Tôi thực sự quan tâm đến những điều gì đang diễn ra trên thế giới này Và tôi không thể hiểu được Nghèo đói, sự phá hoại, giết hại những người vô tội. Để có thể hiểu được ý nghĩa của những điều đó thật không dễ chút nào. Khi tôi 12 tuổi, tôi đã trở thành một diễn viên. Tôi đứng chót lớp. Tôi không đạt được chứng chỉ nào hết. Họ nói rằng tôi mắc chứng khó đọc. Thực ra thì tôi cũng có khả năng. Tôi được điểm D trong giờ làm gốm, là thứ duy nhất tôi có được-- nhưng lại hoàn toàn hữu ích. Và việc đáng quan tâm là mọi thứ xuất phát từ đâu. Và sau đó, trở thành một diễn viên, tôi đã làm nhiều thứ khác nhau. Và tôi đã cảm nhận ý nghĩa của việc mà tôi làm không tốt như mong đợi, nhưng chắc chắn phải hơn như thế.
Lúc đó, tôi đọc một cuốn sách của Frank Barnaby, một nhà vật lý hạt nhân tuyệt vời, và ông ta nói rằng phương tiện truyền thông có trách nhiệm, rằng tất cả những khía cạnh của xã hội có một trách nhiệm để cùng nhau cố gắng và thúc đẩy mọi thứ đi lên. Điều đó đã hấp dẫn tôi, bởi vì tôi đã gắn bó với cái máy quay hầu hết cả cuộc đời tôi. Và sau đó tôi đã nghĩ, ừh, tôi nên làm điều gì đó. Có lẽ tôi có thể trở thành một nhà làm phim. Có lẽ tôi có thể dùng các thể loại phim một cách ý nghĩa để bằng cách nào đó tạo một sự khác biệt. Có lẽ là nhũng thay đổi nhỏ mà tôi có thể giúp được. Do đó tôi bắt đầu nghĩ về hòa bình, và tôi đã thực sự, như tôi đã nói, rất cảm động vì những hình ảnh này, khi cố gắng hiểu ra ý nghĩa của chúng. Liệu rằng tôi có thể nói với những người lớn tuổi hơn và hiểu biết hơn họ sẽ nói cho tôi cách họ cảm nhận những điều đang diễn ra? Bởi vì nó rõ ràng là đáng sợ một cách khủng khiếp.
Nhưng tôi nhận ra, do từng tiếp xúc với nhiều thứ với tư cách là một diễn viên rằng những bài phát biểu hay thôi là không đủ, rằng phải có những ngọn núi cần phải vượt qua, rằng phải là cần những thành trình mà tôi thực hiện. Và nếu tôi thực hiện cuộc hành trình này, dù là nó thành công hay thất bại, nó thực sự chẳng liên quan. Vấn đề là tôi sẽ có những thứ cần thiết để tạo nên những câu hỏi -- Có phải nhân loại vốn là độc ác? Có phải sự hủy hoại của thế giới là không thể tránh khỏi? Chúng ta có nên có con cái hay không? Có phải đó là trách nhiệm phải làm? Vân vân...
Do đó tôi nghĩ về hòa bình, và rồi tôi suy nghĩ, nơi nào là điểm bắt đầu của hòa bình? Và đó là khi tôi có ý tưởng. Không có điểm bắt đầu cho hòa bình. Không có ngày của thế giới thống nhất. Không có ngày của sự hợp tác trao đổi văn hóa. Không có ngày nhân loại đến với nhau, rũ bỏ mọi thứ mà chỉ chia sẻ với nhau -- rằng chúng ta cần phải hợp sức lại và rằng nếu chúng ta thống nhất và chúng ta hợp tác trao đổi văn hóa, đó có thể là chìa khóa cho sự tồn tại của nhân loại Điều đó có thể dịch chuyển mức độ ý thức xung quanh những vấn đề cơ bản mà con người đối diện -- nếu chúng ta làm điều đó chỉ trong một ngày.
Rõ ràng rằng chúng ta không có tiền. Tôi đang sống cùng mẹ tôi. Và tôi bắt đầu viết thư tới mọi người. Các bạn nhanh chóng nhận ra thứ các bạn cần làm để giải nghĩa những điều đó. Làm như thế nào bạn tạo ra một ngày bình chọn bởi mỗi cá nhân đứng đầu trên thế giới để tạo nên ngày ngừng bắn, không bạo lực đầu tiên, ngày 21 tháng 9? Và tôi muốn đó là ngày 21 tháng 9 vì nó là con số yêu thích của ông nội tôi Ông ấy là một tù nhân chiến tranh Ông ấy nhìn thấy boom rơi ở Nagasaki. Điều này đầu độc máu ông ấy. Ông mất khi tôi lên 11. Vì vậy ông như người anh hùng của tôi. Và là lý do 21 là con số 700 người đàn ông ra đi, 23 người trở lại, hai người mất trên thuyền và 21 đến được đất liền. Và đó là điều tại sao tôi muốn là ngày 21 tháng 9.
Chúng tôi bắt đầu cuộc hình trình này, và chúng tôi đã triển khai năm 1999 Và chúng tôi đã viết tới những người đứng đầu nhà nước, những đại sứ của họ, Giải thưởng Nobel hòa bình, tổ chức phi chính phủ, những đức tin, các tổ chức khác nhau -- viết tới mọi người. Và rất nhanh, vài lá thư bắt đầu trở lại. Và chúng tôi bắt đầu gây dựng Và tôi nhớ lá thư đầu tiên. Một trong số những lá thư đầu tiên từ Đạt Lại Lạt Ma. Và tất nhiên chúng tôi đã không có tiền, chúng tôi chơi ghita và kiếm tiền cho những tem thư chúng tôi gửi đi Một lá thư đến từ Đạt Lại Lạt Ma nói rằng, "Đây là một điều tuyệt vời. Hãy đến và gặp tôi. Tôi sẽ nói với anh về ngày đầu tiên của hòa bình." Và tôi đã không có tiền cho chuyến bay. Và tôi gọi ngài Bob Ayling, CEO của hãng hàng không Anh lúc đó và nói rằng, "Chào bạn, chúng tôi có lời mời. Anh có thể cho tôi một chuyến bay không? Vì chúng tôi muốn đi gặp ông ta." Và tất nhiên, chúng tôi đã đi và gặp ông ấy, thật tuyệt vời. Và rồi Giáo sư Oscar Arias đến
Xin được quay trở lại slide trước, vì khi chúng tôi khởi đầu nó năm 1999 -- ý tưởng này nhằm tạo ngày ngừng bắn và không bạo lực đầu tiên -- chúng tôi đã mời hàng ngàn người. không phải hàng ngàn -- hàng trăm người, rất nhiều người -- một đám đông, vì chúng tôi sắp thử tạo nên ngày Hòa Bình Thế Giới đầu tiên, một ngày hòa bình. và chúng tôi đã mời mọi người, và không có ai đến từ phía nhà báo. Đã có 114 người -- họ hầu hết là bạn và và người thân của tôi. Và đó như là sự khởi đầu. Nhưng điều đó không vấn đề gì vì chúng tôi đã được ghi nhận, và đó mới chính là vấn đề. Với tôi, điều quan trọng thực sự là quá trình không phải về kết quả cuối cùng. Và đó là điều tuyệt với về máy ảnh. Người ta thường nói ngòi bút mạnh hơn thanh kiếm. Tôi nghĩ máy ảnh thì cũng vậy. Và chỉ trong khoảnh khắc khi mà mọi thứ trở nên đẹp đẽ và thực sự được tôn lên vẻ đẹp đó.
Do vậy, dù sao chúng tôi cũng đã bắt đầu hành trình Và tại đây bạn có thể gặp những người như Mary Robinson, Tôi đã tới Geneva. Tôi đã cắt tóc, lúc ngắn lúc dài, vì mỗi lần tôi nhìn thấy Kofi Annan, Tôi thực sự lo lắng ông ấy nghĩ rằng tôi là một hippie và tôi phải cắt tóc đi. Và đó là những gì đã diễn ra. (Cười) Vâng, bây giờ tôi đã không lo lắng về điều này Thế rồi Mary Robinson nói với tôi rằng "Đó là một ý tưởng đã tới thời điểm chín muồi. Nó phải được tạo nên." Kofi Anna nói rằng, "Điều đó sẽ có lợi cho quân đội của tôi" Tổ chức thống nhất châu Phi, vào lúc đó, lãnh đạo bởi Samlim Ahmed Salim, nói rằng: "Tôi phải cho các nước châu Phi tham gia." Ngài Oscar Arias, người được trao giải thưởng Nobel hòa bình, tổng thống Costa Rica, nói rằng, "Tôi sẽ làm mọi điều có thể" Do đó tôi đến gặp Amr Moussa tại các tiểu vương quốc Ả rập Xê út. Tôi đã gặp Mandela tại các cuộc nói chuyện hòa bình Arusha Vân vân và vân vân trong khi tôi đang nghĩ làm sao để chứng tỏ ý tưởng này là thực sự có ý nghĩa.
Và sau đó chúng tôi lắng nghe mọi người. Chúng tôi được ghi nhận ở khắp mọi nơi. Tôi đã đến 76 nước trong vòng 12 năm trở lại đây Và tôi luôn nói với phụ nữ và trẻ em tại những nơi tôi tới. Tôi đã ghi nhận 44.000 người trẻ tuổi. Tôi đã ghi lại khoảng 900 giờ về những suy nghĩ của họ. Tôi thực sự hiểu rõ những người trẻ tuổi suy nghĩ thế nào khi bạn nói với họ về ý tưởng này về thời điểm bắt đầu hành động cho một thế giới hòa bình hơn qua thơ, nghệ thuật, văn học của họ ca nhạc, thể thao của họ, mọi thứ có thể. Và chúng tôi đã lắng nghe mọi người.
Và đó là một điều khó tin, làm việc với liên hiệp quốc với tổ chức phi chính phủ và làm lớn mạnh vấn đề này. Tôi đã cảm nhận thấy tôi đang đưa ra vấn đề thay mặt cộng đồng thế giới để cố gắng và tạo ra ngày này. Và để nó mạnh mẽ hơn và cụ thể hơn, cơ hội tốt hơn mà chúng ta có để tạo dựng ngày này. Và,rồi còn việc này, đó là nơi tôi thực sự bắt đầu bắt đầu nghĩ rằng dù bất kì chuyện gì xảy ra, điều đó chẳng có ý nghĩ gì Nó không là hề có ý nghĩ nếu không tạo nên một ngày hòa bình Thực tế là, nếu tôi cố gắng và điều đó không diễn ra, sau đó tôi có thể có lời tuyên bố rằng toàn thể thế giới này không mong muốn sự thống nhất. cho tới khi, tôi nhìn thấy em bé này ở Somalia Cô bé còn nhỏ xíu với đôi chân bị nhiễm trùng nặng nề và không có thuốc kháng sinh. còn bé trai này là một người lính trẻ cậu ta nói với tôi là em đã giết người -- em khoảng 12 tuổi -- những điều này làm tôi nhận ra rằng đó không phải là một bộ phim mà tôi có thể dừng lại Và quả thật, tại thời điểm đó có những điều rất lạ đã xảy ra với tôi một sức mạnh thúc đẩy đôi "Tôi nhất định sẽ quay phim Nếu đó là bộ phim duy nhất tôi thực hiện Tôi vẫn sẽ tiếp tục quay cho tới khi nào điều đó trở thành hiện thực." Bởi vì chúng tôi cần ngăn lại, chúng tôi cần làm điều gì đó khi chúng ta liên hiệp lại -- bỏ qua mọi chính trị và tôn giáo nhưng thời điểm đó tôi có chút bối rối vì còn khá trẻ. Tôi không biết làm sao tham gia vào quá trình.
Và rồi ngày 7 tháng 9, tôi được mời tới New York. Chính phủ Costa Rica và chính phủ Anh đưa tới hội đồng Liên hiệp quốc, với 54 đồng tài trợ, ý tưởng của một ngày "Ngừng bắn không bạo lực" như một ngày lịch cố định, ngày 21 tháng 9, và nó được đồng chấp nhận bởi tất cả nguyên thủ trên thế giới. (Vỗ tay) Thật tuyệt, có hàng trăm người đã cùng chung tay để giúp ước mơ của tôi trở thành hiện thực. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả bọn họ. Đó là một khoảnh khắc khó tin. Tôi ở trên đại hội đồng và nhìn xuống, cảm nhận điều đó diễn ra. Và như tôi đã đề cập, khi điều đó bắt đầu chúng tôi đang ở Globe, và không có báo chí. Và giờ tôi đang nghĩ, "Ồ, báo chí sẽ thực sự lắng nghe câu chuyện này." Bất ngờ thay, chúng tôi bắt đầu thể chế hóa ngày này.
Kofi Annan đã mời tôi vào một buổi sáng ngày 11 tháng 9. để làm một cuộc họp báo. Và lúc 8 giờ 00 khi tôi đứng ở đó Và tôi đang đợi ông ta xuống, và tôi biết ông ta đang đi theo hướng của mình. Nhưng rõ ràng là ông ấy không bao giờ xuống. Tuyên bố không bao giờ được đưa ra. Thế giới chưa từng được kể rằng có một ngày ngừng bắn và không bạo lực toàn cầu. Và nó rõ ràng là một khoảnh khắc bi thảm cho hàng ngàn người bị mất cuộc sống của họ, và sau đó lá kéo theo toàn bộ thế giới. Điều đã không bao giờ diễn ra. Và tôi nhớ về suy nghĩ: "Chính vì những sự thảm khốc này mà chúng ta thậm chí phải làm chăm chí hơn. Và chúng tôi phải làm ngày này trở thành hiện thực Nó đã được tạo ra nhưng chưa có bất kì ai biết. Nhưng chúng tôi phải tiếp tục hành trình này, và chúng tôi phải nói với mọi người, và chúng tôi phải chứng tỏ nó sẽ hiệu quả.
Và tôi đã dời New York một cách không mong muốn, nhưng đã được tiếp thêm sức mạnh Và tôi thấy ngập tràn cảm hứng bởi vô số các khả năng giả sử ngày ấy đã thành sự thật, có thể chúng tôi không thể thấy được những điều như thế. tôi nhớ đưa bộ phim này ra và gặp những người hoài nghi. Tôi chiếu phim, và tôi nhớ ở Israel và nó chắc bị chắc chắn bị hủy hoại. bởi một số kẻ đã xem bộ phim -- rằng đó chỉ là một ngày hòa bình, điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Điều đó sẽ không có hiệu lực, bạn sẽ không ngăn cuộc chiến tại Afghanistan; Taliban sẽ không lắng nghe, vân vân. Đó chỉ là hình tượng hóa. Và nó còn tệ hơn nhiều hơn điều thực sự chỉ diễn ra theo nhiều hướng khác nhau bởi vì nó không thể không trở thành sự thật. Tôi nên phát biểu ở Somalia, Burundi, Gaza, bờ Tây, Ấn Độ, Sri Lanka, Congo, dù là bất cứ nơi đâu và tất cả họ sẽ nói rằng: "Nếu anh có thể tạo một của sổ của cơ hội, chúng tôi có thể viện trợ, có thể tiêm chủng cho trẻ em. Trẻ em có thể đứng đầu kế hoạch của họ. Họ có thể liên hiệp lại. Họ có thể đến với nhau. Nếu người ta có thể dừng lại, cuộc sống sẽ được cứu rỗi." Đó là những gì tôi đã nghe. Và tôi nghe từ những người thấu hiểu sâu sắc về mâu thuẫn.
Sau đó tôi quay trở lại Liên hợp quốc. Tôi quyết định tiếp tục làm phim và làm bộ phim khác. Và tôi đã trở lại Liên hợp quốc trong vài năm. Chúng tôi đã bắt đầu đi quanh hành lang của hệ thống Liên hợp quốc, các chính phủ và các tổ chức phi chính phủ, cố gắng liều lĩnh tìm ai đó để bước tiếp và đi đến tận cùng mơ ước để thấy rằng chúng ta sẽ làm được điều đó. Và sau khi rất nhiều những cuộc gặp gỡ, Tôi đã được truyền cảm hứng với người đàn ông này, Ahmad Fawzi, một trong những anh hùng của tôi, một cố vấn thực sự ông ấy đã khiến cho UNICEF tham gia vào công việc này. Và UNICEF, Chúa ban phước cho họ, họ nói, "OK, chúng tôi sẽ đi một chyến." Và sau đó UNAMA can thiệp vào Afghanistan. Đó là một sự kiện lịch sử. Liệu nó có thể thực hiện tại Afghanistan với UNAMA và WHO và cộng đồng dân cư,...? Và tôi sẽ đưa tất cả lên phim và tôi đang quay điều đó, tôi đang nghĩ: "Nó đây rồi. Đây là một trong những cách để hiện thực hóa ngày đình chiến Nhưng nếu không phải thì ít nhất cánh cửa được mở và đấy là một cơ hội."
Và do vậy tôi quay trở lại London, tôi đi và gặp chàng trai này, Jude Law. tôi đã gặp anh ta bởi anh ta là một diễn viên, tôi cũng đã là một diễn viên. tôi có sự kết nối với anh ta, bởi chúng tôi cần có báo chí, chúng tôi cần sự thu hút này, chúng tôi cần sự tham gia của thông tin đại chúng. Vì nếu chúng tôi khuếch trương lên một chút, có thể nhiều người hơn sẽ lắng nghe và có nhiều hơn -- khi chúng tôi tiến tới một khu vực nào đó, có thể có nhiều người quan tâm hơn. Và có thể chúng tôi được trợ giúp tài chính thêm một ít nữa, tài chính là một trong những trở ngại rất lớn. Tôi sẽ không đi sâu vào điều này. Jude nói rằng: "OK, tôi sẽ làm một số phát biểu cho anh."
Trong khi tôi đang làm phim về những phát biểu này, anh ta nói với tôi: "Nơi nào tiếp theo chúng ta sẽ tới?" Tôi nói: "Tôi sẽ tới Afghanistan." Anh ta nói, "Thật ư?" Và tôi có thể đánh giá qua cái nhìn thoáng qua vào sự quan tâm của anh ta. © Tôi nói với anh ta: "Anh có muốn đi với tôi không? Thực là rất thích thú nếu anh đi. Nó sẽ giúp và mang đến sự chú ý. Và sự chú ý này sẽ giúp thúc đẩy tình trạng, cũng như tất cả các mặt khác của vấn đề." Tôi nghĩ có một số điều căn bản tới thành công Một là bạn có một ý tưởng tuyệt vời. Điều khác là bạn có một người tán thành, bạn có tài chính, và bạn có thể gây chú ý. Và thực tế là tôi không thể gây chú ý, bất kể những điều tôi đã đạt được. Do đó những người này tuyệt đối quan trọng. Anh ta nói đồng ý, và chúng tôi đã tìm thấy chính mình tại Afghanistan.
Đó thực sự là một điều đáng kinh ngạc khi tôi hạ cánh xuống đây, tôi đã nói chuyện với nhiều người khác nhau, và họ nói với tôi, "Anh phải khiến cho tất cả mọi người ở đây tham gia Anh không thể chỉ kì vọng điều đó được thực hiện. Anh phải đi và làm việc." Và chúng tôi đã làm, chúng tôi đã đi, và chúng tôi đã nói với những người lớn tuổi, các bác sĩ, chúng tôi nói với các y tá, chúng tôi tổ chức các hội thảo, chúng tôi đi với những người lính, chúng tôi đã ngồi với ISAF, với NATO, chúng tôi đã ngồi với chính phủ Anh. Ý tôi là, chúng tôi cơ bản đã ngồi với tất cả mọi người -- bên ngoài và bên trong các trường học với bộ trưởng giáo dục, tổ chức các cuộc hội thảo, với sự tham gia của báo chí và tất cả mọi người. Có một điều thú vị nằm trong những điều đã diễn ra. Người phụ nữ tuyệt vời mang tên Fatima Magalani là một phần vô cùng quan trọng đối với những điều đã diễn ra, như cô ấy là diễn giả cho sự phản đối lại người Nga. Và mạng lưới người Afghanistan của cô ấy thực sự ở bất cứ đâu. Và cô ấy thực sự quan trọng trong việc mang tới thông điệp.
Rồi chúng tôi trở về nhà. Chúng tôi gần như đã làm được. Chúng tôi phải chờ đợi và xem điều gì diễn ra. Tôi trở về và tôi nhớ một người trong nhóm mang lá thư đến cho tôi từ Taliban. Và lá thư nói đại khái rằng: "Chúng tôi sẽ chứng kiến ngày này. Nhất định sẽ chứng kiến nó Chúng tôi sẽ nhìn nó như một cánh cửa cơ hội. Và chúng tôi sẽ không tham gia. Chúng tôi sẽ không tham gia." Điều nó có nghĩa là những người làm nhân đạo sẽ không bị bắt có hay bị giết. Và sau đó đột nhiên, tôi nhận thấy rõ ràng rằng tại thời điểm này, có một cơ hội. Và những ngày sau, 1.6 triệu trẻ em được tiêm chủng bại liệt như một kết quả của việc chúng tôi đã dừng mọi người lại. (Vỗ tay) Chũng như mọi sự đoàn kết khác, tđiều đó là điều tốt đẹp nhất, khoảnh khắc tuyệt vời nhất.
sau đó chúng tôi kết hợp các thước phim và tập trung lại vì chúng tôi phải đi trở lại. Chúng tôi đưa nó tới Dari và Pashto. Chúng tôi đưa lồng tiếng địa phương vào đó. Chúng tôi quay trở lại Afghanistan, vì năm mới sắp tới và chúng tôi muốn được hỗ trợ. Nhưng quan trọng hơn, chúng tôi muốn quay trở lại, vì những người ở Afghanistan là những vị anh hùng. Họ là những người tin ở hòa bình và khả năng của nó, vân vân. -- và họ làm nó thành hiện thực. Chúng tôi đã quay trở lại là chiếu cho họ bộ phim đó và nói: "Nhìn này, các bạn làm nó thành có thể. Cảm ơn các bạn rất nhiều." Chúng tôi chiếu bộ phim nhiều lần. Rõ ràng rằng nó được chiếu, và nó đáng kinh ngạc.
Và năm đó, chính là năm đó, năm 2008, tuyên bố của ISAF từ Kabul Afghanistan, 17 tháng 9: " Thưa tướng Stanley McChrystal, chỉ huy của tổ chức lực lượng hỗ trợ an ninh quốc tế tại Afghanistan, công bố hôm nay ISAF sẽ không thực hiện các hoạt động tấn công quân sự vào ngày 21 tháng 9." Họ nói họ sẽ ngừng lại. Và sau có tuyên bố khác đến từ sở an ninh và an toàn nói rằng, tại Afghanistan, nhờ nỗi lực của chúng tôi, bạo lực giảm xuống 70%. trong ngày này, bạo lực đã giảm xuống ít nhất 70%. Ôi, tin tức đó làm tôi sung sướng kinh khủng hơn hầu hết bất kì thứ gì.
Tôi nhớ bị mắc kẹt tại New York, vào lúc đó bởi vì núi lửa cái mà tuyệt đối ít có hại hơn. Và tôi nghĩ về điều sẽ diễn ra. Và tôi tiếp tục nghĩ về con số 70% này. giảm 70% bạo lực -- mà mọi người nói điều đó hoàn toàn không thể và anh không thể làm được. Và điều đó làm tôi nghĩ rằng, nếu chúng tôi có 70% ở Afghnistan, sau đó chắc chắn chúng tôi sẽ có được 70% ở bất kì đâu. Chúng tôi phải tiến lên cho một thỏa thuận ngừng bắn toàn cầu. Chúng tôi cần làm cho ngày này là của ngừng bắn và không bạo lực và nỗ lực cho một thỏa thuận ngừng bắn toàn cầu, nỗ lực cho "Sự loại bỏ thù địch" lớn nhất từ trước tới nay, cả trong nước và quốc tế, một kỉ lục chưa từng được ghi nhận.
Đó chính xác là điều chúng tôi phải làm. Và vào ngày 21 tháng 9 năm nay, chúng tôi sẽ khởi động chiến dịch tại O2 Arena tiến lên vì hoạt động đó,♪ để cố gắng tạo ra kỉ lục lớn nhất về sự loại bỏ thù địch. Và chúng tôi sẽ dùng tất cả mọi cách dù là khiêu vũ hay và phương tiện truyền thông xã hội và sự ghé thăm vào Facebook và các trang web, kí với đơn kiến nghị. Và bằng 6 ngôn ngữ hành chính của Quốc hội. Chúng tôi sẽ gắn kết với các chính phủ trên toàn cầu, các tổ chức liên quốc gia vô chính phủ, giáo dục, các hiệp hội, thể thao. Và các bạn có thể thấy phần "giáo dục" ở đó Tại thời điểm đó, chúng tôi có nguồn lực tại 174 quốc gia cố gắng khiến những người trẻ tuổi nắm quyền đằng sau tầm nhìn của ngừng bắn toàn cầu. Và rõ ràng là nhiều người hơn đã được cứu mạng, ý tưởng này thực sự có ích.
Liên kết với Olympic -- Chúng tôi đã tới và gặp Seb Coe. Tôi nói: "London năm 2012 về thỏa thuận ngừng bắn. Rốt cuộc, đó là những điều về nó." Vì sao chúng tôi không họp nhóm tất cả lại? Sao chúng tôi không mang thỏa thuận ngừng bắn vào cuộc sống? Tại sao bạn không ủng hộ hành động thỏa thuận ngừng bắn lớn nhất từng có? Chúng tôi sẽ làm một bộ phim mới về hành động này. Chúng tôi sẽ dùng thể thao và bóng đá. Vào ngày hòa bình, người ta chơi hàng ngàn trận đấu bóng đá, từ bờ biển Brazil tới tất cả nơi nào có thể được. Do vậy, áp dụng tất cả con đường để truyền cảm hứng những hành động riêng lẻ. Và cuối cùng, chúng ta cần cố gắng. Chúng ta cần phải làm cùng nhau.
Và khi tôi đứng ở đây, trước mặt các bạn, và những người xem chương trình, tôi thấy hào hứng, thay mặt cho những người tôi đã gặp, rằng có một khả năng thế giới chúng ta có thể thống nhất, rằng chúng ta có thể đến với nhau như là một, rằng chúng ta có thể thay đổi ý thức về những vấn đề căn bản xung quanh, được mang tới bởi những cá thể. Tôi với Brahimi, ngài đại sứ Brahimi. Tôi nghĩ rằng ông ta là một trong số những người đàn ông đáng kinh ngạc nhất trong mối liên hệ với vấn đề chính trị quốc tế -- tại Afghnistan, tại Iraq. Ông ta là một người đàn ông đáng ngạc nhiên. Và tôi đã ngồi với ông ấy một vài tuần trước. Và tôi nói với ông ấy: "Thưa ngài Brahimi, liệu điều vướng mắc này có thể tiến tới thỏa thuận toàn cầu không? Điều đó có thể phải không? Có phải việc chúng ta có thể làm điều này là có hoàn toàn có khả năng?" Ông ta nói: " Nó tuyệt đối có thể." Tôi nói: "Ngài có thể làm điều gì vậy? Ngài có thể đến chính phủ và hành lang nghị viện, sử dụng hệ thống?" Anh ta nói: "Không, Tôi nên nói chuyện riêng" Đó là tất cả về những cá thể. Tất cả về bạn và tôi. Tất cả là về các đối tác. Tất cả về khu vực của bạn, kinh doanh của bạn. Vì với nhau, bằng cách làm việc cùng nhau, Tôi thực sự tin rằng chúng ta có thể thay đổi nhiều thứ.
Và đó là một người đàn ông tuyệt vời đang ngồi ở vị trí khán giả, và tôi không biết anh ta ở đâu, người đã nói với tôi và ngày trước -- vì tôi làm một diễn tập nhỏ -- và anh ta nói: "Tôi đang nghĩ về ngày này và hình dung nó như một ô vuông với 365 ô vuông, và một trong số chúng màu trắng." Và sau đó, nó làm tôi nghĩ về một cốc nước, mộ thứ sạch sẽ. Nếu bạn tạo nên một giọt, một giọt của một điều gì đó, lên trên nước nó sẽ thay đổi nó mãi mãi
Cùng chung tay, chúng ta có thể tạo nên một ngày hòa bình. Xin cảm ơn TED. Xin cảm ơn.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Đây là một ý tưởng điên khùng: Thuyết phục thế giới thử sống hòa bình chỉ trong một ngày, vào mỗi ngày 21 tháng 9. Với cách nói đầy hào hứng, chân thành , Jeremy Gilley kể câu chuyện làm sao ý tưởng điên khùng này trở thành hiện thực -- đủ hiện thực để giúp hàng ngàn trẻ em ở những vùng chiến tranh tàn phá.
Filmmaker Jeremy Gilley founded Peace One Day to create an annual day without conflict. And ... it's happening. What will you do to make peace on September 21? Full bio »
10:52 Posted: Jan 2011
Views 320,022 | Comments 194
20:27 Posted: Apr 2011
Views 830,582 | Comments 243
16:38 Posted: Aug 2008
Views 171,841 | Comments 65
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.