Tôi muốn kể với các bạn về một trong những thần thoại lớn nhất trong y học và đó là một ý tưởng mà tất cả chúng ta cần là nhiều hơn những đột phá y học và từ đó tất cả những vấn đề của chúng ta sẽ được giải quyết Xã hội chúng ta yêu thích lãng mạn hóa một ý tưởng của một nhà phát minh đơn độc người đang làm việc trễ ở phòng thí nghiệm vào một đêm tạo ra một phát minh chấn động địa cầu qua một đêm thì mọi thứ đã thay đổi Đó là một bức tranh rất hấp dẫn, tuy nhiên, nó không có thật. Thực tế, y học ngày nay là một môn thể thao nhóm. Và theo nhiều cách, nó đã luôn như vậy. Tôi muốn chia sẻ với các bạn một câu chuyện về việc tôi đã trải nghiệm sâu sắc điều này như thế nào trong công việc của tôi.
Tôi là một bác sĩ phẫu thuật, và chúng tôi, những nhà phẫu thuật luôn có mối quan hệ đặc biệt với ánh sáng. Khi tôi thực hiện một vết mổ bên trong cơ thể bệnh nhân, đó là bóng tối Chúng tôi cần chiếu sáng để thấy những gì mình đang làm. và đó là lý do tại sao, theo truyền thống những ca phẫu thuật luôn bắt đầu lúc sáng sớm -- để tận dụng ánh sáng ban ngày. và nếu các bạn nhìn vào những hình ảnh lịch sử của những phòng phẫu thuật đầu tiên, chúng đặt trên đỉnh những tòa nhà. Ví dụ, đây là phòng phẫu thuật lâu đời nhất ở phương Tây, London nơi phòng phẫu thuật thực sự ở nơi cao nhất của nhà thờ với ánh sáng bầu trời chiếu vào và sau đây là hình ảnh của một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất nước Mỹ. Mass General ở Boston. và các bạn có biết phòng phẫu thuật ở đâu không? Nó ở đây trên đỉnh của tòa nhà với vô số cửa sổ để ánh sáng vào.
Ngày nay trong phòng phẫu thuật chúng ta không còn cần sử dụng ánh sáng mặt trời và bởi vì chúng ta không còn cần chúng nữa chúng ta có những ánh sáng đặc biệt được dùng cho phòng phẫu thuật. chúng ta có cơ hội để mang những lọai ánh sáng -- có thể cho phép chúng ta thấy những gì chúng ta hiện không thấy và đây là điều tôi nghĩ là điều kì diệu của hùynh quang.
Cho phép tôi trở lại một chút. Khi chúng ta ở trường y, chúng ta học giải phẫu từ những minh họa như thế này nơi mà mọi thứ được màu sắc hóa. những dây thần kinh có màu vàng, động mạch có màu đỏ, tĩnh mạch màu xanh. thật dễ dàng cho mọi người để có thể trở thành một nhà phẫu thuật phải không? tuy nhiên, khi chúng ta có một bệnh nhân thật ở trên bàn mổ, như là giải phẫu cổ thật không dễ để chỉ ra sự khác biệt giữa những cấu trúc khác nhau. Chúng ta đã nghe trong những ngày qua một vấn đề cấp bách ung thư vẫn còn trong cộng đồng của chúng ta, một nhu cầu cấp bách cho chúng ta là không phải có một bệnh nhân chết mỗi phút. Nếu ung thư có thể phát hiện sớm, đủ sớm để bệnh nhân được cắt bỏ khổi u bằng phẫu thuật, Tôi không quan tâm nó có là gen này hay gen kia hay không, hay là protein này hay protein kia không, nó đã ở trong lọ. xong, khối u ra, bạn được chữa khỏi ung thư
Đây là cách chúng tôi cắt bỏ những khối u. Chúng tôi cố gắng hết sức, dựa trên trải nghiệm và biểu hiện của ung thư với cảm tính của chúng tôi và sự liên quan của nó với những cấu trúc khác và tất cả kinh nghiệm của chúng tôi chúng tôi nói, bạn biết đó, ung thư đã biến mất. Chúng tôi đã làm một việc tốt. Chúng tôi đã lấy nó ra. Đó là những gì một nhà phẫu thuật đang nói trong phòng mổ. Khi bệnh nhân nằm trên bàn. Nhưng sau đó chúng tôi thiệt tình không biết rằng nó được cắt bỏ hòan tòan. Chúng tôi thực sự phải lấy mẫu từ giường mổ, những mẫu còn trong người bệnh nhân, và sau đó gửi chúng tới phòng thí nghiệm bệnh lý. Trong khi đó, bệnh nhân đang trên bàn mổ. Y tá, bác sĩ gây mê, nhà phẫu thuật, tất cả phụ tá đang đợi bên ngòai. Và chúng ta đợi. Nhà nghiên cứu bệnh học lấy mẫu đó, làm đông nó, cắt nó, nhìn dưới kính hiển vi từng cái một sau đó gọi lại vào phòng. tốn khỏang 20 phút mỗi phần nên nếu bạn gửi 3 mẫu, câu trả lời đến sau 1 giờ. và thông thường chúng tôi nói, "Bạn biết đó, những điểm A và B thì đạt, nhưng điểm C, bạn vẫn còn vài khối u sót lại. Hãy cắt nó ra." Nên chúng tôi quay lại và làm lần nữa, lần nữa
đó là tòan bộ quá trình: "Xong, chúng ta ổn Chúng tôi nghĩ tòan bộ khối u đã tách bỏ" Nhưng thông thường vài ngày sau đó khi bệnh nhân đã về nhà, chúng tôi thực hiện một cuộc gọi: "Tôi rất tiếc, khi chúng tôi nhìn lần cuối vào mẫu bệnh phẩm, khi chúng tôi nhìn mẫu cuối cùng, chúng tôi thật sự đã phát hiện rằng có vài chấm khác nơi mà thử nghiệm dương tính. Vẫn còn ung thư trong bệnh nhân." Do đó bây giờ chúng tôi đối đầu với việc nói với bệnh nhân của bạn, trước hết, rằng họ có thể cần phải có cuộc phẫu thuật khác, hay chúng ta cần thêm vào phương pháp trị liệu như là hóa trị hay xạ trị. và không rõ cái nào tốt hơn nếu chúng ta có thể thực sự nói, nếu một nhà phẫu thuật có thể thực sự nói, liệu rằng có còn ung thư trong vùng phẫu thuật? Ý tôi là, theo nhiều cách, mà chúng ta đang làm, chúng ta vẫn đang phẫu thuật trong bóng tối.
Do đó năm 2004, trong thời gian tôi phẫu thuật, tôi đã có cơ hội may mắn lớn để gặp Giáo sư Roger Chen, người đã được giải Nobel Hóa học năm 2008. Roger và nhóm của ông đang làm việc để phát hiện ung thư, và họ đã có một phân tử rất thông minh mà họ đã phát triển. Phân tử đó có 3 phần Phần chính của nó là màu xanh, nhựa dương điện, về cơ bản, nó rất dính với mỗi phân tử trong cơ thể bạn.
Hãy tưởng tượng rằng bạn tạo một dung dịch đầy những vật liệu dính và tiêm nó vào trong ven của người mắc ung thư, mọi thứ đang sáng lên. Không có gì đặc biệt. Không có gì nổi bật ở đây. Nên chúng ta thêm hai thành phần vào. Phần đầu tiên là mảnh nhựa âm điện, họat động như phần không dính như miếng sau của một tấm dính và khi hai phần này dính với nhau, phân tử trung hòa và không có gì bị vướng lại. và hai mảnh sau đó được dính liền chỉ bị cắt bởi một phân tử "cắt" phù hợp ví dụ, một lọai của enzym protease mà những khối u làm ra. Trong tình huống này, nếu bạn làm ra một dung dịch đầy những phân tử có 3 phần này cùng với một chất nhuộm hiện màu lục, và bạn tiêm nó vào ven của bệnh nhân ung thư những tế bào bình thường không thể cắt nó. Một phân tử sẽ đi qua và bị bài tiết. Tuy nhiên, trong sự hiện diện của một khối u, giờ đây có những phân tử cắt có thể bẻ gãy phân tử thành từng phần ở đây tại vùng phân tách. và giờ đây, đùng đùng khối u tự dán nhãn và nó phát quang.
và đây là ví dụ của một vùng thần kinh nơi có khối u xung quanh nó. Bạn có thể nói khối u ở đâu không? Tôi không thể khi làm việc với nó. Nhưng ở đây. Nó phát quang. Bây giờ nó màu lục. Bạn thấy không, từng vị khán giả ở đây bây giờ có thể nói vị trí ung thư. Chúng ta có thể nói trong phòng mổ, trong vùng này, ở mức một phân tử, nơi mà ung thư và những nhà phẫu thuật cần làm và mức độ họ cần làm thêm để cắt nó ra. Và điều tuyệt vời về hùynh quang là nó không chỉ phát sáng, nó còn thật sự có thể chiếu sáng qua mô. Ánh sáng mà hùynh quang phát ra có thể đi qua mô. Vì vậy thậm chí nếu khối u không nằm trên bề mặt, bạn sẽ vẫn có thể thấy nó.
Trong đoạn phim này, bạn có thể thấy là khối u có màu lục. Thật ra có những tế bào bình thường nằm trên nó. Bạn thấy không? Và tôi đang tách các cơ đi. Nhưng thậm chí trước khi tôi tách các cơ đi, bạn đã thấy có một khối u bên dưới. Thật tuyệt vời khi khối u được xác định bằng hùynh quang. Bạn có thể nhìn thấy không những các vùng biên ở mức độ phân tử, mà còn có thể thấy ngay khi nó không ở trên bề mặt -- ngay khi nó ở bên dưới tầm nhìn. Và điều này cũng hiệu quả với các hạch bạch huyết di căn.
Việc tách các hạch bạch huyết trọng yếu đã thật sự thay đổi cách chúng ta quản lý ung thư vú, ác tính. Phụ nữ đã từng thực sự có những cuộc phẫu thuật mệt mỏi để lọai bỏ tất cả các hạch bạch huyết ở nách. Nhưng khi hạch bạch huyết trọng yếu được đưa vào phác đồ điều trị của chúng tôi, về cơ bản một nhà phẫu thuật tìm kiếm một hạch riêng lẻ đó là hạch đầu tiên phát triển thành ung thư. Và sau đó nếu hạch có ung thư, phụ nữ sẽ tiếp tục có sự bóc tách các nút bạch huyết. Điều đó có nghĩa là nếu hạch bạch huyết không gây ung thư, phụ nữ sẽ được cứu khỏi những phẫu thuật không cần thiết.
Các hạch bạch huyết trọng yếu, cách mà chúng tôi làm ngày nay, giống như có một bản đồ chỉ để biết hướng đi. Nếu bạn đang lái trên đường cao tốc và bạn muốn biết trạm xăng kế tiếp ở đâu, bản đồ nói trạm xăng ở cuối đường. Nó không báo trạm đó có xăng hay không. Bạn phải lấy nó ra, mang nó về nhà, cắt nhỏ, nhìn vào bên trong và nói, "À vâng, nó có xăng." Do đó tốn nhiều thời gian. Những bệnh nhân vẫn ở trên bàn mổ. Bác sĩ gây mê, nhà phẫu thuật vẫn đang đợi xung quanh. Điều đó tốn thời gian.
Do đó với kĩ thuật của chúng tôi, chúng ta có thể nói ngay. Bạn thấy nhiều hạt nhỏ, lồi lên hơi tròn ở đây. Một trong số này là hạch bạch huyết sưng có vẻ lớn hơn những cái khác một chút. Ai trong chúng ta chưa từng sưng hạch bạch huyết khi bị cảm lạnh? Điều đó không có nghĩa là có ung thư bên trong. Với công nghệ của chúng tôi, nhà phẫu thuật có thể nói ngay hạch nào có ung thư. Tôi sẽ không đi sâu chi tiết, nhưng với công nghệ này, bên cạnh việc có thể đánh dấu khối u và hạch bạch huyết di căn với hùynh quang, chúng ta cũng có thể sử dụng những phân tử 3 phần để đánh dấu nguyên tố Gd trong hệ thống và bạn có thể làm điều này một cách không hệ thống Bệnh nhân có ung thư, bạn muốn biết liệu hạch bạch huyết có ung thư thậm chí trước khi bạn đi vào. Bạn có thể nhìn thấy nó trên MRI (ảnh cộng hưởng từ hạt nhân)
Trong phẫu thuật, rất quan trọng để biết chỗ để cắt ra. nhưng cũng quan trọng không kém là để giữ lại điều đó quan trọng cho chức năng. Rất quan trọng để tránh những vết thương vô ý Và tôi đang nói về những dây thần kinh. Thần kinh, nếu chúng bị tổn thương, có thể gây tê liệt, gây đau đớn. Trong sự hình thành ung thư tuyến tiền liệt, tới 60% đàn ông sau phẫu thuật ung thư tiền luyệt có thể tiểu không kiểm sóat và rối lọan chức năng cương. rất nhiều người mắc phải nhiều vấn đề -- và thậm chí trong điều gọi là phẫu thuật bỏ qua thần kinh, nghĩa là nhà phẫu thuật nhận thức được vấn đề, và họ cố gắng tránh những dây thần kinh.
Nhưng bạn biết đó, những dây thần kinh rất nhỏ, trong hòan cảnh của ung thư tiền liệt, chúng thực sự không bao giờ được thấy. Chúng được theo dõi chỉ bởi con đường giải phẫu đã biết dọc theo mạch máu. và chúng được biết bởi ai đó đã nghiên cứu chúng, nghĩa là chúng ta vẫn đang học hỏi nơi chúng ta đang ở đâu Thật điên rồ khi nghĩ rằng chúng ta đang phẫu thuật, Chúng ta đang cắt bỏ ung thư mà chúng ta không biết ung thư là gì. Chúng ta đang cố gắng bảo tòan hệ thần kinh nhhưng chúng ta không biết chúng ở đâu
Như tôi đã nói, liệu rằng có tốt nếu chúng ta có thể tìm ra con đường để thấy thần kinh với hùynh quang? và trước hết điều này đã không nhận được nhiều ủng hộ. Mọi người nó, " Chúng ta đang làm điều này những năm vừa qua. Có vấn đề gì đâu? Chúng tôi không có nhiều những phức tạp." Nhưng dù sao tôi cũng đã đi trước Và Roger đã giúp tôi. Và ông đã mang tòan bộ nhóm của ông theo ông. Và một lần nữa, đó là làm việc nhóm. Và chúng ta thậm chí đã phát minh ra những nguyên tử mà rất đặc biệt để đánh dấu thần kinh. Và khi chúng ta đã tạo một dung dịch này, đánh dấu với hùynh quang và tiêm vào cơ thể chuột, thần kinh của chúng thực sự sáng. Bạn có thể thấy chúng đang ở đâu.
Ở đây bạn đang nhìn vào thần kinh háng của chuột, và bạn có thể thấy phần béo, lớn rất dễ dàng nhưng thực sự, tại đỉnh nơi tôi đang mổ, thực sự có những bó thần kinh rất tốt mà không thật sự có thể nhìn thấy. Bạn thấy giống như nhiều đầu rắn đang đi ra. Chúng ta có thể thấy những thần kinh cho biểu hiện khuôn mặt, cử động mặt và thở -- mỗi sợi thần kinh -- những sợi thần kinh cho chức năng tiểu xung quanh tiền liệt Chúng ta cũng có thể thấy một sợi thần kinh. Khi chúng ta đặt hai bó với nhau ... Và khối u ở đây. Bạn có biết rìa khối u ở đâu? Bây giờ thì có. Còn những sợi thần kinh xung quanh? Đó là phần trắng rất dễ để thấy. Những phần xung quanh khối u thì sao? Bạn có biết chúng đi đâu? Bây giờ thì có.
Về cơ bản, chúng ta đang đi đến vết mô và vùng phẫu thuật được mã màu. Đây là một phần của đột phá. Tôi nghĩ nó sẽ thay đổi cách chúng ta phẫu thuật. Chúng tôi đã xuất bản kết quả nghiên cứu trong quá trình đến Viện Khoa Học hàn lâm quốc gia và tạp chí Công nghệ Sinh học Tự nhiên Chúng tôi đã nhận được bình luận từ tạp chí Khám phá, và Tạp chí Nhà Kinh tế. Và chúng tôi đã trình bày nó với những đồng nghiệp phẫu thuật. Họ nói, "Thật ngạc nhiên Tôi có những bệnh nhân sẽ hưởng lợi từ việc này. Tôi nghĩ rằng nó sẽ có kết quả trong những cuộc phẫu thuật của tôi với kết quả tốt hơn và ít hơn những phức tạp."
Điều cần xảy ra bây giờ là phát triển xa hơn cho công nghệ của chúng ta cùng với sự phát triển của thiết bị cho phép chúng ta thấy hùynh quang trong phòng thí nghiệm. Mục tiêu cuối cùng là để chúng ta đưa nó tới bệnh nhân. Tuy nhiên, chúng tôi đã khám phá rằng thật sự không có cơ chế đơn giản để phát triển một phân tử cho sử dụng một lần. Có thể hiểu, phần chính của công nghiệp y khoa được tập trung cho thuốc đa chức năng, như là thuốc dùng hằng ngày lâu dài. Chúng tôi được tập trung để làm ra công nghệ tốt hơn. Chúng tôi được tập trung vào thêm thuốc, thêm những yếu tố phát triển, đang giết chết thần kinh và gây ra vấn đề không nằm xung quanh tế bào. Chúng ta biết rằng điều này có thể làm được và chúng tôi được cam đoan để làm điều đó.
Tôi muốn gửi lại thông điệp cuối cùng. Sáng tạo thành công Không phải là một đột phá đơn lẻ. Nó không phải là cuộc chạy nước rút. Nó thậm chí không phải là một sự kiện cho người chạy đơn lẻ. Sáng tạo thành công là một đội ngũ, là cuộc chạy đua tiếp sức. Nó đòi hỏi một đội cho sự đột phá và một đội khác để biến đột phá đó được chấp nhận và thông qua. và điều này cần sự can đảm ổn định lâu dài của những đấu tranh ngày này qua ngày khác để giáo dục, để thuyết phục và để chến thắng sự chấp thuận. Và đó là ánh sáng tôi muốn chiếu vào trong sức khỏe và y khoa ngày nay.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Những nhà phẫu thuật được dạy từ sách vở với các lọai mô được mã hóa bằng màu cho tiện lợi, nhưng đó không phải là những gì được thấy trong thực tế -- cho đến hiện nay. Tai TEDMED Quyen Nguyen minh họa làm thế nào một phân tử đánh dấu có thể làm những khối u sáng lên dưới ánh đèn neon xanh lá, chỉ cho những nhà phẫu thuật chính xác nơi để cắt.
Quyen Nguyen uses molecular probes that make tumors -- and just the tumors -- glow, as an extraordinary aid to surgeons. Full bio »
Translated into Vietnamese by Minh Nhat Ho
Reviewed by Minh-Tun T
Comments? Please email the translators above.
21:08 Posted: Jan 2011
Views 404,514 | Comments 143
19:55 Posted: Feb 2011
Views 216,689 | Comments 79
18:24 Posted: May 2011
Views 511,108 | Comments 157
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.