Vâng, Tôi bắt đầu với một quảng cáo được truyền cảm hứng bởi George Orwell mà Công ty Apple đã phát hành vào năm 1984
(Phim) Big Brother: Chúng ta là một tập thể với một ý chí, một quyết tâm, một sự nghiệp. Kẻ thù của chúng ta sẽ tự nói cho đến chết, và chúng ta sẽ chiến đấu khi họ đang bối rối. Chúng ta sẽ đánh bại họ. Narrator: vào ngày 24 tháng 1, Hãng máy tính Apple sẽ giới thiệu chiếc Macitosh Và bạn sẽ thấy tại sao năm 1984 không hề giống "1984"
Rebecca MacKinnon: Vâng, thông điệp cốt yếu của đoạn phim vẫn còn rất mạnh mẽ cho đến tận hôm nay. Công nghệ được tạo ra bởi những công ty cách tân sẽ tạo ra tự do cho chúng ta. Hơn hai thập kỷ sau đó, Apple ra mắt iPhone ở Trung quốc và bỏ Đức Đạt Lai Lạt Ma ra cùng với một số ứng dụng nhạy cảm về chính trị khác theo đề nghị của chính phủ Trung quốc cho những ứng dụng tiếng Trung. Nhà vẽ tranh biếm họa chính trị Mỹ, Mark Fiore cũng có ứng dụng biếm họa của mình được kiểm duyệt ở Mỹ bởi vì một số nhân viên Apple lo lắng rằng nó sẽ gây khó chịu cho một vài nhóm. Ứng dụng của ông đã không được chấp thuận cho đến khi ông giành được giải Pulizer. Một tạp chí tin tức của Đức, Stern, đã có những ứng dụng bị loại bỏ bởi vì bộ phận chăm sóc khách hàng của Apple cho rằng nó có một chút gì đó bất bình thường đối với người sử dụng bất chấp thực tế rằng đây là một tạp chí hợp hoàn toàn hợp pháp để bán ở các sạp báo trên toàn nước Đức. Và đã có nhiều tranh luận hơn, gần đây Apple đã loại bỏ một ứng dụng phản kháng của người Palestine sau khi chính phủ Israel tuyên bố những mối quan tâm rằng nó có thể được sử dụng để tổ chức các cuộc tấn công bạo động.
Vì vậy, đây là vấn đề của chúng ta, chúng ta có một tình huống là những công ty tư nhân đang áp dụng các tiêu chuẩn kiểm duyệt một cách khá tùy tiện và thông thường là hẹp hơn so với những tiêu chuẩn hiến pháp về tự do ngôn luận mà chúng ta đang có ở các nền dân chủ. Hoặc là họ đang họ đáp ứng những yêu cầu kiểm duyệt của những chế độ độc tài không phản ánh sự đồng tình của người dân về cai trị. Hoặc họ đang đáp ứng những yêu cầu và các mối quan tâm của chính phủ không có thẩm quyền đối với phần lớn hoặc hầu hết những người dùng hoặc người xem đang tương tác với các nội dung câu hỏi.
Vì vậy trong tình huống này. Trong thế giới tiền Internet, chủ quyền đối với những tự do vật lý, hoặc tương tự, là đang bị điều khiển hoàn toàn bỏi chính quyền các quốc gia. Nhưng bây giờ chúng ta có những nhận thức mới về chủ quyền cá nhân trong không gian mạng. Và quyết định của họ về luật phần mềm, kĩ thuật, thiết kế, điều khoản dịch vụ tất cả các hoạt động như luật qui định những gì chúng ta có thể hoạt không thể làm đối với cuộc sống 'số'. Và những chủ quyền, có tính chất xuyên xuốt, liên kết với nhau một cách toàn cầu này, theo một vài cách nào đó thách thức chủ quyền của các quốc gia theo những cách rất thú vị nhưng đôi khi cũng hành động vượt ra và mở rộng nó vào khi mà điều khiển vượt quá những gì mọi người có thể hoặc không thể làm với thông tin có nhiều tác động hơn bao giờ hết đối với việc thi hành quyền lực trong thế giới vật chất. Sau tất cả, dù cho các nhà lãnh đạo của thế giới tự do cần một chút giúp đỡ từ những qui định Hồi giáo trên Facebookistan nếu anh muốn tái đắc cử vào năm tới.
Và những nền tảng này đã chắc chắn là rất hữu dụng đối với các nhà hoạt động chính trị ở Tuy-ni-di và Hy lạp trong mùa xuân trước và sau đó. Như Wael Ghonim, nhà điều hành Google người Ai Cập hằng ngày, nhà hoạt động Facebook bí mật ban đêm đã nói rất hay với CNN sau khi Mubarak đã bị lật đổ, nếu bạn muốn một xã hội tự do dân chủ chỉ cần cho họ Internet." Nhưng, lật đổ chính phủ là một chuyện và việc xây dựng một nền dân chủ ổn định là chuyện phức tạp hơn. Ở bên trái, có một bức ảnh chụp bởi một nhà hoạt động Ai Cập người là một phần cuộc nổi dậy ở cơ quan an ninh Ai cập hồi tháng 3. Và nhiều nhân viên đã băm nhỏ nhiều tài liệu đến mức có thể và để lại phía sau hàng đống, Tuy nhiên, một số các tập tin được bỏ lại phía sau còn nguyên vẹn, và một số nhà hoạt động chính trị đã tìm thấy hồ sơ giám sát của riêng mình đầy những bản ghi chép trao đổi thư điện tử của họ, những trao đổi qua tin nhắn điện thoại của họ, ngay cả những cuộc trao đổi thoại trực tuyến trên Skype. Và một nhà hoạt động chính trị thực sự đã tìm thấy một hợp đồng của một công ty phương tây bán công nghệ giám sát cho các lực lượng an ninh Ai Cập. Và các nhà hoạt động chính trị Ai Cập cho rằng các công nghệ giám sát này vẫn đang còn tiếp tục được sử dụng bởi những chính quyền quá độ vận hành những hệ thống mạng đó.
Và ở Tuy-ni-di, sự kiểm duyệt thực sự bắt đầu trở lại vào tháng năm -- không hoàn toàn rộng khắp như dưới thời Tổng thống Ben Ali. Nhưng bạn sẽ thấy ở đây, một trang bị chặn những gì xảy ra khi bạn cố gắng vào dĩ nhiên Facebook và một vài website khác mà những chính quyền quá độ đã khống chế, có thể gây ra bạo động. Để phản đối vấn đề này, blogger Slim Amamou, người đã bị tống giam dưới thời Ben Ali và sau đó trở thành một phần của chính phủ quá độ sau cuộc nổi dậy, Ông đã từ chức để phản đối. Nhưng đã có nhiều tranh luận ở Tuy-ni-di về làm thế nào để giải quyết vấn đề này
Thực tế, trên Twitter, có rất nhiều người ủng hộ cho cuộc cách mạng họ nói, "Vâng thực sự, chúng tôi rất muốn dân chủ và tự do bày tỏ ý kiến, nhưng có một vài loại phát ngôn cần được giới hạn bởi vì nó quá bạo lực và có thể gây mất ổn định cho nền dân chủ của chúng tôi Nhưng vấn đề là làm sao để bạn quyết định ai có quyền quyết định và làm thế nào để bạn chắc chắn là họ không lạm dụng quyền lực của họ? Như Riadh Guerfali, một cựu chiến binh về thông tin, hoạt động ở Tuy-ni-di nhận xét xự kiện này, "Trước đây mọi chuyện khá đơn giản: bạn có những người tốt ở một bên và những kẻ xấu ở phía khác. Ngày nay, mọi chuyện phức tạp hơn nhiều" Xin chào đến với dân chủ, các bạn Tuy-ni-di và Ai cập của chúng ta.
Sự thật là dù cho các cộng đồng dân chủ ngày nay chúng ta không có câu trả lời thích đáng cho việc làm sao để cân bằng nhu cầu về an ninh và thực thi luật, ở một mặt và sự bảo vệ quyền tự do dân sự và quyền tự do ngôn luận ở mặt khác trong những hệ thống mạng kĩ thuật số của chúng ta. Thực tế, ở Hoa Kỳ, bất cứ điều gì bạn nghĩ về Julian Assange, dù cho mọi người không cần là người ủng hộ anh ta thì cũng bị thu hút bởi chính cái cách mà chính phủ Hoa Kì và một số công ty đã xử lý Wikileaks. Dịch vụ lưu trữ trực tuyến Amazon đã đưaWikileaks ra khỏi danh sách khách hàng sau khi nhận được chỉ thị của Thượng nghị sĩ Joe Lieberman, dù cho sự thực là Wikileaks không bị buộc tội, để bị đơn phương kết án, về bất kỳ tội danh nào.
Vì vậy chúng tôi cho rằng Internet là một công nghệ vượt biên giới. Đây là bản đồ mạng xã hội toàn cầu, và dĩ nhiên Facebook đã chinh phục nhiều nơi trên thế giới - nó vừa tốt mà cũng vừa xấu, tùy thuộc vào quan điểm của bạn về cách Facebook quản lý dịch vụ của họ. Nhưng biên giới vẫn tiếp tục tồn ại ở một vài nơi trên hệ thống không gian mạng. ở Brazil và Nhật, đó là vì những lý do khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa. Nhưng nếu quan sát Trung quốc, Việt Nam và một số quốc gia theo hình mẫu nhà nước Xô Viết những gì xảy ra ở đó là đang có vấn đề. Bạn có một tình huống mà mối quan hệ giữa chính phủ và các công ty mạng xã hội nội địa đang tạo ra một tình huống tại đây, thực sự, sự thúc đẩy tiềm năng về những nền tảng này là bị khống chế bởi những mối quan hệ giữa các công ty và chính phủ.
Hiện nay ở Trung quốc, có một "bức tưởng lửa cực lớn", mà mọi người đều biết, nó chặn Facebook và Twitter và bây giờ là Google + và rất nhiều trang web từ nước ngoài. không thể phủ nhận rằng điều này đã thực hiện được một phần nhờ công nghệ của phương Tây. Nhưng đây mới chỉ là một nửa câu chuyện. Phần còn lại của câu chuyện là những yêu cầu mà chính phủ Trung quốc đưa ra đối với tất cả những công ty hoạt động trên Internet Trung quốc, được biết như là một hệ thống kỷ luật tự giác. Trong tiếng Anh, điều này nghĩa là kiểm duyệt và giám sát người dùng. Và đây là một nghi lễ mà tôi đã tham dự vào năm 2009 sự kiện mà cộng đồng Internet của Trung quốc trao giải thưởng cho 20 công ty hàng đầu đã có thực hiện tốt nhất những qui tắc tự giác ví dụ như kiểm soát nội dung. Và Robin Li, CEO của Bai du, Công cụ tìm kiếm thống trị ở Trung quốc là một trong những ví dụ điển hình.
Ở nước Nga, người ta không chặn Internet như vậy và cũng không trực tiếp kiểm duyệt những trang web. Nhưng, đây là một trang web có tên gọi là Rospil một trang chống tham nhũng. Và vào đầu năm nay, có một vấn đề rắc rối đã xảy ra Mọi người hiến tặng cho Rospil qua một hệ thống xử lý thanh toán được gọi là Yandex Money đột nhiên nhận được những cuộc gọi đe dọa từ những thành viên của một đảng dân tộc chủ nghĩa người đã có được chi tiết về những người hiến tặng cho Rospil thông qua những thành viên của những dịch vụ an ninh người mà bằng những cách nào đó đã tiếp cận được những thông tin này từ những người trong Yandex Money. Điều này có một ảnh hưởng khủng khiếp đối với khả năng sử dụng Internet của mọi người để làm cho chính phủ có trách nhiệm. Vì vậy, chúng ta có một vấn đề trong thế giới ngày nay khi mà ở nhiều và nhiều quốc gia mối quan hệ giữa công dân và chính phủ là được thực hiện thông qua Internet, chủ yếu là bao gồm những dịch vụ hoạt động và tư nhân.
Vì vậy, tôi cho rằng vấn đề quan trọng không phải là cuộc tranh cãi về vấn đề Internet sẽ giúp những người tốt nhiều hơn hay người xấu nhiều hơn. Dĩ nhiên, nó sẽ tạo sức mạnh cho bất kỳ ai có kỹ năng sử dụng công nghệ và hiểu rõ nhất về Internet và đối thủ của họ cũng như vậy. Câu hỏi cấp thiết nhất mà chúng ta cần nêu ra lúc này là làm thế nào để chắc chắn rằng Internet mở ra một thói quen thường ngày của công dân. Bởi vì tôi nghĩ tất cả các bạn sẽ đồng ý rằng mục đích chính đáng duy nhất của chính phủ là phục vụ công dân. Và tôi sẽ tranh cãi rằng mục đích chính đáng duy nhất của công nghệ chính là cải thiện cuộc sống của chúng ta, không phải là thao túng hay biến chúng ta thành nô lệ.
Vì vậy, vấn đề ở đây là, chúng ta phải biết làm sao để chính phủ phát huy tinh thần trách nhiệm. chúng ta không cần phải làm thường xuyên, nhưng chúng ta cần phải biết phương pháp để làm điều đó một cách khôn ngoan và có tổ chức. Bằng cách nào bạn làm cho chủ quyền không gian mạng có trách nhiệm với lợi ích công cộng trong khi phần đông những giám đốc điều hành cho rằng bổn phận chính của họ là tạo lợi nhuận tối đa cho những cổ đông?
Và những qui định của chính phủ thường là không cải thiện nhiều lắm. Ví dụ như, bạn có những tình huống ở nước Pháp Nơi mà tổng thống Sarkozy nói với những giám đốc điều hành của các công ty Internet, "Chúng ta là những đại diện chính đáng duy nhất cho lợi ích công cộng" Nhưng rồi ông ấy đi và những luật quán quân như là luật "quá tam ba bận" về chống vi phạm bản quyền cắt kết nối Internet của công dân bởi vì họ chia sẻ tập tin, Luật mà đã bị báo viên đặc biệt của Liên hợp quốc chỉ trích ở trên diễn đàn Tự do ngôn luận như là một vi phạm không cân xứng của quyền công dân đối với thông tin liên lạc, và đã làm tăng sự nghi ngờ ở giữa những nhóm xã hội dân sự về vấn đề có hay không một vài đại diện chính phủ là có xu hướng bảo vệ lợi ích của công nghiệp giải trí hơn là bảo vệ quyền của công dân. Và đây là ở nước Anh cũng có một sự quan tâm đến Luật hoạt động kinh tế kỹ thuật số đã đặt ra nhiều nhiệm vụ hơn đối với những trung gian tư nhân để kiểm soát những hành vi của công dân.
Vì vậy, điều chúng ta cần phải nhận ra là nếu chúng ta muốn có một hệ thống Internet phục vụ công dân trong tương lai, chúng ta cân một phong trào tự do về Internet rộng hơn và vững chắc hơn. Cuối cùng, các công ty đã không dừng việc làm ô nhiễm nước ngầm như là một vấn đề chính hoặc thuê một đứa trẻ 10 tuổi là quan trọng, chỉ bởi vì các cơ quan hành pháp thức giấc mỗi ngày và quyết định nó là điều đúng đắn phải làm. Đó là kết quả hàn chục năm của phong trào chủ nghĩa tích cực bền vững, sự ủng hộ tích cực của những người liên quan và sự ủng hộ của người tiêu dùng. Tương tự như vậy, chính phủ không ban hành luật lao đọng và môi trường trí tuệ chỉ bởi vì những chính trị gia thức giấc mỗi ngày. Đó là kết quả của chủ nghĩa tích cực chính trị bền vững và trường tồn khi đó bạn có những qui định đúng, và khi đó bạn có những hành vi hợp tác đúng đắn Chúng ta cần phải tiếp cận như vậy đối với Internet.
Chúng ta cũng sẽ cần cuộc cải cách chính trị. Khoảng 800 về trước, những quý tộc nước Anh đã quyết định rằng quyền thiêng liêng của các vị vua không còn có ý nghĩa quan trọng đối với họ, và họ buộc vua John ký vào bản Hiến chương Magna Carta, công nhận dù cho nhà vua người ban hành những luật lệ thiêng liêng vẫn phải tuân thủ một bộ quy tắc cơ bản. Điều này làm nổi bật vòng tròn về cái mà chúng ta có thể gọi là cải cách chính trị, để cuối cùng dẫn đến ý tưởng về sự đồng tình của người dân -- và được thực hiện lần đầu tiên bởi chính phủ cách mạng triệt để ở trên khắp nước Mỹ. Nhưng bây giờ chúng ta cần tìm ra làm sao để tạo sự thống nhất về hệ thống mạng
Và trông như thế nào? Trong lúc này, chúng ta vẫn chưa biết. Nhưng sẽ có yêu cầu đổi mới có nghĩa rằng không chỉ cần tập trung vào chính trị trong địa chính trị nhưng nó cũng sẽ cần để trả lời những câu hỏi về quản lý kinh doang, và hành vi đầu tư, sự lựa chọn của khách hàng và thậm chí cả thiết kế và kỹ thuật phần mềm.. Mỗi người và tất cả chúng ta có một phần vai trò quan trọng trong việc xây dựng một thế giới mà trong đó chính phủ và công nghệ phục vụ người dân trên toàn thế giới chứ không phải là một điều gì khác.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Trong bài nói đầy thuyết phục trên TEDGlobal, Rebecca MacKinnon đã miêu tả sự lan tỏa đấu tranh cho tự do và điều khiển trên không gian mạng, và đặt câu hỏi: Làm thế nào chúng ta tạo ra một thời kỳ Internet với trách nhiệm và tự do làm cốt lõi thay vì điều khiển? Bà tin rằng Internet đã dẫn đầu cho đấu tranh dân chủ lúc này khi người dân trên toàn thế giới đang đòi chính phủ bảo vệ quyền tự do ngôn luận và quyền kết nối.
Rebecca MacKinnon looks at issues of privacy, free expression and governance (or lack of) in the digital networks, platforms and services on which we are all increasingly dependent. Full bio »
Translated into Vietnamese by Hai Tran
Reviewed by Alice Tran
Comments? Please email the translators above.
09:51 Posted: Mar 2011
Views 412,524 | Comments 163
19:45 Posted: Jul 2010
Views 401,138 | Comments 131
15:48 Posted: Jun 2009
Views 932,138 | Comments 200
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.