Hôm nay, tôi sẽ đưa các bạn vòng quanh thế giới trong 18 phút. Cơ sở hoạt động của tôi đặt tại Hoa Kỳ Nhưng hãy bắt đầu với đầu bên kia của bản đồ ở Kyoto, Nhật Bản, nơi tôi đã sống cùng một gia đình Nhật Bản khi tôi đang làm một phần của luận án nghiên cứu của mình 15 năm trước. Từ lúc đó tôi đã biết rằng mình sẽ gặp phải những khác biệt và hiểu nhẩm về văn hóa, nhưng chúng xuất hiện lúc tôi ít ngờ tới nhất.
Ngay ngày đầu tiên của tôi, tôi đi đến một nhà hàng, và tôi gọi một ly trà xanh với đường. Sau một chút ngập ngừng, người phục vụ nói, "Người ta không cho đường vào trà xanh thưa cô." "Tôi biết." Tôi nói. "Tôi biết phong tục này. Nhưng tôi thật sự thích trà ngọt." Đáp lại, anh ta cho tôi một câu trả lời lịch sự hơn cũng với câu giải thích cũ. "Người ta không cho đường vào trà xanh thư cô" "Tôi hiểu," tôi nói, "rằng người Nhật Bản không cho đường vào trà xanh xủa họ. Nhưng tôi muốn cho một ít đường vào trà xanh của tôi." (Cười) Ngạc nhiên vì sự khăng khăng của tôi, người phục vụ đem vấn đề tới hỏi người quản lý. Ngay sau đó, một cuộc tranh luận dai dẳng diễn ra, và cuối cùng, người quản lý đến chỗ tôi và nói, "Thật xin lỗi thưa cô. Chúng tôi không có đường." (Cười) Vậy là, vì tôi không thể có tách trà theo cách mình muốn, Tôi gọi một tách cà phê, người phục vụ mang đến rất mau chóng. Nằm trên đĩa là hai gói đường.
Thất bại của tôi khi cố mua cho mình một tách trà xanh ngọt không nằm ở một sự hiểu lầm giản đơn. Đó là do một sự khác biệt cơ bản trong ý tưởng của chúng ta về lựa chọn. Từ quan điểm nước Mỹ của tôi, khi một khách trả tiền và yêu cầu một điều hợp lý phụ thuộc vào những sở thích của cô ta, cô ta có tất cả quyền để đạt được yêu cầu đó. Một kiểu Mỹ, như Burger King nói, là "được như bạn muốn," bởi vì, như Starbucks nói, "hạnh phúc nằm trong sự lựa chọn của bạn." (Cười) Nhưng từ quan điểm của người Nhật Bản, trách nhiệm của họ là bảo vệ những người không biết sao là đúng -- (Cười) trong trường hợp này, là kẻ ngoại quốc ngạo mạn -- chọn lựa sai lầm. Hãy thẳng thắng: cách uống trà của tôi là không thích hợp với những chuẩn mực văn hóa, và họ đang cố hết sức để giúp tôi giữ thể diện.
Người Mỹ thường tin rằng họ đã đạt đến một số thứ như đỉnh cao trong cách họ chọn lựa. Họ nghĩ rằng những lựa chọn như được nhìn qua lăng kính Mỹ đã thỏa mãn tốt nhất bản năng và phổ cập ước muốn của lựa chọn trong tất cả mọi người. Thật không may, niềm tin đó được dựa trên những giả định không phải lúc nào cũng đúng trong nhiều quốc gia, trong nhiều nền văn hóa. Đôi khi, chúng còn không đúng ngay tại biên giới nước Mỹ. Tôi muốn thảo luận về một số trong những giả định trên và những vấn đề liên quan tới chúng. Khi tôi làm điều đó, tôi hy vọng rằng các bạn cũng sẽ bắt đầu nghĩ về một vài giả định của riêng bạn và chúng đã định hình như thế nào nhờ vào môi trường chung quanh bạn.
Giả định đầu tiên: nếu một lựa chọn tác động tới bạn, thi bạn nên là người thực hiện việc chọn lựa đó. Cách duy nhất để đảm bảo rằng sự ưu tiên và mối quan tâm của bạn được chịu trách nhiệm một cách tuyệt đối. Đó là điều cần thiết để thành công. Ở Hoa Kỳ, mục đich chính của sự lựa chọn là cá nhân. Người ta phải chọn cho bản thân họ, đôi khi là khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình, bất chấp những gì người khác muốn hoặc khuyên bảo. Đó được gọi là "là bản thân mình". Nhưng có phải tất cả cá nhân đều có lợi từ các tiếp cận sự lựa chọn này? Mark Lepper và tôi làm một loạt các nghiên cứu mà chúng tim tìm câu trả lời cho riêng câu hỏi này. Trong một nghiên cứu, chúng tôi đã chạy từ Japantown, San Francisco, chúng tôi đưa những đứa trẻ người Mỹ gốc Anh và người Mỹ gốc Châu Á từ bảy đến mười tuổi vào một phòng thí nghiệm, và chúng tôi chia chúng ra thành ba nhóm.
Nhóm đầu tiên bước vào, và Cô Smith đã chào đón chúng, người mà cho chúng xem sáu chồng câu hỏi đảo chữ lớn. Bọn trẻ phải chọn tập câu hỏi nào mà chúng muốn làm. Và chúng còn phải chọn bút dạ nào mà chúng muốn dùng để viết câu trả lời. Khi nhóm hai bước vào, chúng được đưa vào chính căn phòng đó, đưa cho xem câu hỏi giống hệt, nhưng lần này cô Smith bảo chúng làm câu hỏi nào và dùng bút dạ nào. Và rồi nhóm thứ 3 bước vào chúng được nói rằng câu hỏi và bút dạ của chúng đã được mẹ chúng chọn. (Cười) Trong thực tế, nhưng đứa trẻ được bảo làm gì, bởi Cô Smith hay mẹ chúng, được đưa cho hoạt động giống nhau, mà bạn của chúng ở nhóm một được tự do chọn lựa
Với quá trình này, chúng tôi có thể đảm bảo rằng những đứa trẻ trong ba nhóm được làm cùng một hoạt động để chúng tôi có thể dễ dàng so sánh Với những sự khác biệt nho nhỏ trong cách mà chúng tôi thực hiện hoạt động này đem lại sự khác biệt lớn trong cách chúng thể hiện. Những đứa trẻ Mỹ gốc Anh, chúng làm gấp 2,5 lần câu hỏi khi chúng được lựa chọn, so sánh với khi cô Smith hay mẹ chúng lựa chọn. Và không quan trọng ai đã chọn lựa khi công việc được ra lệnh bởi người khác, sự thể hiện bị ảnh hưởng. Trong thực tế một số đứa trẻ cảm thấy xấu hổ một cách rõ ràng khi chúng được bảo rằng mẹ chúng đã tư vấn. (Cười) Một bé gái tên Mary nói rằng, "Cô đã hỏi mẹ cháu?"
Ngược lại những đứa trẻ Mỹ gốc Châu Á thể hiện tốt nhất khi chúng tin rằng mẹ chúng đã lựa chọn, tốt thứ hai khi chúng tự lựa chọn, và kém nhất khi Cô Smith chọn. Một bé gái tên Natsumi thậm chí còn tiếp xúc với cô Smith khi bé rời khỏi phòng và kéo váy cô Smith hỏi, " Cô có thể nói với mẹ cháu chấu đã làm theo đúng những gì bà bảo không?" Những đứa trẻ thế hệ đầu bị ảnh hưởng mạnh bởi những bố mẹ chúng, những người nhập cư. về cách tiếp cận sự lựa chọn. Đối với chúng, lựa chọn không chỉ là một cách định nghĩa và xác nhận cá tính của họ, mà là một cách để tạo nên cộng đồng và sự hòa hợp bằng cách làm theo sự lựa chọn của những người họ tin tưởng và tôn trọng Nếu họ có một khái niệm về là chính bản thân mình, thì cá nhân đó, gần như, được tạo nên, không phải một cá thể, mà là của một tập thể. Thành công là làm hài lòng những yếu tố chính như là nó làm hài lòng mối quan tâm của ai Hoặc, bạn có thể nói rằng sự ưu tiên của cá nhân được hình thành bởi những sự ưu tiên của người khác.
Giả thiết cho rằng chúng ta làm tốt nhất khi bản thân cá nhân lựa chọn chỉ tin rằng khi cá nhân đó khác một cách rõ rệt so với nguời khác. Ngược lại, khi, một hoặc nhiều cá nhân thấy những sự lựa chọn và kết quả có sự liên quan mật thiết họ sẽ phóng đại thành công của người khác bằng cách biến chọn lựa thành hành động mang tính tập thể Để khẳng định rằng họ lựa chọn một cách độc lập, thật ra có thể có sự thỏa hiệp giữa sự thể hiện của họ và mối quan hệ của họ. Còn đó chính xác những gì mà người mỹ yêu cầu. Nó để lại chỗ trống cho sự phụ thuộc lẫn nhau hoặc là sự thừa nhận cho sai lầm của cá nhân. Nó yêu cầu mọi người coi sự lựa chọn như hành động riêng tự mà cá nhận tự định nghĩa. Người được lớn lên trong kiểu mẫu đó có thể thấy đó là động lực Nhưng thật là sai lầm khi cho rằng mọi người phát triển nhanh dưới áp lực của việc lựa chọn một mình.
Giả thiết thứ hai khi cho rằng quan điểm của người Mỹ về sự lựa chọn là như thế này. Bạn càng có nhiều lựa chọn, bạn càng có khả năng có sự lựa chọn tốt nhất. Hãy xem Walmart với 100,000 sản phẩm khác nhau, Amazon với 27 triệu cuốn sách và Match.com với -- cái gì nhỉ? -- 15 triệu khả năng hẹn hò bây giờ. Bạn chắc chắn sẽ tìm được một nửa hoàn hảo. Hãy thử nghiệm giả thiết này bằng cách đến với phía Đông của Châu Âu Ở đây, tôi phỏng vấn mọi người là công dân của những quốc gia cộng sản trước kia, họ phải đối diện với thử thách của việc chuyển giao sang một xã hội tư bản và dân chủ hơn. Một trong những sự tiết lộ thú vị nhất không đến từ câu trả lời của một câu hỏi, mà từ một cử chỉ đơn giản của sự hiếu khách. Khi những người tham gia đến để phỏng vấn tôi mời họ nước uống bao gồm Coca, Coca Diet, Sprite -- chính xác là bảy loại.
Trong lần đầu tiên được tổ chức ở Nga, một trong những người tham gia có ý kiến làm tôi rất ngạc nhiên " Thật ra là không quan trọng. Tất cả đều là nước giải khát. Chỉ là một sự lựa chọn." (Xì xầm) Tôi đã rât ngạc nhiên bởi ý kiến này khiến tôi từ đó bắt đầu mời tất cả những người tham gia cả bảy loại nước ngọt. Và tôi hỏi họ, " Có bao nhiêu sự lựa chọn?" Lại một lần nữa, họ quan sát bảy loại nước khác nhau không phải là bảy sự lựa chọn mà là một: có ga hay không có ga. Khi tôi đem ra nước hoa quả và nước bên cảnh bảy loại nước ngọt, họ thấy được ba lựa chọn -- nước hoa quả, nước và nước có ga. So sánh với sự cống hiến đến cuối cùng của nhiều người Mỹ, không của là vị của loại nước ngọt nào mà là hãng nào. Bạn biết đấy, nghiên cứu liên tiếp cho rằng chúng ta không thể thật sự thấy sự khác biệt giữa Coca và Pepsi. Tất nhiên, tôi và bạn biết Coca là sự lựa chọn tốt hơn.
Những người Mỹ hiện đại đối mặt với nhiều lựa chọn và nhiều quảng cáo liên quan đến lựa chọn nhiều hơn bất cứ ai trên thế giới này lựa chọn cũng chỉ là về họ là ai cũng như sản phẩm là gì Kết hợp với giả thiết rằng nhiều sự lựa chọn luôn tốt hơn, và bạn có một nhóm người mà đối với họ bất cứ sự khác biệt nào cũng quan trọng và mọi sự lựa chọn quan trọng. Đối với những người Đông Âu, sự có sẵn bất ngờ của tất cả những mặt hàng tiêu dùng này trên thị trường như một trận đại hồng thủy. Họ tràn ngập các sự lựa chọn trường khi họ có thể phản đối là họ không biêt bơi. Khi được, " Từ và hình ảnh nào bạn liên hệ với sự lựa chọn?" Grzegorz ở Vacsava nói, " Đối với tôi là sự sợ hãi. Có một vài tình thế tiến thoái lưỡng nan mà bạn thấy. Tôi quen với việc không chọn lựa." Bohdan ở Kiev nói, trả lời câu hỏi anh ấy cảm thấy thế nào về thị trường tiêu dùng mới, " Quá nhiều. Chúng tôi không cần mọi thứ ở đây." Một nhà xã hội học ở Cơ quan Nghiên Cứu Vácsava giải thích, " Thế hệ già nhảy từ việc không có gì đến đầy các sự lựa chọn xung quanh họ. Họ còn không có cơ hội để học phản nhưng như thế nào." Và Tomasz, một người đàn ông Ba Lan trẻ, nói, " Tôi không cần hai loại kẹo cao su. Không có nghĩa là tôi không muốn lựa chọn, nhưng
Trong thực tế, rất nhiều sự lựa chọn giữa những vật không khác nhau là mấy Giá trị của sự lựa chọn bằn ở khả năng của chúng ta quan sát những sự khác biệt giữa các sự lựa chọn. Người Mỹ luyện tập cả đời họ để chơi trò " tìm sự khác biệt." Họ luyện tập việc này từ những ngày rất bé họ đã tin rằng mọi người đựoc sinh ra với khả năng này. Thưc tế rằng, tất cả mọi người đều có chung nhu cầu và ước muốn cơ bản được lựa chọn, không phải tất cả chúng ta đều thây được sự lựa chọn ở cùng một chỗ hay ở một giới hạn nào đó. Khi một người nào đó không thể nhìn được sự lựa chọn của mình khác với người khác như thể nào, hoặc khi có quá nhiều sự lựa chọn để so sánh và ngược lại, quá trình lựa chọn có thể khó hiểu và gây bực mình. Thay vì đưa ra sự lựa chon tốt hơn, chúng ta trở nên tràn ngập bởi sự lựa chọn đôi khi chúng ta còn sợ chúng Sự lựa chọn không còn đem lại cơ hội mà lại đem tới sự kiểm chế. Rõ ràng không phải là sự giải phóng mà là sự nghẹt thở bởi sự vô nghĩa của những chi tiết vụn vặt. Theo cách khác, sự lựa chọn có thể phát triên thành những gì rất đối lập với mọi thứ mà chúng thể hiện ở Mỹ khi mà chúng đẩy những nguowfi mà không được chuẩn bị đầy đủ cho nó. Không chỉ những người ở địa điểm khác cảm thấy áp lực với việc sự lựa chọn được tăng lên. Chính những người Mỹ khám phá ra rằng lựa chọn không giới hạn có vẻ như hấp dẫn hơn trong lý thuyết hơn là trong thực tế.
Chúng ta đều có giới hạn về thể chất, tinh thần và cảm xúc khiến chúng ta không thể xử lý mọi sự lựa chọn chúng ta có, kể cả trong cửa hàng tạp hóa, không tính đến con đường của cả cuộc đời chúng ta. Một số nghiên cứu của tôi cho thấy khi bạn đưa cho mọi người 10 lựa chọn hoặc nhiều hơn họ đưa ra sự lựa chọn kém hơn cho dù là trong lĩnh vực sức khỏe, đầu tư, hay trong các lĩnh vực then chốt các Còn rất nhiều người trong chúng ta vẫn tin rằng chúng ta nên tự lựa chọn và tìm ra nhiều lựa chọn hơn.
Điều này đưa tôi đến vấn đề thứ ba, và có lẽ là giả thiết nan giải nhất: " Bạn không bao giờ được nói không với sự lựa chọn." Để kiểm tra, chúng ta quay lại với nước Mỹ. rồi qua đến Pháp. Ngay ngoại ô Chicago, một cặp đôi trẻ, Susan và Daniel Mitchell, sắp có đứa con đầu tiên. Họ đã chọn tên cho nó, Barbara, giống tên bà đứa trẻ. Vào một đêm, khi Susan đã có thai bảy tháng, cô bắt đầu chịu những cơn đau co thắt và đến ngay phòngc cấp cứu Em bé đã ra đời bởi phương pháp mổ đẻ, nhưng Barbara đã bị thiếu ôxy não. Không thể tự thở được người ta đã đặt cô bé lên máy thở. Hai ngày sau, bác sĩ cho hai vợ chồng Mitchells một sự lựa chọn. Họ có thể đưa Barbara ra khỏi máy trợ giúp, và cô bé sẽ qua đời trong vài giờ, hoặc họ có thể cho cô bé tiếp tục dùng máy trợ giúp mà cô bé vẫn sẽ qua đời sau vài ngày Nếu cô bé sống, cô bé sẽ sống trong tình trạng thực vật vĩnh viễn, không thể đi, nói hay giao tiếp với người khác. Họ đã làm gì? Bố me thường sẽ làm gì?
Trong một nghiên cứu tôi làm với Simona Botti và Kristian Orfali, những bố mẹ người Mỹ và người Pháp được phỏng vấn. Họ đều chịu một bi kịch giống nhau. Trong tất cả các trường hợp, máy trợ giúp được bỏ ra đứa trẻ sơ sinh sẽ chết. Nhưng có sự khác biệt lớn. Ở Pháp, bác sĩ quyết định có nên hay không và khi nào máy trợ giúp sẽ được bỏ ra, trong khi ở Mỹ quyết định cuối cùng là của bố mẹ. Chúng tôi tự hỏi: điều này có ảnh hưởng đến việc bố mẹ sẽ đối mặt với sự mất mát của mình thế nào không? Chúng tôi tìm ra câu trả lời là có. Kể cả sau một năm, bố mẹ người Mỹ dường như có những cảm xúc tiêu cực, hơn là bố mẹ người Pháp. Bố mẹ nguời Pháp sẽ nói rằngm "Noah chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn, nhưng nó đã dạy chúng tôi rất nhiều. Nó dạy chúng tôi phải có cái nhìn khác hơn về cuộc sống
Bố mẹ người Mỹ sẽ nói rằng. " Giá như...Giá như..." Bố mẹ khác lại kêu rằng, " Tôi cảm thấy như họ tra tấn tôi một cách có chủ ý. Sao họ lại khiến tôi làm thế được?" Một người khác nói, " Tôi cảm thấy như là tôi có vai trò trong việc này." Nhưng khi bố mẹ người Mỹ được rằng họ muốn bác sĩ quyết định hay không, họ đều nói không, Họ không thể hình dung ra việc đưa sự lựa chọn cho người khác, cho dù việc lựa chọn làm họ buồn tội lỗi, tức giận và trong nhiều trường hợp họ cảm thấy chán nản. Những nguowif mà không suy tính thường từ bỏ sự lựa chọn bởi vì nếu làm vậy họ sẽ đi ngược lại với tất cả những gì họ được dạy và những gì họ tin về sức mạnh và mục đích của lựa chọn.
Trong bài luận, " Quyển Ảnh Trắng" Joan Didion có viết, " Chúng ta kể chuyện cho chúng ta để sống. Chúng ta và lựa chọn khả thi nhất trong nhiều lựa chọn Chúng ta sống tất cả bằng sự áp đặt của một mạch tưởng thuật của những hình ảnh tạp nham, và bằng những ý tưởng mà chúng ta học để cản trở những ảo ảnh thay đổi mà thực chất là kinh nghiệm thật của chúng ta Câu chuyện mà người Mỹ kể, câu chuyện về ước mơ của người Mỹ là câu chuyện về lựa chọn giới hạn Câu chuyện này đầy hứa hẹn tự do, hạnh phúc thành công. Nó có cả thế giới dưới chân bạn " Bạn có thể có bất cứ thứ gì, tất cả mọi thứ" Đó là câu chuyên tuyệt vời và có thể hiểu được vì sao họ bất đắc dĩ kể lại nó Nhưng nếu bạn xem xét kĩ hơn bạn sẽ bắt đầu thấy lỗ hổng và bắt đầu thấy câu chuyện được kể theo nhiều cách.
Người Mỹ thường xuyên thử phổ biến những ý tưởng về sự lựa chọn, tin rằng họ sẽ, hoặc phải đón nhận bằng trái tim và tâm trí cởi mở, Nhưng sách sử và báo hàng ngày cho chúng ta thấy nó không thường xuyên hiệu quả. Ảo ảnh, trải nghiêm thực tế mà chúng ta cố hiểu và sắp xếp qua câu chuyện, thay đổi từ nơi này sang nơi khác. Không có một câu chuyện nào thỏa mãn nhu cầu của mọi nguời mọi nơi, Hơn nữa, chính người Mỹ có lợi từ việc hợp nhất những khía cạnh mới vào câu chuyện của họ cái mà dẫn đến sự lựa chọn của họ từ rất lâu.
Robert Frost đã từng "Thơ mất bản dịch" Điều này gợi ý rắng những gì đẹp đẽ và cảm động những gì cho ta cái nhìn mới đều không thể truyền lại được cho người nói ngôn ngữ khác Nhưng Joseph Brodsky từng nói "Thơ có thể được dịch" gợi ý rằng dịch thuật có thể là một sự sáng tạo và có biến đổi Khi phải lựa chọn chúng ta đươc nhiều hơn mất bằng cách dịch những câu chuyện Thay vì thay thế câu chuyện này với câu chuyện khác chúng ta có thể học và say sưa nhưng phiên bản khác mà có và những thứ cần phải được viết. Không quan trọng chúng ta đến từ đâu câu chuyện của chúng ta là gì chúng ta đều phải có trách nhiệm trải lòng ra để xem xét lựa chọn này có lợi gì nó thể hiện gì. Và khi nó không đưa đến thuyết tưởng đối đạo đức. Có thể nó dạy chúng ta khi nào và hành xử như thế nào. Nó đưa chúng ta đến việc nhận ra tiềm năng của lựa chọn và là nguồn cảm hứng cho hy vọng, và đón lấy tự do mà lựa chọn hưa hẹn nhưng không phải lúc nào cũng đem đến Nếu chúng ta học cách nói chuyện với ngừời khác mặc dù phải dịch, thì chúng ta bắt đầu nhìn lựa chọn bằng tất cả sự kì lạ của nó sự phức tạp và vẻ đẹp đầy hấp dẫn
Brono Giussani : Cảm ơn Sheena, có một chi tiết trong tiểu sử của bà mà chúng tôi không viết trong quyển chương trình. Nhưng bây giờ thì quá rõ với mọi người trong phòng. Bà khiếm thị Nhưng tôi đoán mọi người đều có câu hỏi: Điều đó ảnh hưởng đến bà thế nào trong việc nghiên cứu sự lựa chọn bởi đó là một hoạt động mà với nhiều người cần sự quan sát như là vận động viên, màu và vân vân?
Sheena Lyengar : Thật hài hước khi anh hỏi như vậy, bởi một trong những thứ thú vị của việc bị khiếm thị là bạn thật sự điểm lợi thế khác khi bạn quan sát cách mà mọi người lựa chọn Và như anh vừa nói, có rất nhiều lựa chọn mà phải quan sát mới thấy được. Và như anh mong muốn, tôi khá là bực mình bởi những lựa chọn như sơn móng tay màu gì. bởi tôi phải dựa vào những gì nguời khác gợi ý và tôi không thể quyết định và một lần tôi vào cửa hàng làm đẹp, và tôi cố gắng quyết định hai tông màu sáng của màu hòng một cái gọi là " Giày Ba Lê" Cái khác gọi là " Đáng yêu". ( Cười) Và tôi hỏi hai người phụ nữ Một người nói " Bà nên chọn " Giày Ba Lê" "Nó trông như thế nào?" "Nó là tông màu hồng thanh nhã" "Tuyệt vời" Người kia khuyên tôi nên chọn tông màu " Đáng yêu" " Nó trông như thế nào" "Nó là tông màu hồng duyên dáng" Và tôi hỏi " Làm sao tôi phân biệt được?" "Nó khác gì nhau" Và họ nói " Một tông thanh nhã, một tông duyên dáng" Được rồi. Và điều duy nhất họ nhất trí rằng nếu tôi có thể thấy, tôi sẽ có thể phân biệt được
Và tôi tự hỏi họ bị ảnh hưởng bởi cái tên hay tông màu. Vật là tôi quyết định làm thí nghiệm nhỏ Tôi mang hai chai sơn móng tay đến phòng thí nghiệm, và tôi bóc vỏ ra. Tôi đưa những người phụ nữ vào phòng thí nghiệm, và tôi hỏi họ " Bạn chọn cái nào?" 50% bảo rằng tôi lừa họ đã cho cùng một màu sơn móng tay vào cả hai lọ (Cười) (Vỗ Tay) Ở một điểm nào đấy bạn tự hỏi ai bị lừa Với những người có thể phân biệt được khi bỏ nhãn họ chọn màu " Đáng Yêu" nhưng khi có nhãn họ chọn " Giày Ba Lê". Vậy là tôi có thể nói rằng, hoa hồng dưới một tên khác có thể có dáng vẻ khác cũng có thể có mùi hương khác
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation, or join one of these:
Sheena Iyengar nghiên cứu cách chúng ta lựa chọn -- và cả cảm giác của chúng ta về những chọn lựa đó. Tại TEDGlobal, cô nói về cả những lựa chọn bình thường (như giữa Coca-Cola và Pepsi), cả những lựa chọn sâu sắc hơn, và chia sẻ những nghiên cứu đột phá đã vén bức màn về một số thái độ đáng ngạc nhiên về những quyết định của chúng ta.
Sheena Iyengar studies how people choose (and what makes us think we're good at it). Full bio »
Translated into Vietnamese by Anh Kim Le
Reviewed by Lace Nguyen
Comments? Please email the translators above.
17:30 Posted: Sep 2006
Views 2,604,813 | Comments 290
19:37 Posted: Sep 2006
Views 3,457,581 | Comments 738
33:38 Posted: Dec 2008
Views 1,399,960 | Comments 185
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.