Hai tuần trước tôi đang ở trong studio của mình ở Paris, và điện thoại của tôi reo. Tôi nghe máy, "Này, JR, anh đã thắng giải TEDPrize 2011. Anh phải nghĩ một điều ước để cứu thế giới." Tôi đã hoang mang. Tôi không thể cứu thế giới, không ai có thể làm được. Thế giới này bị đảo lộn. Có những tên độc tài thống trị thế giới, dân số gia tăng theo hàng triệu, không còn cá dưới biển, Bắc Cực đang tan chảy, và theo như chủ nhân giải TED Prize trước nói, chúng ta đang béo dần lên. (Cười) Có thể người Pháp là ngoại lệ. Sao cũng được. Và tôi đã gọi lại. và nói với cô ấy, "Này Amy nói với mấy người ở TED rằng tôi sẽ không xuất hiện. Tôi không thể làm gì để cứu thế giới" Cô ý đã nói rằng "Này, JR, lời ước của anh không phải để cứu thế giối, nhưng để thay đổi thế giới." "À, được thôi" (Cười) "Hay đấy." Ý tôi là, công nghệ, chính trị, kinh doanh đều làm thay đổi thế giới... không phải luôn luôn theo một hướng tích cực, nhưng chúng thay đổi thế giới. Nghệ thuật thì sao? Nghệ thuật có thể thay đổi thế giới không?
Tôi bắt đầu khi tôi mới 15 tuổi. Và khi đó, tôi không hề nghĩ về việc thay đổi thế giới; Tôi vẽ graffiti... viết tên mình khắp mọi nơi sử dụng thành phố như một tấm vải. Tôi đã đến những đường hầm ở Paris, trên những mái nhà với những người bạn. Mỗi chuyến đi là một cuộc dạo chơi, một chuyến thám hiểm Như thể là để lại dấu ấn của mình cho xã hội, như nói là "Tôi đã ở đây" trên đỉnh một tòa nhà.
Thế nên khi tôi tìm được một chiếc máy ảnh rẻ tiền trong sân ga tàu điện ngầm, Tôi đã bắt đầu ghi lại những cuộc thám hiểm với những người bạn của tôi và đưa cho họ những bản photocopy rất nhỏ, chỉ thế này thôi. Đó là, ở tuổi 17 tôi bắt đầu dán chúng. và làm nên "expo de rue" đầu tiên của tôi, nghĩa là triển lãm vỉa hè. Tôi viền chúng với màu sắc nên bạn sẽ không lầm tưởng nó với quảng cáo. Ý tôi là, buổi triển lãm tốt nhất trong thành phố mà tôi có thể tưởng tượng ra. Tôi sẽ không bao giờ phải làm một quyển sách và trình bày cho một phòng tranh. và đợi họ quyết định nếu tác phẩm của tôi đủ đẹp để triển lãm cho công chúng. Tôi muốn nắm quyền quyết định trực tiếp với công chúng trên những con phố
và đó là Paris. Tôi sẽ thay đổi phụ thuộc vào những nơi tôi đi tên của triển lãm. Đây là ở trên đại lộ Champs-Elysees. Tôi đã khá là tự hào về nó. Vì tôi mới chỉ 18. và đã ở tận trên đó ở đỉnh Champs-Elysees. Và khi những bức ảnh mất đi, Thì cái khung vẫn còn đó.
Tháng 11 năm 2005, Những con phố rừng rực. Một làn sóng biểu tình đã tràn vào Paris. Mọi người dán mắt vào màn hình TV, xem những hình ảnh đáng sợ và ghê tởm được chụp từ biên của khu mình ở. Ý tôi là, những đứa trẻ, mất kiểm soát, ném những trái lựu đạn xăng, tấn công cảnh sát và lính cứu hỏa, cướp lấy mọi thứ có thể từ những cửa hàng. Có nhiều tội phạm, kẻ lười đảo nguy hiểm vùng vẫy trong chính môi trường của chúng.
Và khi tôi nhìn thấy điều đó - Điều đó có phải là sự thật? ảnh của tôi trên một bức tường nhìn thấy bởi lửa của chiếc xa đang cháy một tác phẩm tôi thực hiện một năm trước một tác phẩm không hợp pháp - vẫn còn đó. Ý tôi là, đó là những khuông mặt của bạn bè tôi. Tôi biết những người này. Tất cả bọn họ đều không phải là thiên thần, thế nhưng họ cũng không phải là ác quỷ. Thế nhưng nó vẫn kỳ quặc khi nhìn thấy những bức tranh và ánh mắt đầy nhìn chằm chằm vào tôi qua TV
Thế là tôi quay lại đó với một ống kính 28mm Nó là cái duy nhất tôi có lúc bấy giờ. Nhưng với ống kính đó, bạn có thể nhìn gần như là 10 inches từ phía người được chụp. Thế nên bạn chỉ có thể thực hiện với niềm tin của họ. Và tôi đã chụp 4 ảnh chân dung của mọi người từ Le Bosquet. Họ đã mang những vẻ mặt đáng sợ để đùa cợt với dấu ấn của cá nhân họ. Và sau đó tôi treo những tấm poster lớn khắp nơi ở khu trung lưu Paris với tên, tuổi , thậm chí cả số nhà của những người đó. Một năm sau, triển lãm đã được trưng bày trước cửa tòa thị chính Paris. Và chúng tôi xuất phát từ việc chụp ảnh, mà ảnh bị đánh cắp và bóp méo bởi giới triều thông, để rồi bây giờ tự hào đứng lên với những bức ảnh của chính mình. Đó là nơi tôi nhận ra sức mạnh của giấy và keo dán. Và liệu nghệ thuật có thay đổi được thế giới không?
Một năm sau, Tôi đang lắng nghe tất cả mọi thứ về xung đột ở Trung Đông. Vào thời điểm đó, hãy tin tôi, họ chỉ nói về bất đồng giữa người Israel và người Palestine, Và với bạn tôi, Marco, chúng tôi quyết định đến đó và xem những người Palestine và Israel thực sự là ai Và liệu họ có khác biệt không? Khi đến nơi, chúng tôi đi ra phố, bắt chuyện với mọi người, và chúng tôi nhận ra rằng mọi việc có chút khác biệt so với những điều cường điệu chúng tôi nghe qua giới truyền thông. Thé nên chúng tôi quyết định chụp chân dung của những người Palestine và Israel đang cùng làm một công việc -- tài xế taxi, luật sư, đầu bếp, Chúng tôi bảo họ thể hệ trên khuôn mặt của sự tin tưởng Không phải là một nụ cười, vì điều đó không nói gì về con người và cảm xúc của mình. Tất cả bọn họ đều đống ý được dán bên cạnh nhau Tôi quyết định dán ảnh ở tám thành phố ở Israel và Palestine và trên cả hai phía của bức tường. Chúng tôi bắt đầu triển lãm tranh bất hợp pháp lớn nhất từ trước tới nay. Tôi gọi đó là dự án Mặt đối mặt.
Những chuyên gia nói rằng "không thể nào". Họ sẽ không chấp nhận. Quân đội sẽ bắn anh, và quân Hamas sẽ bắt cóc anh." chúng tôi nói rằng "Được thôi, hãy thử và cố hết sức." I yêu cái cách những con người này hỏi tôi, "Bức ảnh tôi sẽ to thế nào?" "Nó sẽ to bằng nhà anh." "Khi chúng tôi bắt đầu trình bày lên tường, chúng tôi bắt đầu từ phía Palestine." Và khi chúng tôi đến với chỉ chiếc thang Và nhận ra rằng thang không đủ cao. Và những anh chàng Palestine đã nói, "Cứ bình tĩnh. Tôi sẽ tìm cho anh một giải pháp." Và anh ta đã đến Nhà thờ Thánh đản và mang về một chiếc thang cũ rất cũ đến mức chiếc thang này có thể chứng kiến chúa Jesus sinh ra đời. (Cười) Chúng tôi làm dự án Mặt đối mặt với chỉ 6 người, hai chiếc thang, hai cây cọ, một chiếc ô tô thuê, một chiếc máy ảnh và 20 nghìn feet vuông giấy. Chúng tôi đã được giúp đỡ bằng mọi cách từ mọi nơi trong cuộc sống.
OK, ví dụ, như ở Palestine. Chúng tôi đang ở Ramallah. Và chúng tôi đang dán ảnh chân dung ở hai mặt của con phố chợ đông đúc. Mọi người tới xung quanh và bắt chuyện, "Các anh đang làm gì ở đây?" "Ồ, thực ra chúng tôi đang làm một dự án nghệ thuật và chúng tôi đang dán ảnh một người Israel và một người Palestine làm cùng một việc Và cả hai người này đều là tài xế taxi." Sau đó luôn luôn là một sự im lặng. "Ý anh là anh đang dán một khuôn mặt Israeli thể hiện một nét mặt ngay tại đây?" "Vâng, vâng, đó là một phần của dự án." Và tôi luôn dành khoảng khắc đó, và chúng tôi hỏi họ, "Vậy anh có thể phân biệt ai với ai không?" Đa phần bọn họ đều không thể phân biệt được.
Chúng tôi thậm chí còn dán ảnh lên cả tháp quân sự của Israeli, và chả có điều gì xảy ra cả. Khi bạn dán một bức ảnh, chỉ có giấy và keo dán. Ai cũng có thể xé, viết, thậm chí phóng ếu lên tấm ảnh đó một số bức khá là cao để làm việc đó, tôi đồng ý nhưng nhũng con người trên phố, họ chính là những người giám sát. Mưa và gió sẽ cuốn bay những bức ảnh. Chúng không thể tồn tại mãi. Nhưng chính xác 4 năm sau, những bức ảnh, hầu hết vẫn ở đó. Dự án Mặt đối mặt đã chỉ ra rằng những gì chúng ta nghĩ là không thể đều là có thể và, mọi người biết không, thậm chí là đơn giản. Chúng tôi không hề đẩy lùi ranh giới, chúng tôi chỉ chỉ ra rằng chúng tôi đi xa hơn cái mà mọi người vẫn nghĩ.
Ở Trung Đông, tôi đã trải nghiệm những tác phẩm của mình ở những nơi không có (nhiều) bảo tàng. Và thử nghiệm này ở trên phố khá là thú vị. Thế là tôi quyết định sẽ đi xa hơn theo hướng này và tới những nơi không có một bảo tàng nào cả. Khi mọi người tới những xã hội đang phát triển, phụ nữ là trụ cột của cộng đồng, nhưng đàn ông vẫn là những người nắm giữ những con phố. Thế là chúng tôi đã có ý tưởng về một dự án nơi những người đàn ông sẽ tỏ sự kính trọng tới người phụ nữ bằng cách dán những bức ảnh của họ. Tôi gọi đó là dự án "Phụ nữ là anh hùng". Khi tôi lắng nghe những câu chuyện khắp mọi nơi tôi đi qua trên những đại lục, Tôi không thể nào hiểu hết được những tình huống rắc rối của những sự bất đồng, Tôi chỉ quan sát. Thỉnh thoảng không nói lời nói nào, không câu nào, chỉ những giọt nước mắt. Tôi chụp ảnh và dán chúng.
"Phụ nữ là anh hùng" mang tôi đến mọi nơi trên thế giới. Đa phần những nơi tôi đến, tôi quyết định tới đó vì tôi nghe qua truyền thông. Ví dụ như tháng 6 năm 2008 Tôi đang xem TV ở Paris, và tôi đã nghe về những điều khủng khiếp xảy ra ở Rio de Janeiro (Brazil). Ở khu dân cư nghèo đầu tiên của Brazil tên là Providencia. 3 đứa trẻ, 3 học sinh đã bị bắt giữ bởi quân đội bởi vì bọn chúng không mang theo giấy tờ tùy thân. Và quân đội đã bắt giữ chúng, thay vì mang chúng tới đồn cảnh sát, họ mang chúng tới nơi tập trung của quân đội và bọn trẻ đã bị chém thành từng mảnh. Tôi đã rất sốc. Toàn Brazil đã rất sốc. Tôi nghe nói đó là một trong những khu bạo lực nhất, bởi vì nhóm vận chuyển thuốc phiện quản lý nơi đó. Thế là tôi đã quyết định tới đó.
Và khi tôi tới nơi Tôi không hề có sự trợ giúp của bất kỳ tổ chức phi chính phủ nào. Ở nơi đó chả có gì, chả có công ty du lịch, tổ chức phi chính phủ, không gì cả không có nhân chứng. Và tôi chỉ đi quanh, và gặp một người phụ nữ, và tôi cho cô ấy xem quyển sách của mình. Và cô ấy đã nói rằng "Anh biết không?" Chúng tôi đói văn hóa. chúng tôi cần văn hóa nơi đây." Và tôi đã bắt đầu với những đứa trẻ. Tôi chỉ chụp một vài tấm ảnh của những đứa trẻ, và ngày tiếp theo tôi đến với những tấm poster và chúng tôi cùng dán chúng lên. Một ngày sau đó, khi tôi quay lại, những bức ảnh đã bị cào xé. Nhưng không sao. Tôi muốn họ cảm thấy rằng nghệ thuật này thuộc về họ.
Và ngày sau đó, tôi tổ chức một cuộc họp ở quảng trường chính một số phụ nữ đã đến. Họ đều liên quan tới 3 đứa trẻ đã bị giết. Những người mẹ, người bà, người bạn thân. Họ đều muốn hét lên câu chuyện đau thương. Và sau đó, mọi người trong khu đều cho tôi "tín hiệu xanh" Tôi chụp thêm ảnh, và chúng tôi bắt đầu dự án. Mấy tên chủ buôn thuốc phiện khá là lo lắng về việc chúng tôi chụp ảnh ở nơi này, và tôi đã bảo họ "Các ông biết không? Tôi không hứng thú với việc chụp lại bạo lực và vũ khí. Mấy thứ đó đã được chiếu đủ trên truyền thông rồi. Những gì tôi muốn trưng bày là một cuộc sống vĩ đại. Và thực ra tôi đã nhìn nó xung quanh trong mấy ngày qua." Và đó thực ra là một bức tranh ẩn dụ, vì đó là bức ảnh đầu tiên chúng tôi làm mà không ai trong thành phố này có thể nhìn. Đó chính là nơi 3 đứa trẻ bị bắt giữ, và đó là người bà của một đứa. Trên những bậc tháng đó, nơi những kẻ vận chuyển luôn đứng nơi có rất nhiều bạo lực. Mọi người ai cũng hiểu về dự án. Và chúng tôi đã dán ảnh ở khắp nơi, cả ngọn đồi.
Và điều thú vị đó là giới truyền thông không hề tham gia. ý tôi là, mọi người thấy đó. Họ đã có thể quay phim chúng tôi từ một khoảng cách xa bằng trực thăng và dùng những ống kính rất dài, và chúng tôi sẽ thấy mình đang dán ảnh trên TV. Và họ sẽ đưa lên một số điện thoại "hãy gọi số này nếu ai biết điều gì đang diễn ra ở Providencia." Chúng tôi chỉ làm một dự án và ra đi nên giới truyền thông không thể biết. Và làm thế nào ta có thể biết về dự án? Họ phái đến và tìm những người phụ nữ và tìm lời giải thích từ họ. Vậy đã tạo nên một cầu nối giữa giới truyền thông và những người phụ nữ vô danh.
Chúng tôi luôn di chuyển. Chúng tôi đã tới Châu Phi, Sudan, Sierra Leone, Liberia, Kenya. Ở những nơi bị chiến tranh tàn phá như Monrovia, những người dân tới bắt chuyện với bạn. Họ muốn biết bạn muốn làm gì. Họ luôn hỏi tôi "Mục đích của dự án là gì?" Anh có phải là thuộc tổ chức phi chính phủ? Anh có phải trong giới truyền thông?" Nghệ thuật. Chỉ làm nghệ thuật. Một số người đặt câu hỏi, " Tại sao chỉ đen trắng?" chẳng nhẽ anh không có ảnh màu ở Pháp?" (Cười) hoặc họ sẽ hỏi "Có phải tất cả người trong ảnh đều đã chết?" Một số người hiểu về dự án sẽ giải thích cho những người khác. Và tôi nghe thấy một người nói cho một người đàn ông chưa hiểu rõ về dự án, "Anh biết đấy, anh đã ở đây một vài giờ rồi cố hiểu, cố thảo luận với mấy người khác. Trong lúc đó, anh không hề nghĩ về việc ngày mai anh sẽ ăn gì. Đó là nghệ thuật." Tôi nghĩ chính sự tò mò của mọi người đã thôi thúc họ đến với dự án. Và sau đó nó trở thành một cái gì đó lớn hơn. trở nên mong muốn, sự cần thiết, một cái gì đó không rõ. Ở trên cây cầu này ở Monrovia, một cựu lính nổi dậy đã giúp chúng tôi dán một bức chân dung của một người phụ nữ có thể đã bị lạm dụng trong chiến tranh. Phụ nữ luôn luôn là những người đầu tiên bị lạm dụng trong những xung đột.
Đây là Kibera, Kenya, một trong những khu ổ chuột lớn nhất ở Châu Phi. Mọi người có thể đã xem những bức ảnh về bạo động sau bầu cử xảy ra năm 2008. Lần này chúng tôi phủ kín những mái nhà, nhưng chúng tôi không hề dùng giấy. vì giấy không thể ngăn mưa thấm vào trong nhà chỉ có vinyl mới chống thấm. Và khi đó nghệ thuật trở nên hữu ích. Và mọi người giữ lấy. Mọi người có biết điều tôi yêu nhất, ví dụ như, khi bạn nhìn thấy con mắt lớn nhất ngoài kia có rất nhiều ngôi nhà trong đó. Và khi tôi tới đó một vài tháng trước những bức ảnh vẫn ở đó, và chỉ mất một ảnh của đôi mắt. Và tôi hỏi người dân điều gì đã xảy ra. "Ồ, lão ta vừa chuyển nhà." (Cười) Khi mái nhà được che đậy, một người phụ nữ đùa, "Bây giờ Chúa có thể nhìn thấy tôi." Khi bạn nhìn Kibera bây giờ, họ nhìn lại.
OK, Ấn Độ. Trước khi tôi bắt đầu, tôi chỉ muốn mọi người được biết, là mỗi khi chúng tôi tới đâu, đều không có một hướng dẫn viên du lịch, nên chúng tôi như một tiểu đoàn chúng tôi là một nhóm bạn đến đó, và chúng tôi cố dán ảnh lên tường. Nhưng có những nơi mà bạn không thể dàn gì lên tường Ở Ấn Độ, điều đó là không thể. Tôi nghe nói vì văn hóa và vì luật, họ sẽ bắt giữ chúng tôi ngay lúc đầu. Nên chúng tôi quyết định dán trắng, trắng cả bức tường. Và tưởng tượng những người da trắng dán giấy trắng. Nên mọi người sẽ đến và hỏi, "này, anh đang làm gì thế?" "Ồ anh biết đấy, chúng tôi chỉ đang làm nghệ thuật." "Nghệ thuật?" Tất nhiên, họ đều thấy mơ hồ. Nhưng bạn biết Ấn Độ có nhiều bụi trên phố đến mức nào, và càng nhiều bụi trong không khí, trên giấy trắng bạn có thể thấy được, nhưng có những đoạn dính như là ở mặt sau của những miếng sticker. nên càng nhiều bụi, những bức ảnh sẽ càng hiện ra. Và chúng tôi có thể đi bộ trên phố ngày hôm sau và những bức ảnh sẽ tự hiện lên. (Vỗ tay) Xin cám ơn. Và chúng tôi không bị bắt lần này.
Mỗi dự án, đó là một bộ phim từ "Phụ nữ là anh hùng." (Nhạc) OK. Cho mỗi dự án chúng tôi làm một bộ phim. Và như đa phần các bạn thấy, đó là đoạn trich từ "Phụ nữ là anh hùng" nhứng tấm hình, bức ảnh, được chụp liền nhau. Và những bức ảnh tiếp tục di chuyển ngay cả khi không có chúng tôi. (Cười) (Vỗ tay) Mong rằng mọi người sẽ xem bộ phim, và sẽ hiểu được thêm về quy mô của dự án và những gì mọi người cảm nhận khi họ thấy những bức ảnh. Vì đó là một phần lớn của dự án. Có những lớp sâu hơn sau mỗi bức ảnh. Sau mỗi bức ảnh là một câu chuyện.
"Phụ nữ là anh hùng" tạo nên một sức mạnh mới trong mỗi cộng đồng, và những người phụ nữ giữ sức mạnh đó sau khi chúng tôi đã ra đi. Ví dụ như, chúng tôi thực hiện sách ,không để bán để cho mỗi cộng đồng. Nhưng để có nó, họ phải để một trong những người phụ nữ ký. Chúng tôi làm thế ở đa số các nơi. Chúng tôi quay lại thường xuyên. Và ở Providencia, ví dụ, ở khu dân cư, có tôi có một trung tâm quản lý. Ở Kibera, mỗi năm cũng tôi phủ thêm nhiều mái nhà. Bởi vì tất nhiên, khi chũng tôi đi, những người khác ở ngoài dự án sẽ hỏi "Này, thế mái nhà của tôi thì sao?" Và chúng tôi quyết định quay lại mỗi năm và tiếp tục làm dự án.
Một điểm rất quan trọng với tôi là tôi không có thương hiệu hay công ty nào tài trợ. Nên tôi không có trách nhiệm với ai ngoại trừ chính mình và những con người đó. (Vỗ tay) Và thế là đủ cho tôi một trong những điều quan trọng trong dự án. Tôi nghĩ, hôm nay, điều quan trọng ngang với kết quả là cách bạn làm. Và đó luôn luôn là một phần cụ thể trong công việc. Và một điều khác quan trọng là ranh giới tôi có với ảnh và quảng cáo. Chúng tôi đi dán một số ảnh ở Los Angeles về một dự án khác tuần trước. Và tôi được mới đến dán ở bảo tàng Nghệ thuật đương đại. Nhưng ngày hôm sau, thành phố gọi họ và nói, "Nhìn này, chúng ta sẽ phải hạ chúng xuống. Vì những bức ảnh này có thể coi là quảng cáo. và vì luật, chúng phải được hạ xuống" Nhưng hãy nói với tôi, quảng cáo cho cái gì?
Những con người tôi chụp đều tự hào vì là một phần của dự án và có ảnh họ trong cộng đồng Nhưng họ thường bảo tôi hứa Họ hỏi tôi "Hãy mang câu chuyện của tôi với anh" Và tôi đã làm. Đó là Paris. Đó là Rio. Ở mỗi nơi, chúng tôi triển lãm với một câu chuyện, và câu chuyện đó đi theo tôi. Mọi người hiểu quy mô đầy đủ của dự án. Đó là London. New York. Và hôm nay, chúng ở với bạn ở Long Beach.
Gần đây tôi bắt đầu một dự án nghệ thuật cộng đồng nhưng tôi sẽ không dùng tác phẩm của mình nữa. Tôi sẽ dùng Man Ray, Helen Levitt, Giacomelli, tác phảm của người khác. Hôm nay nó không còn quan trọng bức ảnh là của ai. Điều quan trọng là làm gì với những bức ảnh, ý nghĩa nó tạo nên nơi nó được dán. Ví dụ như, tôi dán bức ảnh của một đền thờ ở Thụy Sỹ. một vài tuần trước họ bỏ phiếu cho luật cấm đền thờ Hồi giáo trong cả nước. (Vỗ tay) Bức ảnh của 3 người đàn ông đeo mặt nạ dưỡng khí đã được chụp ở Chernobyl, và tôi dán ở miền Nam nước Ý, nơi mà mafia thỉnh thoảng chôn rác dưới lòng đất.
Bằng một vài cách, nghê thuật có thể thay đổi thế giới. Nghệ thuật đáng nhẽ ra không phải để thay đổi thế giới, hay là thay đổi những điều dĩ nhiên, nhưng là để thay đổi những góc nhìn. Nghệ thuật có thể thay đổi cách chúng ta nhìn thế giới. Nghệ thuật có thể tạo nên một sự so sánh. Thực ra sự thật rằng nghệ thuật không thể thay đổi mọi thứ tạo nên một không gian khách quan để trao đổi và bàn luận và cho ta cơ hội để thay đổi thế giới. Khi tôi làm những tác phẩm của mình, tôi thường có hai phản ứng. Mọi người nói "Ồ, tại sao anh không đi Iraq hay là Afgahanistan. Sẽ có ích đấy. hoặc là "Tôi có thể giúp được gì?" Tôi cho rằng đa số mọi người ở đây thuộc vào loại thứ hai. và thế là tốt, vì cho dự án đó, tôi sẽ yêu cầu các bạn đi chụp ảnh và dán chúng,.
Và điều ước của tôi là: (trống) (Cười) Tôi mong mọi người sẽ đứng lên cho những gì bạn quan tâm bởi tham gia một dự án nghệ thuật toàn cầu, và cùng nhau chúng ta sẽ thay đổi thế giới. Và điều đó bắt đầu từ đây. Và vâng, mọi người trong phòng. Mọi người đang theo dõi. Tôi mong điều ước này sẽ thực sự bắt đầu từ bây giờ. Nếu có một chủ đề mà bạn đam mê, một người có câu chuyện mà bạn muốn kể lại hay là những bức ảnh của chính mình nói cho tôi biết bạn đứng lên vì điều gì. Chụp những bức ảnh, hay chân dung, tải lên mạng, tôi sẽ cho bạn tất cả chi tiết và tôi sẽ gửi lại cho bạn poster. hãy tham gia vào từng nhóm và làm lộ ra những điều về thế giới này. Tất cả những thông tin đều ở trên website: insideoutproject.net sẽ được bắt đầu từ hôm nay.
Những gì chúng ta thấy thay đổi con người của chính ta. Khi chúng ta cùng hành động, tổng thể thì thường lớn hơn phép cộng của từng phần. Và tôi tin rằng, cùng nhau, chúng ta sẽ tạo nên một thứ gì mà thế giới sẽ ghi nhớ. Và mọi việc bắt đầu từ đây và phụ thuộc vào các bạn.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation, or join one of these:
JR, một nghệ sĩ đường phố người Pháp sử dụng máy ảnh để cho thế giới thấy bộ mặt thật của nó bằng cách trải những bức ảnh khuông mặt con người lên một tấm vải lớn. Tại TED2011, anh đã bày tỏ một điều ước: sử dụng nghệ thuật để lộn ngược thế giới. Tìm hiểu thêm về tác phẩm của anh và cơ hội tham gia tại insideoutproject.net
With a camera, a dedicated wheatpasting crew and the help of whole villages and favelas, 2011 TED Prize winner JR shows the world its true face. Full bio »
Translated into Vietnamese by Giang Jill Nguyen
Reviewed by Minh-Tun T
Comments? Please email the translators above.
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.