Tôi muốn chia sẻ với bạn, sự quan tâm của tôi với các thể loại của vấn đề nô lệ thời hiện đại này bắt đầu từ một tờ rơi mà tôi nhặt được ở London. Đó là đầu những năm 90 của thế kỉ XX, và tôi đang tham dự một sự kiện cộng đồng. Tôi đã thấy cái tờ rơi đó, và trong ấy ghi, "Có hàng triệu nô lệ trên thế giới ngày nay." Và tôi nghĩ, "Không thể nào, không thể như thế được!" Và tôi đã phải đi đến việc thú nhận là mình quá tham vọng. Bởi vì giờ đây, tôi cũng phải thú nhận trước bạn, Tôi cũng đã từng nghĩ, "Làm sao một giáo sư trẻ trung nổi tiếng đang dạy về nhân quyền như tôi lại không hề biết gì về điều này? Thế nên điều đó không thể nào là thật!"
Vâng, nếu bạn làm công việc giảng dạy, nếu bạn được tôn vinh trong ngôi đền của tri thức, xin đừng chế nhạo các vị thần, bởi vì họ sẽ dẫn dụ bạn đi, gây cho bạn đầy những tò mò và khao khát, và lái bạn đi. Lái bạn đi với một khát vọng thay đổi mọi thứ. Tôi đã đi ra ngoài và điểm lại một số thông tin, Có 3,000 bài báo xuất hiện chỉ với một từ khóa "Nô lệ" Chỉ có bài là ở thời hiện đại này - chỉ có 2 thôi nhé. Tất cả các bài khác là ở trong quá khứ. Chúng là những mẩu báo và đầy những sự căm phẫn, Chúng chứa đầy những suy đoán, giống như những chuyện giai thoại - không chứa thông tin chắc chắn nào.
Vì thế, tôi đã tiến hành một dự án nghiên cứu của riêng mình. Tôi đã đến 5 quốc gia ở nhiều nơi trên thế giới. Tôi nhìn tận mắt những nô lệ. Tôi gặp các chủ buôn nô lệ. Và tôi đã nhìn vào rất sâu bên trong ngành buôn bán nô lệ này bởi vì đó là tội ác kinh tế. Người ta không biến người khác thành nô lệ để đối xử tệ với họ Họ làm thế để kiếm lợi nhuận. Và tôi phải nói với bạn, những gì tôi đã tìm thấy trên khắp thế giới này ở 4 lục địa khác nhau đều giống nhau một cách đáng lo ngại. Như thế này: Công nhân làm cho nông nghiệp ở châu Phi bị đánh bằng roi da và bạo hành, đã chỉ cho chúng tôi thấy họ bị đánh đập trên những cánh đồng như thế nào trước khi họ thoát khỏi cảnh nô lệ và gặp chúng tôi cùng đoàn làm phim. Điều đó thật khủng khiếp.
Và tôi muốn nói rõ rằng, Tôi đang nói chuyện về sự chiếm hữu nô lệ thật sự. Đây không phải là về những đám cưới ngu ngốc, cũng không phải về những nghề nghiệp chẳng ra gì. Đây là chuyện về những người không thể chạy trốn, về những người bị cưỡng bức làm việc mà không được trả tiền, những người làm suốt 24 giờ trong 7 ngày suốt tuần dưới đe dọa bạo lực và không được chi trả bất cứ gì. Đây là sự chiếm hữu nô lệ giống y hệt như cách thức mà chế độ nô lệ đã từng tồn tại trong suốt chiều dài lịch sử của loài người.
Thế bây giờ, nó ở đâu? Đây, bản đồ này phân loại ra những màu đỏ hơn, vàng hơn là những nơi tập trung nô lệ dày đặc nhất thế giới. Nhưng trong thực tế là chỉ có ở những khu có màu xanh là những quốc gia mà chúng tôi không thể tìm thấy một trường hợp nô lệ nào. Và bạn phải chú ý, chỉ có hai nơi là Iceland và Greenland là nơi chúng tôi không tìm ra trường hợp cưỡng bức nô lệ nào trên cả thế giới này.
Chúng tôi cũng đặc biệt quan tâm và quan sát rất cẩn thận những nơi mà nô lệ được sử dụng trong những việc phạm tội trong sự hủy hoại môi trường nghiêm trọng. Khắp thế giới này, nô lệ được dùng để hủy hoại môi trường, đốn chặt cây ở rừng Amazon, hủy hoại rừng núi ở Tây Phi; đào mỏ và thải ra vô số thủy ngân ở những nơi như Ghana và Congo; hủy hoại những vùng sinh thái bờ biển ở Nam Á. Đây quả là một sự liên kết đau lòng với những gì đang xảy ra với môi trường sống của chúng ta và với những gì xảy ra với nhân quyền của chúng ta.
Bây giờ, làm thế quái nào mà chúng ta có thể lâm vào tình trạng mà chúng ta có 27 triệu người là nô lệ trong năm 2010? Đó là con số gấp đôi số người đã bị mang khỏi châu Phi trong toàn bộ cuộc buôn bán nô lệ xuyên đại Tây Dương. Vâng, những thông tin này đi cùng với những nhân tố sau đây. Đây không phải là chuyện nguyên nhân - hệ quả, mà thực ra là các nhân tố hỗ trợ cho vấn nạn này. Một là, chúng ta đều biết, đó là sự bùng nổ dân số: dân số toàn thế giới đã tăng từ 2 tỉ người lên đến gần bảy tỉ người trong 50 năm qua. Quá đông người không phải là yếu tố biến bạn thành nô lệ. Thêm vào đó là sự gia tăng một lượng lớn người ở trong tình trạng dễ dàng bị xâm hại ở các quốc gia đang phát triển, do các nguyên nhân như nội chiến, xung đột sắc tộc, những chính phủ ăn cắp, bệnh tật... bạn hãy gọi tên chúng ra đi, bạn biết mà.
Chúng ta đều biết những thứ như vậy vận hành ra sao. Ở một vài quốc gia tất cả những nguy cơ như thế xảy ra cùng một lúc, như Sierra Leone một vài năm trước đây, và dẫn đến những phần khổng lồ khác... về một 1 tỉ người trên thế giới này, như chúng ta biết, đang sống trên những bờ vực, sống trong những hoàn cảnh mà họ không có bất cứ một cơ hội nào và thường xuyên cực kì khốn khó. Nhưng yếu tố đó cũng không biến bạn thành nô lệ. Thứ đã biến một con người khốn khó và dễ bị tổn thương thành nô lệ, là sự thiếu vắng luật pháp. Nếu có luật pháp nghiêm chỉnh, nó sẽ bảo vệ người nghèo và nó sẽ bảo vệ người yếu đuối. Nhưng nếu sự tham nhũng trườn vào và những người không có cơ hội có được sự bảo vệ của luật pháp vậy là bạn có thể sử dụng bạo lực, nếu bạn được sử dụng bạo lực mà không hề bị trừng phạt, bạn có thể với tay và tha hồ thu hoạch lợi nhuận từ những người dễ bị tổn thương bằng cách biến họ thành nô lệ.
Vâng, đó chính xác là những gì đang xảy ra khắp thế giới. Tuy thế, với rất nhiều người, những người bị sa vào hoàn cảnh nô lệ ngày nay thường không bị bắt cóc hay đập đầu cho ngất đi. Họ rơi vào tình trạng nô lệ bởi vì có một ai đó đã hỏi họ câu hỏi này.
Trên khắp thế giới, tôi đã được kể một câu chuyện gần như giống hệt nhau. Người ta kể: " Tôi đang ở nhà, có người đến ngôi làng của tôi, họ đứng dậy từ thùng xe tải, và nói: "Tôi có việc làm, ở đây ai cần việc làm?" Và họ làm chính xác những gì mà bạn và tôi sẽ làm trong cùng hoàn cảnh đó. Họ nói: "Gã đó trông có vẻ giả tạo. Tôi đã nghi ngờ, nhưng các con của tôi đang đói. Chúng tôi cũng cần thuốc men. Tôi biết là tôi phải làm tất cả những gì tôi có thể để kiếm ra chút tiền lo cho những người mà tôi thương yêu." Họ trèo lên thùng xe tải. Họ ra đi với người đã tuyển dụng họ. 10 dặm, 100 dặm, 1000 dặm sau đó, Họ nhận ra mình trong bụi bẩn, trong công việc nguy hiểm và hủy hoại phẩm giá bản thân. Họ chấp nhận làm nó một thời gian ngắn, Nhưng khi họ cố gắng rời khỏi công việc đó, Bang! Chiếc rìu chặt xuống. Và họ biết mình đã bị bắt làm nô lệ.
Bây giờ, những loại nô lệ như thế lại, một lần nữa, khá giống với chế độ nô lệ trong suốt lịch sử loài người. Nhưng có một thứ đặc biệt đáng chú ý và rất mới về chế độ nô lệ ngày nay và đó thực sự là một sự sụp đổ hoàn toàn của giá trị của loài người đắt đỏ trong quá khứ, rẻ mạt trong hiện tại. Thậm chí cả những chương trình doanh nghiệp cũng đã bắt đầu học rất nhanh về những thứ này. Tôi chỉ muốn cho bạn xem một clip nhỏ sau đây.
Daphne: Vâng, thảo luận trực tuyến luôn có trong chương trình này khi chúng ta nói về vĩ mô và hàng hóa Tiếp theo đây, trong phim trường, cùng với bị khách mời Michael O'Donohue, Trưởng phòng giao dịch hàng hóa của Quỹ Four Continents Và chúng ta cũng có sự tham dự của ông Brent Lawson từ công ty chứng khoán Lawson Frisk
Brent Lawson: Tôi rất vui khi có mặt ở đây.
D: Rất vui được có sự góp mặt của ông, Brent. Vâng, thưa các ông... Brent, tiền của anh đã chạy đi đâu suốt năm nay?
BL: Vâng, Daphne, chúng tôi hơi gặp hạn với gas và dầu hỏa và đã phải mở lưới rộng ra hơn một chút. Chúng tôi rất thích chuyện về loài người. Nếu bạn xem một biểu đồ dài hạn giá cả đang thấp ở mức lịch sử và những đòi hỏi khắp nơi trên thế giới đối với lao động cưỡng bức vẫn còn rất mạnh. Vì thế, đó là kịch bản mà chúng tôi nghĩ chúng tôi nên nhắm vào.
D: Michael, anh sẽ nói gì về chuyện nhân lực? Anh có thích vấn đề này không?
Michael O'Donoghue: Ồ, chắc chắn rồi. Lao động không tự nguyện là một nguồn khổng lồ dẫn đến chuỗi cung cấp không giới hạn các sản phẩm. Chúng ta chẳng bao giờ có thể hết người làm việc cả. Chẳng có loại hàng hóa nào có thể ưu việt như vậy.
BL: Daphne, liệu tôi có thể lái sự quan tâm của cô đến một vấn đề. Rằng có một sự cân bằng rất riêng đã xuất hiện đâu đây, cho tôi biết rằng thị trường này đang chuẩn bị bùng nổ. dân Châu Phi và dân Ấn Độ, như mọi khi, dân Nam Mỹ và đặc biệt là dân đông Âu luôn nằm trong danh sách chúng tôi sẽ mua.
D: Thú vị đấy. Michael, mấu chốt ở đây anh muốn đề cập là gì?
MO: Chúng tôi đang đề nghị khách hàng của mình một chiến dịch mua và giữ lấy. Không cần thiết phải chơi đùa với thị trường. Có rất nhiều những kẻ yếu thế và dễ tổn thương ngoài kia. Thật thú vị đó chứ!
D: Đây quả là những thông tin thú vị. Cảm ơn các ngài rất nhiều.
Kevin Bales: Ok, bạn đã nhận ra rồi đấy. Đó là một đoạn phim nhại. Dù rằng tôi rất thích xem bạn cứ há hốc mồm kinh ngạc, cho đến khi bạn hiểu ra. MTV Châu Âu đã làm việc với chúng tôi và làm ra đoạn phim nhại đó. và họ đã chia đoạn phim đó để phát giữa các video ca nhạc mà không kèm theo lời giới thiệu nào. Tôi nghĩ việc phát hình như vậy cũng có vẻ buồn cười. Và đây là sự thật. Giá của loài người sau 4000 năm đã qua tính thành tiền thời giá hiện nay trung bình khoảng 40,000 USD. Tiền bạc thì dùng để mua đồ vật. Bạn có thể thấy được lằn ranh đó khi dân số bùng nổ.
Giá cả trung bình của loài người ngày nay, trên khắp thế giới, chỉ vào khoảng 90USD. Cũng có vài nơi đắt hơn một chút, như Bắc Mỹ. Nô lệ ở đây có giá từ 3000 - 8000 USD ở Bắc Mỹ, nhưng tôi sẽ dẫn bạn đến vài nơi như Ấn Độ hay Nepal nơi loài người có thể bị chiếm hữu chỉ với giá 5 hoặc 10 USD. Vấn đề mấu chốt là con người đã không còn là vật mua bán bằng tiền nữa mà trở thành những chiếc cốc giấy (bằng Styrofoam -tên 1 loại vật liệu) Bạn mua họ với giá rẻ, bạn xài chúng, bạn vò chúng nhăn nhúm lại, và khi bạn chẳng xài gì chúng nữa thì bạn chỉ việc ném đi.
Những cậu bé này sống ở Nepal. Chúng là hệ thống chuyên chở cơ bản trong một dây chuyền khai thác tài nguyên do chủ nô lệ nắm giữ. Ở đấy chẳng có đường đi, vì thế chúng phải khuân đi hàng đống đá trên lưng, thường đá cũng nặng như lũ trẻ, lên xuống dãy Hymalaya. Một trong những bà mẹ của đám trẻ nói với chúng tôi, "Ông biết đấy, chúng tôi không thể sống sót ở đây, "nhưng hoặc là chúng tôi sống còn tệ hơn chết nữa." Đó là một hoàn cảnh khủng khiếp. Nếu như có bất cứ gì có thể khiến chúng ta lạc quan hơn về tình cảnh đó, Nếu có cái gì đó như vậy dành cho những cậu bé ngoài kia, vẫn đang bị bắt làm nô lệ, thì đó là vẫn còn có những cựu nô lệ đang làm mọi thứ để giải cứu những nô lệ khác. Hoặc, ta có thể nói, Frederich Douglass đang ở trong ngôi nhà đó.
Tôi không biết bạn đã bao giờ mơ giữa ban ngày rằng, "Chao ôi. Sẽ thế nào nếu tôi có thể gặp Harriet Tubman? Cảm giác thế nào nếu được gặp Frederick Douglass nhỉ?" Tôi phải thừa nhận, một trong những phần thú vị nhất trong công việc của tôi là những gì tôi chạm đến được, Và tôi muốn giới thiệu với bạn một trong số những điều đó. Tên cậu bé là James Kofi Annan. Cậu bé đã từng là một nô lệ trẻ em ở Ghana bị bắt làm nô lệ trong ngành công nghiệp đánh cá, và bây giờ, ông đã thoát ra và xây dựng một cuộc đời mới, đã tạo ra một tổ chức mà chúng tôi cùng làm việc để quay lại và giải cứu những người khác khỏi cuộc đời nô lệ. Đây không phải là James, đây là một trong những đứa trẻ mà ông đã giải cứu.
James Kofi Annan (Video): Cậu bé bị đánh bằng một cái mái xuồng thẳng vào đầu. Chuyện này gợi tôi nhớ về thời thơ ấu của mình khi tôi làm việc ở đây.
KB: James và giám đốc quốc gia của chúng tôi ở Ghana, Emmanuel Otoo thường xuyên nhận được những lời dọa giết bởi vì 2 người đã có thể buộc tội và tống vào tù 3 tay buôn bán người lần đầu tiên trong cả Ghana vì tội bắt người làm nô lệ, trong nghề cá, và vì tội cưỡng ép trẻ em làm nô lệ.
Bây giờ, tất cả những gì tôi nói với bạn, tôi thừa nhận, khá đau lòng. Nhưng cũng có một mặt khác rất tích cực trong vấn đề này, và đó là: 27 triệu người đang bị bắt làm nô lệ ngày nay, đó quả là rất nhiều người, nhưng đó cũng là phần nhỏ nhất trong tổng dân số toàn cầu từng bị bắt làm nô lệ. Và tương tự thế, 40 triệu USD mà họ tạo ra mỗi năm cho nền kinh tế toàn cầu chiếm tỉ lệ nhỏ nhất của kinh tế thế giới từng được ghi nhận bởi lao động nô lệ.
Cưỡng bức nô lệ, tội phạm của tất cả các quốc gia, đã bị đẩy ra ngoài lề của xã hội toàn cầu. Và theo một cách mà chúng ta ít để ý đến, buôn bán nô lệ đã đi đến vách núi đường cùng của sự diệt vong, chỉ còn chờ chúng ta tung thêm một cú đá và tống cổ nó đi. Và thoát khỏi nó. Và điều đó có thể làm được.
Giờ đây, nếu chúng ta làm điều đó, nếu chúng ta tập trung nguồn lực và tập trung vào nó, vậy giá cả để giúp nhiều người thoát khỏi sự cưỡng bức nô lệ là bao nhiêu? Vâng, trước tiên, trước khi tôi nói cho bạn biết giá thực sự tôi phải thật rõ ràng đã. Chúng ta không tìm cách mua người ta ra khỏi chế độ nô lệ. Mua con người để giải thoát họ khỏi việc bị nô lệ cũng giống như trả tiền cho một tên ăn cắp để mua lại cái tivi của chính mình vậy; Đó là đồng lõa với một tội ác. Sự giải phóng, dù sao, cũng tốn một chút tiền.
Sự giải phóng, và quan trọng hơn nữa là tất cả những việc cần làm sau việc giải phóng đó. Đó không phải là một sự kiện, đó là một tiến trình. Tiến trình ấy có nghĩa là giúp người ta xây dựng cuộc sống với lòng tự trọng, sự ổn định, sự tự chủ về kinh tế, và quyền công dân. Vâng, thật đáng ngạc nhiên, ở những nơi như Ấn Độ, giá cả rẻ mạt, gia đình đó, gia đình 3 thế hệ mà bạn thấy ở trên đã sống đời nô lệ cha truyền con nối -- vì thế, người ông nội đó, sinh ra đã là một đứa trẻ nô lệ -- nhưng tổng số nợ, được trừ dần dần vào tổng số công việc họ đã làm, thì sẽ cần khoảng 150USD để có thể giúp gia đình đó thoát khỏi đời nô lệ và đưa họ đến một tiến trình khoảng 2 năm xây dựng một cuộc sống bền vững mới với quyền công dân và giáo dục.
Một cậu bé ở Ghana được cứu khỏi việc làm nô lệ cho nghề cá, tốn khoảng 400USD. Ở Mỹ, Bắc Mỹ, giá cả đắt hơn rất nhiều. Chi phí luật pháp, chi phí y tế... Chúng tôi hiểu sự đắt đỏ đó ở đây: vào khoảng 30,000 USD Nhưng hầu hết những người phải sống trong tình trạng nô lệ đều sống ở những nơi có giá cả thấp nhất. Và trong thực tế, giá cả trung bình toàn cầu vào khoảng như giá ở Ghana.
Và điều đó có nghĩa, khi bạn nhân số tiền đó lên, giá trị tương đối để mua không chỉ tự do mà còn là tự do lâu dài cho toàn thể 27 triệu nô lệ trên hành tinh này chỉ có giá khoảng 10.8 tỉ USD - chỉ là số tiền người Mỹ dùng để mua khoai tây chiên và bánh quy cây, hoặc là số tiền để Seattle dùng để thắp sáng hệ thống đường ray: thường là bằng chi phí của đất nước này vào quần jeans hoặc trong kì nghỉ gần nhất khi chúng ta mua GameBoys và Ipods và những món quà công nghệ khác cho mọi người chúng ta tiêu khoảng 10.8 tỉ USD. Doanh số quý 4 của Intel là : 10,8 tỉ USD.
Đó không phải là quá nhiều tiền, ở cấp độ toàn cầu. Trong thực tế, số tiền đó chỉ bằng vài hạt đậu. Và điều tuyệt vời về số tiền đó là đấy không phải là ném tiền vào một cái lỗ, đó là phần tự do được chia ra. Khi bạn giúp những người khác thoát khỏi chế độ nô lệ để tự làm việc nuôi sống họ, họ có được thúc đẩy không? Họ cố gắng đưa con cái mình khỏi những công trường, họ xây một trường học, họ nói, "Chúng tôi đang dần có những thứ mà chúng tôi chưa từng có trước đây như ba bữa ăn đầy đủ, có thuốc khi bị ốm, có quần áo mặc khi lạnh." Họ trở thành những khách hàng và nhà sản xuất và nền kinh tế tại địa phương bắt đầu tăng lên rất nhanh.
Đó là điều quan trọng, tất cả những thứ đó là cách chúng ta xây dựng lại một tự do lâu bền, bởi vì chúng ta không bao giờ muốn lặp lại những gì đã xảy ra trên đất nước này vào năm 1865. Bốn triệu người đã được giải thoát khỏi sự chiếm hữu nô lệ và sau đó bị vứt bỏ. Bị gạt bỏ khỏi quyền tham gia chính trị, không được giáo dục tối thiểu, không có bất cứ cơ hội thực sự nào trong đời sống kinh tế và sau đó bị đẩy vào tình trạng của những thế hệ bạo lực và phân biệt, kì thị. Và người Mỹ vẫn đang tiếp tục trả giá cho sự giải phóng vụng về đó của năm 1865.
Chúng ta đã cam kết chúng ta không bao giờ để những người bước ra từ nô lệ bị dưới sự theo dõi của chúng ta, phải để cuối cùng trở thành những công dân hạng hai. Điều này chắc chắn sẽ không xảy ra. Đó là cách mà sự giải phóng thực sự thể hiện. Những đứa trẻ được cứu thoát từ nền công nghiệp đánh bắt cá ở Ghana, đã đoàn tụ với cha mẹ chúng, và được cha mẹ đưa trở lại làng xưa để xây dựng lại cuộc sống kinh tế của họ để họ có thể được bảo vệ khỏi chế độ nô lệ, hoàn toàn không bị cưỡng bức như nô lệ.
Bây giờ, người phụ nữ này sống ở một ngôi làng ở Nepal. Chúng tôi đã làm việc ở đó 1 tháng. Họ đã bắt đầu thoát khỏi chế độ nô lệ cha truyền con nối. Họ đã bắt đầu thấy những khởi sắc, cởi mở hơn một chút. Nhưng khi chúng tôi đến nói chuyện với cô ấy, khi chụp bức ảnh này, những chủ nô lệ vẫn đe dọa chúng tôi bên ngoài lề. Những tên chủ nô lệ này không thực sự bị đẩy lùi. Tôi sợ. Chúng tôi ai cũng sợ. Chúng tôi hỏi cô: "Cô có lo lắng không? Cô có buồn không?"
Cô ấy nói: "Không, vì bây giờ chúng tôi có hi vọng. Làm sao mà chúng tôi có thể không thành công cơ chứ" - Cô ấy nói. "khi những người như các ông từ nửa khác của địa cầu đã đến và đứng bên cạnh chúng tôi?"
Ok, chúng ta phải tự hỏi, liệu chúng ta có sẵn sàng để sống trong một thế giới có chế độ nô lệ hay không? Nếu chúng ta không hành động, chúng ta đang để ngỏ chính mình cho một kẻ nào đó giật mạnh sợi giây trói chặt chúng ta vào chế độ nô lệ trong chính những sản phẩm mà chúng ta mua trong chính sách của chính chính phủ của ta. Chưa hết, nếu có điều gì đó mà mỗi con người có thể cùng đồng tình, Tôi nghĩ đó là chế độ nô lệ nên chấm dứt.
Và nếu như vẫn có những sự vi phạm nghiêm trọng đến phẩm giá con người mà ta đều thấy thật khủng khiếp, đó chính là chế độ nô lệ. Và ta phải nói rằng, tất cả sức mạnh tri thức chính trị và kinh tế của chúng ta - tôi thực sự cho rằng sức mạnh tri thức phải có ở đây - liệu còn tốt đẹp gì nếu chúng ta không sử dụng để kết liễu chế độ nô lệ? Tôi nghĩ trong căn phòng này có đủ sức mạnh tri thức để chấm dứt chế độ nô lệ. Và bạn biết không? Nếu chúng ta không thể làm thế, nếu chúng ta không thể sử dụng sức mạnh tri thức của mình để chấm dứt chế độ nô lệ thì chỉ còn lại một câu hỏi thôi: Liệu chúng ta có thực sự tự do? Cám ơn các bạn rất nhiều.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Trong bài nói chuyện xúc động và thực tế này, diễn giả Kevin Bales nói rõ bản chất của ngành công nghiệp buôn người, một ngành kinh tế chiếm hàng tỉ tỉ USD, được củng cố bởi nhiều ngành công nghiệp tệ hại nhất trên trái đất này. Ông cũng chia sẻ những câu chuyện của riêng ông từ những chuyên đề nghiên cứu thực tế về vấn đề này - và nói rõ cái giá phải trả để có thể trả tự do cho mọi nô lệ trên trái đất trong thời hiện đại này.
Kevin Bales is the co-founder of Free the Slaves, whose mission is to end all forms of human slavery within the next 25 years. He's the author of "Ending Slavery: How We Free Today's Slaves." Full bio »
Translated into Vietnamese by Phuong Pham
Reviewed by Linh Dang
Comments? Please email the translators above.
07:30 Posted: Mar 2009
Views 425,613 | Comments 68
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.