Hôm nay tôi sẽ nói về việc sưu tầm truyện theo một vài cách khác với thông thường. Đây là ảnh chụp tôi hồi bé - một thời rất lúng túng vụng về. Cái lúc mà bạn còn thích mặc pajama cắt ngắn có bóng bay ở mông. Dù sao thì, đó là khoảng thời gian tôi chỉ chú tâm vào sưu tầm những câu chuyện tưởng tượng. Đây là ảnh tôi đang cầm một trong những bức tranh màu nước mình vẽ. Gần đây thì tôi khá quan tâm đến việc sưu tầm những câu chuyện từ thực tế -- những câu chuyên thật. Cụ thể là tôi có hứng thú thu thập lại chuyện của mình, chuyện trên mạng, và gần đây, chuyện cuộc sống, một mảng công việc gần đây của tôi. Giờ tôi sẽ nói về từng phần. Đầu tiên - những câu chuyện của riêng tôi. Đây là hai quyển sổ phác họa của tôi. Tôi có rất nhiều những quyển như thế này, tôi giữ được 8 đến 9 năm rồi. Chúng theo tôi đến mọi nơi, và tôi đưa vào đó đủ thứ, dấu ấn của những trải nghiệm. Những bức tranh màu nước, bản vẽ những gì tôi đã thấy, hoa khô, côn trùng chết, cuống vé, mấy đồng xu đã rỉ, danh thiếp, tản văn. Trong những cuốn sổ này bạn nhìn thấy chớp nhoáng những khoảnh khắc, trải nghiệm, những con người tôi gặp. Sau khi giữ những cuốn sổ này được vài năm, tôi bắt đầu quan tâm đến việc sưu tầm không chỉ những hiện vật của bản thân, mà còn cả những đồ vật của người khác. Thế nên tôi bắt đầu giữ lại những đồ lặt vặt mình tìm thấy. Đây là một bức ảnh nhặt được trong một rãnh nước ở New York mười năm trước. Mặt trước các bạn có thể thấy một bức ảnh trắng đen cũ chụp khuôn mặt người phụ nữ, và mặt sau có ghi "Gửi Judy, cô gái có giọng hát của Bill Bailey, Hạnh phúc với mọi việc em làm." Và tôi thực sự thích ý tưởng này - một cái nhìn thoáng qua vào cuộc sống của ai đó, không phải biết toàn bộ câu chuyện; chỉ biết một chi tiết nhỏ thôi và để tâm trí mình tự lấp đầy phần còn lại. Ý tưởng về một cái nhìn thoáng qua sẽ trở lại rất nhiều trong phần sau của bài nói chuyện hôm nay. Thời gian đó tôi đang học tin học tại Đại học Princeton, và tôi nhận ra rằng, ta bỗng nhiên có thể sưu tầm những hiện vật cá nhân, không chỉ từ góc phố mà còn từ Internet nữa. Và rằng bỗng nhiên mọi người đều đang để lại những dấu vết của bước chân điện tử, những dấu chân kể về cuộc sống riêng tư của họ. Trang cá nhân, ảnh, suy nghĩ, cảm xúc, ý kiến, tất cả những điều này được thể hiện trên mạng và để lại dấu vết. Tôi bắt đầu viết các chương trình có khả năng nghiên cứu một lượng lớn, rất lớn những dấu chân online này. Một dự án trong số đó đã được một năm rưỡi. Dự án tên là 'Chúng tôi thấy ổn'. Dự án này quét qua những bài viết blog mới trên toàn thế giới mỗi hai hoặc ba phút, tìm kiếm những cụm từ "Tôi cảm thấy" và "Tôi đang cảm thấy". Và khi nó tìm thấy một trong những cụm từ đó nó sẽ lấy cả câu cho tới trước dấu phảy và xác định thông tin về người viết bao gồm giới tính, tuổi, vị trí địa lý và thời tiết khi họ đang viết câu đó. Nó thu thập khoảng 20 000 câu như thế mỗi này và đã vận hành được khoảng một năm rưỡi, lưu trữ được 10,5 triệu cảm xúc. Chúng được trình bày như thế này. Những chấm này thể hiện cảm xúc từ một vài nước nói tiếng Anh trong vài giờ đồng hồ gần đây. Mỗi chấm là một câu riêng biệt, viết bởi một blogger duy nhất. Và màu sắc mỗi chấm ứng với loại cảm xúc đó, những chấm sáng màu là hạnh phúc, tối màu là buồn bã. Đường kính của mỗi chấm ứng với độ dài câu. Những chấm nhỏ là câu ngắn, lớn hơn thì dài hơn. "Tôi thấy ổn với cơ thể mình, không có lí do dễ dàng nào để giải thích tại sao tôi vẫn không thoải mái khi gần gũi với bạn trai mình," từ một người 21 tuổi ở Nhật. "Mới mua được cái này gần nhà nhưng thật sự không muốn động vào đống dây dợ lằng nhằng." Cũng có một số cảm xúc đi kèm với ảnh trong blog, và khi đó, câu văn và hình ảnh được tự động kết hợp với nhau. Mỗi kết hợp đó có được mở ra để bộc lộ cân văn bên trong. "Tôi thấy rất tốt." "Giờ tôi thấy khá nặng người, hình như lên được 100 000 pound nhưng cũng rất đáng." "Mình thích cách họ có thể lưu giữ mọi thứ làm ta gần hơn với thiên nhiên - bươm bướm, rừng tái sinh, động đá vôi và kìa, cả một con mãng xà." Bước tiếp theo gọi là 'đám đông'. Nó cung cấp một cái nhìn mang nhiều dữ liệu hơn. Đây là những cảm giác phổ biến nhất trên thế giới ngay trong thời điểm này, nổi bật là thấy tốt hơn, sau đó là tồi tệ, rồi tội lỗi, vân vân. Cảm giác sẽ mang đặc điểm của thời tiết. Vậy nên những cảm xúc trong thời tiết nắng ráo xoay xung quanh, trong trời mây mù thì trôi ngang, mưa rơi, và tuyết thì rắc nhẹ xuống đất. Bạn cũng có thể dừng một hạt mưa lại và mở ra xem cảm giác trong đó. Cuối cùng, vị trí địa lý sẽ khiến cho những cảm giác này di chuyển về địa điểm của nó trên bản đồ thế giới, cho ta thấy sự phân chia về địa lý. Tôi sẽ cho các bạn thấy một vài slide yêu thích của tôi từ dự án. Đây là những hình ảnh được tạo tự động. "Tôi thấy như bị đặt chéo trong một vũ trụ song song." (Cười) "Tôi đã hôn nhiều chàng trai và chưa bao giờ thấy thoải mái, những nụ hôn vụng về và lúng túng, nhưng nụ hôn với Lucas thật đẹp và thánh thiện." "Tôi có thể cảm nhận khối u đang lớn dần." "Tôi thấy mình đẹp." "Tôi thấy mình rất gầy nhưng thật ra không phải." "Tôi 23 tuổi, đang hồi phục sau khi cai nghiện, và cảm thấy biết ơn vì mình vẫn sống." "Không thể chờ thêm để xem họ đua lần đầu tiên ở Daytona tháng sau vì tôi thấy cần tốc độ." (Cười) "Tôi thấy hơi oải." "Thấy mình khá gợi cảm với bộ tóc giả mới." Các bạn thấy đấy, 'Chúng tôi thấy ổn' sưu tầm những mẩu chuyện cá nhân vô cùng nhỏ bé. Đôi khi có những câu chuyện chỉ hai ba từ. Điều này thực sự khiến ta phải đánh giá lại thế nào có thể được gọi là một câu chuyện. Gần đây, tôi đã đi sâu vào một câu chuyện. Việc này khiến tôi làm việc với thế giới thực, không phải với Internet, tôi chỉ sử dụng Internet cuối cùng để trình bày thôi. Đây là một số dự án mà hiện tại thậm chí vẫn chưa được công bố. Dự án đầu tiên là "Cuộc săn cá voi". Tháng 5 năm ngoái tôi có 9 ngày ở Barrow, Alaska, điểm cực bắc của nước Mỹ, với một gia đình người Eskimo, thu thập dữ liệu về cuộc săn cá voi mùa xuân của họ. Đây là nơi cắm trại, khoảng 6 dặm tính từ bờ, dựng trên một lớp băng dày 1.7 mét. Vùng nước mà các bạn thấy là một mạch nước mở, qua đó cá voi đầu bò di cư về phương Bắc mỗi mùa xuân. Bộ tộc người Eskimo, về cơ bản họ cắm trại ở rìa băng rồi đợi cá voi đến đủ gần để tấn công, khi nó đến họ đâm lao xuống và lôi con cá lên, để dưới tuyết và xẻ thịt. Nó sẽ cung cấp thực phẩm cho cả bộ tộc trong một thời gian dài. Tôi đã lên đó và sống ở trại săn với họ, chụp lại toàn bộ trải nghiệm của mình bắt đầu từ chuyết taxi từ sân bay Newark tại New York, và kết thúc với việc xẻ thịt con cá voi thứ hai, bảy ngày rưỡi sau đó. Tôi chụp lại toàn bộ quá trình mỗi 5 phút. Cứ 5 phút tôi lại chụp một tấm. Khi thức thì chụp với máy ảnh đeo quanh cổ; khi ngủ thì đặt lên chân máy và hẹn giờ. Và trong những khoảnh khắc mà adremaline dâng cao, như khi có chuyện gì náo động xảy ra, tôi tăng tần suất chụp lên tới 37 hình trong 5 phút. Nó tạo ra một nhịp tim hình ảnh khi tăng khi giảm, gần giống như nhịp tim luôn thay đổi của tôi. Đó là ý tưởng đầu tiên. Ý tưởng thứ hai là sử dụng trải nghiệm này để nghĩ đến những yếu tố cơ bản của một câu chuyện. Điều gì là những thứ tạo nên một câu chuyện? Truyện thì có nhân vật. Có ý tưởng. Xảy ra trong một vùng nào đó. Có bối cảnh. Có màu sắc. Trông chúng như thế nào? Những câu chuyện có thời gian. Nó xảy ra lúc nào? Ngày tháng, nó diễn ra bao giờ? Và trong câu chuyện săn cá voi còn cả mức độ kích thích nữa. Tuy nhiên, khi kể truyện, hầu hết những phương tiện truyền thông quen thuộc -- tiểu thuyết, radio, ảnh, phim, cả những bài diễn thuyết như thế này -- chúng ta đều đã quen có khái niệm về người kể, hoặc vị trí máy quay. Một dạng thể ở ngoài cơ thể bạn, biết hết mọi chuyện, qua con mắt của nó bạn chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Chúng ta đều rất quen với việc này. Nhưng cuộc sống thực không hề giống như thế. Trong thực tế, mọi thứ đều phức tạp và tinh tế hơn rất nhiều, những câu chuyện chồng chéo lên nhau, giao cắt và tiếp xúc với nhau. Thế nên tôi nghĩ sẽ rất thú vị nếu ta tạo ra một cơ cấu để dò tìm những mẩu truyện như thế. Với "Cuộc săn cá voi" làm cách nào chúng ta có thể tạo ra một câu chuyện như của Simeon và Crawford, bao gồm cuộc sống hoang dã, các loại công cụ và máu, bối cảnh tại Bắc Băng Dương, ngập chìm trong màu đỏ, xảy ra khoảng 10 giờ sáng ngày 3 tháng 5, với sự kích thích cao độ? Làm thế nào để trích ra một trật tự trần thuật từ câu chuyện lớn này? Tôi đã xây dựng một giao diện web xem "Cuộc săn cá voi" nhằm thực hiện việc này. Có 3214 bức ảnh trên đó. Đây là studio của tôi ở Brooklyn. Đây là Bắc Băng Dương, và việc xẻ thịt con cá voi thứ hai, 7 ngày sau đó. Bạn có thể bắt đầu xem một phần câu chuyện ở đây, kể bằng màu sắc. Dải màu đỏ này biểu thị màu giấy dán tường trong căn phòng tầng trệt tôi đã ở. Chuyển qua màu trắng khi chúng tôi ra tới Bắc Băng Dương. Bắt đầu màu đỏ ở đây, lúc mà cá voi đem ra xẻ. Bạn có thể thấy dấu thời gian, chỉ rõ những khoảnh khắc sống động trong suốt câu chuyện. Chúng được sắp xếp theo trình tự thời gian. Cái bánh xe cho ta một phiên bản vui mắt hơn, đây là tất cả những bức ảnh theo trình tự thời gian. Và bất cứ bức nào cũng có thể được nháy chuột vào, để ta nhập vào câu chuyện từ vị trí đó. Đây là tôi đang ngủ trên chuyến bay tới Alaska. Đó là Moby Dick. Đây là đồ ăn của bọn tôi. Đây là phòng khách của đình Patkotak tại Barrow. Rượu thùng họ đãi chúng tôi. Giải lao để hút thuốc bên ngoài -- Tôi không hút. Một tác dụng lý thú của việc tôi đi ngủ. Đây là ở ngoài trại săn trên Bắc Băng Dương. Biểu đồ tôi đang trỏ vào được thiết kế để gợi nhớ đến một biểu đồ nhịp tim, cho thấy những khoảnh khắc hưng phấn vì adrenaline. Đây là băng bắt đầu đông lại. Rào tuyết họ dựng nên. Và tôi sẽ cho các bạn thấy khả năng rút ra những 'câu chuyện ngầm'. Đây là các nhân vật. Họ là những người trong 'Cuộc săn cá voi', và hai con cá bị bắt ở dưới này. Và chúng ta có thể làm gì tùy theo ý muốn, chẳng hạn, lấy ra câu chuyện về Rony, trong đó có máu và cá voi và các công cụ, diễn ra ở Bắc Băng Dương, tại trại Ahkivgaq, với nhịp tim ở mức nhanh. Và giờ ta gọt dũa toàn bộ câu chuyện xuống chỉ còn 29 bức ảnh kỳ diệu, và khi đó ta có thể nhập vào câu chuyện từ vị trí này. Ở đây bạn có thể thấy Rony đang xẻ con cá voi. Những con cá voi này khoảng 12,2 m, nặng hơn 40 tấn. Và chúng cung cấp thực phẩm cho toàn bộ tộc gần như cả năm. Dịch lên một chút, đây là Rony với xác con cá. Họ không dùng cưa hay gì cả, chỉ có các lưỡi dao thôi, phương pháp này hiệu quả đến không ngờ. Đây là những người kéo dây mở cái xác ra. Đây là muktuk, mỡ cá voi, xếp đây để chia cho bộ lạc. Răng của nó. Tiếp tục. Tôi sắp trình bày một điều rất mới. Nó chưa hẳn là một dự án. Mới ngày hôm qua, tôi bay tới đây từ Singapore, trước đó tôi dành 2 tuần ở Bhutan, một quốc gia nhỏ trên Himalaya nằm giữa Tây Tạng và Ấn Độ. Tôi thực hiện một dự án về sự hạnh phúc ở đó, phỏng vấn một số đông những người dân địa phương. Bhutan đã rất táo bạo khi chính phủ của họ đưa ra phần lớn những quyết định quan trọng dựa trên tổng hạnh phúc quốc gia thay vì tổng sản phẩm quốc nội, và họ đã thực hiện việc này từ những năm 70. Điều này tạo nên một hệ thống giá trị hoàn toàn khác. Một nền văn hóa phi vật chất đến lạ thường, người dân ở đó không giàu có nhưng họ vô cùng hạnh phúc. Tôi đã đi nhiều nơi và nói chuyện với mọi người về một số ý tưởng thế này. Tôi đã làm một số việc. Tôi hỏi họ một vài câu hỏi, chụp một số bộ ảnh, phỏng vấn họ có thu âm và chụp lại ảnh. Tôi sẽ bắt đầu bằng cách bảo họ cho điểm sự hạnh phúc của mình từ một đến mười, một việc về bản chất là vô lý. Và khi họ trả lời, tôi sẽ cho bơm ngần ấy quả bóng bay và đưa cho họ cầm. Những người rất hạnh phúc cầm 10 quả, và những người rất buồn cầm 1 quả. Nhưng bạn biết đấy, kể cả việc cầm một quả bóng bay cũng khá là vui. (Tiếng cười) Và khi đó tôi sẽ hỏi một số câu như ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời họ, điều gì khiến họ hạnh phúc. Cuối cùng, tôi sẽ bảo họ ước một điều. Và khi họ ước, tôi sẽ viết điều ước đó lên một quả bóng bay và chụp ảnh họ cầm quả bóng. Tôi sẽ cho các bạn xem một số đoạn ngắn từ những cuộc phỏng vấn tôi thực hiện, một số người tôi đã nói chuyện cùng. Đây là một cậu học sinh 11 tuổi. Cậu bé đang chơi cảnh sát và kẻ cướp với bạn, chạy quanh phố, tất cả đều cầm súng nhưa. Ước mơ của em là được làm cảnh sát. Cậu bé đã bắt đầu chuẩn bị từ rất sớm. Đây là bàn tay của cậu. Tôi chụp ảnh cả hai bàn tay, và tôi nghĩ bạn có thể hiểu khá nhiều về một người bằng cách xem bàn tay họ. Tôi chụp chân dung mỗi người, và bảo họ làm mặt cười. Một học sinh 17 tuổi. Cô ấy ước sinh ra được làm con trai. Cô ấy cho rằng phụ nữ phải trải qua rất nhiều khó khăn ở Bhutan, sẽ dễ dàng hơn nếu bạn là nam giới. Một chủ hiệu điện thoại di động 28 tuổi. Nếu các bạn biết Paro trông thế nào, bạn sẽ thấy thật kỳ diệu khi có một hiệu điện thoại ở đây. Anh ấy muốn giúp đỡ những người nghèo. Một nông dân 53 tuổi. Bà ấy đang tuốt lúa, và đống lúa mì ở đằng sau bà ta đã mất một tuần để làm. Bà muốn gắn bó với nghề nông đến hết đời. Bạn có thể thấy cách những bàn tay kể chuyện ở đây. Bà ấy đang đeo một chiếc nhẫn bạn có khắc chữ 'tình yêu', tìm được trên đường đi đâu đó. Một công nhân 16 tuổi. Anh bạn này đang dùng búa phá đá dưới nắng nóng, nhưng anh ta chỉ muốn sống cuộc đời của một nông dân. Một tu sĩ 21 tuổi. Một người rất hạnh phúc. Anh ấy muốn sống thọ trong tu viện. Anh ta có một nhúm lông mọc ra từ nốt rồi bên trái mặt mà tôi được bảo là rất may mắn. Anh ấy hơi ngại phải làm mặt cười. Một học sinh 16 tuổi. Cô ấy muốn trở thành một phụ nữ độc lập. Tôi hỏi thêm về điều đó, cô ấy nói cô không muốn cưới chồng, theo cô ấy, phụ nữ khi đã lập gia đình ở Bhutan thì cơ hội sống độc lập sẽ biến mất, thế nên cô ấy không hứng thú gì. Một người lái xe tải 24 tuổi. Có những cái xe tải Ấn Độ khổng lồ bị lật trên các tuyến đường một chiều với hai làn xe, rơi từ độ cao 900 m ngay sát lề đường, và anh ta đang lái một trong những chiếc như thế. Tất cả những gì anh ấy muốn là được sống một cuộc sống thoải mái như mọi người. Một người quét đường 24 tuổi. Tôi gặp cô ấy khi cô ta đang nghỉ ăn trưa. Cô ấy đốt một đống lửa giữ ấm ngay bên đường. Điều ước của cô ấy là cưới được ai đó có xe hơi. Cô ấy muốn một sự đổi khác cho cuộc sống. Cô ấy ở trong một trạm công nhân ngay cạnh đường, và mong muốn những điều khác với hiện tại. Một nông dân lưu động 81 tuổi. Tôi gặp ông ấy bên đường, và thật ra ông ấy không có nhà. Ông ta đi từ trang trại này tới trang trại khác tìm việc, và cố được ngủ ở bất cứ trang trại nào mình đã giúp việc. Ông ấy ước được đi cùng tôi, như thế ông ấy sẽ có một nơi để sống. Ông ấy rút từ trong áo ra một con dao và khua loạn lên khi tôi bảo ông làm mặt cười. Không có ý hại ai cả. Một cậu nhóc 10 tuổi. Em muốn đến trường và học đọc, nhưng bố mẹ không đủ tiền. Cậu bé đang ăn kẹo đường màu cam và cứ liên tục nhúng tay vào đó, có quá nhiều nước bọt trên tay nên một lớp bột màu cam đã bắt đầu dính vào lòng bàn tay của cậu bé. (Tiếng cười) Một công nhân làm đường 37 tuổi. Một vấn đề chính trị nhạy cảm ở Bhutan là việc sử dụng lao động giá rẻ mà họ nhập khẩu từ Ấn Độ về để xây dựng đường sá, và cho họ về nhà khi đã xây xong. Những người này thuộc một nhóm công nhân đang trộn nhựa đường bên đường cao tốc buổi sáng. Anh ấy ước kiếm được tiền và mở một cửa hàng. Một nông dân 75 tuổi. Bà đang bán cam bên lề đường. Khi tôi hỏi về điều ước, bà ấy nói, "Anh biết đấy, có thể tôi sẽ sống, có thể tôi sẽ chết, nhưng tôi không có điều ước nào cả." Bà ta đang nhai trầu, qua nhiều năm răng đã ngả màu rất đỏ. Cuối cùng, đây là một ni cô 26 tuổi tôi có dịp nói chuyện cùng. Điều ước của cô là được hành hương đến Tây Tạng. Tôi hỏi cô ấy định sống ở tu viện bao lâu, cô ấy nói, "À, tất nhiên là không phải cả đời, nhưng kế hoạch của tôi là sống ở đây đến năm 30 tuổi, sau đó sẽ đi ở ẩn." Tôi hỏi là "Ý cô là như một cái hang à?" Và cô ấy trả lời "Đúng rồi, như là một cái hang." Tôi hỏi "Chà, cô định sống trong hang bao lâu?" Cô ấy nói "À, anh biết đấy, tôi nghĩ là tôi cũng muốn sống cả đời trong hang." Tôi nghĩ điều này thật tuyệt vời. Ý tôi là, cô ấy nói một cách -- với tiếng Anh tuyệt vời, và sự hài hước tuyệt vời, và tiếng cười tuyệt vời -- cách nói đó làm cô ấy giống như bất kỳ người nào tôi có thể gặp phải trên đường phố New York, hay Vermont quê tôi. Nhưng cô ấy đã sống trong một nữ tu viện 7 năm. Tôi hỏi cô ấy một chút nữa về cái hang và cô ấy định làm gì khi tới đó. Sẽ làm gì nếu cô ấy tìm được chân lý chỉ sau một năm, cô ấy sẽ làm gì trong 35 năm tiếp theo của cuộc đời? Và đây là những gì cô ấy nói. c Tôi nghĩ tôi sẽ ở 35 năm, có thể thế -- có thể tôi sẽ chết. Jonathan Harris: Có thể cô sẽ chết? Người phụ nữ: Vâng. JH: Mười năm? Người phụ nữ: Vâng, đúng rồi. JH: Mười năm, một khoảng thời gian dài đấy. Người phụ nữ: Vâng, có thể không phải mười năm, có thể tối sẽ chết trong một năm hay gần như thế. JH: Cô có hy vọng thế không? Người phụ nữ: À, vì anh biết đấy, đây không phải là vĩnh viễn. JH: Vâng, nhưng - vâng, được rồi. Cô có hy vọng -- cô muốn sống trong hang 40 năm, hay sống 1 năm hơn? Người phụ nữ: Nhưng tôi muốn sống 40 năm hơn là 50 năm. JH: 40 hơn là 50? Phải rồi. Người phụ nữ: Vâng. Lúc đó tôi sẽ lên thiên đàng. JH: Thế thì, chúc cô may măn. Người phụ nữ: Cảm ơn anh. JH: Chúc cho mọi điều giống như cô hy vọng. Cảm ơn cô lần nữa, cảm ơn rất nhiều. Người phụ nữ: Không có gì. JH: Bạn thấy đó. Cô ấy hy vọng mính sẽ chết khi 40 tuổi. Cuộc sống như vậy là đủ cho cô ấy. Cuối cùng, rất nhanh chóng, tôi đem tất cả những quả bóng điều ước - có 117 cuộc phỏng vấn, 117 ước muốn -- đến Dochula, một đỉnh núi cao 3140m ở Bhutan, một trong những nơi linh thiêng nhất ở Bhutan. Trên đó có hàng ngàn lá cờ cầu nguyện mà người ta treo lên trong nhiều năm. Chúng tôi bơm lại bóng, buộc vào dây và treo lên cùng với những lá cờ. Hôm nay chúng vẫn đang bay trên đó. Vậy thì nếu có ai trong số các bạn muốn đi du lịch Bhutan trong tương lai gần, các bạn có thể lên xem. Đây là vài hình ảnh. Chúng tôi đọc một câu kinh Phật cầu cho tất cả những điều ước này trở thành hiện thực. Các bạn có thể thấy một số quả quen thuộc từ đây. "Làm ra tiền và mở cửa hiệu" là của người công nhân làm đường Ấn Độ. Cảm ơn rất nhiều. (Vỗ tay)
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Tại hội thảo EG tháng 12 năm 2007, nghệ sĩ Jonathan Harris bàn về những dự án gần đây nhất của anh, bao gồm thu thập những câu chuyện: chuyện của bản thân, của người lạ, và chuyện từ Internet, trong đó có dự án tuyệt vời "Chúng tôi thấy ổn."
Artist and computer scientist Jonathan Harris makes online art that captures the world's expression -- and gives us a glimpse of the soul of the Internet. Full bio »
Translated into Vietnamese by Lace Nguyen
Reviewed by Quyen Hoang
Comments? Please email the translators above.
17:10 Posted: Jul 2007
Views 754,064 | Comments 137
08:13 Posted: Sep 2007
Views 2,193,996 | Comments 253
14:53 Posted: Apr 2007
Views 276,738 | Comments 40
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.