công nghệ của Google đã trở nên cao cấp đến nỗi mà, dựa trên sự tương tác của bạn với Google trong suốt cuộc đời, họ có thể đoán trước được những gì mà bạn sẽ nói.
Và tôi nói, "Thôi đừng có xạo lờ nữa, thế thì điên quá."
Và họ trả lời rằng "Không, nhưng đừng chỉ ai cả," nhưng họ đã mắc lỗi. Và họ đã nói cho tôi biết rằng tôi chỉ cần gõ vào tôi sẽ nói những gì, và tên tôi, và nó sẽ cho tôi biết. Và tôi phải nói với các bạn rằng, ngay bây giờ, đây là một phần mềm thuần khiết, đây là một trình duyệt web thật và đây là một trang Google thật, và chúng ta sẽ thử nghiệm ngay hôm nay. Tôi sẽ nói những gì? Và Ze Frank -- tôi đấy. Tôi có cảm thấy may mắn không?
Tôi có cảm thấy may mắn không?
Tôi đã quay chính mình nhảy bài "Justify My Love" của Madonna Vào thứ Năm, tôi gửi một cái link lên một trang web cho 17 bạn thân nhất của tôi xem. như một phần -- một lời mời cho -- một lời mời cho -- cho -- tiệc sinh nhật thứ 26 của tôi.
Đến thứ hai, hơn một triệu người đã lên trang web kia mỗi ngày.
Trong vòng một tuần, tôi đã nhận được một bức thư từ EarthLink nói rằng do sử dụng quá dung lượng với mức phạt 10 cent một megabyte , tôi nợ họ 30.000 đô.
Chẳng cần phải nói, tôi đã có thể bỏ việc làm của mình. (Bị từ bỏ)
Và cuối cùng, các bạn biết đấy, trở thành một người làm nghề tự do. (Một tên thất nghiệp)
một người thầy đạo. (một kẻ thua cuộc)
Tôi -- tôi biết là tôi có một cái gì đó. Đại khái là tôi đã chắt lọc được một triết lý sống rất khó giải thích và phức tạp mà tôi sẽ không đi vào ở đây, tại nó hơi sâu quá đối với tất cả mọi người ở đây, nhưng --
thật là đáng tiếc vì tôi không được có thêm thời gian. Có thể tôi có thể quay lại vào năm sau, hay cái gì đó đại loại thế.
Tôi bị mê hoặc bởi email. Tôi thường nhận được rất nhiều email. (Số người đã viết rằng họ đã "nhổ ra" hoặc "làm đổ" đồ uống hay "cười đến nỗi nước uống chảy ra khỏi lỗ mũi" trong khi lên xem trang web: 361) Bốn năm sau, tôi vẫn thường nhận được 200 hay 300 email mỗi ngày (Số lần số nước uống bị đổ là cà phê: 287). (Số đơn khai lý lịch tôi nhận được: 14) từ những người tôi không quen biết, và đó là một cơ hội tuyệt vời (Số người lao động mà căn hộ một phòng ngủ của tôi có thể chứa: 0) để làm quen với những văn hóa khác nhau, các bạn hiểu chứ? (Số người đã đề cập đến màu da của tôi liên kết với từ "nhảy": 358) Nó giống như một chiếc kinh thiên văn soi đến phần còn lại của thế giới. (Vào 21/01/03 yuri265 đã viết: ze ơi đây là một bài học cho cuộc đời: "đừng bao giờ nắm cái vòi nước trong cơn hoảng loạn khi bạn ngã xuống toa-let.. Mong bạn chọn đúng từ ngữ. Tiếng Anh của bạn hẳn tốt hơn tôi..") Bạn có thể nhòm ngó cuộc sống của người khác, và tôi cũng cảm thấy như tôi lấy được rất nhiều cảm hứng từ những người lướt web bình thường. Ví dụ như, có người đã viết cho tôi đây Họ đã nói, "Này Ze, nếu anh có đi qua Boulder, hãy đến quậy một phen với chúng tôi nhé," và tôi nói, "Còn đợi gì nhỉ?" Và họ lại nói, "Này Ze, cảm ơn đã đến quậy với bọn tôi, nhưng lúc đó ý tôi là quậy kiểu mà khi tất cả đều không mặc quần áo ý."
Và điều đó đã làm tôi xấu hổ chút. Nhưng các bạn biết đấy, đó là một kiểu hợp tác giữa tôi và những người hâm mộ, nên tôi đã nói, "Được thôi."
Tôi nghe thấy rất nhiều người trong số các bạn đang thì thầm.
Và tôi biết các bạn đang nói gì. Các bạn đang nói, "Trời đất ơi, sao bài diễn thuyết của anh ta trôi chảy thế?"
Và tôi phải nói rằng không phải chỉ có tôi vào năm nay, tôi đoán rằng Chris phải nhận lấy một phần công ở đây, bởi vì vào những năm trước, tôi nghĩ rằng đã có một số người thuyết trình dưới tiêu chuẩn của TED. Tôi không rõ lắm.
Và vì thế, năm nay Chris đã gửi cho chúng ta một phần mềm mô hình của Hội Nghị TED.
Phần mềm này thật sự cho phép chúng ta, những người thuyết trình, đến đó và thực tập ở nhà để chúng ta sẵn sàng hơn với sự trải nghiệm này. Và tôi phải nói rằng, các bạn biết đấy, rằng thật là vui khi được đến đây.
Tôi xin kể một câu chuyện đùa cho các bạn nghe. Tuy không phải chỉ có những thứ hay đâu. Các bạn có thể chuyển qua chế độ người chất vấn.
Tiếng nói: Này, thằng dở hơi, xuống đi.
Tiếng nói: Bọn tao muốn Malcolm Gladwell.
Trong trường hợp bạn hết giờ. Tôi -- điều cuối cùng tôi muốn nói là, tôi, thật sự là --
muốn cảm ơn tất cả các bạn đã đến đây.
Và chế độ ếch ộp À, lần đầu tiên mà tôi làm tình với một con tôm --
Điều đó là thật. Một số người nói với tôi, họ nói, Ze, mày làm tất cả những thứ này, những thứ về Internet này, và mày chẳng kiếm ra đồng nào.
Tại sao? Và tôi nói, "Mẹ, ba --
Con đang cố gắng." Các bạn biết đấy, tôi không biết nếu các bạn biết điều này, nhưng cái thị trường trò chơi điện tử, bọn trẻ chơi đủ loại trò chơi điện tử, ờm, nhưng, có vẻ như, có cả tấn tiền được chi ra. Ý tôi là, hình như, tôi nghĩ là khoảng 100.000 đôla được chi mỗi năm vào những thứ này. Nên tôi quyết định thử xem thế nào. Tôi đã viết ra được vài trò.
Trò này tên là "Người vô thần." Tôi đoán lúc đó là trò này sẽ được ưa chuộng trong giới trẻ. Nhìn đây, tôi di chuyển xung quanh và nói vài câu.
Rốt cuộc thì trò này không được thành công cho lắm.
Tôi thật sự không hiểu tại sao các bạn lại cười.
Đáng lẽ các bạn đã nên thử trò này trước khi tôi phô bày nó. Trò "Người theo đạo Phật", tất nhiên, trông rất rất giống trò "Người vô thần".
Nhưng các bạn quay lại trong hình hài một chú vịt.
Và thật là tuyệt vời bởi vì, các bạn biết đấy, với cái giá 25 xu các bạn có thể chơi trò này trong một thời gian rất lâu.
Và Chris đã nói trong một bức email, các bạn biết đấy, rằng chúng ta nên đem một cái gì đó mới mẻ đến với TED, một cái gì đó mà chưa ai được thấy. Nên, tôi đã tạo ra trò này cho TED. Nó được gọi là "Người the đạo Cơ-Đốc". Trò này là trò thứ ba trong chuỗi. Tôi hy vọng rằng trò này sẽ đạt được nhiều thàng công trong năm nay.
Các bạn có lựa chọn riêng nào không? Tốt.
Các bạn có thể đợi sự trở lại của chúa Giê-su -- (Tiếng cười)
một con số bất kỳ giữa 1 và 500 triệu.
Vậy nên, chúng ta đang nói đến cái gì ở đây nhỉ? À, công nghệ giải trí.
Công nghệ giải trí đối với tôi mang một ý nghĩa gì đó bởi vì tôi giải trí rất nhiều từ các sản phẩm của công nghệ. Và thực chất, tạo ra những thứ mới bằng công nghệ -- và tôi đang nghiêm túc đấy, mặc dù tôi đang nói một cách mỉa mai châm biếm -- tôi sẽ không -- đợi chút. Tạo ra những thứ mới, các bạn biết đấy -- thật sự đem lại cho tôi nhiều niềm vui. Quá trình chế tạo là thứ kiểu như giữ cho tôi ở trên mức lo lắng liên tục trong cuộc sống một khoảng bằng một trái rưỡi quả bong bóng, và chính cái cảm giác khi biết mình đã hoành thành 80% một cái dự án -- khi mà bạn biết mà bạn vẫn còn phải làm cái gì đó, nhưng chưa hoàn tất, và bạn cũng không đang bắt đầu cái gì đó -- cảm giác đó thật sự làm tràn đầy cuộc sống của tôi.
Và vì thế, những gì tôi đã làm là, tôi bắt đầu cảm thấy thích thú với việc tạo ra những không gian trên mạng để chia sẻ cảm giác đó với những người không tự coi mình là nghệ sỹ. Chúng ta đang ở trong một nền văn hóa của sự uy tín. Rất khó khi sử dụng một số phần mềm bởi vì, như các bạn biết đấy, chúng khó gần, người ta cảm thấy như họ phải đọc hướng dẫn trước khi sử dụng. Vì vậy tôi thử -- (Tiếng cười) tôi cố gắng tạo ra những hoạt động nhỏ và đơn giản mà cho phép người khác thể hiện chính mình, và, hy vọng rằng -- ồi, tôi kiểu như -- đang ở trên trang web, nhưng nó không tồn tại. (Tiếng cười) Nó kiểu như -- nghiêm túc đấy --
Tôi cố gắng tạo ra những môi trường có giá trị để người khác có thể thể hiện được chính bản thân.
Đây là một cuộc thi mà tôi đã tổ chức được gọi là "Khi Dụng Cụ Văn Phòng Tấn Công" mà tôi nghĩ đã thật sự tạo ra tiếng vang trong --
Trên 500 mục đăng trong ba tuần, thời trang giấy vệ sinh.
Một lần nữa, nhiều người trên toàn nước -- chiếc đồng hồ đeo tay đặc biệt ấn tượng.
Các công cụ vẽ trực tuyến -- hẳn các bạn đã thấy nhiều. Tôi nghĩ chúng thật tuyệt vời. Tôi nghĩ đó là cơ hội cho con người có thể nghịch với những cây viết màu và những thứ đại loại thế. Nhưng tôi quan tâm đến quá trình, quá trình của sự tạo dựng, là hoạt động thực sự mà tôi thích thú với. Và vấn đề là rất nhiều người vẽ rất dở, và họ bị làm cho chán nản bởi cái thứ trông kiểu như, các bạn biết đấy, một hình thù gậy gộc nhỏ bé xấu xí mà họ đã tạo ra. Và từ từ, họ ngừng chơi với nó, hoặc vẽ, các bạn biết đây, họ vẽ "chim" và những thứ như thế.
Vậy nên, Scribber là một công cụ tạo hình thử nghiệm. Nói cách khác, nó là một công cụ giúp đỡ. Các bạn có thể vẽ cái hình thù gậy gộc của mình và sau đó hợp tác với bạn để tạo ra một bản khắc axit sau thời kỳ chiến tranh của Đức.
Nên các bạn có thể -- thực chất, nó được điều chỉnh để vẽ đẹp hơn những thứ trông xấu. Vậy, chúng ta bắt đầu và bắt đầu vẽ nguệch ngoạc và -- vậy nên ý tưởng là các bạn thật sự có thể, các bạn biết đấy, tham gia vào cái quá trình này, nhưng ngắm một bức hình xấu trông đẹp. Và đây là những bức tranh tôi thích. Đây là một con rối mà tôi đã được gửi. Đây, rất đẹp.
Ôi. Quả là một thứ đẹp đẽ. Tôi muốn nói là đây quả là một thứ tuyệt vời. Đây là một bé gái 11 tuổi -- mà đã vẽ bức này và nộp nó. Quá đẹp.
Tôi -- tôi chết ở đây rồi đấy. Tôi thật sự -- không phải đùa đâu.
Nhưng tôi nghĩ rằng đó là -- đó là một điều tuyệt vời và đầy niềm vui. Vì vậy nó được gọi là Dự Án Hư Cấu. Đây là một không gian trên mạng, mà được -- nó đại khái là một bảng thông tin được trang trí lại khích lệ sự hợp tác viết những câu chuyện hư cấu. Đây là những đoạn thơ nhỏ. Mỗi đoạn được viết bởi một người, và thật ra, không có dòng nào -- mỗi dòng được đóng góp bởi một người khác vào một thời điểm khác. Tôi nghĩ rằng cái câu, "bây giờ bị trói lên, trói xuống, bà chủ ác độc đang tiến gần tôi, giờ trói xuống, nó đang lên." câu đó -- câu đó là một cách rất hay, và tôi nói cho bạn biết nhé, nếu bạn về nhà và vợ hay chồng của bạn, hay bất kỳ ai, nó rằng "Chúng ta cần nói chuyện" -- điều đó như làm bạn ớn đến tận bên trong.
Nhưng những hoạt động ngoại biên như thế này cho phép con người lại với nhau, làm trò vui. Họ thật sự làm quen với nhau và tôi nghĩ rằng những hoạt động ngoại vi dễ tham gia như thế này là mấu chốt trong việc đem lại sự kết nối xã hội mà chúng ta đang thiếu. Và nhanh, nhanh thôi -- Tôi rất thích những con rối. Đây là một chú rối. Nó nhảy khi có nhạc, Lotte Reiniger, một nhà nghệ sỹ múa rối bà những thập kỷ 20 mà đã bắt đầu thực hiện những thứ phức tạp hơn. Tôi bắt đầu có sở thích với những con rối và tôi muốn cho các bạn xem một thứ cuối cùng. Ồ, đây là cách mà các bạn làm một con rối.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Diễn viên và người làm trò chơi web Ze Frank đem đến một cuộc trình diễn tấu hài rất vui nhộn, sau đó anh kể với chúng ta về những đam mê của anh: giúp con người tương tác lẫn nhau bằng cách sử dụng những công cụ web đơn giản nhưng gây nghiện.
Ze Frank rose to Internet fame in 2001 with his viral video “How to Dance Properly,” and has been making online comedy, web toys and massively shared experiences ever since. Watch his newest: "A Show." Full bio »
09:12 Posted: Jul 2007
Views 1,231,010 | Comments 206
16:40 Posted: Oct 2008
Views 799,812 | Comments 95
17:40 Posted: Jul 2008
Views 928,003 | Comments 485
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.