Tôi từng nghe một câu chuyện đáng kinh ngạc về Miucha Prada Cô ấy là một nhà thiết kế thời trang người Ý Cô đi đến một cửa hàng rượu tại Paris Cùng với bạn của mình Đi vòng quanh một lúc. Cô ta tìm thấy một cái áo khoác của Balenciaga Cô ta thích nó Cô ta lật nó tới lui Cô ta nhìn những đường mai, chú ý cấu trúc của nó Bạn cô ta nói: "Mua nó cho rồi" Cô bảo: "Tôi sẽ mua nó, nhưng tôi cũng chuẩn bị làm một cái như thế" Bây giờ, những học giả trong khán phòng này có lẽ nghĩ "Chà, nó nghe như là ăn cắp ý tưởng" Nhưng đối với thời trang, nó thực sự là gì Đó là dấu hiệu cuả sự thiên tài của Prada Mà cô ta có thể nhìn xuyên suốt cả lịch sử của ngành thời trang Và lựa một cái áo khoác Và không cần thay đổi một tý mảy may nào Và nó trở nên thịnh hành bây giờ
Có lẽ sẽ hỏi có khi nào Đó là điều bất hợp pháp cho cô ta làm như thế Chà, nó thực sự là không bất hợp pháp Trong thế giới thời trang, có rất ít bảo vệ sở hữu trí tuệ Họ có những bảo vệ nhãn hiệu Nhưng lại không có bảo vệ bản quyền Và không có những bảo vệ bằng sáng chế để nói tới Tất cả những gì mà họ thực sự có là bảo vệ nhãn hiệu Và điều đó có nghĩa là bất cứ ai Có thể sao chép tất cả các mẫu quần áo Của bất kỳ người nào trong phòng này Và bán nó như là chính thiết kế của họ Thứ duy nhất mà họ không thể sao chép được Là nhãn hiệu Trong ngành may mặc Đó là một lý do mà bạn thấy những logo Xuất hiện đầy trên các sản phẩm này Bởi vì như thế sẽ khó hơn cho việc nghệ sĩ sao chép để sao chép các thiết kế này Bởi vì họ không thể tháo bỏ tất cả các logo Nhưng nếu như bạn đi đến Santee Alley, ah vâng Uhm, đúng vậy Phố Canal, bạn biết rồi đấy Và đôi khi những điều đó vui đúng không
Bây giờ, lý do cho nó, cái lý do mà ngành thời trang Không có bất kỳ luật bảo vệ bản quyền nào là vì tào án đã quyết định từ lâu rằng may mặc quá thực dụng để mà thẩm định cho bảo vệ bảo quyền Họ không muốn chỉ có một số ít các nhà thiệt kế sở hữu các phần cấu trúc ban đầu của quần áo chúng ta Và rồi mọi người khác phải có bản quyền của cái cổ tay này hay cái tay áo kia Bởi vì Joe Blow sở hữu nó Quá thực dụng? Ý tôi đó có phải là cách mà bạn nghĩ về thời trang? Đây là Vivienne Westwood. Không. Chúng ta nghĩ rằng nó có vẻ quá ngớ ngẩn Quá không cần thiết
Bây giờ, Một vài trong các bạn quen thuộc với cái tính hợp lý nằm đằng sau sự bảo vệ bản quyền mà không có quyền sở hữu, thì sẽ không có động lựu để đổi mới Có lẽ thực sự đáng ngạc nhiên Bởi từ cái thành công cực thịnh của ngành công nghiệp thời trang và sự thành công về mặt kinh tế của ngành này Cái mà tôi sẽ tranh luận hôm nay là điều đó Bởi vì không có sự bảo vệ bảo quyền trong ngành công nghiệp thời trang các nhà thiết kế thời trang đã thực sự có khả năng để đưa lên một tầng cao thiết kế thực dụng những thứ mà che phủ cơ thể trần của chúng ta thành những thứ mà chúng ta coi là nghệ thuật Bởi vì ở đó không có bảo vệ bản quyền trong ngành công nghiệp này ở đó có rất thoáng và sáng tạo sự sinh thái học cuả sự sáng tạo
Khác với những người anh và người chị sáng tạo mà là những nhà điêu khắc hay nhà nhiếp ảnh hay nhà làm phim hay đạo diễn, nhà thiết kế thời trang có thể lấy mẫu từ tất cả các các thiết kế của người khác Họ có thể lấy bất kỳ các thành phần từ bất kỳ các mẫu áo quần nào từ lịch sử của ngành thời trang và sát nhập nó vào trong thiết kế của chính họ. Chúng cũng sẽ nổi tiếng, bạn biết đấy, một phần của tư tưởng ngày nay Và ở đây, tôi nghi ngờ, chúng cũng đã bị ảnh hưởng bởi trang phục trong phim Avatar. Có lẽ chỉ một ít thôi nhỉ không thể bảo vệ bản quyền của một bộ trang phục
Bây giờ, các nhà thiết kế thời trang có sự tưởng tượng rất rộng trong ngành công nghiệp sáng chế này Như chiếc váy cưới ở đây thực sự được làm từ những cái muỗng Còn cái váy này thực sự được làm từ nhôm Tôi nghe thất cái váy này thực sự có âm thanh như tiếng vang của gió khi mà họ đi qua. vì thế mà một trong những ảnh hưởng bên cạnh tuyệt vời của cái văn hoá sao chép thực sự là gi, là sự hình thành của xu hướng Người ta nghĩ rằng đó là điều kỳ diệu. Làm cách nào mà nó diễn ra. Uhm, bởi vì nó hợp pháp cho người ta sao chép của một người khác
Một số người tin tưởng rằng Có một vài người ở trên đỉnh của chuỗi thực phẩm thời trang Những người mà có thể sai khiến cái mà chúng ta sắp mặt Nhưng nếu như mà nói tới những nhà thiết kế ở bất kỳ cấp độ nào bao gồm cả những nhà thiết kế cao cấp, họ luôn nói nguồn cảm hứng chính của họ đến từ đường phố nơi mà những người như bạn và tôi hòa trộn và phối vẻ thời trang riêng của chính chúng ta, và đó là nơi mà họ thực sự lấy rất nhiều những cảm hứng sáng tạo của họ Vì thế nó là cả một chuỗi từ trên xuống và từ dưới lên của ngành công nghiệp
Bây giờ, nhừng kẻ đại gia thời trang nhanh chóng có thể hưởng lợi nhiều nhất từ sự thiếu vắng của sự bảo vệ bản quyền trong ngành công nghiệp thời trang. Họ là những tiếng xấu cho việc sao chép những thiết kế cao cấp và bán chúng với giá thấp hơn nhiều. Và họ đã đối mặt với khá nhiều vụ kiện tụng, Nhưng những vụ kiện đấy không phải bởi những nhà thiết kế thời trang. Tòa án đã nói đi nói lại rằng, "Anh không cần thêm bất cứ quyền sở hữu trý tuệ thêm nữa." Khi mà bạn nhìn những bản sao như thế, nó như là bạn tự hỏi, làm thế nào mà những nhãn hiệu cao cấp xa xỉ này tồn tại trong kinh doanh? Nếu bạn có thể có nó với $200, tại sao lại trả hàng ngàn? Oh, đó là một lý do mà chúng ta có buổi thuyết trình ở đây tại U.S.C vài năm trước Chúng tôi mời Tom Ford đến. Buổi thảo luận được gọi là "Sẵn sàng để chia sẻ: Thời trang và Người Sở Hữu cuả Sự Sáng Tạo." Và chúng tôi đã hỏi anh ấy chính xác câu hỏi này. Và đây chính là câu trả lời của anh ấy. Anh đã đã có một khoảng thời gian thành công với tư cách là nhà thiết kể hàng đầu tại Gucci, trong trường hợp mà bạn không biết.
Tom Ford: Và chúng tôi nhận ra sau nhiều sự nghiên cứu rằng, thật ra không quá nhiều nghiên cứu, có vẻ như những nghiên cứu đơn giản, rằng khách hàng giả vờ là không phải khách hàng của chúng tôi.
Johanna Blakley: Tưởng tựợng xem. Những người ở Santee Alley không phải là những người mua sắm tại Gucci (Tiếng cười) Điều đó là một thị trường rất lạ. Và, bạn biết đó, sự sao chép chưa từng là như nhau như là thiết kể cao cấp ban đầu, Chí ít là trong nghĩa của vật liệu, họ luôn làm từ những vật liệu rẻ tiền hơn. Nhưng thậm chí đôi khi những phiên bản rẻ hơn thực sự có thể có những khía cạnh quyến rũ có thể thổi tới một chút sự sống vào cái xu hướng đang chết Có rất nhiều đức tính tốt của sao chép Một điều mà nhiều nhà phê bình văn hóa đã chỉ ra rằng chúng ta có một vòm trời rộng hơn của các lựa chọn thiết kế để lựa mà chúng ta chưa từng có trước đây. Và nó thực sự bởi vì thực sự cái thời trang nhanh đó. Và đó là một điều tốt. Chúng ta rất nhiều những lựa chọn.
Thời trang, nơi mà bạn thích nó hay không giúp cho bạn phô ra cho thế giới bạn là ai. Bởi vì cái thời trang nhanh đó, Xu hướng toàn cầu thực sự được thiết lập nhanh hơn nhiều chúng từng có. Và đó, thực sự, là một tin tốt cho những người thiết lập xu hướng. Họ muốn xu hướng được thiết lập vì thế mà họ có thể di chuyển sản phẩm. Đối với thời trang, họ muốn đứng trước cái đường cong. Họ không muốn mặc những gì mà người khác đang mặc. Và vì thế, họ muốn đi đến trước xu hướng nhanh nhất có thể.
Tôi nói với bạn, ở đây không có sự giải lao cho thời trang. Mỗi một muà, các nhà thiết kế phải tranh đấu để đưa ra những ý tưởng khác thường mà những người khác sẽ yêu mến. Và vì thế, để tôi nói với bạn, nó rất tốt với những thấp hơn. Bây giờ tất nhiên, có một loạt các hiệu ứng mà cái nền văn hóa sao chép đó có trên quá trình sáng tạo. Và Stuart Weitzman là một nhà thiết kế giày rất thành công. Anh ta phàn nàn rằng nhiều người sao chép anh ta. Nhưng trong một buổi phóng vấn tôi đọc được, anh ta nói, bạn biết đấy, nó đẩy anh ta vào cuộc chơi của anh ấy. Anh ta phải đến với những ý tưởng mới, những cái mới mà khó có thể sao chép. Anh ta đến với đôi guốc Bowden-wedge này mà nó làm từ thép và titanium. Mà nếu bạn làm nó từ những vật liệu rẻ tiền hơn, nó sẽ thực sự ngãy làm đôi. Nó buộc anh ta phải một chút thêm sáng tạo.
Và điều đó thực sự gợi cho tôi về một bản jazz hay của Charlie Parker. Tôi không biết bạn từng nghe câu chuyện này chưa, nhưng tôi từng. Anh ta nói rằng một trong những lý do anh phát minh ra bebôp vì anh ta khá chắc rằng những nhạc sĩ da trắng sẽ không thể sao chép được âm thanh đó. Anh ta muốn nó thật khó để sao chép. Và đó là cái mà nhà thiết kế thời trang đang luôn thực hiện. Họ có gắng thúc đẩy cùng nhau như một vẻ riêng, một sự phẩm mỹ mà cho thấy được họ là ai. Khi người ta sao chép, mọi người điều biết bởi vì họ đặt mình nhìn lên trên đường băng, và đó là một thẩm mỹ mạch lạc
Tôi yêu những cái Gallianos. Ok, chúng ta tiếp tục.
Đây không giống với thới gới hài kịch. Tôi không biết nếu như bạn biết là chuyện cười cũng được bảo vệ bản quyền. Vì vậy khi đã phổ biến, mọi người sẽ chôm chúng từ một người khác. Nhưng bây giờ, chúng ta có một truyện vui khác. Chúng phát triển một nhân cách, một phong cách riêng, nhiều như là các nhà thiết kế thời trang. Và những truyện cười của họ, giống hơn là những thiết kế thời trang bời các nhà thiết kế thời trang, thực sự chỉ làm việc trong cái thẩm mỹ đó Nếu ai đó lấy cắp câu truyện cười ví dụ như từ Larry David, nó sẽ không vui bằng.
Bây giờ một việc khác mà các nhà thiết kế thời trang đã làm để mà tồn tại trong chính cái văn hóa sao chép là họ học cách sao chép của chính họ Họ lấy của bản thân họ. Họ thỏa thuận với các đại gia thời trang nhanh, và họ đi đến cái cách mà bán sản phẩm của họ cho một thị trường hoàn toàn mới, thị trường Santee Alley.
Bây giờ, một vài nhà thiết kế sẽ nói, "Chỉ duy nhất ở tại Mỹ mà chúng ta không có bất cứ sự tôn trọng nào. Ở các quốc gia khác, họ có sự bảo hộ cho những thiết kế đầy tính nghệ thuận của họ." Nhưng mà nếu bạn nhìn vào hai trong số những thị trường lớn nhất trên thế giới, nó cho thấy rằng sự bảo hộ mà được tồn tại thì lại rất là không hiệu quả. Ví dụ như ở Nhật, mà tôi nghĩ là thị trường lớn thứ 3 thế giới, họ có luật pháp về thiết kế, nó bảo vệ quần áo, nhưng các tiêu chuẩn mới lại khá cao, bạn phải chứng mình rằng mẫu quần áo của bạn chưa từng tồn tại trước đây. Nó hoàn toàn độc nhất vô nhị. Và đó là cái mà giống như cái tiêu chuẩn mới cho luật bản quyền ở Mỹ, mà các nhà thiết kế thời trang chưa từng có, hiếm khi có ở đây tại Mỹ.
Trong liên minh Châu Âu, họ đi theo một hướng khác. Rất ít các tiêu chuẩn mới mọi người có thể đăng ký bất cứ thứ gì. Nhưng mặc dù nghĩ rằng đó là nhà của ngành công nghiệp thời trang nhanh và bạn có rất nhiều các nhà thiết kể cao cấp ở đây, Họ hầu như không đăng ký cho các mẫu quần áo của mình, và ở đó không có nhiều sự kiện tụng. Nó cho thấy rằng sự tiêu chuẩn về cái mới là rất thấp. Một người có thể đến và lấy áo choàng của người khác, cắt nó khoảng 3 inch ở cuối áo, đi đến E.U và đăng ký nó như là thiết kế mới và nguyên mẫu. Vì thế mà không thể dừng lại khác nhà nghệ thuật sao chép. Nếu như bạn nhìn vào cơ quan đăng ký trên thực tế, Có rất nhiều thứ được đăng ký tại E.R. Như là áo thun của Nike Và hầu như đều phân biệt được với cái khác.
Nhưng điều đó không thể dừng được Diane von Furstenberg. Cô là người đứng đầu hiệp hội các nhà thiết kế thời trang ở Mỹ, và có nói với các cộng sự của mình rằng cô sẽ đi lấy quyền bảo hộ bảo quyền™ cho các nhà thiết kế thời trang. Các nhà bán lẻ có cái suy nghĩ không ưa cái khái niệm này. Tôi không nghĩ là pháp luật là đi đến bất cứ nơi nào. Bởi vị họ nhận ra nó thật khó để mà nói ra sự khác biệt giữa các thiết kế cá nhân và caí mà là một phần của xu hướng của thế giới. Ai sở hữu cái vẻ ngoài? Thật khó để có câu trả lời nó. Nó cần khá nhiều luật sư và thời gian kiện tụng. Và các nhà bán lẽ quyết định rằng nó có lẽ quá tốn kém.
Bạn biết đấy, nó không chỉ có ngành công nghiệp thời trang là không có quyền bảo vệ bản quyềm. Mà còn một đống các ngành công nghiệp khác cũng không có bao gồm cả ngành công nghiệp thực phẩm. bạn không thể bảo vệ bản quyền công thức nấu bởi vì nó là một chuỗi những hướng dẫn, thực tế. Và bạn không thể bảo vệ bản quyền của vẻ bên ngoài và cảm giác thậm chí từ món ăn đặt biệt nhất. Cũng vậy đối với xe mô tô Không quan trọng nó khùng điên ra sao hay nó hấp dẫn ra sao, bạn không thể bảo vệ bản quyền của các thiết kế điêu khắc. Nó là một tiêu tề của thực dụng, Cũng vậy với đồ đạc. Nó quá thực dụng. Mánh áo thuật, tôi nghĩ họ có hướng dẫn, kiểu như công thức nấu ăn. Không có bảo vệ bản quyền. Kiểu tóc, không bảo vệ bản quyền. Mã nguồn mở, những người này đã quyết định họ không muốn được bảo vệ bản quyền. Họ nghĩ rằng họ sẽ phát triển hơn nếu không có nó Nó rất là khó để lấy bản quyền cho cơ sở dữ liệu. nghệ thuật xăm hình, họ không muốn, nó không hấp dẫn. họ chia sẻ các thiết kế của mình Chuyện cười, không bảo vệ bản quyền. Buổi diễn pháo bông. Luật của trò chơi Mùi hương nước hoa, không. Và một vài khác ngành công nghiệp có vẻ là nằm ngoài biên giới Nhưng đây chính là doanh thu cho các ngành doanh nghiệp với I.P. thấo những ngành công nghiệp với rất ít bảo vệ bản quyền. Còn đây là doanh thu cuả phim ảnh và sách báo. (Tiếng vỗ tay) Nó thực là không đẹp mấy
Vì thế bạn nói với những người của ngành thiết kế thời trang và họ sẽ, "Shhh! Đừng nói với ai Chúng tôi thực sự có thể đánh cắp người khác thiết kế. Nó thật sự đáng xấu hổ." Nhưng mà bạn biết rồi đấy, nó là cuộc cách mạng. Và đó là mô hình mà nhiều ngành công nghiệp khác, như những cái mà bạn thấy với những cột nhỏ kia, họ có lẽ nên nghĩ về nó bởi vì, bây giờ, những ngành công nghiệp với quá nhiều bảo vệ bản quyền đang điều hành trong cái bầu không khí nơi mà nếu như họ không có bất kỳ sự bảo vệ nào. Và họ không biết làm gì.
Khi mà bạn tìm thấy ở đây có một đống các ngàh công nghiệp khác mà không có bảo vệ bản quyền, Tôi nghĩ, chính xác cái tính logic đằng sau nó là gi? Tôi muốn một bức tranh, và những luật sư không cung cấp bức tranh đó. Vì thế mà tôi làm một cái. Ở đây có hai điều chính giống như là hai điều đối lập trong cái logic của luật bảo vệ bản quyền. Nó phức tạp hơn thế này, nhưng điều này sẽ làm. Đầu tiên, khi những thứ gì là đối tượng của nghệ thuật thì nó xứng đáng bảo vệ. Còn những thứ quá thực dụng thì sao? Thế thì không, nó không xứng được bảo vệ. Điều đó thực khó, hai thứ không ổn định.
Còn cái khác là, nó là ý kiến? Cái gì mà cần được lưu thông tự do trong cái xã hội tự do? Không có sự bảo vệ. Hay cái mà biểu hiện sự cố định vật lý của một ý tưởng, Cái mà một ai đó làm, và bạn xứng đáng sở hữu nó một thời gian và kiếm tiền từ nó. Vấn đề là công nghệ kỹ thuật số đã hoàn toàn phá vỡ logic của sự thể hiện về vật chất cố định đó so với cái khái niệm về ý tưởng. Ngày nay, Chúng ta không thực sự nhận ra sách hay bất cứ thứ gì đặt trên kệ của chúng ta hay âm nhạc như là caí gì đó mà nó là đối tượng vật lý mà chúng ta có thể nắm giữ. Nó là những dữ liệu kỹ thuật số. Nó chỉ buộc vào bất kỳ loại nào vật lý thực tế trong tâm trí của chúng ta. Và những việc này, bởi vì chúng t có thể sao chép và truyền cho họ quá dễ dàng, thực sự lưu hành trong nền văn hóa của chúng ta rất nhiều giống như các ý tưởng hơn là một đối tượng vật lý cụ thể.
Bây giờ, cái vấn đề về khái niệm thật sự xâu sắc khi mà bạn nói về sự sáng tạo và sự sở hữu và, để tôi nói với bạn rằng, chúng ta không muốn bỏ nó cho các luật sư nghĩ ra Hộ thông minh. Tôi với một người ngươì, bạn trai tôi, anh ta ổn. Anh ta thông minh, anh ta thông minh. Nhưng bạn muốn có một đội gồm những người khác nhau cố gắng tìm ra, cái gì là mô hình của sự sở hữu trong cái thế giối kỹ thuật số, Mà nó đang dẫn với những phát minh mới nhất và sự gợi ý của tôi là thời trang có vẻ là nơi rất tốt để bắt đầu cho làm mẫu cho các ngành công nghiệp của sự sáng tạo trong tương lai
Nếu bạn muốn biết thêm thông tin về dự án nghiên cưú này, vui lòng vào website của chúng tôi, ReadyToShare.ord Và tôi thực sư cảm ơn Veronica Jauriqui vì đã giúp tôi làm bài thuyết trình rất thời trang
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Luật bảo vệ bản quyển về phim ảnh, âm nhạc và phần mềm hiếm khi chạm vào các ngành công nghiệp thời trang ... và lợi ích thời trang trong cả hai sự sáng tạo và bán hàng, nói bởi Johanna Blakley. Tại TEDxUSC 2010, cô nói về những gì tất cả các ngành công nghiệp sáng tạo có thể học hỏi từ các nền văn hóa tự do của thời trang.
Johanna Blakley studies the impact of mass media and entertainment on our world. Full bio »
Translated into Vietnamese by Le Vu
Reviewed by Le Thi Hoa
Comments? Please email the translators above.
18:56 Posted: Nov 2007
Views 1,219,759 | Comments 308
20:46 Posted: Jul 2008
Views 477,367 | Comments 57
17:52 Posted: Apr 2008
Views 440,371 | Comments 85
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.