Chúng ta đang ở 25, 26 sau sự ra đời của Macintosh, 1 sự kiện có ảnh hưởng sâu sắc trong lịch sử giao diện con người - máy móc và trong ngành điện toán nói chung. Nó một cách cơ bản thay đổi cách mà con người nghĩ về kỹ thuật tính toán, nghĩ về máy tính, về cách sử dụng và đối tượng nào, có bao nhiêu người có thể sử dụng. Thực ra, đó là 1 thay đổi cơ bản đến mức đội phát triển Macintosh đầu tiên trong những năm 82, 83, 84 đã phải viết một hệ điều hành mới tinh. Nào, đây là một thông điệp nhỏ đầy thú vị, và theo tôi đó là 1 bài học đã bị lãng quên, mất đi, đại loại thế. Cụ thể, đó là hệ điều hành (OS) là giao diện. Giao diện là hệ điều hành. Nó như là vùng đất và vị vua Arthur,chúng không khác biệt, chúng là một. Và để viết hệ điều hành mới không phải việc ngày 1 ngày 2 là xong. Nó không chỉ là việc điều chỉnh các đoạn chương trình đồ họa. Không có các chương trình đồ họa, không có trình điều khiển chuột. Vì thế nó rất là cần thiết.
Nhưng trong một phần thế kỷ kể từ đó, Chúng ta đã nhìn thấy những công nghệ hỗ trợ cơ bản nổi điên. Vì dung lượng của bộ nhớ đệm và dung lượng của bộ nhớ đĩa đã được nhân lên tới khoảng từ 10,000 đến 1 triệu Tương tự cho tốc độ bộ xử lý. Hệ thống mạng, chúng ta chưa từng có bất cứ hệ thống mạng nào tại thời điểm mà Macintosh được giới thiệu. Và đó trở thành một khía cạnh nổi bật duy nhất trong cách chúng ta sống với máy tính. Và, tất nhiên, đồ họa ngày nay: với $84.97 tại Bes Buy nâng cấp sức mạnh đồ họa hơn là bạn có thể có khi chi 1 triệu đô cho SGI chỉ 10 năm trước. Vì đó là sự phát triển thẳng đứng đáng kinh ngạc Tiếp đến, chúng ta có Web và, điện toán đám mây đang ngày càng phát triển thật là không tưởng, nhưng đối với những giao diện mà cơ bản thì có những thứ như là sự sao lãng. Vì thế chúng ta đã quên đầu tư vào các giao diện mới. Chắc chắn chúng ta đã thấy, có rất nhiều sự thay đổi trong những năm gần đây. Và mọi người đang bắt đầu thức tỉnh. Vì thế cái gì kế tiếp đây? Chúng ta sẽ đi đến đâu từ đây?
Vấn đề, như chúng ta thấy bao gọn trong một từ đơn giản :"không gian" hay một cụm từ đơn giản duy nhất, "Thế giới hình học thật" Máy tính và ngôn ngữ lập trình mà chúng ta nói với chúng, và chúng ta dạy chúng trở nên cực kỳ vô nghĩa khi đến với không gian. Chúng không hiểu không gian của thế giới thật. Buồn cười ở chỗ vì tất cả chúng ta sống trong đó khá thường xuyên và khá tốt. Chúng cũng không hiểu về thời gian, nhưng đó là vấn đề cho 1 cuộc nói chuyện khác.
Vì thế cái gì sẽ diễn ra nếu chúng ta bắt đầu giải thích không gian cho chúng? Một thứ mà bạn có lẽ có là thứ gì đó giống như Phòng Sáng. Phòng Sáng là một hệ thống mà trong đó chúng được xem xét những không gian ra vào vào được đồng vị. Nó đơn giản một cách kỳ lạ, và vâng, ý tưởng chưa được khám phá, đúng không. Khi chúng ta dùng chuột, tay chúng ta đặt dưới đây trên tấm lót chuột. Nó thậm chí không đồng phẳng như là cái mà bạn đang nói đến. Các điểm ảnh biểu hiện trên màn hình. Vì thế ở đây là một căn phòng nơi mà tường, sàn và trần, vật nuôi, cây cảnh hay bất cứ cái gì ở đó không chỉ có khả năng hiển thị mà còn cảm nhận được. Và điều đó nghĩa là những cái cho vào hay lấy ra là cùng một không gian cho phép những thứ như thế. Đó là cách lưu trữ số trong môi trường vật lý. Sự rút ngắn tương tự như với các vật thể thật trong vật chứa thật. Phải quay trở ra, bất cứ thứ gì bạn bỏ vào. Một thí nghiệm thiết kế nhỏ đó là một văn phòng nhỏ ở đây biết một vài thủ thuật khác như thế. Nếu như bạn chỉ cho nó với một bảng cờ, nó sẽ cố nghĩ ra ý bạn là gì. Và nếu như không có gì cho nó để làm, những mảng cờ sẽ chán và nhảy đi mất.
Những học giả, người mà quan sát công việc này nghỉ rằng nó quá ư là vô tích sự vì thế chúng tôi xây dựng một ứng dụng nghiêm trọng chết người như cái bàn quang nguyên mẫu này trên đó đặt 1 nút hộp kem đánh răng trên 1 hộp các tông trở thành tia laser Các thấu kính và thiết bị tách tia sán được đại diện bởi các vật thể thực, vàhệ thống chiếu xuống đường đi của tia laser và thế là bạn có 1 giao diện mà không có giao diện. Bạn vận hành thế giới như là bạn vận hành thế giới thực, mà có thể nói, với bàn tay của bạn. Tương tự , một đường hầm gió kỹ thuật số với gió kỹ thuật số thổi từ phải sang trái. Nó không đáng kể ở chỗ, chúng tôi không sáng chế ra toán học. Nhưng nếu mà bạn hiển thị trên CRT hay một bảng hiện thị phẳng, nó có thể vô nghĩa để mà giữ một đối tượng tùy ý đối tượng thật trong đó. Ở đây, thế giới thực hòa trộn với sự mô phỏng.
Và cuối cùng, để kéo ra tất cả các điểm dừng, đây là hệ thống được gọi là Urp, cho các nhà quy hoạch đô thị, trong đó chúng tôi đưa cho các kiến trúc sư và các nhà quy hoạch đô thị những mô hình mà chúng tôi tịch thu khi chúng tôi năn nỉ họ sử dụng dùng hệ thống CAD. Và chúng tôi làm cái máy đáp ứng cho họ một nửa. Chúng chiếu xuống các bóng kỹ thuật số, như bạn thấy ở đây Và nếu như bạn giới thiệu những công cụ như cái đồng hồ ngược này kế đến bạn có thể điều chỉnh được vị trí của mặt trời trên bầu trời, Đây là bóng đổ lúc 8 giờ sáng. Chúng ngắn hơn 1 chút lúc 9 giờ/ Bạn thấy đấy, đung đưa mặt trời xung quanh. Bóng đổ ngắn lúc trưa và cứ thế. Và chúng ta xây dựng một chuỗi những công cụ như thế. Đây là nghiên cứu liên bóng mà trẻ con có thể thực hiện, thậm chí chúng chẳng biết bất cứ gì về quy hoạch đô thị, để di chuyển 1 tòa nhà, bạn đơn giản chạm nó bằng tay và di chuyển nó. Một cây đũa thần biến tòa nhà thành 1 thứ của Frank Gehry, phản xạ ánh sáng theo mọi hướng. Bạn có phải người qua đường mù lòa và những tay lái moto trên các xa lộ? Một công cụ quy hoạch kết nối những cấu trúc ở xa , 1 tòa nhà và 1 lòng đường. Bạn sẽ nhận được đơn kiện của ủy ban quy hoạch? Và vân vân. Bây giờ, nếu những ý tưởng đó có vẻ quen thuộc hay có lẽ thậm chí một tý gì đó lỗi thời, điều đó tốt, chúng ta nên cảm thấy quen thuộc.
Công việc đó đã có 15 năm tuổi rồi. Những thứ này được làm bởi MIT và phòng thí nghiệm Truyền Thông. dưới sự hướng dẫn tuyệt vời của giáo sư Hiroshi Isshi, Giám đốc của Nhóm Phương Tiện Truyền Thông Hữu Hình Công trình đó đã lọt vào tầm mắt của Alex McDowell một trong những nhà thiết kế sản xuất huyền thoại của thế giới. Nhưng Alex đang chuẩn bị một chẩn bị một đoạn phim ngắn, có tên "Minority Report" cho Steven Spielberg. Và mời chúng tôi ra khỏi MIT và thiết kế các giao diện sẽ xuất hiện trên phim. Và điều tuyệt vời về nó là Alex đã rất tận tụy để để cái ý tưởng thành sự thật, cái ý tưởng rằng giả định năm 2054 mà chúng ta vẽ lên trên phim có thể tin được, rằng anh đã cho phép chúng ta lấy bản thiết kế đó như nếu như nó là nỗ lực của nghiên cứu và phát triển Cái kết quả là thứ gì đó như là sự mãn nguyện lâu dài. Người ta vẫn tham khảo những trình tự trong "Minority Report" khi họ nói về thiết kế giao diện người dùng mới. Và điều đó dẫn tới 1 vòng tuần hoàn đầy đủ, một cách rất lạ để mà xây dựng những ý tưởng đó thành cái mà chúng ta tin tưởng là tương lai cần thiết cho sự tương tác giữa máy móc và con người, chúng tôi gọi nó là môi trường hoạt động không gian
Vì thế ở đây chúng tôi có một đống những thứ, một vài hình ảnh. Và, sử dụng tay, chúng tôi có thể thực hiện 6 mức độ của tự do, 6 mức độ điều khiển hướng. Và nó khá vui để mà bay xuyên qua mắt của ông Beckett Và bạn có thể đến trở lại trong xuyên qua các con vượn đáng sợ. Và tất cả khá tốt. Hãy thực hiện một điều gì đó khó hơn 1 tý. Ở đây, chúng tôi có một đống các bức ảnh riêng lẽ Chúng ta có thể bay vòng quay chúng. Vì thế xác định phương hướng là một vấn đề cơ bản. Bạn có thể định vị trong không gian 3 chiều. Nhiều như những gì chúng ta muốn máy tính giúp chúng ta lúc đầu trong môi trường không gian. Và những phần vốn không thuộc về không gian có thể chuyển thành trong không gian. để cho phép bộ não chúng ta cảm nhận nó tốt hơn. Bây giờ chúng ta có thể chia những thứ này ra nhiều cách khác nhau. Vì thế chúng ta có thể quăng chúng ra như thế nào. Hãy làm lại nào. Chúng ta có thể sắp xếp chúng theo cách này.
Và tất nhiên, nó không chỉ là định vị phương hướng, mà nó còn về những thao khác nữa. Vì thế nếu chúng ta không những một vài thứ, hay chúng ta rất hiếu kỳ về Những chứng minh khoa học vô căn cứ của Emst Haeckel, chúng ta có thể đẩy chúng ra như thế này. Và kế đến, nếu đây là lúc để phân tích, chúng ta có thể kéo trở lại một chút. và yêu cầu một bản phân phối khác. Hãy đi xuống một chút và bay vòng. Đó là cách khác để nhìn vào vật. Nếu bạn có một tính phân tích thế nên bạn có thể muốn nhìn chúng như là một biểu đồ màu sắc. Vì thế chúng tôi có những các màu sắc được sắp xếp góc bản đồ thành màu sắc. Và bây giờ, nếu bạn muốn chọn những thứ, không gian 3 chiều, không gian, ý tưởng mà chúng ta dùng tay trong không gian thực trở nên cực kỳ quan trọng bởi vì chúng ta có thể chạm vào, không chỉ trong không gian 2 chiều, hay giả lập 3 chiều, mà là không gian 3 chiều thực sự. Đây là một vài mặt phẳng lựa chọn. Và chúng tôi sẽ thực hiện thao tác Boolean này bơi vì chúng tôi thực sự thích màu vàng những con heo vòi trên đám cỏ xanh.
Vì thế, từ đây đến thế giới thực. Đây là hệ thống logic một mảnh nhỏ của thứ mà chúng ta đang xây dựng. Có rất nhiều những thành phần. Và một thứ mà rất quan trọng là phối hợp những dữ liệu phẳng truyền thống với không tin không gian 3 chiều. Vì ở đây là một nơi quen thuộc. Và chúng ta nó quay lại đây một lúc. Có lẽ lựa chọn một ít của thứ này. Và mang nó vào biểu đồ. Và bây giờ chúng ta có thể, có khả năng bay từ đây và nhìn gần hơn. Đó là những yếu tố logic mà được rải rát khắp nước Mỹ.
Một thứ mà những tương tác 3 chiều và những ý tưởng chung của sự tính toán nhuẫn nhuyễn với không gian dành cho bạn, là nguyên nhân hủy diệt cuối cùng mà không may ghép đôi một đối một với con người và máy tính. Đó là cách cũ, là câu thần chú cũ, đúng không, một máy, một con người, một chuột, một màn hình. Điều đó hoàn toàn không bỏ nó nữa. Vì thế trong thế giới thực, chúng ta có những người mà phối hợp cùng nhau; chúng ta có những người mà làm việc chung với nhau. Và chúng ta có những cách biểu hiện khác nhau. Và chúng ta có lẽ muốn nhìn những hình ảnh khác nhau. Chúng ta muốn tìm vài sự giúp đỡ.
tác giả của thiết thiết bị chỉ này đang ngồi đằng này, vì thế tôi có thể kéo thứ này từ đây đến đó. Chúng là những cỗ máy không liên quan, đúng chứ. Vì thế sự tính toán là không gian giải được và mạng lưới giải được. Vì thế tôi sẽ bỏ nó ở đây bởi vì tôi có câu hỏi cho Paul. Paul là nhà thiết kế của cây đũa phép này, và có lẽ dễ nhất cho anh ta đến đây là nói tôi biết những gì đang diễn ra. Vì thể để tôi lấy những thứ này ra. Và kéo mảnh này, tôi sẽ tiếp tục và khám phá nó Kevin, anh giúp tôi chứ? Để tôi xem thử tôi có thể giúp chúng ta tìm thấy bảng mạch. Bạn có thể nghĩ đây đại loại như bài tập tháo súng nhưng tôi làm nó trong phòng thí nghiệm suốt. Được rồi. vì vậy hợp tác làm việc, cho dù đó là làm việc cùng vị trí hay xa nhau, nó đều luôn quan trọng. Và nữa, những thứ cần được tách ra trong không gian.
Và cuối cùng, tôi sẽ cho bạn một cái nhìn thoáng qua mà dẫn chúng ta quay trở lại thế giới giàu hình tượng Đó là hệ thống mà gọi là TAMPER, mà là một cái nhìn hơi lạ một tý vào những gì của tương lai biên tập và hệ thống thao tác đa phương tiện như thế nào. Chúng ta ở Oblong tin rằng truyền thông nên truy cập nhiều hơn nữa những dạng mịn Vì thế chúng ta có một số lượng các đoạn phim sau chứa trong đây. Và hãy lấy một vài yếu tố. Chúng ta có thể chạy vụt qua chúng dễ dàng. Chúng ta có thể túm lấy những yếu tố ra phía trước, nơi khi chúng được hồi sinh vào sự sống, và kéo chúng xuống trên bàn ở đây. Chúng ta sẽ đi đến Jacques Tati và chọp lấy anh bạn màu xanh đây và cũng đặt anh ta xuống bàn Chúng ta có lẽ cần nhiều hơn một. Và chúng có chắc chắn cần, chà, chúng ta chắc cần có một chàng chăn bò thật lòng đấy (Cười) Vâng, hãy lấy cái này. (Cười) Bạn thấy đấy, chàng chăn bò và chàng hề người Pháp không hợp nhau tý nào, và hệ thống biết điều đó.
Hãy để tôi kết thúc với một suy nghĩ cuối, và đó là một trong những nhà văn người Anh vĩ đại của 3 thâp kỷ qua đề nghị rằng nghệ thuật vĩ đại bao giờ cũng là món quà. Và ông ta không hề nói về cuốn tuyểu mà chỉ tốn có 24.95, hay thậm chí là bạn chi ra có 70 triệu đô để mua quyển Vermeer bị đánh cấp, ông ta đáng nói về những tình huống của sự tạo ra nó và sự tồn tại của nó. và tôi nghĩ rằng đây là lúc mà chúng ta hỏi tương tự cho công nghệ. Công nghệ đủ khả năng thể hiện và thấm nhuần với sự rộng lượng nhất định, và chúng ta cần có nhu cầu đó, thật tế. Cho một vài kiểu của công nghệ, trung tâm mặt đất là sự kết hợp của thiết kế, là cái rất ư quan trọng. Chúng ta không thể có những sự tiến bộ trong công nghệ lâu hơn nữa trừ khi những thiết kế không được tích hợp từ những khi sớm bắt đầu. Và, cơ quan cũng như hiệu quả. Chúng ta như là loài người, sinh vật mà tạo ra, và chúng ta chắc rằng những cố máy mà trợ giúp chúng ta trong công việc và được xây dựng cùng với hình ảnh đó.
Vì thế tôi sẽ để đó cho bạn. Cảm ơn.
Chris Anderson: Thật ra để hỏi một câu hỏi cho rõ -- thật ra là từ Bill Gates -- Khi nào? (Jon lập lại: Khi nào?) Chris Anderson: Khi nào thật? Khi nào cho chúng ta, không chỉ trong phòng thí nghiệm hay trên sân khấu? Nó có thể nào cho mọi người,, hay chỉ là cho tổ chức hay các nhà làm phim?
JU: Không, nó ban đầu là cho loài người. Đó là toàn bộ mục đích của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không thể thành công trừ khi chúng tôi không thực hiện một bước lớn. Ý tôi là khoảng 25 năm. Có thể có thực sự chỉ là một trong những giao diện? Có thể không.
CA: Nhưng có phải nó có nghĩa là, tại bàn của bạn hay tại nhà bạn, bạn cần phải có máy chiếu, máy quay? Bạn biết đó, nó hoạt động ra sao?
JU: Không, những thứ nào sẽ được tích hợp vào từng màn hình hiển thị. Chúng có thể được tích hợp vào kiến trúc. Găng tay có thể bỏ đi sau vài tháng hoặc vài năm. Vì thế điều đó là khó tránh khỏi.
CA: Vậy, theo anh, trong vòng 5 năm tới, vài người có thể mua nó như là phần trong một giao diện máy tính chuẩn?
JU: Tôi nghĩ trong vòng 5 năm khi bạn mua máy tính, bạn sẽ có nó.
CA: Chà điều đó tuyệt. (Vỗ tay) Thế giới luôn khiến chúng ta ngạc nhiên như cách các thứ này được sử dụng. Theo bạn, ứng dụng sát thủ đầu tiên cho cái này là gì?
JU: Đó là câu hỏi hay, và chúng tôi tự hỏi mỗi ngày. Tại lúc này, những khách hàng sớm của chúng tôi -- và những hệ thống được triển khai trong thế giới thực -- xử lý tất cả những dữ liệu lớn, các vấn đề dữ liệu nặng với nó. Vì thế, cho dù nó là vấn đề logic với quản lý chuỗi cung cấp hoặc khí tự nhiên và khai thác tài nguyên, dịch vụ tài chính, dược học, thông tin di truyền học, đó là những chủ đề bây giờ, nhưng đó không là những ứng dụng sát thủ Và tôi hiểu những gì mà bạn đang hỏi.
CA: Coi nào, coi nào, võ thuật, trò chơi, coi nào. (Cười) John, cám ơn anh vì đã biến khoa học giả tưởng thành thật
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Cố vấn khoa học cho bộ phim "Minority Report" đồng thời là nhà phát minh, John Underkoffler giới thiệu g-speak - phiên bản thực của hệ thống giao diện không gian mạng với máy tính đầy ấn tượng trong bộ phim. Đó có phải là cách điều khiển máy tính trong tương lai?
Remember the data interface from Minority Report? Well, it's real, John Underkoffler invented it -- as a point-and-touch interface called g-speak -- and it's about to change the way we interact with data. Full bio »
13:50 Posted: Nov 2009
Views 10,042,979 | Comments 1158
04:39 Posted: Jun 2007
Views 855,827 | Comments 111
08:47 Posted: Aug 2006
Views 2,468,516 | Comments 229
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.