Học viện Khan được biết đến nhiều nhất bởi bộ sưu tập các video, do đó trước khi tôi bắt đầu nói sâu hơn hãy để tôi giới thiệu với các bạn một đoạn phim tóm tắt ngắn
(Video) Salman Khan: Vậy cạnh huyền là năm. Những hóa thạch của loài vật này chỉ có thể được tìm thấy tại vùng này của Nam Mỹ cái dải xinh xắn này -- và phần này của Châu Phi Chúng ta có thể lấy tích phân của bề mặt và ký hiệu thông thường là sigma viết hoa. Quốc hội: Họ thường thành lập ra Ủy ban An toàn chung nghe có vẻ họ là một ủy ban đáng mến. Chắc bạn đã nhận ra, đây là chất Anđehyt và nó là một chất rượu. Bắt đầu phân tách thành các bộ phận phản ứng kích thích và các tế bào bộ nhớ. Một ngân hà. Ô kìa, lại có một ngân hà khác. Ồ nhìn này, lại thêm một ngân hà nữa. Và nếu nói về đô la thì 30 triệu của họ, cộng với 20 triệu đô la từ nhà sản xuất Mỹ. Nếu điều này không làm bạn sững sờ thì quả thật bạn không hề có cảm xúc.
SK: Đến thời điểm này chúng tôi đã có khoảng 2,200 video bao gồm tất cả các môn học từ số học cơ bản đến giải tích véc tơ và một vài thứ bạn thấy ở đây. Mỗi tháng có một triệu học sinh dùng trang web của chúng tôi, xem khoảng 100 đến 200,000 video mỗi ngày. Nhưng những gì mà tôi sắp nói ra ở đây là chúng tôi sẽ làm như thế nào ở bước kế tiếp Nhưng trước khi tôi bắt đầu, Tôi muốn kể một chút về thực sự tôi bắt đầu như thế nào. Và một vài người trong số các bạn có thể biết, khoảng năm năm về trước, tôi là một nhà phân tích tại một quỹ đầu tư phòng hộ. Và lúc đó tôi ở Boston, và tôi phụ đạo từ xa cho mấy người em họ của mình ở New Orleans. Và tôi bắt đầu đưa những video YouTube của mình lên thực sự thì đây chỉ như là việc có-thì-tốt, đó chỉ là tài liệu bổ trợ cho những người em họ của tôi -- thứ mà có thể giúp bồi dưỡng kiến thức thêm cho chúng hoặc tương tự như vậy.
Và ngay sau khi tôi đưa những video YouTube đầu tiên của mình lên, một điều thú vị đã xảy ra -- thực ra thì là một loạt sự kiện thú vị xảy ra. Điều đầu tiên đó là sự phản hồi từ mấy người em họ. Chúng nói với tôi rằng chúng thích tôi trên YouTube hơn là gặp mặt đối mặt với tôi. (Cười) Và khi mà bạn đã vượt qua được cái lời khen châm biếm đó, thì bạn nhận thấy thực ra có điều gì đó rất đáng để suy nghĩ. Chúng nó với tôi rằng chúng thích cái phiên bản tự động của người anh họ của mình hơn người anh bằng xương bằng thịt. Ban đầu, thì nó nằm ngoài trực giác, nhưng khi mà bạn thực sự nghĩ về điều đó dưới quan điểm của mấy người em họ thì điều này lại mang nhiều ý nghĩa. Đây là trường hợp mà giờ đây chúng có thể tạm dừng và lặp lại anh họ của mình, trong khi không cảm thấy làm tốn thời gian của tôi. Nếu chúng phải ôn lại cái gì đó điều mà lẽ ra chúng phải học vài tuần trước rồi, hoặc có thể là một vài năm về trước, chúng không cần phải thấy xấu hổ và hỏi lại anh họ của chúng nữa. Chúng có thể chỉ việc xem lại những video đó. Nếu thấy chán, chúng có thể bỏ qua. Chúng có thể xem vào những lúc phù hợp với thời gian biểu và theo tiến độ riêng của mình. Và có thể cái việc khó có thể được coi trọng là thời điểm cái lần đầu tiên, cái lần đầu tiên ấy khi mà bạn cố gắng vặn óc suy nghĩ về một khái niệm mới, điều cuối cùng bạn cần đó là một ai đó nói , "Bạn có hiểu gì không?" Và đó cũng là những gì xảy ra khi tôi hướng dẫn những người em họ của mình trước đây. Và bây giờ thì chúng có thể làm trong căn phòng thân thuộc của chúng
Một điều nữa đã xảy ra đó là -- Tôi đưa những video của mình lên YouTube chỉ là -- Tôi thấy chẳng có lý do gì mà cần phải giữ chúng cho riêng mình nên tôi để cho những người khác xem. Và mọi người bắt đầu ghé thăm. Và tôi bắt đầu nhận được một vài lời bình luận và vài bức thư và nhiều hình thức phản hồi khác từ những người ngẫu nhiên khắp nơi trên thế giới Và đây chỉ là một vài trong số đó. Đây thực ra là từ một trong số những video giải tích đầu tiên. Và có ai đó viết trên YouTube đây là một bình luận trên YouTube: "Lần đầu tiên tôi đã mỉm cười khi tính đạo hàm." (Cười) Và hãy tạm dừng một chút ở đây. Người này làm một phép tính đạo hàm rồi anh ta cười. Và sau đó, phản hồi lại chính lời bình luận đó -- trong cùng một chuỗi các lời bình luận. Bạn có thể vào YouTube và xem những bình luận này -- một người khác viết : "Tôi cũng vậy. Thực ra tôi đã có một tâm trạng thoải mái một cách tự nhiên cả một ngày nay. Vì tôi nhớ là tôi có nhìn thấy những cái phần ma trận này trên lớp rồi, và bây giờ tôi cảm thấy như, 'tôi biết kung fu."
Và chúng tôi đã nhận được rất nhiều phản hồi khác trong cùng một đoạn bình luận Việc này rõ ràng đã giúp mọi người. Nhưng sau đó, khi mà số lượng người xem càng ngày càng tăng, Tôi bắt đầu nhận được thư từ nhiều người, và mọi thứ bắt đầu trở lên rõ ràng rằng việc này thực ra không còn đơn thuần là việc có-thì-tốt nữa. Đây là một đoạn trích từ một trong số những lá thư. "Con trai 12 tuổi của tôi bị bệnh tự kỷ và nó từng có một quãng thời gian khủng khiếp với môn toán. Chúng tôi đã thử tất cả mọi thứ, xem tất cả mọi thứ, mua tất cả mọi thứ. Tình cờ chúng tôi thấy video của anh dạy về thập phân và nó đã rất hữu ích. Rồi tiếp đến với phần giải phân số đáng sợ. Một lần nữa, con tôi đã hiểu bài. Chúng tôi không thể tin được điều này. Nó phấn khích vô cùng." Và chắc các bạn có thể tưởng tượng được, tôi đã từng là một nhà phân tích tại quỹ đầu tư phòng hộ. Thường thì tôi thấy thật lạ lẫm khi tôi làm gì đó mang lại lợi ích cho xã hội.
Nhưng tôi đã thấy phấn khích, và tôi tiếp tục. Và sau đó một vài điều khác bắt đầu giúp tôi nhận ra. Rằng, việc tôi làm không chỉ giúp các em tôi bây giờ, hoặc những người gửi thư đến cho tôi, nhưng những nội dung này sẽ không bao giờ cũ đi, và chúng có thể giúp những con cái họ hoặc thậm chỉ cháu chắt họ. Nếu như Isaac Newton từng làm những video về giải tích, Thì tôi đã không phải làm rồi. (Cười) Giả dụ là ông ta khá trong việc này. Chúng ta không biết được đâu.
Một điều nữa xảy ra -- và thậm chí tại thời điểm này đây, tôi nói, "Ừ thì, có thể đó là tài liệu bổ trợ. Nó tốt những học sinh có động lực. Có thể nó tốt cho những học sinh được dạy tại gia." Nhưng tôi không nghĩ nó sẽ là điều gì đó mà sẽ bằng cách nào đó thâm nhập được vào lớp học. Nhưng sau đó tôi bắt đầu nhận được thư từ những người giáo viên. Và họ viết rằng, "Chúng tôi dùng những video của anh để thay đổi việc dạy trên lớp. Anh giảng bài, vậy còn chúng tôi bây giờ làm..." và điều này có thể xảy ra trong tất cả những lớp học trên nước Mỹ ngày mai, "... những gì tôi làm đó là biến các bài giảng thành bài tập về nhà cho học sinh. Và những gì từng là bài tập về nhà, giờ đây tôi để học sinh làm tại lớp."
Và tôi muốn dừng lại ở đây một chút cho -- (Vỗ tay) Tôi muốn tạm dừng một giây, bởi có một vài điều thú vị. Một là, khi giáo viên làm việc đó, thì lợi ích hiển nhiên -- là học sinh của họ bây giờ có thể thưởng thức video theo cùng một cách mà những người em họ tôi đã trải nghiệm. Chúng có thể dừng, lặp lại theo tiến độ riêng của mình, theo thời gian biểu riêng của mình Nhưng điều mà còn thú vị hơn nữa là -- và đây là điều nằm ngoài trực giác khi bạn nói về công nghệ trong lớp học -- bằng việc loại bỏ loại bài giảng một-cỡ-cho-tất-cả và để học sinh tiếp thu bài giảng tại nhà theo tiến độ riêng của từng em, và sau đó khi bạn bước vào lớp, hãy để các em làm bài, hãy để giáo viên đi vòng quanh, hãy để học sinh thực sự được trao đổi với nhau, những giáo viên này đã dùng công nghệ để tạo ra sự giao tiếp giữa người với người trong phòng học. Họ đã dùng kiểu giáo dục cũ nhằm loại bỏ sự tương tác giữa con người với nhau 30 đứa trẻ che tay lên miệng không được phép trao đổi với nhau Một người giáo viên, cho dù tốt đến đâu đi chăng nữa thì đều buộc phải giảng bài theo một giáo trình một-cỡ-cho-tất-cả đến 30 học sinh -- những khuôn mặt lộ rõ việc chẳng hiểu gì, phảng phất chút phản kháng và giờ đây đó là kinh nghiệm con người. Bây giờ thì chúng đã thực sự được giao tiếp với nhau.
Do vậy, khi có Học viện Khan -- Tôi thôi việc và chúng tôi đã trở thành một tổ chức thực sự chúng tôi làm việc không vì lợi nhuận -- câu hỏi là, làm thế nào để chúng tôi đưa những việc này lên một tầm cao mới? Làm thế nào chúng tôi có thể mang những gì các nhà giáo kia đang làm tới cái kết luận rất đỗi tự nhiên của họ? Và, do vậy những gì tôi chỉ cho các bạn thấy ở đây, đây là chính là những bài tập mà tôi viết ra cho các em họ mình. Những bài tập ban đầu tôi viết khá thô sơ. Đây là phiên bản đã được trau chuốt hơn. Nhưng mô hình ở đây là, các câu hỏi sẽ được tạo ra nhiều như nhu cầu của bạn cho tới khi bạn hiểu được khái niệm, cho tới khi bạn trả lời đúng 10 câu liền một lúc. Và các video của Học viện Khan luôn ở đó. Bạn nhận được gợi ý, từng bước giải chi tiết cho vấn đề đó, nếu bạn không biết cách làm. Nhưng cái mô hình ở đây dường như khá đơn giản: 10 câu trả lời đúng liền nhau, sau đó bạn tiếp tục. Nhưng điều này về cơ bản lại khác so với những gì đang diễn ra trong lớp học.
Trong một lớp học truyền thống, bạn có một số bài tập về nhà, bài tập, bài giảng, bài tập, bài giảng, và sau đó bạn sẽ có một bài kiểm tra nhanh. Và dù kết quả của bài kiểm tra đó chỉ là 70%, 80%, 90% hoặc là 95%, thì cả lớp vẫn sẽ được tiếp tục với bài học mới. Và thậm chí số học sinh đạt được 95%, thì điều gì sẽ xảy ra với 5% các em không biết? Có thể các em không biết chuyện gì xảy ra khi bạn lấy lũy thừa không của một số nào đó. Và khi bạn dựa vào đó để phát triển lên khái niệm tiếp theo. Đó cũng giống như tưởng tượng học đi xe đạp, và có thể tôi dạy bạn trước, và tôi đưa cho bạn chiếc xe đạp để tập trong hai tuần. Và hai tuần sau tôi quay lại, và tôi nói. "Để xem nào. Bạn có vấn đề với việc quẹo trái. Và bạn có vẻ không dừng lại được. Bạn chỉ đạt được 80% mức độ của một người đi xe đạp." Nên tôi dán một điểm C lên trán của bạn và sau đó tôi nói, "Đây là xe đạp một bánh." Nhưng dù cho điều này nghe có vẻ thật nực cười, thì chính xác đây là những gì đang xảy ra trong các lớp học của chúng ta lúc này. Và vấn đề ở đây là khi bạn tua nhanh kiến thức và những học sinh ưu tú đột nhiên bắt đầu thi trượt đại số và bạn không ngờ chúng còn bắt đầu trượt cả giải tích mặc dù các em rất thông minh và có giáo viên giỏi. Và lý do thường là những em này có những lỗ hổng kiến thức to như trong phomát Thụy Sỹ mà cứ nhiều lên dần dần trong suốt quá trình học. Vậy mô hình của chúng tôi là học toán theo cách bạn học bất cứ thứ gì, giống như cách bạn học đi xe đạp Ngồi được trên xe. Ngã xe. Cứ học mãi cho đến khi bạn thành thục. Mô hình truyền thống, đưa ra những hình phạt khi bạn thử nghiệm và thất bại, nhưng lại không hề trông chờ ở bạn sự tinh thông. Chúng tôi khuyến khích bạn thử nghiệm. Chúng tôi khuyến khích bạn thất bại. Nhưng chúng tôi mong bạn đạt được sự tinh thông.
Đây chỉ là một trong số những môđun. Đây là lượng giác học. Đây là các hàm số dịch chuyển và phản chiếu. Và chúng phù hợp với nhau. Bây giờ chúng tôi có khoảng 90 những thứ giống vậy. Và bạn có thể ghé thăm trang web ngay bây giờ. Tất cả đều miễn phí. Chúng tôi không cố rao bán thứ gì. Nhưng ý tưởng chung là mọi thứ đều nằm gọn trong bản đồ kiến thức này. Cái điểm phía trên cùng, đó đơn giản là phép tính cộng một số. Giống như một cộng một bằng hai. Và cái mô hình ở đây là, khi bạn đạt được 10 trong một hàng về chủ đề đó, nó sẽ tự động đưa bạn đi tiếp tới những môđun cao cấp hơn. Tức là nếu bạn tiếp tục đi xuống xa hơn theo bản đồ kiến thức, chúng ta sẽ tiếp thu thêm được càng nhiều kiến thức toán cao cấp. Xuống xa hơn, bạn sẽ bắt đầu tiếp cận với kiến thức tiền đại số cơ bản. Xa hơn nữa, bạn sẽ gặp đại số một, đại số hai, và một chút kiến thức giải tích sơ cấp. Và ý tưởng ở đây là, từ đây chúng tôi có thể dạy tất cả mọi thứ -- vâng, tất cả mọi thứ đều có thể được dạy trong khung hình như thế này. Vậy bạn có thể tưởng tưởng -- và đây là những gì chúng tôi đang làm -- đó là từ bản đồ kiến thức này bạn có kiến thức lôgic, bạn biết lập trình máy tính, bạn biết ngữ pháp, bạn hiểu di truyền học, và tất cả dựa trên những kiến thức cốt lõi đó, nếu bạn biết cái này và cái kia, bây giờ bạn đã sẵn sàng cho khái niệm tiếp theo Và điều đó có thể rất phù hợp với những người học độc lập, và tôi khuyến khích, một là, bạn giúp con mình cùng làm, nhưng tôi cũng khuyến khích tất cả mọi người trong khán phòng tự làm. Nó sẽ thay đổi những gì xảy ra xung quanh bàn ăn tối.
Nhưng thứ chúng tôi muốn làm là dùng cái kết luận tự nhiên của việc thay đổi cách dạy trong lớp học điều mà những người giáo viên trước đó đã đề cập tới trong email họ gửi cho tôi. Và do đó những gì tôi giới thiệu tới các bạn ở đây, đây là những dữ liệu thực từ một mô hình thí điểm tại một trường của quận Los Altos nơi họ chọn hai lớp năm và hai lớp bảy và loại bỏ hoàn toàn chương trình giảng dạy môn toán cũ. Bọn trẻ không còn sử dụng sách giáo khoa nữa, chúng không còn phải nghe những bài giảng một-cỡ-cho-tất-cả nữa. Chúng học theo học viện Khan, chúng học theo chương trình phần mềm này, cho khoảng một nửa chương trình toán. Và tôi muốn làm rõ một điều, chúng tôi không coi việc này như một phương pháp dạy toán hoàn chỉnh. Những gì dự án này làm -- và đây là chính những gì đang diễn ra tại Los Altos -- nó giúp tăng thêm thời gian rảnh rỗi. Đây là việc lấp đầy những ô trống và tìm lời giải, bạn hãy cố gắng làm sao để biết cách vượt qua hệ thống những phương trình, và hệ thống này giúp bạn có thêm thời gian dành cho xây dựng mô hình, chơi trò chơi, cho cơ giới học, cho việc lắp ráp rô bốt, cho việc ước lượng xem cái đồi kia cao bao nhiêu dựa vào cái bóng của nó.
Và mô hình ở đây là giáo viên vào lớp hàng ngày, mỗi em học sinh học theo tiến độ riêng của mình -- và đây là một cái bảng điện tử trực tiếp từ trường học ở quận Los Altos -- và họ nhìn vào cái bảng này. Mỗi dòng đại diện cho một học sinh. Mỗi cột là một trong số những khái niệm. Màu xanh lá cây có nghĩa là học sinh đã đạt đến trình độ thành thạo. Màu xanh da trời nghĩa chúng đang trong quá trình học -- không có gì phải lo lắng. Màu đỏ có nghĩa chúng đang gặp khó khăn. Và những gì mà giáo viên cần làm chỉ đơn giản là nói, "Hãy để tôi tập trung vào những em học sinh mang màu đỏ." Hoặc thậm trí còn tuyệt với hơn, "Hãy để tôi nhờ những em màu xanh đã thành thạo với khái niệm đó làm đội tiền phong và giúp bạn cùng lớp của chúng."
Bây giờ tôi đến từ thực tế đầy dữ liệu, do đó chúng ta không muốn giáo viên tiếp cận và can thiệp và phải hỏi khó học sinh những câu như: "Ồ, em không hiểu chỗ nào?" hoặc "Em hiểu gì?" và tất cả những câu khác nữa. Do đó mô hình của chúng tôi là thực sự trang bị cho giáo viên càng nhiều dữ liệu càng tốt -- những dữ liệu, mà trong hầu hết mọi lĩnh vực, mọi người mong đợi, nếu bạn làm trong ngành tài chính hay tiếp thị hoặc sản xuất. Và do vậy giáo viên có thể thực sự chuẩn đoán học sinh hổng phần nào và việc tương tác với học sinh đạt được hiệu quả tốt nhất có thể. Do đó giờ đây giáo viên có thể biết chính xác học sinh đạt tới trình độ nào, bọn chúng dành bao nhiêu thời gian mỗi ngày, chúng đã xem những video nào rồi, chúng tạm ngừng xem lúc nào, chúng dừng xem những gì, những bài tập nào chúng đang sử dụng, chúng đang tập chung vào phần nào? Vòng tròn phía ngoài chỉ cho chúng ta thấy những bài tập nào học sinh chú trọng vào. Vòng tròn bên cung cấp thông tin về những video chúng quan tâm. Và số liệu hiển thị khá chi tiết do đó bạn có thể biết được một cách cụ thể những câu hỏi học sinh đã trả lại đúng hoặc sai. Màu đỏ là đúng, xanh là sai. Câu hỏi tận cùng bên trái là câu hỏi đầu tiên học sinh thử làm. Chúng xem video ngay chỗ kia. Và sau đó bạn có thể thấy, dần dần chúng đã có thể đạt được 10 câu trên một hàng. Bạn có cảm giác như thể bạn có thể thấy chúng nỗ lực giải quyết 10 câu cuối cùng. Chúng cũng làm bài nhanh hơn. Chiều cao thể hiện chúng cần bao nhiêu lâu để hoàn thành.
Do đó khi bạn nói về việc học theo tiến độ cá nhân, mọi người đều hiểu được -- nói theo kiểu sư phạm, cách học phân biệt -- nhưng nó có vẻ hơi bất thường khi bạn chứng kiến những gì trong lớp học. Bởi vì mỗi khi chúng tôi tiến hành việc này, trong mỗi lớp chúng tôi làm, lần này qua lần khác, nếu bạn tiến hành trong năm ngày, sẽ có một nhóm học sinh đạt được vị trí đầu lớp và cũng có một nhóm học sinh khác chậm hơn một chút. Và theo mô hình truyền thống, nếu bạn thực hiện một cuộc đánh giá nhanh, bạn sẽ nói, "Đây là những học sinh có năng khiếu, và đây là những em tiếp thu chậm. Có thể chúng nên được theo dõi theo cách khác. Có thể chúng ta nên xếp chúng vào các lớp khác nhau." Nhưng khi bạn để học sinh làm việc theo tiến độ riêng của từng em -- và chúng ta vẫn thấy lần này qua lần khác -- bạn thấy có những em cần thêm một chút thời gian cho khái niệm này hay khái niệm kia, nhưng một khi chúng vượt qua được khái niệm đó, chúng sẽ vượt lên phía trước. Và những em mà sáu tuần trước bạn từng nghĩ chúng chậm hiểu, giờ đây bạn sẽ nghĩ chúng có tài. Và bạn chứng kiến điều này lần này qua lần khác. Và nó khiến bạn thực sự tự hỏi bao nhiêu những danh hiệu có thể rất nhiều người trong chúng ta được hưởng thực ra chỉ là do sự trùng khớp ngẫu nhiên của thời gian.
Giờ đây điều đáng quý như những gì bạn thấy đây tại một quận như Los Altos, mục tiêu của chúng tôi là dùng công nghệ để nhân tính hóa, không chỉ ở Los Altos, mà còn trên quy mô toàn cầu, những gì đang diễn ra trong ngành giáo dục. Và thực sự, điều đó là một chi tiết khá thú vị. Bao nhiêu những cố gắng nhân tính hóa lớp học tập trung vào tỷ lệ học sinh-giáo viên. Trong suy nghĩ của của tôi, chỉ số liên quan là tỷ lệ giữa thời gian quý giá của học sinh với giáo viên. Do đó theo như mô hình truyền thống, phần lớn thời gian của giáo viên là để dành cho việc giảng và chấm bài và những gì gì nữa. Có thể 5% lượng thời gian của họ là thực sự dành cho việc ngồi cạnh học sinh và thực sự làm việc với chúng. Giờ thì 100% thời gian được dành cho việc này. Vậy một lần nữa, dùng công nghệ, không chỉ thay đổi lớp học, mà bạn còn nhân tính hóa cả lớp học, tôi có thể chứng minh, với hệ số năm hoặc 10.
Và xem những gì quý giá đã diễn ra ở Los Altos, hãy tưởng tượng những gì điều này có thể giúp những học sinh lớn tuổi những người cảm thấy xấu hổ khi phải quay lại trường và học những gì lẽ ra họ nên học trước khi, trước khi quay lại đại học. Tưởng tượng những gì điều này mang lại cho những đứa trẻ đường phố ở Calcutta những đứa trẻ phải giúp gia đình chúng vào ban ngày, và đó là lý do chúng không thể tới trường. Bây giờ thì chúng có thể dành ra hai giờ đồng hồ mỗi ngày và trau dồi lại, hoặc theo kịp được tốc độ và không cảm thấy xấu hổ về những gì chúng biết hoặc không biết. Giờ thì tưởng tượng điều gì xảy ra khi -- chúng ta nói về học sinh giúp nhau học trong một lớp. Nhưng đây là một hệ thống tích hợp tất cả. Không có lý do nào chúng ta không thể có việc phụ đạo đồng cấp đó bên ngoài một lớp học. Tưởng tượng những gì sẽ diễn ra nếu học sinh ở Calcutta đột nhiên có thể phụ đạo con trai của bạn, hoặc con bạn có thể phụ đạo cho đứa trẻ Calcutta đó? Và tôi nghĩ những gì bạn thấy dần hiện rõ nét là khái niệm về một lớp học toàn cầu. Và đó là điều thiết yếu trong tôi đang có gắng dựng lên.
Bill Gates: Tôi đã thấy những điều anh đang làm trong hệ thống mà liên quan đến sự thúc đẩy và phản hồi -- điểm năng lực, phù hiệu khen thưởng. Nói cho tôi biết anh đang nghĩ gì vậy?
SK: Ồ vâng. Không, chúng tôi có một nhóm tuyệt vời đang làm điều đó. Và tôi phải nói rõ là, bây giờ không chỉ có mình tôi nữa. Tôi thì vẫn làm tất cả các video, nhưng chúng tôi có một nhóm tuyệt vời đang phát triển phần mềm. Vâng, chúng tôi đã tích hợp một số ứng dụng trò chơi trong đó nơi bạn có thể đạt được những phù hiệu đó, chúng tôi đang bắt đầu tạo ra bảng thành tích theo từng lĩnh vực, và bạn đạt được điểm. Điều này thực ra khá thú vị. Chỉ là những dòng chữ in trên phù hiệu hoặc số lượng điểm bạn đạt được khi làm gì đó, Chúng ta thấy được trên cơ sở hệ thống mở rộng, như là hàng chục nghìn những em học sinh lớp năm hoặc lớp sáu di chuyển theo hướng này hoặc hướng kia, phụ thuộc vào loại phù hiệu nào bạn trao cho các em.
BG: Và sự cộng tác mà anh đang làm với Los Altos,™ điều đó bắt đầu ra sao?
SK: Los Altos, điều này có vẻ hơi điên rồ. Lại một lần nữa, tôi không hề mong đợi điều này sẽ được sử dụng trong lớp học. Có người từ hội đồng của họ tiếp cận tôi và nói, "Anh sẽ làm gì nếu như anh được quyền tự do làm điều gì mình thích trong phạm vi lớp học?" Và tôi nói, "À, tôi sẽ chỉ để mỗi học sinh làm việc theo tiến độ của từng em trên cái gì đó như cái này và chúng ta sẽ tạo ra một cái bảng điều khiển." Và họ nói, "Ồ, điều này có vẻ hơi bị tiến bộ quá. Chúng tôi cần phải suy nghĩ đã." Và tôi cũng như những người khác trong nhóm nghĩ thầm, "Họ sẽ chẳng bao giờ muốn làm điều này đâu." Nhưng quả thực ngay ngày hôm sau họ nói, "Anh có thể bắt đầu trong hai tuần được chứ?"
BG: Vậy thì toán học lớp năm là những gì anh đang làm bây giờ?
SK: Hiện giờ thì có hai lớp năm và hai lớp bảy. Và họ đang thực hiện ở cấp quận. Tôi nghĩ cái mà họ hứng thú chính là khả năng theo dõi những đứa trẻ này. Đây không chỉ là điều chỉ diễn ra ở trường học. Chúng tôi thậm trí còn chứng kiến có những em học sinh còn tự học ngay cả khi Giáng sinh. Và chúng tôi có thể theo dõi tất cả mọi thứ. Và thực sự họ có thể theo dõi học sinh khi họ tiến hành cho toàn quận. Qua những kỳ nghỉ hè, khi mà các em học sinh chuyển sang giáo viên khác, bạn có nguồn dữ liệu liên tục mà thậm trí ngay cả ở cấp quận cũng có thể thấy được.
BG: Vậy thì dữ liệu hiện thị mà chúng ta đã thấy là dành cho các giáo viên truy cập và theo dõi những gì thực sự đang diễn ra với những học sinh của mình. Vậy anh sẽ nhận được phản hồi từ biểu đồ dữ liệu của giáo viên để hiểu những gì họ nghĩ?
SK: Oh vâng. Phần lớn những thứ đó thông số từ phía giáo viên. Chúng tôi tạo một số cho học sinh để các em có thể nhìn thấy thông tin về mình. nhưng chúng tôi có một khâu thiết kế rất chặt chẽ với chính các giáo viên. Và họ nói rất thẳng thắn rằng, ''Này anh, cái này hay đấy, nhưng...'' Lấy ví dụ cái biểu đồ trọng tâm, rất nhiều giáo viên từng nói, ''Tôi có cảm giác rằng rất nhiều các em học sinh nhảy nhót lung tung và không hề tập trung vào một chủ đề nào hết.'' Do vậy chúng tôi tạo ra cái sơ đồ tập trung đó. Tất cả đều hướng tới giáo viên. Mọi chuyện cho tới nay khá là điên rồ.
BG: Những gì được tạo ra đã sẵn sàng cho thời khắc quan trọng chưa? Anh có nghĩ các lớp học trong năm học tới nên thử nghiệm cái này chưa?
SK: Vâng, nó đã sẵn sàng. Chúng tôi đã có hàng triệu người tham gia vào trang web rồi, do đó chúng tôi có thể quản lý một vài người nữa. (Cười) Không, không có lý do nào điều đó không thể xảy ra trong mọi lớp học tại Mỹ trong tương lai.
BG: Và tầm nhìn của việc phụ đạo. Ý tưởng đó là, nếu tôi gặp khó khăn về một chủ đề nào đó, bằng cách nào đó ngay trong giao diện người dùng tôi sẽ tìm ra những người tình nguyện, có thể kiểm tra uy tín của họ, và tôi có thể sắp xếp lịch và kết nối với những người đó?
SK: Chắc chắn rồi. Và đây là điều tôi muốn đề nghị tất cả mọi người trong khán phòng nên làm. Những bảng theo dõi mà các giáo viên có, bạn cũng có thể đăng nhập ngay bây giờ và về cơ bản bạn có thể trở thành người hướng dẫn cho con của mình, hoặc cháu của mình, hay anh em họ, hoặc có thể là những đứa trẻ tại câu lạc bộ Các cô cậu nhóc. Và vâng, bạn có thể trở thành một người thầy, một người gia sư, thực sự là ngay tức thì. Vâng, tất cả đã được thiết lập sẵn.
BG: Vâng, quả thật là tuyệt vời. Tôi nghĩ anh vừa mới trình bày cái nhìn mới về tương lai của nền giáo dục. Cảm ơn anh. (SK: Cảm ơn)
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation, or join one of these:
Salman Khan nói về sự khởi đầu và lý do anh nghĩ ra ý tưởng thành lập học viện Khan đặc biệt của mình. Học viện Khan là một chuỗi các video giáo dục được tổ chức một cách cẩn thận, bao gồm chương trình dạy hoàn thiện về môn toán, và cho đến bây giờ, học viện của Khan đã có video cho nhiều các môn khác nữa. Trong bài nói chuyện của mình, anh chỉ ra sức mạnh của các bài tập tương tác, và kêu gọi giáo viên hãy xem xét lại giáo án giảng dạy truyền thống -- giao cho học sinh những bài giảng video để xem ở nhà, và làm "bài tập về nhà" tại lớp với sự giúp đỡ của giáo viên.
In 2004, Salman Khan, a hedge fund analyst, began posting math tutorials on YouTube. Six years later, he has posted more than 2.000 tutorials, which are viewed nearly 100,000 times around the world each day. Full bio »
Translated into Vietnamese by Phuong Thuy Ngo
Reviewed by Huyen Bui
Comments? Please email the translators above.
05:28 Posted: Apr 2012
Views 420,878 | Comments 165
02:58 Posted: Jun 2009
Views 1,114,424 | Comments 311
06:02 Posted: Apr 2012
Views 260,493 | Comments 67
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.