Tôi rất may mắn khi được đứng ở đây Tôi cảm thấy thực sự may mắn Tôi đã thực sự bị gây ấn tượng bởi lòng tốt được dành cho tôi. Tôi đã gọi cho vợ tôi, Leslie Và tôi đã nói, " Em à, có rất nhiều người tốt Họ đang cố gắng để làm nhiều điều tốt Anh có cảm giác giống như mình đang đứng giữa các thiên thần vậy" Đó là một cảm giác thật Nhưng hãy để tôi bắt đầu buổi nói chuyện -- Tôi thấty đồng hồ đang chạy
Tôi là một giáo viên trường công và tôi chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của người quản lý của tôi Cô ấy tên là Pam Moran ở tỉnh Albemarle, Virginia một ngọn đồi thấp dưới chân ngọn núi Blue Ridge và cô ấy là người quản lý rất hiện đại Cô ấy sử dụng những cái bảng thông minh, cô ấy viết blog dùng Tweet, và cả Facebook Cô ấy dùng tất cả những thứ thuộc vê công nghệ cao Cô ấy là người đứng đầu về công nghệ và giảng dạy Nhưng trong văn phòng của cô ấy Có những chiếc bàn ăn, những chiếc bàn bị bào mòn bởi thời tiết được làm bằng gỗ rất cũ kỹ tróc từng mảng sơn xanh, rất ọp ẹp Và tôi đã nói, "Pam, bạn là một người hiện đại, một người tiên phong Tại sao có những chiếc bàn cũ kỹ này trong văn phòng của bạn?"
Và cô ấy đã nói với tôi "Như bạn biết, tôi lớn lên ở miền tây nam Virginia trong những mỏ than và những khu đất nông nghiệp của vùng nông thôn Virginia và chiếc bàn này nằm trong bếp của ông tôi Nơi chúng tôi trở về sau khi chơi, còn ông trở về sau một ngày làm việc và chúng tôi đã ngồi quây quần bên chiếc bàn này mỗi tối Và khi tôi trưởng thành, tôi đã được nghe rất nhiều kinh nghiệm sự hiểu biết và sự từng trải tại chính cái bàn này Tôi đã bắt đầu gọi nó là chiếc bàn uyên bác Và khi ông qua đời, tôi đã lấy chiếc bàn và mang nó đến phòng làm việc của tôi nó khiến tôi luôn nhớ về ông Nó nhắc nhở tôi về những gì đang diễn ra xung quanh mình. Dự án mà tôi sẽ nói với bạn nó được gọi là trò chơi hòa bình thế giới và cơ bản nó cũng là một không gian trống Và tôi thích nghĩ về nó nó thực sự như là một chiếc bàn uyên bác của thế kỉ 21.
Để bắt đầu hãy trở lại năm 1977 Khi đó tôi là chàng trai trẻ và đã từng vào và ra khỏi trường đại học Và bố mẹ tôi đã rất kiên nhẫn Nhưng tôi đã định cư tạm thời ở ấn độ trong một cuộc điều tra thần bí Và tôi nhớ lần cuối cùng tôi trở lại từ Ấn độ trong chiếc áo choàng trắng dài của tôi và với bộ râu rậm cùng với cặp kính John Lennon của tôi Tôi đã nói với cha tôi "Cha, con nghĩ con chỉ vừa mới tìm thấy sự khai sáng tinh thần" Ông nói, "Tốt nhưng mà có một thứ còn cần thiết hơn" Tôi nói, "Đó là cái thì thế cha?" "Một công việc" (Cười) Và họ đã yêu cầu tôi có một chứng chỉ về cái gì đó Và tôi đã có 1 chứng chỉ và nó thế mà hóa ra là kiến thức Nó là một chương trình giáo dục thực nghiệm Đó có thể là nha khoa, nhưng lại có từ "thực nghiệm" trong chương trình này. và đó là những gì tôi phải áp dụng.
Và tôi đã đi phỏng vấn xin việc Ở trường công Richmond ở Virginia, thủ đô tôi đã mua 3 bộ trang phục--phá vỡ những nguyên tắc thường lệ của mình. đã giữ chùm râu dài và bộ tóc xoăn của mình. và đôi giày diễn thuyết của tôi, kiểu những năm 70 Tôi đã đi bộ đến, ngồi xuống và đã có cuộc phỏng vấn Và tôi đoán họ đã bế tắc trong việc tìm kiếm các giáo viên bởi vì người giám thị, tên cô ấy là Anna Aro đã nói rằng cô ấy đã có công việc là dạy dỗ những đứa trẻ có năng khiếu Và tôi đã thực sự bị sốc, bị choáng Tôi đứng dậy và nói, "ồ, cám ơn, nhưng tôi phải làm gì" (Cười) việc giáo dục năng khiếu không thực sự lấy đi quyền nắm giữ quá nhiều. Không thực sự có nhiều thứ để sử dụng và tôi nói" tôi phải làm gì?" và câu trả lời của cô ấy khiến tôi bị sốc.Nó khiến tôi bị choáng. Câu trả lời của cô ấy tạo ra một khuôn mẫu cho toàn bộ nghề nghiệp tôi có về sau cô ấy nói "bạn muốn làm gì?" và câu hỏi đó không có chương trình trực tiếp hay thủ công nào tiếp theo. không có tiêu chuẩn nào trong việc giáo dục năng khiếu theo cách đó và cô ấy đã dọn dẹp khoảng trống để tôi cố gắng từ sau đó để dọn dẹp cho những sinh viên của tôi, một khoảng trống nhờ đó mà chúng có thể tạo và làm ra những thứ có ý nghĩa ngoài sự hiểu biết của chính họ
và điều này đã xảy ra vào năm 1978, tôi đã làm công việc dạy học nhiều năm sau đó và một người bạn của tôi đã giới thiệu tôi với một nhà làm phim trẻ tuổi. tên cậu ấy là Chris Farina. hôm nay cậu ấy tự trả tiền để đến đây. chris,cậu có thể đứng lên và để chúng tôi có thể thấy cậu một nhà làm phim trẻ, biết nhìn xa trông rộng (vỗ tay) bộ phim này tên là "Hòa bình thế giới và những huy hiệu thứ 4 khác" Anh ấy đề xuất bộ phim với tôi--nó là một chủ đề tuyệt vời Anh ta đã đề xuất bộ phim với tôi và tôi đã nói "ồ,có lẽ bộ phim sẽ được chiếu trên truyền hình địa phương và chúng ta có thể nói xin chào với những người bạn của mình" nhưng bộ phim thực sự đã có chỗ đứng bây giờ bộ phim vẫn trong tình trạng mắc nợ,nhưng Chris đã điều khiển được nó thông qua chính sự hy sinh của anh ấy để đưa bộ phim ra ngoài Vì vậy chúng tôi đã làm một bộ phim và nó hóa ra là một câu chuyện nói về tôi nhiều hơn là nói về một giáo viên. đó là một câu chuyện kể về việc giảng dạy và những giáo viên Và nó là một điều rất đẹp
Và có điều lạ là, khi tôi xem bộ phim tôi có cảm giác kì lạ khi xem nó tôi không thấy được chính tôi Những gì tôi thấy là các giáo viên của tôi đến bên cạnh tôi tôi thấy thầy giáo dạy môn hình học của tôi ở trường trung học.thầy Rucell cười gượng gạo dưới cái bộ râu rậm rậm Đó là nụ cười tôi dùng--đó là nụ cười của ông ấy tôi thấy đôi mắt sáng ngời của Jan Polo. đó không phải là ánh mắt trong cơn giận dữ mà đó là ánh mắt chứa đựng yêu thương, tình yêu mãnh liệt dành cho sinh viên của cô ấy Và đôi lúc tôi thấy được ánh mắt đó và tôi thấy cô Ethel J .Banks© người bận những chiếc áo đính ngọc trai và đi giày cao gót đến trường tiểu học mỗi ngày Và bạn biết, cô ấy luôn nhìn chằm chằm vào những giáo viên cũ Bạn biết có một cười Và tôi thậm chí không đang nói với về những ai đằng sau tôi Bởi vì tôi có đôi mắt ở đằng sau đầu tôi cười bạn biết cô giáo đó chứ? tôi đã không dùng cái nhìn đó thường xuyên nhưng tôi sẽ làm nó trong tiết mục của tôi Và cô Banks như là một người cố vấn dày dạn kinh nghiệm đối với tôi
và sau đó tôi thấy cha mẹ tôi,những thầy cô đầu tiên của mình cha tôi, một người đầy sáng tạo, nhà tư tưởng rộng lớn Đó là người anh Malcolm ở phía bên phải Và mẹ tôi người dạy tôi ở lớp 4 trong những ngôi trường cô lập ở Virgina người chính là nguồn cảm hứng của tôi và thực sự, tôi cảm thấy như thế khi tôi xem một bộ phim Tôi có điệu bộ giống bà, như thế này Tôi cảm thấy thích tôi là một sự nối tiếp của bà Tôi là một phần những hành động trong việc dạy của cô ấy Và đó là những điều rất tuyệt vời Tôi sử dụng để dạy con gái tôi ở trường tiểu học, Madeline Và để mà những cử chỉ của mẹ tôi tiếp tục được thực hiện Nó là một cảm giác rất ngạc nhiên để có được sự kế thừa đó và để tôi có thể đứng đây trên đôi vai của rất nhiều người Tôi không cô đơn ở đây có rất nhiều người ngay trong sân khấu này
Và để nói với bạn về World Peace Game nó đã bắt đầu như thế này Nó là một tấm bảng bằng gỗ dán kích thước 4x5 bước chân trong một ngôi trường nội ô bên trong thành phố, 1978 Tôi đã tạo ra một bài học cho những sinh viên ở Africa Chúng tôi đặt tất cả những vấn đề của thế giới ở đó và tôi đã nghĩ, hãy để chúng tôi giải quyết nó Tôi đã ko muốn thuyết trình hoặc đọc một cuốn sách Tôi đã muốn chúng bị chôn vùi và học cách cảm nhận thông qua những cơ thể đó Vì vậy tôi đã nghĩ, chúng giống như chơi những trò chơi Tôi sẽ làm cái gì đó--Tôi đã không nói về tính tương tác Chúng tôi không có điều đó vào những năm 1978 Nhưng có cái gì đó tương tác và do đó chúng tôi đã tạo nên một trò chơi và nó đã được tiến triển từ khối 4x4x4 foot cấu trúc thủy tinh plexi Và nó gồm 4 lớp Plexi
Có một lớp không khí bao bọc bên ngoài với các hố đen và các vệ tinh và các vệ tinh khảo sát và các mỏ hình sao Có một tầng không khí và một tầng chân không với các đám mây chính là những cái hộp xốp bằng cotton chúng tôi đặt xung quanh Các khoảng trống không khí và những lớp khí quyển Tầng mặt đất và mặt biển với hàng nghìn mẫu trò chơi Thậm chí cả bên dưới tầng nước biển với các tàu ngầm và các mỏ dưới biển Có 4 quốc gia xung quanh tấm bảng Những đứa trẻ sẽ đặt tên cho các quốc gia đó -- có nước nghèo, có nước giàu Chúng có tài sản, thương mại và nền quân sự khác nhau Và mỗi quốc gia có một chính phủ Có một thủ tướng chính phủ, bộ trưởng, bộ trưởng quốc phòng một kế toán trưởng, hoặc trưởng ban tài chính Tôi chọn một thủ tướng dựa trên mối quan hệ của tôi với chúng Tôi đề nghị chúng một công việc, chúng có thể quay về và sau đó chúng lựa chọn nội các của chính chúng Có một ngân hàng thế giới, thương nhân chi nhánh và một Liên hợp quốc Có cả nữ thần về thời tiết người điều tiết thời tiết
Đó chưa phải là tất cả sau đó có một tài liệu 13 trang về cơn khủng hoảng với 50 vấn đề đan xen Để mà chỉ cần một thứ thay đổi là mọi thứ khác cũng thay đổi tôi đưa chúng vào trong một ma trận phức tạp và chúng tin tưởng tôi bởi vì chúng tôi có một mối qua hệ giàu có và sâu sắc và với cơn khủng hoảng đó chúng tôi có -- hãy nhìn -- cả về tình trạng căng thẳng về sắc tộc chúng tôi có cả hóa học và sự rò rỉ hạt nhân sự phát triển hạt nhân cả về sự tràn dầu, thảm họa môi trường tranh luận về thực trạng nước, sự ly khai nền cộng hòa nạn đói, nạn tuyệt chủng những động vật quý hiếm và vấn đề nóng lên toàn cầu Nếu Al Gore ở đây Tôi sẽ gửi những học sinh lớp 4 của tôi từ trường Agnor-Hurt và Venable tới bạn bởi vì họ đã giải quyết vấn đề nóng lên toàn cầu trong một tuần (Cười) (Vỗ tay) Và họ cũng thực hiện nó vài lần
Do đó tôi cũng có trong trò chơi một kẻ phá hoại một vài đứa trẻ -- nó cơ bản là những kẻ phá rồi và tôi có những kẻ phá rối để sử dụng bởi vì chúng, trên bề mặt đang cố gắng cứu thế giới và vị trí của chúng trong trò chơi Nhưng chúng cunxg cố gắng để hủy hoại mọi thứ trong trò chơi Và chúng thực hiện một cách bí mật thông qua những thông tin sai lệch nhập nhằng và không thích hợp đang cố gắng để khiến mọi người phải nghĩ thật kỹ kẻ phá rối là đây và chúng tôi cũng đọc từ Sun Tzu's "The Art of War" Học sinh lớp 4 hiểu được nó -- 9 tuổi -- và chúng sử dụng cái đó để hiểu như thế nào là được, không được phép đầu tiên chúng làm các con đường để cung cấp và phá hủy con đường chiến tranh Chúng học các bỏ qua những phản công thiển cận và thúc đẩy sự tư duy để suy nghĩ xa hơn và lô gích hơn
Stewart Brand đang ở đây, và một trong các ý tưởng của trò chơi này đến từ anh ấy với một điều khoản Coevolution quarterly dựa trên sức mạnh hòa bình Và trong trò chơi, đôi khi các học sinh thực sự tạo nên sức mạnh hòa bình Tôi chỉ là một người theo dõi đồng hồ Tôi chỉ là người thông tin, tôi chỉ là người tổ chức Các học sinh vận hành trò chơi Tôi không có cơ hội để tạo ra bất kỳ chính sách nào một khi chúng bắt đầu chơi Vì vậy tôi sẽ chỉ cần chia sẻ với bạn
Trò chơi hòa bình thế giới là nghiêm túc Bạn thực sự thấy mình được trải nghiệm giống như làm thế nào để bảo vệ thế giới Nhìn kìa, Ngài Hunter đang làm điều đó bởi vì anh ấy nói thời gian của anh ấy bị phung phí rất nhiều và anh ấy đang cố gắng để nói với chúng ta làm sao để thu xếp vấn đề đó
John Hunter: Tôi đã đề nghị chúng một -- (Vỗ tay) Thực sự, Tôi không thể nói với chúng bất kỳ điều gì, bởi vì tôi không biết câu trả lời và tôi thừa nhận một sự thật với chúng rằng: tôi không biết và bởi vì tôi không biết, chúng đã tự tìm kiếm câu trả lời Và do đó tôi nói xin lỗi chúng Tôi nói, "Tôi rất xin lỗi, các bạn nhưng sự thật là chúng tôi phải để lại thế giới này cho các bạn với tình trạng bi thảm như thế này và chúng tôi hy vọng các bạn có thể sửa chữa nó giúp chúng tôi và có thể trò chơi này sẽ giúp các bạn học được cách làm sao để làm điều đó" Nó là một lời xin lỗi chân thành và chúng đón nhận nó rất là nghiêm chỉnh
Bây giờ bạn có thể đang ngạc nhiên về tất cả những thứ nhìn trông rất phức tạp này Khi trò chơi bắt đầu, đây là những gì bạn thấy
JH: phải rồi, chúng ta đang trong cuộc đàm phán. Tiếp (Người nói chuyện)
JH: Câu hỏi tôi dành cho bạn là, ai là người phụ trách lớp chúng ta Nó là một câu hỏi nghiêm túc, ai thực sự là người phụ trách Tôi đã học cách nhượng lại quyền kiểm soát lớp học đối với tất cả các học sinh với toàn bộ thời gian Có một sự tin tưởng và một sự thỏa thuận và một sự hiến dâng đối với lý tưởng Tôi đơn giản không phải làm những gì tôi đã nghĩ rằng tôi phải làm như là một giáo viên mới điều khiển mọi buổi nói chuyện và trả lời các thắc mắc trong lớp học Nó là không thể. Kiến thức chung của chúng nhiều hơn hẳn của tôi và tôi thừa nhận điều đó với chúng một cách công khai Tôi sẽ chia sẻ nhanh với bạn một vài câu chuyện về một vài điều kỳ diệu đã xảy ra
Trong trò chơi chúng ta có một vài em gái nhỏ và cô bé chính là bộ trưởng bộ quốc phòng của một quốc gia nghèo nhất Và với tư cách bộ trưởng quốc -- cô ấy có cả một quân đoàn xe tăng và lực lượng không quân hùng hậu Cô ấy là hàng xóm của một cường quốc rất giàu có về dầu mỏ và không hề có sự kích động nhưng bất thình lình cô ấy đã tấn công, chống lại mệnh lệnh của thủ tướng của cô ấy. vùng dầu mỏ của nước láng giềng Cô ấy đã hành quân đến vùng dự trữ dầu mỏ bao vây nó mà không cần tốn một viên đạn nào chiếm giữ nó và nước láng giềng đã không thể tiếp tục bất kỳ hoạt động quân sự nào bởi nguồn tài nguyên của họ đã bị bao vây
Tất cả chúng tôi đã cáu giận với cô ấy, "Tại sao bạn lại làm điều này" Đây là trò chơi hòa bình thế giới. Bạn làm sao thế? (Cười) Đó mới chỉ là cô gái nhỏ, mới 9 tuổi Cô ấy đã nói, "Tôi biết tôi đang làm những gì" với những người bạn gái của mình cô ấy đã nói rằng Đó là một sự bất hòa và chúng ta đã học về cái này, bạn không thực sự muốn vượt qua một cô gái 9 tuổi với những chiếc xe tăng (cười) Chúng là những đối thủ khó khăn nhất và chúng tôi đã thực sự bối rối Tôi đã nghĩ tôi là một giáo viên thất bại. Tại sao cô ấy lại làm điều đó
Nhưng tôi đã phát hiện ra, vài ngày sau khi chơi trò chơi và có những thay đổi nơi chúng tôi đưa ra sự đàm phán từ một đội thực ra có một cuộc đàm phán định kỳ với tất cả các đội và mỗi đội đưa ra một sự thay đổi sau đó chúng tôi trở lại đàm phán, cứ lặp lại như vậy tuần tự Thậm chí mỗi một vòng như vậy là một ngày của trò chơi như vậy một vài ngày sau đó, nó trở nên rõ ràng rằng chúng tôi đã tìm ra đất nước ưu việt€ đang lên kế hoạch cho cuộc tấn công quân sự để thống trị thế giới nếu chúng có nguồn tài nguyên, chúng sẽ làm điều đó Cô bé có thể thấy phương hướng và mục đích trước tất cả những người còn lại và biết rõ những gì đã đang xảy ra và đưa ra những quyết định rất bình tĩnh để tấn công trong trò chơi hòa bình
Bây giờ cô bé sử dụng cuộc chiến nhỏ để ngăn chặn cuộc chiến lớn do đó chúng tôi đã dừng lại và đã có những cuộc thảo luận rất suôn sẻ về rằng liệu cái đó là đúng tốt hay là không tốt Rằng những thứ chúng tôi đưa vào trò chơi, những hoàn cảnh Tôi đã không thiết kế ra để dạy chúng Nó đến một cách tự phát thông qua sự hiểu biết được thu thập của chúng
Một ví dụ khác, một điều tuyệt vời đã xảy ra Chúng tôi có một bức thư trong trò chơi Nếu bạn là một người chỉ huy quân sự và bạn tiến hành những phân đội những cái đồ chơi bằng nhựa trên bảng -- và bạn mất chúng tôi đặt trong một bức thư Bạn phải viết thư gửi đến cha mẹ của họ đây chỉ là những gia đình tưởng tượng của đội quân tưởng tượng giải thích những gì đã xảy ra và đưa ra lời chia buồn của bạn Bạn sẽ phải suy nghĩ nhiều hơn trước cuộc chiến và khi tình huống này được đưa ra thực sự mùa hè trước tại trường học Agnor-Hurt ở vùng Albemarle một trong những vị chỉ huy quân sự của chúng tôi đã đọc lá thư đó và một trong những đứa trẻ khác đã nói, " Thưa ông Hunter, Chúng ta hãy hỏi -- có một gia đình ở đây" Đã có một gia đình ghé thăm vào ngày hôm đó, chỉ ngồi phòng phía sau Hãy đề nghị người mẹ đó đọc lá thư Nó sẽ chân thực hơn nếu cô ấy đọc nó" Và chúng tôi đã làm như thế, chúng tôi đề nghị cô ấy và cô ấy đã cầm lấy bức thư "Chắc chắn rồi" Cô ấy bắt đầu đọc. Cô ấy đọc một câu Cô ấy đọc hai câu Trước khi đọc câu thứ 3, cô ấy đã khóc Tôi cũng khóc Mọi người đều hiểu rằng khi chúng ta mất một ai đó, không ai là kẻ chiến thắng cả Chúng ta đều thua cuộc và nó là một điều kỳ lạ và một sự cảm thông kỳ lạ
Tôi sẽ cho bạn thấy những gì mà bạn của tôi David nói về điều này Anh ấy đã tham gia rất nhiều trận đánh
David: Chúng ta đã có đủ người cho cuộc tấn công Ý tôi, chúng ta đã may mắn Nhưng bây giờ tôi cảm thấy thực sự khó hiểu Bởi vì tôi đang sống với những gì Sun Tzu đã nói một tuần trước Anh ấy đã nói "Những người tham gia cuộc chiến và chiến thắng sẽ muốn trở lại và những người đã thất bại sẽ muốn quay lại và giành chiến thắng" Và tôi đã là người chiến thắng Do đó tôi tiếp tục tham gia những cuộc chiến khác nữa Và tôi nghĩ nó chính là số mệng của cuộc sống những gì Sun Tzu đã nói
JH: Tôi thấy rùng mình mỗi khi thấy điều đó Điều đó là một loại cuộc chiến mà bạn muốn nó xảy ra Và tôi không thể thiết kế nó, tôi không thể lập kế hoạch về điều đó và tôi không thể kiểm nghiệm nó Nhưng nó là sự đánh giá hiển nhiên Chúng tôi biết rằng đó là một sự đánh giá tin cậy đáng để học hỏi Chúng tôi có rất nhiều dữ liệu, nhưng tôi nghĩ đôi lúc chúng tôi vượt quá giới hạn với sự thật và những gì đang diễn ra
Vậy tôi sẽ chia sẻ câu chuyện thứ 3 Đó là câu chuyện về bạn của tôi Brenan Chúng tôi đã chơi trò chơi một lần sau buổi học trong rất nhiều tuần, khoảng 7 tuần vầ chúng tôi cơ bản đã giải quyết được tất cả 50 vấn đề đan xen vào nhau để giành chiến thắng trong trò chơi, tất cả 50 vấn đề phải được giải quyết và mọi tài sản của đất nước đã được tăng hơn so với điểm bắt đầu Một vài nước nghèo, một vài nước giàu có. Có cả hàng tỉ Chủ tịch ngân hàng thế giới đã là từng là học sinh lớp 3 Chú bé nói, "Có bao nhiêu chữ số 0 trong con số một nghìn tỉ? Tôi đã tính toán nó ngay tức thì" Nhưng chú bé đã thiết lập một chính sách tài chính trong trò chơi đối với những người chơi đang tham gia cùng chú bé
Đến mức đội đó đã là nghèo nhất thậm chí trở nên nghèo hơn Không có cách nào để họ chiến thắng và giờ đã sắp đến 4 giờ, sắp hết giờ Còn khoảng 1 phút nữa và sự thất vọng đang bao trùm khắp căn phòng Tôi đã nghĩ, tôi đang thất bại khi là một giáo viên Tôi nên làm gì đó để chúng có được chiến thắng chúng không nên bị thất bại giống như thế này Tôi đã thua chúng và tôi đã cảm thấy quá buồn và chán nản đột nhiên, Brenman đi bộ qua chỗ của tôi và anh ấy túm lấy chuông, chiếc chuông reo lên để báo hiệu sự thay đổi hoặc sự triệu tập của nội các và anh ấy chạy trở lại ghế của anh ta, rung mạnh chuông mọi người chạy đến chỗ anh ấy, có tiếng đang thét lên có tiếng la hét, làn sóng những bộ hồ sơ của họ Họ đưa ra những bộ hồ sơ với đầy đủ các tài liệu mật Họ đang khoa chân múa tay, đang chạy vòng quanh Tôi không biết những gì họ đang làm. Tôi đã mất kiểm soát đối với lớp học Hiệu trưởng đi vào, tôi bị đuổi việc Cha mẹ chúng đang nhìn qua những ô cửa sổ
và Breman chạy lại chỗ anh ta. Mọi người quay trở lại vị trí Anh ta lắc chuông lần nữa. Anh ta nói, " chúng ta có" -- và chỉ còn 12 giây "chúng ta có tất cả những quốc gia góp vốn chung vào nguồn dự trữ chung và chúng ta có 600 tỉ đô la Chúng ta đang đề nghị nó như là một món vật phẩm đối với những nước nghèo này Và nếu họ đồng ý, nó sẽ làm tăng giá trị tài sản của họ và chúng ta có thể thắng trò chơi Các bạn đồng ý chứ?" Và chỉ còn 3 giây Mọi người nhìn vào thủ tướng của nước đó và anh ta nói, "Vâng." và trò chơi đã thắng Lòng trắc ẩn tự phát điều có có thể không được lên kế hoạch Nó nằm ngoài dự đoán và mong muốn
Mỗi trò chơi chúng thôi chơi là khó khăn Một vài trò chơi có nhiều vấn đề về xã hội một vài thì có nhiều vấn đề về kinh tế Mội vài thì về chiến tranh Nhưng tôi không cố gắng để phủ nhận Tôi khuyến khích chúng và, thông qua kinh nghiệm của chính chung, học cách không phải đổ máu như thế nào để không làm những gì chúng cho là sai và chúng tìm ra cái gì là đúng đó là cách của chúng, của chính chúng Và do vậy trò chơi này Tôi đã học được rất nhiều Nhưng tôi muốn nói rằng giá mà chúng có thể nắm bắt được phương pháp tư duy phên phán hoặc phương pháp tư duy sáng tạo từ trò chơi này và tác động tích cự vào thế giới chúng có thể sẽ cứu tất cả chúng ta giá mà
Và đại diện cho tất cả giáo viên của tôi với những người đang gánh vác trách nhiệm để tôi đứng đây Cám ơn, cám ơn, cám ơn
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
John Hunter đặt tất cả những vấn đề của thế gới trong một tấm bảng 4x5 foot-- và để cho những học sinh lớp 4 của anh ấy giải quyết chúng. Tại TED2011, anh ấy giải thích những đứa trẻ trong trường đã tham dự trò chơi hòa bình thế giới như thế nào, và tại sao những bài học phức tạp nó lại trở lên thanh thoát, và luôn tạo ra sự ngạc nhiên -- hơn là những bài giảng trên lớp.
Teacher and musician John Hunter is the inventor of the World Peace Game (and the star of the new doc "World Peace and Other 4th-Grade Achievements"). Full bio »
Translated into Vietnamese by son trinh
Reviewed by Dang Trang Nguyen
Comments? Please email the translators above.
12:30 Posted: Jan 2011
Views 597,690 | Comments 530
20:59 Posted: Aug 2008
Views 801,647 | Comments 146
17:13 Posted: Sep 2010
Views 1,422,852 | Comments 466
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.