Một năm trước đây, tôi đã nói chuyện với các bạn về một cuốn sách mà khi đó tôi mới chỉ đang hoàn tất nó giờ đây nó đã tạm thời hoàn thành rồi, và hôm nay tôi muốn nói chuyện với các bạn về những tranh luận mà cuốn sách đã lấy cảm hứng từ đó. Cuốn sách đó có nhan đề là "Phiến đá trắng" dựa trên một ý tưởng phổ biến là tâm trí con người như một phiến đá trắng và tất cả các cấu trúc của nó đều xuất phát từ xã hội, văn hoá, cha mẹ, kinh nghiệm. "Phiến đá trắng" là một ý tưởng có ảnh hưởng trong thế kỉ 20. Dưới đây là một vài đoạn trích chỉ ra rằng: "Con người không có tự nhiên tính", theo nhà sử học Jose Ortega y Gasset; "Con người không có bản năng tính," theo nhà nhân chủng học Ashley Montagu; "Bộ não con người có khả năng đầy đủ của các hành vi và không ảnh hưởng đến ai," theo cố khoa học gia Stephen Jay Gould.
Có một số lý do để nghi ngờ rằng tâm trí con người là một tấm bảng trắng, và một số chỉ xuất phát từ hiểu biết thông thường. Như nhiều người đã nói với tôi trong những năm qua, bất cứ ai có nhiều hơn một đứa con biết rằng trẻ em vào thế giới với một số tính khí và tài năng; không phải tất cả đến từ bên ngoài. À, và bất cứ ai có cả một đứa trẻ lẫn một con vật cưng trong nhà chắc chắn nhận thấy rằng đứa trẻ, được tiếp xúc với lời nói, sẽ tiếp thụ ngôn ngữ loài người, trong khi đó con vật cưng thì không, có lẽ vì một số tính bẩm sinh khác nhau giữa chúng. Và bất cứ ai đã từng có quan hệ tình dục khác giới biết rằng tâm trí của người đàn ông và tâm trí của phụ nữ không phải là không thể phân biệt. Tôi nghĩ rằng, cũng có ngày càng nhiều các kết quả từ các nghiên cứu khoa học về loài người rằng, quả nhiên, không phải chúng ta sinh ra là "một tấm bảng trắng". Một trong số đó, từ ngành nhân học, là nghiên cứu về phổ quát của nhân loại Nếu bạn đã từng học nhân học, bạn biết rằng đó là một kiểu niềm vui thú nghề nghiệp của các nhà nhân học để chỉ ra các nền văn hoá khác có thể khác nhau thế nào, và có những nơi ở đâu đó, được cho là, mọi thứ đều đối lập với cái lối ở đây. Nhưng, thay vào đó, nếu bạn nhìn vào những gì là chung giữa các nền văn hóa của thế giới, bạn thấy rằng có một tập hợp vô cùng phong phú các hành vi và cảm xúc và các cách giải thích thế giới có thể được tìm thấy trong tất cả hơn 6000 nền văn hóa trên thế giới. Nhà nhân chủng học Donald Brown đã cố gắng để lập danh sách tất cả, và chúng gồm có mĩ học trạng thái tình cảm và tình trạng tuổi đến cai sữa, vũ khí, thời tiết, nỗ lực để kiểm soát, màu trắng và một cái nhìn thế giới.
Ngoài ra, di truyền học và khoa học thần kinh đang ngày càng cho thấy rằng não có cấu trúc phức tạp. Đây là một nghiên cứu gần đây của nhà sinh học thần kinh Paul Thompson và các đồng nghiệp của ông, trong đó họ - sử dụng MRI - để đo sự phân bố của chất xám - đó là, lớp bên ngoài của vỏ não - trong một mẫu lớn các cặp người. Họ được mã hóa các mối tương quan theo độ dày của chất xám ở các bộ phận khác nhau của não bằng cách sử dụng một hệ thống phối hợp màu giả, trong đó trong đó không có sự khác biệt nào được mã hoá là màu tím, và bất kỳ màu nào khác ngoài màu tím cho thấy một tương quan có ý nghĩa thống kê. Vâng, đây là những gì xảy ra khi người ta xếp đôi một cách ngẫu nhiên. Theo định nghĩa, hai người được chọn ngẫu nhiên không thể có tương quan trong phân phối của chất xám trong vỏ não. Đây là những gì xảy ra ở những người có chung một nửa của DNA của họ - anh em sinh đôi. Như bạn có thể thấy, phần lớn của bộ não không phải là màu tím, cho thấy rằng nếu một người có một chút dày của vỏ não trong khu vực đó, vì vậy anh em sinh đôi của anh ta cũng thế. Và đây là những gì sẽ xảy ra nếu bạn lấy một cặp người cùng có DNA - cụ thể là, nhân bản hoặc các cặp song sinh giống hệt nhau. Và bạn có thể xem các khu vực lớn của vỏ não, nơi có tương quan lớn trong sự phân bố của chất xám.
Và đây không phải chỉ là sự khác biệt trong ngành giải phẫu, giống như hình dạng của thùy tai của bạn, nhưng họ có những hệ quả trong suy nghĩ và hành vi được minh họa trong phim hoạt hình nổi tiếng của Charles Addams: "Được tách nhau ngay lúc sinh, cặp song sinh Mallifert vô tình gặp nhau." Như bạn có thể thấy, có hai nhà phát minh với hai cái máy kì cục trong lòng họ, và họ gặp nhau trong phòng chờ của một luật sư sáng chế. Bây giờ, bộ phim hoạt hình này không phải là một sự cường điệu, bởi vì nghiên cứu các cặp song sinh giống hệt nhau được tách ra khi sinh và sau đó được kiểm nghiệm ở tuổi trưởng thành cho thấy rằng họ có sự tương đồng đáng kinh ngạc. Và điều này xảy ra trong tất cả các cặp song sinh giống hệt nhau được tách nhau lúc sinh từng được nghiên cứu - nhưng ít hơn nhiều như vậy với cặp sinh đôi được tách ra khi sinh. Ví dụ yêu thích của tôi là một cặp sinh đôi, một trong số đó đã được đưa lên như một người Công giáo trong một gia đình Đức quốc xã ở Đức, người khác lớn lên trong một gia đình Do Thái ở Trinidad. Khi họ bước vào phòng thí nghiệm tại tiểu bang Minnesota, họ đang mặc áo sơ mi hải quân màu xanh giống hệt nhau với cầu vai, cả hai người thích nhúng bánh mì nướng bơ trong cà phê, cả hai người đeo các vòng cao su trên cổ tay của họ, cả hai đều xả nước nhà vệ sinh trước cũng như sau khi sử dụng , và cả hai người thích tạo bất ngờ cho người khác bằng cách hắt hơi trong thang máy đông người để xem họ nhảy. Bây giờ - câu chuyện có vẻ tốt nếu đúng, nhưng khi bạn tiến hành bộ các bài kiểm tra tâm lý, bạn sẽ có được kết quả tương tự - cụ thể là, các cặp song sinh giống hệt nhau được tách ra khi sinh giống nhau một cách đáng kinh ngạc.
Bây giờ, cả tri thức thông thường lẫn dữ liệu khoa học đều đưa ra nghi vấn cho học thuyết phiến đá trắng, tại sao nó có được một khái niệm hấp dẫn như vậy? Vâng, có một số lý do chính trị tại sao người ta đã tìm thấy nó thích hợp. Trên hết là nếu chúng ta đều là tờ giấy trắng, thì, theo định nghĩa, chúng ta đều bình đẳng, bởi vì không bằng không bằng không bằng không. Nhưng nếu một cái gì đó được viết trên phiến đá, thì một số người có thể có nhiều hơn những người khác, và theo dòng suy nghĩ này, mà có thể biện minh cho sự phân biệt đối xử và bất bình đẳng.
Một nỗi sợ hãi chính trị của bản chất con người là nếu chúng ta đều là bảng trắng, chúng ta có thể hoàn thiện nhân loại giấc mơ lâu đời của sự hoàn hảo của loài người chúng ta thông qua kỹ thuật xã hội. Trong khi đó, nếu chúng ta sinh ra với bản năng nhất định, sau đó có lẽ một số người trong số họ có thể lên án chúng tôi là ích kỷ, định kiến và bạo lực. Vâng, trong cuốn sách, tôi cho rằng đây là những thực tế không hợp lí. Để làm ngắn câu chuyện dài dòng này: trước tiên, là khái niệm công bằng không giống như các khái niệm về sự giống nhau. Và như vậy khi Thomas Jefferson viết trong bản Tuyên ngôn Độc lập, "Chúng tôi coi những sự thật này là hiển nhiên, rằng tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng," ông không có ý là "Chúng tôi coi những sự thật này là hiển nhiên, rằng tất cả mọi người đều là sinh sản vô tính.'' Thay vào đó, tất cả mọi người đều bình đẳng về quyền lợi của mình, và rằng mỗi người đều nên được đối xử như là một cá nhân, và không bị định kiến qua thống kê của các nhóm đặc biệt mà họ có thể nằm trong đó. Ngoài ra, ngay cả khi chúng ta sinh ra với những động cơ đê tiện nhất định, họ không tự động dẫn đến hành vi đê tiện. Đó là bởi vì tâm trí con người là một hệ thống phức tạp với nhiều bộ phận, và một số có thể ức chế những cái khác. Ví dụ, có lý do tuyệt vời để tin rằng hầu như tất cả mọi người đều sinh ra với một ý thức đạo đức, và rằng chúng ta có khả năng nhận thức cho phép chúng ta thu nhận từ các bài học trong lịch sử. Vì vậy, ngay cả khi mọi người đã có sự thôi thúc đối với tính ích kỷ hay tham lam, đó không phải là điều duy nhất trong hộp sọ, và có các bộ phận khác của tâm trí có thể chống lại chúng.
Trong cuốn sách, tôi đã bàn luận các tranh luận như thế này. và một số các nút nóng khác, các khu vực nóng, Chernobyls, đường ray thứ ba, và vân vân, bao gồm nghệ thuật, nhân bản, tội phạm, tự do, giáo dục, sự tiến hóa, sự khác biệt giới tính, Thiên Chúa, đồng tính luyến ái, giết trẻ sơ sinh, bất bình đẳng, chủ nghĩa Mác, đạo đức, Chủ nghĩa phát xít, nuôi dạy con cái, chính trị, chủng tộc, tôn giáo, tài nguyên cạn kiệt, xã hội kỹ thuật, rủi ro công nghệ và chiến tranh. Và không cần phải nói, có một số rủi ro tham gia vào các chủ đề này. Khi tôi đã viết bản thảo đầu tiên của cuốn sách, Tôi đã gửi nó cho một số đồng nghiệp góp ý, và đây là một số phản ứng tôi nhận được "Tốt hơn là lắp một camera an ninh cho ngôi nhà của bạn." "Đừng mong có thêm phần thưởng hay đề nghị công việc hay vị trí trong giới học thuật nào nữa.'' "Hãy bảo nhà xuất bản của anh đừng có viết tên quê anh vào trong bản lí lịch tác giả của anh.'' "Anh có đang trong biên chế không?" (Cười)
Và, cuốn sách đã được xuất bản vào tháng Mười, và chả có việc gì không hay xảy ra. Tôi - tôi thích thế Thực ra là có lí do để lo lắng, và có những lúc tôi đã thực sự cảm thấy lo lắng, biết trong quá khứ những gì đã xảy ra với những người đã đương đầu với các tranh luận hay phát hiện ra các phát hiện đáng lo ngại trong các ngành khoa học hành vi. Có nhiều trường hợp, một số trong đó tôi nói trong cuốn sách, của những người đã bị vu khống, bị coi là Đức quốc xã, bị tấn công về thể chất, bị đe dọa truy tố hình sự do lầm lỡ hoặc do tranh luận về những phát hiện gây tranh cãi. Và bạn không bao giờ biết khi bạn đang đi đi qua một trong những cái bẫy dại dột này. Ví dụ yêu thích của tôi là hai nhà tâm lý học người đã nghiên cứu về người thuận tay trái, và xuất bản một số dữ liệu cho thấy người thuận tay trái, trung bình, dễ bị nhiễm bệnh, dễ bị tai nạn và có tuổi thọ ngắn hơn. Và kể từ đó, nó cũng không rõ ràng, liệu đó có phải là một khái quát chính xác, nhưng các dữ liệu vào thời điểm đó dường như ủng hộ ý kiến này. Vâng, rất nhanh sau đó, họ đã bị chặn lại bằng những lá thư đầy tức giận những đe doạ chết người cấm chủ đề này trên một số tạp chí khoa học, đến từ những người thuận tay trái giận dữ và những người ủng hộ họ, và họ đã thực sự sợ mở thư của họ bởi những lời lẽ chua cay và phỉ báng rằng họ đã viết ra một cách vô tình.
Vâng, tuy vẫn còn sớm, nhưng cuốn sách thì cũng đã in được nửa năm rồi, và chẳng có gì tồi tệ xảy ra cả. Không có hậu quả nghề nghiệp ghê gớm nào xảy ra - Tôi đã không bị đuổi cổ khỏi thành phố Cambridge. Nhưng những gì tôi muốn nói về là hai trong số các nút nóng đã làm dấy lên phản ứng mạnh nhất trong số hơn 80 người bình duyệt rằng cuốn Phiến Đá Trắng đã được nhận. Tôi sẽ chỉ đưa danh sách đó trong một vài giây, và xem nếu bạn có thể đoán hai cái nào - Tôi sẽ ước tính rằng có thể hai trong số các chủ đề này có khả năng thôi thúc 90 phần trăm phản ứng của những người bình duyệt khác nhau và những người phỏng vấn trên đài phát thanh. Đó không phải là bạo lực và chiến tranh, nó không phải là chủng tộc, nó không phải giới tính, nó không phải là chủ nghĩa Mác, nó không phải là chủ nghĩa phát xít. Đó là: nghệ thuật và cách nuôi dạy con cái. (Cười) Vì vậy, hãy để tôi nói cho bạn những gì kích thích phản ứng giận dữ như vậy, và tôi sẽ để các bạn quyết định xem liệu họ - những tuyên bố có thực sự là thái quá.
Tôi sẽ bắt đầu với nghệ thuật. Tôi lưu ý rằng trong những danh sách dài về các phổ quát của con người mà tôi đã trình bày một vài slide trước là nghệ thuật. Không có xã hội từng được phát hiện ở một vùng xa xôi của thế giới lại không có một cái gì đó đáng để chúng ta coi là nghệ thuật. Nghệ thuật tạo hình - trang trí bề mặt và cơ thể - dường như là một phổ quát của con người. Kể chuyện, âm nhạc, khiêu vũ, thơ ca - được tìm thấy trong tất cả các nền văn hóa, và nhiều của các họa tiết và chủ đề đó - là - cung cấp cho chúng ta niềm vui trong nghệ thuật có thể được tìm thấy trong tất cả các xã hội loài người: một ưu tiên cho các dạng thức đối xứng, việc sử dụng lặp đi lặp lại và sự biến đổi, thậm chí những điều cụ thể như thực tế trong thơ ca trên toàn thế giới, Bạn có những dòng với độ dài khoảng ba giây, cách nhau bằng những đoạn dừng. Và, mặt khác, trong nửa cuối thế kỷ 20, nghệ thuật thường bị cho là đi xuống. Và tôi có một bộ sưu tập, có thể là 10 hoặc 15 tiêu đề, từ các tạp chí trí thức lên án những thực tế mà nghệ thuật hiện nay đang đi xuống . Tôi sẽ cung cấp cho bạn một vài trích dẫn đại diện: "Chúng tôi có thể khẳng định với một sự tự tin rằng thời gian của chúng ta là một trong những suy giảm, rằng các tiêu chuẩn văn hóa thấp hơn so với 50 năm trước, và bằng chứng về sự suy giảm này có thể nhìn thấy trong tất cả các địa hạt hoạt động của con người ". Đó là một trích dẫn từ T.S. Eliot, hơn 50 năm trước đây. Và một trích dẫn gần đây: "Khả năng duy trì nền văn hóa cao trong thời gian của chúng ta đang trở nên ngày càng có vấn đề. Các cửa hàng sách thực sự thì đang mất đi quyền kinh doanh nhà hát phi lợi nhuận đang sống sót chủ yếu nhờ thương mại hóa các tiết mục của họ, các dàn nhạc giao hưởng đang làm nhạt đi chương trình của họ, truyền hình công cộng đang gia tăng sự phụ thuộc của nó vào việc chiếu lại các bộ phim truyền hình Anh, đài phát thanh cổ điển đang suy thoái, các bảo tàng đang phải nhờ đến các buổi trưng bày bom tấn, khiêu vũ đang chết.'' Đó là trích dẫn từ Robert Brustein, nhà phê bình phim truyền hình nổi tiếng và là giám đốc, của The New Republic khoảng năm năm trước đây.
Vâng, trên thực tế, nghệ thuật không đi xuống. Tôi không nghĩ rằng đây sẽ là một bất ngờ cho bất cứ ai trong căn phòng này, nhưng cho dù theo tiêu chuẩn nào thì họ cũng chưa bao giờ phát đạt đến một mức độ lớn hơn. Tất nhiên, có các hình thức nghệ thuật hoàn toàn mới và các phương tiện truyền thông mới, trong đó nhiều bạn đã nghe trong những ngày gần đây. Theo bất kì tiêu chuẩn kinh tế nào, nhu cầu về nghệ thuật dưới tất cả các hình thức đang tăng vọt, như bạn có thể nhận ra từ giá vé nhạc kịch, qua số lượng sách bán ra, qua số lượng sách được xuất bản, qua số lượng các danh hiệu âm nhạc phát hành, số lượng album mới vân vân. Bản chất của sự thực này phản bác lại ý kiến cho rằng nghệ thuật đang đi xuống đến từ ba bình diện. Một trong số đó là nghệ thuật đỉnh cao từ những năm 1930 - chẳng hạn, các công trình được biểu diễn bởi dàn nhạc giao hưởng lớn, nơi mà hầu hết các tiết mục đều trước 1930, hoặc các công trình trưng bày trong những phòng trưng bày và bảo tàng có uy tín. Trong phê bình văn học và phân tích, có thể là 40 hoặc 50 năm trước đây, các phê bình văn học thuộc loại anh hùng văn hóa; bây giờ họ lại giống như một trò đùa quốc gia. Và các chương trình nhân văn và nghệ thuật trong các trường đại học, mà theo nhiều đánh giá, thực sự đang đi xuống. Sinh viên đang lũ lượt rời xa nó các trường đại học đang dừng đầu tư vào các ngành nghệ thuật và nhân văn.
Vâng, đây là một chẩn đoán. Họ không hỏi tôi, nhưng qua sự thừa nhận của chính họ, họ cần tất cả sự giúp đỡ mà họ có thể nhận. Và tôi muốn nói rằng đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên rằng cái tưởng như sự đi xuống trong nghệ thuật đỉnh cao và phê bình này đã xảy ra tại cùng một điểm trong lịch sử, trong đó có một sự từ chối phổ biến về bản chất con người. Một trích dẫn nổi tiếng có thể được tìm thấy nếu bạn tìm trên web, bạn có thể tìm thấy nó trong điểm số thuần tuý của các chương trình tiếng Anh bắt buộc - "Vào khoảng tháng 12 năm 1910, bản chất con người đã thay đổi. " Một diễn giải trích dẫn của Virginia Wolff, và có một số cuộc tranh luận về những gì bà ấy thực sự muốn nói. Nhưng khi nhìn vào những giáo trình này, rõ ràng rằng nó hiện đang được sử dụng như một cách để nói rằng tất cả các hình thức đánh giá cao của nghệ thuật đã được diễn ra trong nhiều thế kỷ, hoặc thiên niên kỷ, trong thế kỷ 20 đã được loại bỏ. Vẻ đẹp và niềm vui trong nghệ thuật - có thể là một phổ quát của con người - vốn bắt đầu được coi là mật ngọt hay là cái gì hào nhoáng, hoặc thương phẩm. Barnett Newman đã có một trích dẫn nổi tiếng rằng sự thúc đẩy của nghệ thuật hiện đại là mong muốn để phá hủy vẻ đẹp, vốn được coi là tư sản hay loè loẹt. Và đây chỉ là một ví dụ. Ý tôi là, điều này có lẽ là một ví dụ đại diện mô tả hình ảnh của mẫu phụ nữ trong thế kỷ 15; ở đây là một ví dụ đại diện miêu tả hình ảnh của mẫu phụ nữ trong thế kỷ 20. Và, như bạn có thể thấy, ở đó - một cái gì đó đã thay đổi trong cách nghệ thuật cao cấp thu hút các giác quan.
Thật vậy, trong các phong trào của chủ nghĩa hiện đại và hậu hiện đại, có hình ảnh nghệ thuật mà không có vẻ đẹp, văn học mà không có câu chuyện và cốt truyện, thơ mà không có nhịp thơ và vần điệu, kiến trúc và quy hoạch mà không cần trang trí, tỉ lệ con người, không gian xanh và ánh sáng tự nhiên, âm nhạc mà không có giai điệu và nhịp điệu, và phê bình mà không cần sự rõ ràng, quan tâm đến tính thẩm mỹ và cái nhìn sâu sắc vào điều kiện con người. (Cười) Hãy để tôi cung cấp cho bạn một ví dụ để ủng hộ cho phát ngôn cuối cùng. Nhưng ở đây, có - một trong những học giả văn chương người Anh nổi tiếng của thời đại chúng ta là giáo sư Berkeley, Judith Butler. Và đây là một ví dụ về một trong những phân tích của bà: "Sự chuyển dịch từ phía cấu trúc luận trong đó nguồn vốn xây dựng các mối quan hệ xã hội theo những cách khá tương đồng đến một cái nhìn bá quyền trong đó quan hệ về quyền lực có thể để lặp đi lặp lại, hội tụ và kết cấu lại đưa các vấn đề của tính tạm thời vào suy xét cấu trúc, và đánh dấu một sự thay đổi từ hình thức của lý thuyết Althusserian mà coi toàn bộ cấu trúc như là các đối tượng lí thuyết...' Vâng, bạn hiểu được ý đó rồi. Nhân tiện, đây là một câu - bạn thực sự có thể phân tích nó. Vâng, cuộc tranh luận về Phiến đá trắng là nghệ thuật đỉnh cao và phê bình trong thế kỷ 20, mặc dù không phải là nghệ thuật nói chung, có vẻ đẹp, niềm vui khinh khi, sự rõ ràng, cái nhìn sâu sắc và phong cách. Mọi người đang tránh xa và phê bình nghệ thuật đỉnh cao. Thật là một câu đố - tôi tự hỏi tại sao? Vâng, điều này hóa ra có thể là tuyên bố gây tranh cãi nhất trong cuốn sách. Có người hỏi tôi liệu tôi có bị mắc kẹt vào nó để đánh lạc hướng sự giận dữ từ các cuộc thảo luận về giới và chủ nghĩa phát xít và chủng tộc vân vân. Tôi sẽ không bình luận về điều đó. Tuy nhiên, nó chắc chắn lấy cảm hứng từ một phản ứng rất mạnh mẽ từ phía các giáo sư đại học.
Vâng, các nút nóng khác là nuôi dạy con cái. Và điểm khởi đầu cho cuộc thảo luận đó là thực tế chúng ta đều là chủ thể của lời khuyến nghị về cái phức tạp của công nghệ nuôi dạy con cái. Mà, đây là - đây là một trích dẫn đại diện từ một người mẹ bị bủa vây: "Tôi bị choáng ngợp với những lời khuyên làm cha mẹ. Tôi phải làm rất nhiều hoạt động thể chất với những đứa con vì vậy tôi có thể truyền cho chúng một thói quen tập thể dục thể chất để chúng lớn lên thành người khỏe mạnh. Và tôi phải làm tất cả các loại trò chơi trí tuệ để chúng lớn lên thông minh. Và đó là tất cả các loại trò chơi - đất sét cho các ngón tay khéo léo, trò chơi chữ nhằm cho đọc tốt hơn, chơi vận động nhiều, chơi vận động ít. Tôi cảm thấy như tôi có thể cống hiến cuộc đời của tôi để tìm ra những trò chơi để chơi với những đứa con. " Tôi nghĩ rằng bất cứ ai gần đây từng là phụ huynh có thể thông cảm với người mẹ này.
Vâng, đây là một số sự kiện nghiêm túc về nuôi dạy con cái. Hầu hết các nghiên cứu về nuôi dạy con cái dựa trên lời khuyên này là vô ích. Họ đang vô ích bởi vì họ không kiểm soát tính di truyền. Họ tính toán một số tương quan giữa cha mẹ làm những gì và những đứa trẻ sẽ thành gì và giả định một mối quan hệ nhân quả: rằng việc nuôi dạy con cái hình thành nên đứa trẻ. Những cha mẹ nói chuyện nhiều với con cái có những đứa trẻ lớn phát âm rõ, các bậc cha mẹ đánh vào đít con của họ sẽ có những đứa con lớn lên với bạo lực và vân vân. Và rất ít người trong số họ kiểm soát được khả năng bố mẹ truyền lại genes cho - làm tăng cơ hội một đứa trẻ sẽ được hình thành hay bạo lực vân vân. Cho đến khi các nghiên cứu được tiến hành lại với con nuôi, những người cung cấp một môi trường nhưng không phải genes cho con cái họ, chúng tôi không có cách nào biết liệu những kết luận này có giá trị không.
Các nghiên cứu di truyền có kiểm soát có một số kết quả nghiêm túc. Hãy nhớ rằng cặp song sinh Mallifert: được tách nhau lúc mới sinh, sau đó họ gặp nhau tại văn phòng cấp bằng sáng chế - giống nhau một cách khác thường. Vâng, điều gì xảy ra nếu cặp song sinh Mallifert đã lớn lên cùng nhau? Bạn có thể nghĩ, ồ, vậy thì họ sẽ giống nhau hơn, bởi vì họ không chỉ có cùng gen, mà họ còn có cùng môi trường. Như thế sẽ làm cho họ cực giống nhau, phải không? Sai. Những cặp sinh đôi giống nhau, hay bất cứ anh chị em ruột nào, nếu bị tách nhau lúc sinh sẽ ít giống nhau hơn là nếu chúng được nuôi cùng nhau. Tất cả những gì xảy ra với bạn trong một ngôi nhà cụ thể qua năm tháng hoá ra chẳng để lại một cái nhãn cố hữu nào trong tính cách hay trí năng của bạn. Một phát hiện bổ sung, từ một phương pháp hoàn toàn khác đó là các đứa trẻ con nuôi được nuôi dưỡng cùng nhau - các cặp sinh đôi giống nhau như đúc được nuôi tách nhau, chúng cùng cha mẹ, cùng nhà, cùng hàng xóm, không cùng genes - và cuối cùng không giống nhau tí nào. Rồi - hai nghiên cứu khác nhau có cùng một phát hiện.
Điều này cho thấy trẻ con được hình thành không phải do bố mẹ trong một thời gian dài, mà một phần - chỉ một phần - do genes của họ, một phần do nền văn hoá của họ - phần lớn từ nền văn hoá của đất nước đó và nền văn hoá của chính bọn trẻ, gọi là nhóm đồng đẳng - như chúng ta đã nghe từ Jill Sobule sớm hôm nay, đó là bọn trẻ quan tâm đến những gì - và, từ một góc độ lớn khác, lớn hơn hầu hết mọi người chuẩn bị thừa nhận tình cờ: các sự kiện trong quá trình thiết đặt não trong bào thai; các sự kiện tình cờ khi bạn sống trong cuộc đời của bạn.
Do đó, tôi muốn đi đến kết luận chỉ với một nhận xét để trả lại chủ đề của các sự lựa chọn. Tôi nghĩ rằng các ngành khoa học về bản chất con người - di truyền học hành vi, tâm lí học tiến hoá, khoa học thần kinh, khoa học tri nhận - đang ngày càng tăng lên trong các năm tới, làm thất vọng nhiều niềm tin sự nghiệp và các hệ niềm tin chính trị sâu sắc. Và nó cho phép chúng ta một lựa chọn. Sự lựa chọn này là liệu các thực tế nhất định về con người, hay các chủ đề, có phải bị coi là kiêng kị, tri thức cấm đoán, vì sao chúng ta không nên tới đó bởi vì chẳng có gì hay ho có thể rút ra từ đó, hay liệu chúng ta có nên khám phá nó một cách trung thực. Tôi có câu trả lời của riêng tôi cho câu hỏi đó, đến từ một nghệ sĩ lớn thế kỉ 19 Anton Chekhov, người đã nói rằng, "Con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn khi bạn cho anh ta thấy anh ấy là như thế nào." Và tôi nghĩ cuộc luận điểm này không thể được diễn giải sáng tỏ hơn thế. Cảm ơn rất nhiều. (Vỗ tay)
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Cuốn sách Phiến Đá Trắng của Steven Pinker biện luận rằng tất cả con người đều sinh ra với một vài đặc tính bẩm sinh. Ở đây, Pinker nói về luận điểm của ông, và tại sao một số người cho rằng điều đó rất khó chấp nhận.
Linguist Steven Pinker questions the very nature of our thoughts -- the way we use words, how we learn, and how we relate to others. In his best-selling books, he has brought sophisticated language analysis to bear on topics of wide general interest. Full bio »
Translated into Vietnamese by Hien Pham
Reviewed by Lace Nguyen
Comments? Please email the translators above.
19:15 Posted: Sep 2007
Views 1,228,883 | Comments 504
21:16 Posted: Sep 2006
Views 5,102,542 | Comments 717
19:11 Posted: Jan 2007
Views 516,723 | Comments 106
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.