Có nhiều nhà hàng Trung Quốc trên đất nước này hơn là tất cả McDonald's, Burger King, Kentucky Fried Chicken, và Wendy's công lại Chính xác là 40,000 nhà hàng. Nhà hàng Trung Quốc đóng vai trò rất quan trọng trong lịch sử nước Mĩ. Ví dụ như Cơn khủng hoảng tên lửa Cuba đã được giải quyết trong một nhà hàng Trung Quốc tên là Yenching Palace ở Washington, D.C., Đáng tiếc là nó đã bị đóng cửa và sắp sửa biến thành Walgreen's. Ngoài ra, căn nhà nơi John Wilkes Booth từng chuẩn bị kế hoạch ám sát Abraham Lincoln hiện nay cũng là một nhà hàng Trung Quốc tên là Wok 'n Roll (Chảo và Nem), trên phố H ở Washington. (Tiếng cười) Và điều đó cũng không hẳn là vô lí bởi vì chảo và nem - đồ ăn Trung Quốc và đồ ăn Nhật Bản, nên nó cũng có thể hiểu được. Và người Mĩ đã yêu đồ Trung Quốc đến mức họ đã mang nó vào vũ trụ. Ví dụ như NASA phục vụ thịt lợn sốt chua ngọt đã được xử lí nhiệt cho các phi hành gia trên chuyến tàu vũ trụ của họ.
Vì thế, hãy cho phép tôi đặt câu hỏi này: Nếu điểm nổi bật nhất trong đặc điểm của Mĩ là bánh táo, thì bạn nên tự hỏi bạn có thường xuyên ăn bánh táo không, so với số lần bạn ăn đồ Trung Quốc. Phải không? (Tiếng cười) Và nếu bạn nghĩ về nó thì có rất nhiều thức ăn mà bạn nghĩ hay chúng tôi, hay người Mĩ nghĩ rằng đó là đồ ăn Trung Quốc lại rất xa lạ với người Trung Quốc ví dụ như: thịt bò với súp lơ xanh, gỏi trứng, thịt gà của đại tướng Tso bánh qui may mắn, chop suey, hay những hộp thức ăn để mang đi. Ví dụ như, có lần tôi mang một mẻ bánh qui may mắn về Trung Quốc, và đưa chúng cho những người Trung Quốc để xem phản ứng của họ. Cái gì đây? Tôi có nên thử chúng không? Thử đi mà! Nó gọi là gì nhỉ? Bánh qui may mắn. Có 1 mảnh giấy ở bên trong này! (Tiếng cười) Đây là gì? Bạn đã chúng thưởng! Nó là gì? Chính là may mắn đấy! Ngon quá
Này, nó từ đâu đến thế? Câu trả lời ngắn gọn là thật ra chúng đến từ Nhật Bản Và ở ngoại ô Kyoto, vẫn còn những lò nướng bánh nhỏ của gia đình làm ra bánh qui may mắn, như họ đã làm từ hơn 100 năm trước, 30 năm trước khi bánh qui may mắn được biết đến ở Mĩ. Nếu bạn đặt chúng cạnh nhau, có 2 màu, vàng và nâu. Bánh của họ thật ra có vị miso và vừng, nên không ngọt bằng phiên bản bánh của chúng ta. Thế thì, làm sao chúng đã tới được Mĩ? Ngắn gọn là, những người Nhật nhập cư vào Mĩ, và một số kha khá thợ bánh đã giới thiệu chúng - bao gồm ít nhất 1 người ở Los Angeles, và 1 người nữa ở đây, San Francisco ở cơ sở tên là Benkyo-do, ở góc của phố Sutter và Buchanan. Thật ra, lúc đó, họ làm bánh qui may mắn bằng loại khuôn ép đồng khá giống với những cái chúng ta có thể thấy ở Kyoto.
Vậy, câu hỏi thú vị là, làm thế nào mà chiếc bánh qui may mắn của Nhật Bản lại biến thành của Trung Quốc? Ngắn gọn là, chúng ta đã nhốt tất cả người Nhật trong chiến tranh thế giới thứ hai bao gồm cả những người thợ làm bánh qui may mắn, vậy nên khi người Trung Quốc chuyển đến họ thấy một thị trường tiềm năng và đã chiếm lấy cơ hội. (Tiếng cười) Vậy nên, những chiếc bánh qui may mắn: được làm ra bởi người Nhật, được phổ biến bởi người Trung Quốc, nhưng cuối cùng thì được tiêu thụ bởi người Mĩ. Chúng "Mĩ" hơn tất cả mọi thứ.
Một món ăn yêu thích nữa của tôi: Thịt gà của Đại tướng Tso mà nhân tiện, ở trong Học viện Hải quân Mĩ thì được gọi là gà của Đô đốc Tso. Tôi yêu món này. Tên gốc của cuốn sách của tôi thật ra là Cuộc hành quân dài của Đại tướng Tso, và quả thật ông ta đã hành quân rất xa, bởi vì ông ấy ngọt, ông ấy được rán, và ông ấy là thịt gà - tất cả những gì mà người Mĩ yêu quí. (cười) Ông ấy đã hành quân xa đến nỗi, thật ra, người đầu bếp đầu tiên sáng tạo ra món ăn này không thể nhận ra nó; ông ta đã rất kinh hoàng. Ông ấy hiện đang ở Đài Loan. Ông ấy đã về hưu, bị điếc và chơi rất nhiều mạt chược. Và ông ấy - sau khi tôi cho ông ấy nhìn thấy nó, ông ấy đứng dậy, và trông ông ấy như thế muốn nói "Mominqimiao" nghĩ là "Cái này thật vô nghĩa." và quay lại với ván mạt chược của ông ấy cả buổi chiều.
Một món ăn khác. Một trong những món khoái khẩu của tôi. Thịt bò với súp lơ xanh. Súp lơ xanh không phải là loại rau của Trung Quốc; thật ra, nó có nguồn gốc từ Ý. Nó được giới thiệu đến Mĩ vào những năm 1800, nhưng chỉ bắt đầu trở nên phổ biến vào những năm 1920. 1930. Thậm chí, người Trung Quốc đã có loại súp lơ xanh riêng của họ, tên là súp lơ xanh Trung Quốc, nhưng bây giờ, thế nào cơ - họ đã phát hiện ra súp lơ xanh của Mĩ, và đang nhập khẩu nó như một dạng đặc sản mới mẻ.
Tôi đảm bảo với các bạn, Đại tướng Tso chưa bao giờ nhìn thấy một cây súp lơ xanh nào trong đời - và đúng vậy, đây chính là bức hình của Đại tướng Tso. Tôi đi đến quê của ông ấy. Đây là một chiếc biển đề chữ: "Chào mừng đến nơi sinh của Đại tướng Tso." Và tôi đi tìm gà. Cuối cùng thì thấy một con bò - và cả gà nữa. Tin hay không thì chúng đang băng qua đường Và - (Tiếng cười) - tôi thậm chí còn tìm thấy một vài người họ hàng của Đại tướng Tso họ vẫn đang sống ở trong thị trấn nhỏ ấy. Người họ hàng này cách Đại tướng năm thế hệ; Người này thì bảy thế hệ. Tôi cho họ xem tất cả những bức ảnh về thịt gà của Đại tướng Tso mà tôi đã cho các bạn xem, và họ đều nói rằng họ không biết món ăn này. Họ còn hỏi là đây có phải đồ ăn Trung Quốc không? Bởi vì đối với họ, nó chẳng hề giống thức ăn Trung Quốc chút nào. Nhưng họ cũng không ngạc nhiên lắm. Tôi đã đi quanh thế giới là để gặp họ, bởi vì trong mắt họ thì, dù sao đi nữa, ông ta là một vị tướng anh hùng nổi tiếng thời nhà Thanh Ông ấy đã đóng vai trò quan trọng trong cuộc khởi nghĩa Thái Bình Thiên Quốc, một cuộc chiến phát động bởi một kẻ nghĩ hắn ta là con của Trời và em trai của Chúa Jesus, và tạo ra cuộc chiến tranh giết chết 20 triệu người - cho đến giờ vẫn là cuộc nội chiến đẫm máu nhất trên thế giới. Vì thế, tôi nhận ra rằng khi tôi ở đó, Đại tướng Tso khá giống với Đại tá Sanders ở Mĩ, về mặt ông ấy được biết đến bởi thịt gà chứ không phải cuộc chiến. Nhưng ở Trung Quốc, thật ra ông ấy được biết đến bởi chiến tranh chứ không phải thịt gà.
Nhưng mà cụ tổ của tất cả các món ăn Trung-Mĩ mà chúng ta nên nói tới là món xào thập cẩm (chop suey) được giới thiệu vào Mĩ khoảng đầu của thế kỉ 20. Theo tờ báo New York Times, vào năm 1904, các nhà hàng Trung Hoa phát triển mạnh mẽ quanh vùng và "thành phố này đã trở nên điên cuồn với món xào thập cẩm Trung Quốc" Và chỉ 30 năm sau người Mĩ mới nhận ra rằng ôi, món xào này không hề được biết đến ở Trung Quốc. Như bài viết này đã chỉ ra, "Một người dân bình thường ở bất kì thành phố nào ở Trung Quốc không hề biết đến món xào thập cẩm." Bạn biết đấy, hồi đó, đây là một cách thể hiện rằng bạn là người sâu sắc và am hiểu nước ngoài: Nếu bạn là một người con trai muốn gây ấn tượng với một cô gái, bạn có thể đưa cô ấy đi ăn món xào thập cẩm. Tôi thích nói rằng món xào thập cẩm là trò đùa ẩm thực lớn nhất mà một nền văn hoá có thể làm với nền văn hoá khác, bởi vì chop suey (món xào thập cẩm) khi bạn dịch sang tiếng Trung Quốc, nghĩa là "tsap sui", tức là, khi bạn dịch ngược lại, "lẻ và thừa". Vậy nên, những người đi vòng quanh Trung Quốc để tìm món xào thập cẩm này, cũng na ná như một gã Nhật Bản đến đây và nói rằng, Tôi hiểu là các bạn có một món ăn rất phổ biển tên là "thức ăn thừa", và nó cực kì - (Tiếng cười) - đúng không nào? Và không chỉ thế, món này đặc biệt phổ biến sau cái kì nghỉ mà các bạn gọi là Lễ tạ ơn. (Tiếng cười)
Vậy thì, tại sao - tại sao và từ đâu - món xào thập cẩm này bắt nguồn? Hãy đi ngược về khoảng giữa của thế kỉ 19 khi những người Trung Quốc bắt đầu đến Mĩ. Khi đó, những người Mĩ chưa chen lấn, thi nhau ăn đồ ăn Trung. Thậm chí, họ nhìn những người đặt chân lên đất của họ như những người ngoài hành tinh. Khi họ không ăn thịt chó - thì họ ăn thịt mèo - và khi họ không ăn thịt mèo - họ ăn thịt chuột. Thậm chí, tờ New York Times, nhà tuyển dụng đáng kính của tôi, còn đăng một nhan đề vào năm 1883: "Người Trung Quốc có ăn thịt chuột không?" Không phải là câu hỏi tốt nhất bây giờ, nhưng nếu bạn nhìn vào hình tượng phổ biến thời bấy giờ, thì nó cũng không quá khó hiểu. Đây thật ra là một quảng cáo có thật cho thuốc diệt chuột từ cuối thế kỉ 19 Và dưới chữ "Diệt sạch" - rất nhỏ - có dòng "Chúng phải đi." không phải chỉ ám chỉ đến lũ chuột, mà là cả người Trung Quốc và sự bí ẩn của họ, vì cách người ta từng nhìn nhận thức ăn là nếu những người này ăn thức ăn khác chúng ta thì họ nhất định khác chúng ta.
Một cách nữa bạn có thể nhận ra điều này, cái mối ác cảm đối với người Trung Quốc này là qua những văn bản như thế này. Đây thật ra là ra Thư viện của Quốc hội nó là tờ truyền đơn được xuất bản bởi Samuel Gompers, người anh hùng của phong trào lao động Mĩ. và nó được gọi là "Một vài lí do để tách biệt Trung Quốc: Thịt so với Gạo: Sự mạnh mẽ của Mĩ so với chủ nghĩa nô lệ châu  Cái nào sẽ thắng? Và về cơ bản, nó lí luận rằng những người Trung Quốc ăn gạo nhất định sẽ kéo xuống mức sống tiêu chuẩn của những người Mĩ ăn thịt. Và vì thế, đây là một trong những lí do mà chúng ta phải loại họ khỏi đất nước này. Vậy, với những thái độ như trên, Đạo luật Loại trừ Trung Quốc đã được thông qua vào giữa 1882 và 1902, khoảng thời gian duy nhất trong lịch sử nước Mĩ mà một nhóm người bị loại trừ bởi vì nguồn gốc quốc gia. Vì thế, theo một cách nào đó, bởi vì người Trung Quốc bị tấn công mà món xào thập cẩm được sáng tạo ra như một vật phòng thủ.
Giờ thì, ai là người nghĩ ra ý tưởng món xào thập cẩm này? Có rất nhiều câu chuyện, rất nhiều điều bí ẩn, thế nhưng trong số những cái tôi tìm được và cho rằng thú vị nhất là bài viết này từ năm 1904. Một gã Trung Quốc tên là Lem Sen xuất hiện ở Chinatown, thành phố New York, và nói rằng Tôi muốn tất cả các ông dừng làm món xào thập cẩm, bởi vì tôi là người đầu tiên nghĩ ra nó và cũng là người duy nhất sở hữu món ăn tên là chop suey này. Và theo như cách mà anh ta kể, thì trước đây có một người, một nhà ngoại giao Trung Quốc nổi tiếng xuất hiện, và anh ta được yêu cầu tạo ra một món ăn trông rất phổ biến mà có thể, trích nguyên lời, "chấp nhận" là của Trung Quốc. Và rồi ông ấy nói - chúng tôi sẽ không bao giờ in nó ra bây giờ - nhưng thật ra, gã đàn ông người Mĩ đã trở nên rất giàu có. Lem Sen, người này đây, nói "Tôi cũng đã có thể kiếm chừng này tiền, nhưng tôi đã tốn hết thời gian từ trước đến giờ để tìm gã đàn ông người Mĩ kẻ đã đánh cắp công thức chế biến của tôi. Bây giờ tôi đã đến và tìm thấy hắn, và tôi muốn lấy lại công thức của tôi, và tôi muốn tất cả mọi người dừng việc chế biến món này lại, hoặc trả tiền tôi để tiếp tục làm thế. Đây là một việc làm trước thời đại về bản quyền sở hữu trí tuệ.
Nên sự thật là, kiểu đồ ăn Trung - Mĩ này không chỉ xuất hiện ở Mĩ. Thật ra, nếu bạn để ý, thì đồ ăn Trung Quốc là đồ ăn phổ biến rộng rãi nhất trên thế giới, có mặt trên cả 7 châu lục, kể cả vùng cực, bởi vì tối thứ Hai là tối của đồ ăn Trung Quốc tại khu thức ăn McMurdo, tức là khu vực khoa học chính ở vùng cực. Vậy nên, bạn có thể thấy các biến thể khác nhau của đồ ăn Trung Quốc. Ví dụ như, có đồ ăn Trung-Pháp, mà họ phục vụ chân ếch với muối và tiêu. Có đồ ăn Trung -Ý, mà họ không có bánh qui may mắn, nhưng lại phục vụ kem gelato rán. Người hàng xóm của tôi ở tầng dưới, Alessandra, đã thật sự bị sốc khi tôi nói với cô ấy rằng Kem gelato rán không phải đồ Trung Quốc đâu. Và cô ấy nói :"Nó không phải sao? Nhưng họ phục vụ nó ở tất cả nhà hàng Trung Quốc ở Ý cơ mà." (Tiếng cười) Thậm chí cả người Anh cũng có phiên bản riêng của họ. Có một món gọi là thịt bò xắt giòn, với rất nhiều khoai tây chiêu, rất nhiều rau xắt nhỏ, và với khá ít thịt bò. Và còn cả đô ăn Trung - Tây Ấn, Trung- Jamaican, Trung - Ả rập, và Trung - Mauri. Có một món ăn gọi là Bát thần kì mà tôi khám phá ra. Có đồ ăn Trung- Ấn, Trung - Hàn, và Trung - Nhật, nơi họ lấy bánh bao và làm theo kiểu pizza. và họ lấy - và họ, một cách hoàn hoàn ngẫu nhiên, lấy các món ăn với mì của Trung Quốc làm theo kiểu Ramen. Điều này, thật sự là một cái gì đó, khi món ăn đó trong phiên bản nguyên gốc của Trung Quốc không hề có nước dùng. Ngoài ra, còn đồ ăn Trung - Peruvian, mà bạn không nên nhầm với đồ ăn Trung - Mê hi cô, mà về cơ bản thì họ lấy các thứ và làm cho nó giống như món fajitas. Và - một điều nữa: họ còn có các món như kiểu risotto xào thập cẩm. Món ưa thích của cá nhân tôi trong tất cả các nhà hàng tôi đã bắt gặp vòng quanh thế giới là cái này, ở Brazil, được gọi là "Kung Food." (Tiếng cười)
Vậy, hãy lùi lại 1 chút, và kiểu như, tìm hiểu nước Mĩ nên trân trọng cái gì. McDonald's đã, kiểu như, nhận được rất nhiều sự chú ý, rất nhiều sự kính trọng vì đã làm ra tiêu chuẩn cho thực đơn, trang trí và trải nghiệm ăn uống ở nước Mĩ sau chiến tranh thế giới lần 2. Nhưng bạn biết gì không? Họ thực ra đã làm thế qua một đơn vị trung tâm ở Illinois, đúng không? Các nhà hàng Trung Quốc đã làm đơợc điều gần như giống hết vậy, tôi nghĩ thế, với thực đơn và cách trang trí - kể cả tên nhà hàng nữa - nhưng không phải với một đơn vị ở trung tâm. Nên, điều này thật ra trở nên rất rõ ràng với tôi với cuộc sổ xố ngày 30 tháng 3 năm 2005 mà, bạn biết đấy, họ đã dự đoán, dựa vào số vé họ đã bán được, có 3 đến 4 người dành giải nhì - những người có vé trùng 5 hay 6 chữ số với dãy số may mắn Thay vào đó, họ đã có tới 110 người, và họ hoàn toàn bị sốc.
Họ nhìn khắp cả quốc gia, và phát hiện ra rằng đấy không nhất thiết là một lỗi sai. Bởi vì nó đã xảy ra, bạn biết đấy, ở các bang khác, qua các hệ thống máy tính khác nhau. Nên bất kể đó là cái gì, nó khiến người ta gần như hành động như một thể giống nhau. Ví dụ như, OK, nó có thể liên quan tới hình mẫu trên những mẩu giấy nhỏ - bạn biết đấy, ví dụ như nó là hình kim cương, hoặc đường chéo. Nó không phải như vậy. Nó không phải như vậy, nên họ chuyển sang OK, hãy xem xét ti vi. nên họ xem một tập phim Lost (Mất tích). Tôi không có TV, điều này khiến tôi trở nên một người kì quái, nhưng rất hữu ích, và - (Tiếng cười) - tập phim Mất tích này, theo tôi hiểu, nói về một con số may mắn của một người da trắng mà lại không phải là số may mắn, mà là họ đã ở trên hòn đảo đó bao lâu, nhưng họ nhìn mãi, và các con số không trùng nhau. nên họ quay sang phim The Young and The Restless, và nó cũng không phải. Thế nên cho đến lúc người dành giải nhì đầu tiên xuất hiện hôm sau đó, và họ hỏi anh ta, "Anh đã lấy con số của mình từ đâu ra vậy?" Và anh ta bảo "Ồ, tôi có nó từ một chiếc bánh qui may mắn." Đây là một mảnh giấy của một trong những người dành giải, và những nhân viên an ninh cho cuộc sổ xố này ở Tennessee như kiểu ồ, không - cái này không thể xảy ra được. Nhưng nó đã xảy ra, và thật ra, trong óố 110 người thắng cuộc, có tới 104 người hay khoảng thế lấy con số của họ từ chiếc bánh qui may mắn. (Tiếng cười)
Đúng thế. Nên tôi đi tìm kiếm. Tôi đi dọc đất nước, tìm kiếm những nhà hàng mà những người này đã mua bánh qui may mắn. Bạn biết đấy, có rất nhiều nhà hàng như thế, bao gồm cả Lee's China ở Omaha - thật ra nó thuộc về người chủ Hàn Quốc, nhưng đó là vấn đề khác - và một đống nhà hàng trong số đó tên là China Buffet. Vậy, điều thú vị là câu chuyện của họ giống nhau, nhưng họ lại khác nhau. Nó là lúc ăn trưa, lúc tôi mua đồ mang đi, lúc tôi ăn tại nhà hàng, lúc ăn tiệc tự chọn. Đó là 3 tuần trước, nó là 3 tháng trước. Nhưng đến một lúc nào đó, tất cả những người này đều có 1 trải nghiệm rất giống nhau hội tụ tại một chiếc bánh qui may mắn và tại một nhà hàng Trung Quốc, và tất cả những nhà hàng Trung Quốc này đều phục vụ bánh qui may mắn mà, đương nhiên chúng ta biết, còn không phải là đồ Trung Quốc nữa. Nên nó gần như một hiện tượng mà t ôi gọi là tự tổ chức tự phát nơi mà, giống như kiến, những quyết định nho nhỏ ở qui mô nhỏ có những ảnh hưởng lớn đền tầm vĩ mô.
Một ví dụ trái ngược là thịt gà viên rút xương. McDonald's đã thực sự tốn 10 năm để làm ra một món ăn giống thịt gà. Họ thử bánh nhân gà, họ thử thịt gà rán, và cuối cùng họ cho ra thịt gà viên rút xương Và sự sáng tạo trong món ăn đó không phải là phần gà viên nhỏ, bởi vì nó là một khái niệm khá dễ dàng, mà cái hay nằm trong thịt gà viên rút xương là, họ có thể rút xương gà ra khỏi thịt một cách thuận lợi và hiệu quả. Đó là lí do những người khác tốn chừng ấy thời gian để bắt chước họ. Việc đó tốn 10 năm, và trong vòng một vài tháng. nó thật sự ăn khách. Họ chỉ giới thiệu món đó và đưa nó tới toàn bộ cửa hàng hệ thống McDonald's trong cả nước.
Ngược lại, chúng ta có thịt gà của Đại tướng Tso, được bắt đầu từ thành phố New York vào những năm đầu của 1970, và tôi cũng bắt đầu học đại học ở thành phố New York vào thời gian đó, nên... Và logo này! Đối với tôi, thịt gà của Đại tướng Tso và lô gô này liên quan đến cả vũ trụ. Nhưng món ăn đó cũng tốn 10 năm để phổ biến khắp nước Mĩ từ một nhà hàng nào đó trong thành phố New York. Người ta như thể, ôi, Chúa ơi - nó ngọt, nó là đồ rán, nó là thịt gà: Người Mĩ sẽ yêu nó.
Vậy nên, tôi muốn nói rằng, bạn biết đấy, cái thứ như thể thung lũng Silicon (Silicon Valley) - cái mà chúng ta nghĩ là McDonald's như kiểu Microsoft của trải nghiệm ăn nhà hàng. Và có lẽ chúng ta có thể nghĩ về các nhà hàng Trung Quốc như vể Linux: như một nguồn mở, đúng không. nơi mà ý tưởng từ một người có thể được sao chép và lưu hành rộng rãi toàn hệ thống; và có thể có những phiên bản đặc trưng của đồ ăn Trung Quốc tùy vào vùng miền. Ví dụ như. ở New Orleans chúng ta có đồ ăn Trung Quốc - Cajun, mà họ phục vụ cá sấu Tứ Xuyên và tôm hùm chua ngọt, đúng không Và ở Philadelphia, bạn có gỏi sườn pho mát Philadelphia, nó giống như một gỏi cuốn trứng ở bên ngoài, nhưng với sườn nướng pho mát ở bên trong. Tôi đã thật sự ngạc nhiên khi phát hiện rằng, không chỉ ở Philadelphia, mà cả ở Atlanta, bởi vì một gia đình người Trung Quốc đã chuyển nhà từ Atlanta đến - xin lỗi, từ Philadelphia đến Atlanta, và mang cách chế biến đó với họ.
Vậy nên, lịch sử truyền thuyết của chúng ta, bởi vì cách mà chúng ta thích các câu chuyện, là chúng phải có thật nhiều nhân vật, như là Howard Schultz và Starbucks, hay Ray Kroc và McDonald's hay Asa Chandler với Coca-Cola. Nhưng, bạn biết đấy, rất dễ để bỏ qua những chi tiết nhỏ hơn - úi - ví dụ như Lem Sen, người đã giới thiệu món xào thập cẩm, đầu bếp Peng, người sáng tạo món thịt gà của Đại tướng Tso, và tất cả những người làm bánh Nhật Bản đã giới thiệu bánh qui may mắn. Vậy, mục đích của bài nói chuyện của tôi là khiến các bạn nghĩ ngợi về việc những cái tên đã bị quên lãng trong lịch sử thường có ảnh hưởng không kém, nếu không hơn, lên những gì chúng ta ăn hôm nay. Cảm ơn các bạn rất nhiều.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Phóng viên Jennifer 8. Lee nói chuyện về cuộc truy tìm của cô về các nguồn gốc của những món ăn Trung-Mĩ quen thuộc -- khám phá những điểm ít ai biết nơi hai nền văn hóa này đã hòa quyện lại (một cách rất ngon lành) thành một nền ẩm thực mới.
The possessor of the best byline in the New York Times, Jennifer 8. Lee reports on culture and city life. Her latest book is The Fortune Cookie Chronicles. Full bio »
Translated into Vietnamese by Quyen Hoang
Reviewed by Lace Nguyen
Comments? Please email the translators above.
20:24 Posted: Nov 2008
Views 524,087 | Comments 172
23:34 Posted: Sep 2008
Views 203,532 | Comments 47
20:08 Posted: May 2008
Views 1,425,571 | Comments 368
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.