Tôi muốn dẫn bạn đi với tôi một chuyến Hãy tự tưởng tưởng bạn đang lái xe đến một con đường nhỏ ở Châu Phi và khi bạn lái xe dọc theo đó, bạn nhìn vào một bên đường và đây là điều mà bạn thấy bạn nhìn thấy một vùng những nấm mộ Và bạn dừng lại, rồi bạn bước ra khỏi xe, và bạn chụp một bức ảnh Rồi bạn đi vào một thị trấn và bạn hỏi, "Điều gì đang diễn ra ở đây?" và mọi người ban đầu miễn cưỡng nói cho bạn Rồi sau đó người nào đó mới nói rằng, "Đấy là những ca tử vong gần đây vì AIDS ở trong cộng đồng của chúng tôi" HIV không giống như những căn bệnh khác; nó là sự kì thị. Mọi người đều miễn cưỡng để nói về nó Có một nỗi sợ kèm theo nó và hôm nay tôi dự định nói về HIV về những cái chết về sự kì thị Nó là câu chuyện về y tế, nhưng hơn thế, nó còn là một câu chuyện của xã hội
Bản đồ này mô tả sự rải rác HIV trên toàn cầu Và như bạn thấy, Châu phi có một phần số người bị nhiễm không cân xứng. Có 33 triệu người đang sống với HIV trên thế giới ngày nay. Trong số đó, 2 phần 3, 22 triệu, đang sống ở tiểu vùng Sahara Châu Phi. Có 1.4 triệu phụ nữ mang thai nằm trong những nước có thụ nhập thấp và trung bình đang sống với HIV và trong số đó, 90 phần trăm là ở tiểu vùng Sahara Châu Phi. Chúng ta đang nói những điều này trong những giới hạn tương đối Và tôi đang nói về những trường hợp thai nghén hàng năm và những bà mẹ dương tính với HIV Hoa Kỳ -- một đất nước rộng lớn -- mỗi năm, 7,000 bà mẹ nhiễm HIV là những người sinh con. Nhưng bạn đến Rwanda -- một đất nước rất nhỏ -- 8,000 bà mẹ nhiễm HIV là những người đang mang thai. Và sau đó bạn đến Bệnh viện Baragwanath, bên ngoài Johannesburg ở Nam Phi, và 8,000 phụ nữ mang thai dương tính với HIV đang sinh con -- một bệnh viện bằng với một đất nước. Và để nhận ra rằng đây chỉ mới là sự khởi đầu, rằng, khi bạn so sánh mọi thứ ở đây với Nam Phi, nó thực sự mờ nhạt, bởi vì, ở Nam Phi, mỗi năm, 300,000 bà mẹ nhiễm HIV sinh con
Vì vậy chúng ta nói về PMTCT, và chúng ta nhắc đến PMTCT, sự ngăn chặn truyền nhiễm từ mẹ sang con. Tôi nghĩ có một giả định giữa phần lớn mọi người trong cộng đồng rằng, nếu một người mẹ dương tính với HIV, cô ấy sẽ nhiễm sang đứa con của cô ấy. Thực tế thực ra rất khác. Ở những đất nước giàu tài nguyên, bằng tất cả những xét nghiệm và phương pháp điều trị mà gần đây chúng ta có, ít hớn 2 phần trăm em bé được sinh ra dương tính với HIV. 98 phần trăm em bé được sinh ra là âm tính với HIV Và tuy nhiên, thực tế trong những quốc gia nghèo tài nguyên, trong sự thiếu vắng những xét nghiệm và phương pháp điều trị. 40 phần trăm, 40 phần trăm đứa trẻ bị nhiễm -- 40 phần trăm với 2 phân trăm -- một sự khác biệt rất lớn. Vì vậy những chương trình này -- và tôi dự định nhắc đến PMTCT mặc dù bài nói của tôi -- những chương trình ngăn ngừa này, đơn giản, chúng là những cuộc xét nghiệm và thuốc là cái mà chúng tôi mang đến cho những bà mẹ để ngăn ngừa họ khỏi lây nhiễm cho những đứa con của họ, và cũng là những viên thuốc mà chúng tôi mang đến những người mẹ để giữ họ khỏe mạnh và còn sống để nuôi những đứa con của họ. Vì vậy nó là cuộc xét nghiệm mà một người mẹ nhận được khi cô ấy tham gia. Đó là những viên thuốc cô ấy nhận được để bảo vệ đứa con đang nằm trong tử cung và trong suốt giai đoạn sinhh đẻ. Nó là sự hướng dẫn cô ấy nhận được về việc cho đứa trẻ ăn và quan hệ tình dục an toàn hơn. Nó là một gói dịch vụ toàn vẹn, và nó hoạt động.
Vì vậy ở Hoa Kỳ, kể từ khi ra đời phương pháp điều trị vào giữa những năm 1990, có một sự giảm sút 80 phần trăm số trẻ em bị nhiễm HIV. Ít hơn 100 đứa trẻ bị sinh ra với HIV mỗi năm ở Hoa Kỳ, và tuy nhiên, vẫn còn, hơn 400,000 trẻ em được sinh ra hàng năm trên thế giới ngày nay bị nhiễm HIV Điều này có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là 1,100 đứa bé bị nhiễm mỗi ngày -- 1,100 đứa bé mỗi ngày, bị nhiễm HIV. Và chúng đến từ đâu? Ôi, ít hơn một phần đó đến từ Hoa Kỳ. Một phần, trung bình đến từ Châu Âu. 100 đến từ Châu Á và Thái Bình Dương. Và mỗi ngày, 1 nghìn đứa bé, 1 nghìn đứa bé được sinh ra mỗi ngày bị nhiễm HIV ở Châu Phi.
Vì vậy, tôi lại nhìn ra toàn cầu ở đây và phần HIV không cân đối ở Châu Phi. Và hãy cũng nhìn vào một bản đồ khác. Và đây, chúng ta lại nhìn thấy Châu Phi có một phần số lượng bác sĩ không cân đối. Màu bạc nhỏ bạn nhìn thấy ở đây, đó là Châu Phi. Và nó cũng tương tự với số y tá. Sự thật là ở tiểu vùng Sahara Châu Phi có 24 phần trăm gánh nặng bệnh dịch của toàn cầu và tuy vậy, chỉ có ba phần trăm nhân viên chăm sóc sức khỏe của thế giới. Điều đó có nghĩa là các bác sĩ và y tá đơn giản là không có thời gian để chăm sóc các bệnh nhân. Một y tá trong một phòng khám bận rộn sẽ gặp từ 50 đến 100 bệnh nhân trong một ngày, điều này khiến cho cô ấy chỉ có vài phút với mỗi bệnh nhân -- vài phút với mỗi bệnh nhân. Và vì vậy khi chúng ta nhìn những chương trình PMTCT này, điều đó nghĩa là gì?
Ồ, quay trở lại năm 2001, khi chỉ có một cuộc xét nghiệm đơn giản và một liều thuốc đơn, một y tá, trong khi làm việc vài phút với một bệnh nhân, sẽ phải chỉ bảo việc xét nghiệm HIV, thực hiện việc xét nghiệm HIV, giải thích những kết quả, phân phát một liều thuốc đơn, Nevirapine, giải thích cách uống nó, thảo luận những cách cho trẻ ăn, làm cho chúng ăn thêm, và kiểm tra đứa trẻ, theo phút. Ồ, một cách may mắn, kể từ năm 2001, chúng ta đã có những cách điều trị mới, những bài xét nghiệm mới, và chúng ta đã thành công hơn rất nhiều, nhưng chúng ta không có nhiều hơn bất kì y tá nào. Và vì vậy đây là những cuộc xét nghiệm mà một y tá bây giờ phải làm trong vài phút như trước. Điều đó là không thể. Nó không hoạt động. Và chúng ta cần tìm thấy những cách cung cấp sự chăm sóc tốt hơn.
Đây là một bức tranh về phòng khám sức khỏe cho những bà mẹ ở Châu Phi -- những bà mẹ đến, là những người đang mang thai những đứa con của họ. Những người phụ nữ này ở đây để được chăm sóc, nhưng chúng ta biết rằng chỉ làm một bài xét nghiệm, chỉ mang đến người nào đó thuốc, điều đó không đủ, Những nhà y khoa không tương xứng với sự chăm sóc y tế. Các bác sĩ và y tá, một cách thẳng thắn, không có thời gian và những kĩ năng để nói cho mọi người cái gì cần làm theo những cách mà họ hiểu được Tôi là một bác sĩ. Tôi nói mọi người làm, và tôi hi vọng họ làm theo hướng dẫn của tôi -- bởi vì tôi là một bác sĩ; tôi đã đến Harvard -- nhưng thực tế là, nếu tôi nói với bệnh nhân, "Bạn nên có sự an toàn hơn về tình dục. Bạn nên luôn luôn sử dụng bao cao su," và tuy vậy, trong mối quan hệ, cô ấy không nên quá tin tưởng Điều gì sẽ xảy ra? nếu tôi nói cô ấy uống thuốc hàng ngày, và tuy vậy, không ai trong gia đình biết gì về bệnh tình của cô ấy, vì vậy nó sẽ không hoạt động và chúng ta cần làm nhiều hơn nữa, chúng ta cần làm điều đó theo một cách khác, chúng ta cần làm nó theo những cách vừa phải và dễ dàng làm được và có thể được sắp xếp theo mức độ, điều này có nghĩa là nó có thể được làm ở mọi nơi.
Vì vậy, tôi muốn kể cho bạn một câu chuyện. tôi muốn dẫn bạn vào một cuộc hành trình nhỏ. Hãy tự tưởng tượng, nếu bạn có thể, bạn là một người phụ nữ trẻ ở Châu Phi, bạn dự định đi đến bệnh viện hay phòng khám Bạn tham gia một cuộc xét nghiệm, và bạn nhận thấy rằng bạn đang mang thai, và bạn rất vui. Rồi sau đó họ mang đến cho bạn một cuộc xét nghiệm khác, và họ nói với bạn rằng bạn dương tính với HIV, và bạn bị ngất đi. Rồi y tá đưa bạn vào một căn phòng, và cô ấy nói với bạn về những cuộc xét nghiệm và HIV và cả những viên thuốc mà bạn có thể uống và cách để chăm sóc chính bản thân bạn và đứa con của bạn, và bạn không nghe thấy gì cả. Tất cả những gì bạn đang nghe là, "Tôi sắp chết", và đứa con của tôi sắp chết." Và sau đó bạn đi ra ngoài đường, và bạn không biết nơi nào để đi, Và bạn không biết bạn có thể nói chuyện với ai, bởi vì sự thật là, HIV đang bị kì thị quá đến nỗi mà, nếu bạn tình của bạn, gia đình của bạn, bất cứ ai trong gia đình bạn, bạn đều có thể bị đuổi ra ngoài mà không có bất kì một sự ủng hộ nào. Và đây, đây là bộ mặt và là câu chuyện về HIV ở Châu Phi ngày nay.
Nhưng chúng ta ở đây để nói về những khả năng có thể và một vài tin tức tốt. Và tôi muốn thay đổi câu chuyện này một chút. Lấy người mẹ và cô y tá tương tự, sau khi cô y tá mang cho cô ấy tờ xét nghiệm đưa cô ấy vào một căn phòng. Các cánh cửa mở ra, và căn phòng đó có rất nhiều những bà mẹ, những bà mẹ với những đứa con, và họ đang ngồi, và họ đang nói chuyện, họ đang lắng nghe. Họ đang uống trà, họ đang ăn bánh xăng-uýt. Và cô ấy đi vào bên trong, và người phụ nữ đến ngang cô ấy và nói, "Chào mừng đến với những bà mẹ đến những bà mẹ. Hãy ngồi xuống. Ở đây bạn an toàn. Chúng ta đều dương tính với HIV Bạn sẽ ổn. Bạn sẽ sống. Đứa con của bạn sẽ âm tính với HIV thôi."
Chúng tôi nhìn những bà mẹ như một niềm an ủi riêng lẽ lớn nhất của một cộng đồng. Những bà mẹ chăm sóc những đứa con, chăm sóc mái ấm của minh. Những người đàn ông thường hay đến. Họ đang làm việc, hoặc họ không phải là một phần của gia đình. Tổ chức của chúng tôi, những bà mẹ đến những bà mẹ, thuyết phục những người phụ nữ nhiễm HIV tham gia như những người cung cấp sự chăm sóc. Chúng tôi mang những bà mẹ, những người có HIV, những người đã từng trải qua những chương trình PMTCT này vào những điều kiện rất riêng, để quay trở lại và làm việc bên cạnh các bác sĩ và y tá như một phần của đội chăm sóc sức khỏe. Những bà mẹ này, chúng tôi gọi họ là những bà mẹ dày kinh nghiệm, có thể thu hút những người phụ nữ là người, cũng giống như chính họ, đang mang thai đứa con của mình, nhận ra mình bị dương tính với HIV, là những người cần sự ủng hộ và giáo dục. Và họ ủng hộ họ quanh những chẩn đoán và dạy họ về cách uống thuốc, cách để tự chăm sóc chính bản thân họ, cách để chăm sóc những đứa con của họ. Hãy giả sử rằng: nếu bạn cần một ca phẫu thuật, bạn sẽ muốn một nhà phẫu thuật có chuyên môn giỏi nhất có thể, đúng không Nhưng nếu bạn muốn hiểu ca phẫu phuật đó sẽ làm gì với mạng sống của bạn, thì bạn lại muốn cố gắng hiểu một người nào đó một người nào đó đã có ca phẫu thuật đấy Những bệnh nhân chính là những chuyên gia dựa trên kinh nghiệm của chính họ, và họ có thể chia sẻ kinh nghiệm đó với những người khác. Đây là sự chăm sóc y tế là điều chỉ xoay quanh những viên thuốc.
Vì vậy những bà mẹ là những người làm việc cho chúng tôi, họ đến từ những cộng đồng nơi họ làm việc Họ được thuê. Họ được trả lương như những thành viên chuyên nghiệp của những đội chăm sóc sức khỏe, vừa giống như những bác sĩ và y tá. Và chúng tôi mở tài khoản ngân hàng cho họ, và họ được trả lương trực tiếp vào tài khoản, bởi vì tiền của họ được bảo vệ; nên những người đàn ông không thể lấy nó đi khỏi họ. Họ theo hết hai đến ba tuần khóa học, khóa huấn luyện dựa trên chương trình giảng dạy nghiêm khắc. Bây giờ, các bác sĩ và y tá, họ cũng được huấn luyện. Nhưng thường là họ chỉ được huấn luyện một lần, vì vậy họ không có kiến thức về những loại thuốc mới, những chỉ dẫn mới khi chúng xuất hiện. Những bà mẹ cố vấn dày kinh nghiệm của chúng tôi thì được huấn luyện hàng năm và được đào tạo thêm. Và vì vậy các bác sĩ và y tá, họ tôn trọng họ như những chuyên gia. Hãy tưởng tượng rằng: một người phụ nữ, một bệnh nhân cũ, lại có thể dạy bác sĩ của cô ấy lần đầu tiên và dạy những bệnh nhân khác mà cô ấy đang chăm sóc.
Tổ chức của chúng tôi có ba mục tiêu. Đầu tiên, để ngăn chặn sự truyền nhiễm từ mẹ sang con. Thứ hai, giữ những bà mẹ khoẻ mạnh. Giữ những bà mẹ còn sống. Giữ những đứa trẻ còn sống. Không còn có những đứa trẻ mồ côi. Và thứ ba, và có lẽ quan trọng nhất, là tìm ra những cách để truyền sự tự tin cho những người phụ nữ. làm họ có thể chiến đấu lại với sự kì thị và để sống cuộc sống với HIV tích cực và hữu ích hơn. Vậy chúng tôi thực hiện nó như thế nào? Ồ, có lẽ sự ràng buộc quan trọng nhất là người này ứng với người kia gặp gỡ các nạn nhân theo từng đôi một, dạy họ, ủng hộ họ, giải thích họ có thể chăm sóc cho bản thân như thế nào. Chúng tôi tiến xa hơn điều đó. Chúng tôi cố gắng thuyết phục những ông chồng, những người bạn tình của họ tham gia Ở Châu Phi, nó rất, rất khó để những người đàn ông tham gia Đàn ông thường không có nhiệm vụ chăm sóc thai nghén. Nhưng ở Rwanda, ở một đất nước, họ đã có một chính sách là một người phụ nữ không thể đến để được chăm sóc nếu cô ấy không dẫn bố của đứa bé đến với cô. Đó là luật. Và vì vậy bố và mẹ, cùng nhau, thực hiện cuộc gặp gỡ với người tư vấn và bài xét nghiệm. Cả bố và mẹ, cùng nhau, họ nhận kết các kết quả. Và điều này là rất quan trọng trong việc phá vỡ sự kì thị.
Tiết lộ là điều chủ yếu đối với sự ngăn chặn. Bạn quan hệ tình dục an toàn hơn như thế nào, bạn sử dụng bao cao su thường xuyên như thế nào nếu không có sự tiết lộ? Tiết lộ là rất quan trọng đối với việc điều trị bởi vì, lần nữa, mọi người đều cần sự ủng hộ của các thành viên gia đình và những người bạn để uống thuốc của họ một cách thường xuyên. Chúng tôi cũng làm việc theo các nhóm. Bây giờ, các nhóm, nó không giống như tôi đang diễn thuyết, nhưng điều xảy ra là những người phụ nữ, họ đến cúng nhau -- dưới sự ủng hộ và hướng dẫn của các bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm của chúng tôi -- họ đến cùng nhau, và họ chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân của họ. Và nó là thông qua sự chia sẻ mà mọi người có được những cách để chăm sóc chính bản thân họ, cách để tiết lộ cách uống những viên thuốc. Và sau đó có một cộng đồng vượt xa hơn, thu hút những người phụ nữ vào các cộng đồng của họ Nếu chúng tôi có thể thay đổi cái cách mà các gia đình tin tưởng và nghĩ, thì chúng tôi có thể thay đổi cái cách mà các cộng đồng tin tưởng và nghĩ đến. Và nếu chúng tôi có thể thay đổi đủ số công đồng, thì chúng tôi có thay đổi thái độ của cả quốc gia. Chúng tôi có thể thay đổi thái độ của quốc gia đối với những người phụ nữ và thái độ của quốc gia đối với HIV. Rào cản khó khăn nhất thực sự là xoay quanh việc giảm bớt sự kì thị. Chúng tôi có những viên thuốc, chúng tôi có những cuộc xét nghiệm. Nhưng làm sao bạn giảm bớt được sự kì thị? và sự tiết lộ là quan trọng.
Vì vậy, các đây hai năm, một trong số những bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm đã quay trở lại và cô ấy đã kể với tôi một câu chuyện. Cô ấy đã được yêu cầu bởi một trong số các khách hàng đến nhà của người đó, bởi vì người khách đó muốn nói với mẹ, những người anh trai và chị gái của cô ấy về tình trạng HIV của cô ấy, và cô ấy sợ khi đi một mình. Và vì vậy người mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm đã đi cùng cô ấy. Và người bệnh nhân đã bước vào trong nhà và đã nói với mẹ và anh chị em của cô ấy, "Con có một vài điều muốn nói với mọi người. Con bị dương tính với HIV" Và mọi người đã im lặng. Và sau đó người anh trai lớn nhất của cô ấy đã đứng lên và nói, "Con cũng có điều muốn nói với mọi người. Con bị dương tính với HIV. Con sợ nói với mọi người." Và rồi người chị gái đứng dậy và nói, "Con cũng đang sống với virus, và con đã xấu hổ." Và rồi người em trai của cô đứng dậy và nói, "Con cũng bị dương tính. Con đã nghĩ mọi người sẽ đuổi con ra khỏi gia đình này/" Và bạn thấy điều này đang đi về đâu. Người em gái cuối cùng đã đứng dậy và nói," Con cũng bị dương tính. Con đã nghĩ mọi người sẽ ghét con." Và họ đã ở đó, tất cả bọn họ lần đầu tiên ở bên cạnh nhau có thể cùng chia sẻ kinh nghiệm này lần đầu tiền, và ủng hộ nhau lần đầu tiên.
(Video) Một người phụ nữ tường thuật: Những người phụ nữ đến với chúng tôi, và họ đang khóc lóc và sợ hãi. Tôi kể cho họ câu chuyện của tôi, rằng tôi bị dương tính với HIV, những đứa con của tôi âm tính với HIV. Tôi nói họ, "Các bạn sẽ làm được điều đó, và các bạn sẽ nuôi nấng một đứa bé khỏe mạnh." Tôi là bằng chứng của sự hi vọng
Mitchell Besser: Hãy nhớ lại những hình ảnh tôi đã cho các bạn thấy về hầu như không có bác sĩ và y tá nào ở Châu Phi. Và nó là một sự khủng hoảng trong các hệ thống chăm sóc sức khỏe. Thậm chí khi chúng tôi có nhiều cuộc xét nghiệm và thuốc men hơn, chúng tôi đều không thể chạm đến được mọi người; chúng tôi không có đủ những người cung cấp. Vì vậy chúng ta nói dưới dạng cái mà chúng ta gọi là chuyển đổi công việc. Theo truyền thống, chuyển đổi công việc là khi bạn có các dịch vụ chăm sóc sức khỏe từ một nhà cung cấp và có một nhà cung cấp khác làm điều này. Tiêu biểu là một bác sĩ mang một công việc đến một y tá. Và vấn đề ở Châu Phi là thực sự có các y tá ít hơn các bác sĩ, và vi vậy chúng tôi cần tìm mô hình mới cho sự chăm sóc sức khỏe. Bạn xây dựng nên một hệ thống chăm sóc sức khỏe tốt hơn như thế nào? Chúng tôi đã chọn cách xác định lại hệ thống chăm sóc sức khỏe gồm 1 bác sĩ, một y tá và một bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm. Và vì vậy điều mà các y tá làm là họ yêu cầu các bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm giải thích cách uống những viên thuốc, các tác dụng phụ. Họ giao phó việc dạy cho trẻ ăn, kế hoạch hóa gia đình, quan hệ tình dục an toàn hơn, các hành động mà các y tá đơn giản là không có thời gian làm.
Vì vậy chúng tối quay trở lại sự ngăn chặn truyền nhiễm từ mẹ sang con. Cả thế giới đang ngày càng nhìn thấy những chương trình này như chiếc cầu nối đến sức khỏe toàn diện của cả con và mẹ. Và tổ chức cảu chúng tôi giúp đỡ các bà mẹ thông qua cái cầu đó. Sự chăm sóc này không dừng lại khi đứa bé chào đời. Chúng tôi đối phó với sức khỏe hiện tại của cả mẹ và con, đảm bảo rằng họ sống khỏe mạnh, những cuộc sống thành công.
Tổ chức của chúng tôi làm việc trên ba mức độ. Đầu tiên, mức độ bệnh nhân -- những người mẹ và những đứa con giữ cho những đứa bé không bị nhiễm HIV, giữ cho những người mẹ khỏe mạnh để nuôi nấng chúng Thứ hai, các cộng đồng -- trao quyền lực cho những người phụ nữ. Họ trở thành những nhà lãnh đạo trong các cộng đồng. Họ thay đổi cách mà các cộng đồng nghĩ đến. Họ cần thay đổi thái độ đối với HIV Họ cần thay đổi thái độ đối với những người phụ nữ ở Châu Phi. Chúng tôi phải làm điều đó. Và sau đó chỉnh lại mức độ của các hệ thống chăm sóc sức khỏe, xây dựng các hệ thống chăm sóc sức khỏe tốt hơn. Các hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng tôi bị đổ vỡ. Chúng sẽ không hoạt động theo cách chúng tôi thiết kế gần đây. Và vì vậy các bác sĩ và y tá những người cần thay đổi hành vi của mọi người lại không có các kĩ năng, không có thời gian. Các bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm của chúng tôi làm điều đó. Và vì vậy trong việc xác định lại các đội chăm sóc sức khỏe bằng cách có được các bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm, chúng tôi có thể làm được điều đó.
Tôi đã bắt đầu chương trình ở Capetown, Nam Phi. quay trở lại năm 2001. Tại thời điểm đó, nó chỉ là sự lóe lên của một ý tưởng. Tham khảo bài diễn thuyết đáng yêu của Steven Johnson ngày hôm qua về nơi những ý tưởng bắt đầu. Tại thời điểm đó tôi đang ở trong nhà tắm. Một mình. (Tiếng cười) Chương trình đang hoạt động ở chín nước. Chúng tôi có 670 địa điểm chương trình. Chúng tôi đang gặp khoảng 230,000 phụ nữ hàng tháng. Chúng tôi đang thuê 1,600 bà mẹ cố vấn dày dạn kinh nghiệm. Và năm ngoái, họ đã ghi danh 300,000 phụ nữ mang thai và bà mẹ dương tính với HIV. Đó là 20 phần trăm số phụ nữ mang thai dương tính với HIV trên toàn cầu, 20 phần trăm của thế giới. Điều khác thường là giả thuyết này lại đơn giản. Những bà mẹ nhiễm HIV chăm sóc cho những bà mẹ nhiễm HIV. Những bệnh nhân cũ chăm sóc cho những bệnh nhân hiện giờ. Và sự trao quyền lực qua công việc -- làm giảm bớt ưự kì thị.
(Video) Một phụ nữ tường thuật: Có hi vọng, hi vọng rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ giành chiến thắng trong trận chiến chống lại HIV và AIDS này. Mỗi người đều phải biết tình trạng HIV của họ. Những ai âm tính với HIV phải biết cách giữ cho âm tính. Những ai bị nhiễm HIV phải biết cách để chăm sóc chính bản thân họ. Những phụ nữ mang thai dương tính với HIV phải có các dịch vụ cuat PMTCT để có những đứa con âm tính với HIV Tất cả điều này là có thể, nếu mỗi chúng ta cùng đóng góp vào trận chiến này.
MB: Các cách giải quyết đơn giản đối với những vấn đề phức tạp. Những bà mẹ chăm sóc những bà mẹ. Nó mang tính chuyển đổi.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Ở tiểu vùng Sahara Châu Phi, những người nhiễm HIV ngày càng nhiều và bác sĩ thì ngày càng khan hiếm hơn ở bất kì nơi đâu trên thế giới. Vì thiếu những người chuyên về y tế nên Mitchell Besser đã tranh thủ sự giúp đỡ của các bệnh nhân để tạo nên "những người mẹ đến những người mẹ" - một mạng lưới đặc biệt của những người phụ nữ dương tính với HIV mà sự ủng hộ lẫn nhau của họ đang thay đổi và cứu lấy những mạng sống.
How can mothers with HIV avoid passing it to their kids? In South Africa, Mitchell Besser tapped a new resource for healthcare: moms themselves. The program he started, mothers2mothers, trains new mothers to educate and support other moms. Full bio »
Translated into Vietnamese by Nhung Cao
Reviewed by Alice Tran
Comments? Please email the translators above.
10:02 Posted: May 2009
Views 531,699 | Comments 117
19:14 Posted: Apr 2010
Views 560,049 | Comments 243
15:34 Posted: Jul 2007
Views 359,220 | Comments 124
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.