Tôi không thể ngăn mình nghĩ về điều ước này, cái điều mà khi chúng ta còn là những đứa trẻ và ban -- bạn bè của bạn hỏi bạn rằng nếu có một vị thần có thể ban cho bạn một điều ước duy nhất trên thế giới, bạn sẽ muốn điều gì? Và tôi luốn trả lời, "Tôi ước muốn có trí tuệ để biết chính xác mình nên ước điều gì." Vậy đó, thế rồi bạn sẽ đi đời bởi bạn biết cần ước điều gì và bạn đã dùng hết điều ước của mình mất rồi. Và bây giờ, bởi vì chúng ta chỉ có một điều ước -- không giống như năm ngoái khi họ có ba -- Tôi sẽ không ước điều đó.
Hãy đi thẳng vào điều tôi muốn, đó chính là hòa bình thế giới. Và tôi biết các bạn đang nghĩ gì. Các bạn đang nghĩ, cô gái tội nghiệp đứng trên kia -- cô ta nghĩ mình đang tham dự một cuộc thi sắc đẹp. Không. Cô ta đang tham dự Lễ trao giải Ted. (Cười vang) Nhưng tôi thực sự nghĩ điều đó có ý nghĩa, và tôi nghĩ bước đầu tiên tiến tới hòa bình thế giới là giúp cho mọi người gặp gỡ. Tôi đã gặp rất nhiều người khác nhau trong nhiều năm quá và tôi đã quay phim một vài người trong số họ -- từ một giám đốc điều hành một công ty công nghệ cao ở New York với ước mơ làm chủ thế giới tới một quan chức báo chí quân đội ở Qatar không có ý định làm chủ thế giới. Nếu bạn đã xem bộ phim "Phòng điều khiển" đã được phân phát, bạn sẽ hiểu một chút. Xin cảm ơn. (Vỗ tay) Wow! Một vài người trong các bạn đã xem bộ phim. Thật tuyệt. Thật tuyệt.
Về cơ bản điều mà tôi muốn nói hôm nay là cách giúp cho mọi người đi du lịch, để gặp gỡ những người khác theo một cách khác -- bởi vì bạn không thể du lịch khắp thế giới cùng một lúc. Cách đây rất lâu -- khoảng 40 năm trước -- mẹ tôi là một sinh viên trong chương trình trao đổi. Và tôi sẽ cho các bạn xem những slides về sinh viên trao đổi. Đây là Donna. Đây là Donna đứng cạnh tượng Nữ thần Tự Do. Đây là mẹ tôi và dì tôi đang dạy cho Donna cách lái xe đạp. Đây là Donna đang ăn kem. Và đây là Donna dạy dì tôi một điệu nhảy Phillippines. Lúc này tôi thực sự nghĩ rằng thế giới đang trở nên nhỏ bé hơn, việc chúng ta học hỏi những điệu nhảy của nhau trở nên ngày một quan trọng hơn, khi chúng ta gặp gỡ, khi chúng ta tìm hiểu nhau, chúng ta có thể tìm ra cách vượt biên giới, để hiểu nhau, hiểu những hi vọng và mơ ước của người khác, cái gì đã làm họ cười và khóc. Và tôi biết rằng tất cả chúng ta không thể cùng tham gia những chương trình trao đổi, và tôi không thể bắt mọi người du lịch. Tôi đã bàn về vấn đề đó với Chris và Amy, và họ nói rằng suy nghĩ đó có vấn đề. Bạn không thể bắt ép những con người tự do, và tôi hoàn toàn ủng hộ điều đó. (Cười vang) Cho nên chúng tôi không bắt mọi người phải du lịch. Nhưng tôi muốn bàn về một cách du lịch khác không cần tàu thủy hoặc máy bay, và chỉ cần một cái máy quay phim, một máy chiếu và một màn hình. Và đó là điều tôi muốn nói với các bạn ngày hôm nay.
Tôi được yêu cầu nói một chút về nguồn gốc của mình, và Cameron, tôi không biết làm sao bạn ra khỏi được thứ đó nhưng tôi cho rằng việc xây dựng cầu nối rất quan trọng với tôi do nguồn gốc của tôi. Tôi là con gái của một người mẹ người Mỹ và một người cha lai Ai Cập-Li Băng-Syrie. Cho nên tôi là sản phẩm sống của hai nền văn hóa. Tôi không định chơi chữ ở đây. Và tôi cũng từng được gọi -- với tư cách là một người Mỹ lai Ai Cập - Li Băng - Syrie có một cái tên Ba Tư -- là "Cơn khủng hoảng hòa bình Trung Đông."
Cho nên việc tôi bắt đầu chụp ảnh giống như một cách kết nối hai bên gia đình, một cách để đem thế giới cùng tôi, một cách kể chuyện bằng hình ảnh. Tất cả đại loại là bắt đầu theo cách đó, nhưng tôi cho rằng tôi thực sự nhận ra sức mạnh của hình ảnh khi tôi lần đầu tiên đặt chân đến một ngôi làng nhặc rác ở Ai Cập, khi tôi khoảng 16 tuổi. Mẹ tôi đã đưa tối đến đó. Bà thuộc tuýp người tin tưởng mạnh mẽ vào những hoạt động cộng đồng và quyết định đó là điều tôi cần làm và thế là tôi đến đó và gặp những người phụ nữ tuyệt vời. Có một trung tâm ở đó dạy mọi người cách đọc và viết và tiêm chủng phòng ngừa nhiều bệnh mà bạn có thể mắc phải từ rác. Và tôi bắt đầu dạy học ở đó. Tôi dạy tiếng Anh, và tôi gặp những người phụ nữ phi thường. Tôi gặp những con người sống trong một căn phòng 7 người, vừa kiếm đủ bữa tối, nhưng vẫn sống với sức mạnh tinh thần và sự hài hước và những phẩm chất tuyệt diệu.
Tôi bị thu hút bởi cộng đồng này và tôi bắt đầu chụp ảnh tại đó. Tôi chụp ảnh những đám cưới và những thành viên gia đình lớn tuổi, những điều họ muốn lưu giữ làm kỷ niệm. Khoảng hai năm sau khi tôi bắt đầu chụp những bức ảnh đó, Hội nghị Liên Hợp Quốc về Dân Số và Phát Triển muốn tôi đem những bức ảnh đó đến hội nghị. Lúc đó tôi 18 tuổi; Tôi rất phấn khích. Đó là triển lãm ảnh đầu tiên của tôi và những bức ảnh được trưng bày ở đó, và sau khoảng hai ngày, tất cả những bức ảnh đều bị dỡ xuống, ngoại trừ ba tấm. Mọi người rất bức xúc, rất tức giận rằng tôi đã trưng bầy những mảng bẩn thỉu của Cairo, và tại sao tôi không cắt bỏ hình ảnh con lừa chết ra khỏi khung ảnh? Khi tôi ngồi đó, tôi vô cùng chán nản. Tôi nhìn vào bức tường lớn trống rỗng với ba tấm hình đơn độc vốn là, như các bạn đã biết, những tấm ảnh rất đẹp và tôi thấy mình đã thất bại. Nhưng tôi đang nhìn vào những cảm xúc mãnh liệt từ những con người mới chỉ nhìn thấy những tấm ảnh đó. Tôi muốn nói là, tôi ở đó, một thanh niên 18 tuổi vô danh tiểu tốt mà không ai thèm nghe, và tự nhiên tôi trưng bày những tấm ảnh đó trên tường và những tranh cãi nổ ra, và họ yêu cầu dỡ những tấm ảnh xuống Và tôi chỉ mới thấy được sức mạnh của hình ảnh. Và nó thật đáng kinh ngạc. Và tôi nghĩ phản ứng hệ trọng mà tôi thấy thực tế là từ những người chưa bao giờ tới những làng rác, chưa bao giờ chứng kiến tinh thần con người có thể vực dậy trong những điều kiện khó khăn như vậy. Và tôi nghĩ đó là thời điểm tôi quyết đinh dùng nhiếp ảnh và phim để phần nào kết nối những khoảng cách, kết nối các nền văn hóa, đem mọi người gần nhau, vượt ra khỏi biên giới. Và đó là điều đã khơi dậy trong tôi.
Tôi làm việc cho MTV, làm một bộ phim có tên là "Startup.com," và tôi đã làm một vài bộ phim ca nhạc -- nhưng đến năm 2003, khi cuộc chiến ở Iraq chuẩn bị nổ ra, đó là một cảm giác rất siêu thực đối với tôi bởi vì trước khi chiến tranh nổ ra, có một thứ như kiểu chiến tranh truyền thông đang diễn ra. Và lúc đó tôi đang xem truyền hình ở New York và có vẻ như chỉ có duy nhất một quan điểm đang sôi sục khắp nơi, và ống kinh truyền thông chuyển từ Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho đến những đội quân được điều động và điều được đưa lên các bản tin là đây sẽ là một cuộc chiến sạch với những trận đánh bom chính xác, và những người dân Iraq sẽ chào đón lính Mỹ như những người giải phóng và rải hoa dưới chân họ trên các con phố của Baghdad. Và tôi biết có một câu chuyện hoàn toàn khác đang diễn ra ở Trung Đông nơi cha mẹ tôi sống. Tôi biết có một câu chuyện hoàn toàn khác được kể, và tôi nghĩ, làm thế nào mà con người có thể giao tiếp với nhau khi mà họ nhận được những thông điệp hoàn toàn khác nhau và không một ai biết người kia đang được kể điều gì? Làm sao mọi người có bất cứ một sự đồng cảm nào với nhau hoặc biết cách đi chung con đường tới tương lai? Cho nên tôi biết mình phải đến đó. Tôi chỉ muốn đứng ở trung tâm. Tôi không có kế hoạch nào. Tôi không có tài trợ. Tôi thậm chí không có cả một chiếc máy ảnh ở thời điểm đó. Tôi nhờ một người đem nó tới bởi tôi muốn được vào Al Jazeera, kênh yêu thích của George Bush và cũng là một nơi mà tôi rất tò mò bởi vì chính phủ các nước Arab không thích nó và nó cũng được gọi là người phát ngôn của Osama Bin Laden bởi một số người trong chính quyền Mỹ.
Nên tôi đã nghĩ, bạn biết đấy, đài truyền thanh bị ghét bởi rất nhiều người chắc hẳn đã làm điều gì đúng đắn. Tôi cần phải tìm hiểu về nó. Và tôi cũng muốn xem Trạm điều hành trung ương, cách đó khoảng 10 phút, và bằng cách đó tôi có thể xem họ làm tin tức như thế nào từ phía Arab tiếp cận thế giới Arab, và từ phía Mỹ và phương Tây tiếp cận nước Mỹ.
Và khi tôi tới đó và ngồi ở đó, và gặp những con người là trung tâm của đài phát thanh và ngồi với những nhân vật này, tôi đã gặp những người rất phực tạp, gây ngạc nhiên. Và tôi muốn chia sẻ với các bạn một ít về trải nghiệm đó khi bạn ngồi với ai đó và quay phim họ, và khi bạn lắng nghe họ, và bạn chỉ cho phép họ hơn 5 giây giới thiệu, sự phức tạp diệu kỳ của con người diễn ra.
Sameer Khader: Công việc như bình thường. Iraq, và sau đó là Iraq, và rồi lại Iraq. Nhưng giữa hai chúng ta, nếu tôi nhận được một công việc ở Fox, tôi sẽ đồng ý. Để biến cơn ác mộng Arab thành giấc mơ Mỹ. Tôi vẫn giữ ước mơ đó. Có thể tôi sẽ không bao giờ làm được điều đó. Nhưng tôi có dự định cho những đứa con của mình. Khi chúng học xong trung học, tôi sẽ gửi chúng đến Mỹ du học. Tôi sẽ trả tiền học cho chúng. Và chúng sẽ ở lại đó. Josh Rushing: Vào cái đêm họ chiếu hình ảnh những tù nhân chiến tranh và binh lính thiệt mạng -- Al Jazeera đã cho chiếu những hình ảnh đó -- nó rất mạnh mẽ bởi người Mỹ không bao giờ chiếu những hình ảnh đó. Hầu hết các tin tức ở Mỹ sẽ không chiếu những hình ảnh máu me đó và hình ảnh đó cho thấy những người lĩnh Mỹ trong đồng phục bị kéo lê khắp sàn, một cái sàn vuông lạnh lẽo. Và nó đã gây phẫn nộ. Nó cực kỳ đáng phẫn nộ. Nó khiến tôi ghê tởm đến tận ruột gan. Và rồi điều diễn ra với tôi, đêm trước đó, có vài vụ đánh bom diễn ra ở Basra, và Al Jazeera đã cho chiếu những hình ảnh mọi người. Và chúng không kém phần rùng rợn. Và tôi nhớ đã nhìn thấy những hình ảnh đó ở văn phòng Al Jazeera và tự nhủ với mình, "Ồ, trông thật ghê tởm." Tệ thật." Và tôi rời khỏi đó, và hình như đi ăn tối hoặc làm gì đó Và nó không ảnh hưởng đến tôi nhiều lắm. Vậy đó -- tác động của những hình ảnh đó với tôi, tôi nhận ra rằng Tôi vừa mới chứng kiến những con người ở phía bên kia. và những người trong phòng Al Jazeera chắc hẳn cũng có cảm nhận như tôi vào đêm hôm đó. Và nó khiến tôi lo ngại sâu sắc khi tôi không hề suy nghĩ nhiều thế vào đêm trước. Nó khiến tôi căm ghét chiến tranh. Nhưng nó chưa thuyết phục được tôi rằng chúng ta đang sống trong một thế giới có thể sống không cần chiến tranh.
Jehane Noujaim: Tôi vô cùng bất ngờ trước phản ứng về bộ phim, bởi chúng tôi không biết liệu nó có được phát hành hay không. Chúng tôi không có tiền. Chúng tôi may mắn bất ngờ khi bộ phim được chọn, và khi chúng tôi cho chiếu phim ở Mỹ và thế giới Arab chúng tôi nhận được những phản ứng tuyệt vời. Thật kinh ngạc khi nhìn thấy mọi người bị xúc động bởi bộ phim. Tại thế giới Arab -- nó không hẳn là vì bộ phim; mà là nhờ những nhân vật. Tôi muốn nói, Josh Rushing là một người phực tạp lạ kỳ người luôn suy nghĩ về nhiều thứ. Và khi tôi chiếu phim tại Trung Đông, mọi người muốn được gặp Josh. Anh âý gần như định nghĩa lại hình ảnh người Mỹ chúng ta. Mọi người bắt đầu, các bạn biết đấy, hỏi tôi xem anh ấy hiện ở đâu? Al Jazeera đề nghị với tôi một công việc. Và mặt khác thì Sameer cũng là một nhân vật thú vị để cho thế giới Ả Rập gặp gỡ, bởi nó sẽ gợi lại sự phức tạp của mối quan hệ vừa yêu vừa ghét mà thế giới Arab dành cho phương Tây.
Tại Mỹ, tôi bị choáng ngợp bởi những động lực, những động lực tích cực của người Mỹ khi họ xem bộ phim. Bạn biết đấy, chúng tôi bị chỉ trích ở nước ngoài vì tin rằng chúng tôi là vị cứu tinh của thế giới theo một cách nào đó, nhưng mặt trái của sự việc thực sự là như vậy, khi mọi người chứng kiến điều gì đang diễn ra ở nước ngoài và những phản ứng của mọi người trước một vài chính sách ngoại giao của chúng ta, chúng ta cảm nhận được quyền lực mà chúng ta cần phải có -- chúng ta cảm thấy cần phải có quyền lực để thay đổi. Và tôi chứng kiến điều đó với các khán giả. Một người phụ nữ tiến đến chỗ tôi sau buổi chiếu phim và nói, "Cô biết đấy, Tôi biết điều này thật điên rồ. Tôi nhìn thấy những quả bom chất đầy trên các máy bay; Tôi nhìn thấy những đội quân tiến ra chiến trường. Nhưng cô không thể hiểu được sự phẫn nộ của mọi người đối với chúng ta cho đến khi cô nhìn thấy những người trong bệnh viên và những nạn nhân của chiến tranh, và làm thế nào để chúng ta thoát ra khỏi mớ bòng bong này?
Làm sao chúng ta hiểu được người khác đang nghĩ gì?" Lúc này, tôi không biết liệu một bộ phim có thể thay đổi thế giới, nhưng tôi biết nó đang bắt đầu -- tôi biết sức mạnh của nó -- Tôi biết nó khiến mọi người phải nghĩ làm thế nào để thay đổi thế giới.
Hiện tại, tôi không phải là một nhà triết học, cho nên tôi thấy mình không cần đi sâu vào vấn đề này nhưng hãy để bộ phim tự nói về nó và đem bạn đến thế giới khác. Bởi tôi tin rằng phim có khả năng đem bạn vượt ra khỏi biên giới. Tôi muốn các bạn hãy ngồi đó và cảm nhận một vài phút cảm giác được đưa tới thế giới khác. Và những clip này cho bạn thấy hai trong số những xung đột phực tạp nhất mà chúng ta phải đối mặt ngày nay.
Người đàn ông: Chỉ cần bất công còn tồn tại, ai đó cần phải hi sinh!
Người phụ nữa: Đó không phải là sự hi sinh, đó là trả thù! Khi bạn giết người thì không có sự phân biệt giữa nạn nhân và kẻ chiếm đóng.
Người đàn ông: Nếu chúng ta có máy bay, chúng ta sẽ không cần tới cảm tử quân, đó là sự khác biệt.
Người phụ nữ: Sự khác biệt là quân đội Israel đang ngày càng mạnh hơn.
Ngươi đàn ông: Vậy thì hãy để chúng ta bình đẳng trong cái chết. Chúng ta vẫn còn thiên đường.
Người phụ nữ: Không có thiên đường nào hết! Nó chỉ tồn tại trong đầu anh!
Người đàn ông: Chúa cấm điều đó! Cầu Chúa tha thứ cho em. Nếu em không phải là con gái của Abu Azzam ... Dù sao đi nữa, anh thà có thiên đường trong đầu còn hơn là sống trong địa ngục này! Trong cuộc đời này, chúng ta cuối cùng sẽ phải chết.
Một người chỉ lựa chọn sư cay đắng khi những sự lựa chọn khác còn cay đắng hơn.
Người phụ nữa: Vậy còn chúng ta? Những người ở lại? Chúng ta sẽ chiến thằng theo cách đó ư? Anh không thấy là những thứ chúng ta làm đang hủy hoại chúng ta sao? Và rằng anh đã cho Israel một chứng cứ ngoại phạm để tiếp tục?
Người đàn ông: Vậy nếu không có chứng cứ ngoại phạm, Israel sẽ dừng lại sao?
Người phụ nữ: Có lẽ vậy. Chúng ta cần phải biến nó thành một cuộc chiến đạo đức.
Người đàn ông: Làm thế nào, nếu Israel không có đạo đức?
Zvika: Vợ tôi, Ayelet gọi điện cho tôi và nói, "Có một vụ đánh bom tự sát ở Tel Aviv."
Ayelet: Anh biết gì về số thương vong không? Chúng tôi đang tìm kiếm ba cô gái.
Zvika: Chúng tôi không có thông tin gì.
Ayelet; Một người bị thương ở đây, nhưng chúng tôi chưa biết gì về ba người còn lại.
Zvika: Tôi đã nói, "Ok, đó là Bat-Chen, con gái của tôi. Anh có chắc là nó đã chết không?" Họ bảo có.
George: Vào ngày đó, hoảng 6:30 tôi đang lái xe cùng vợ và các con gái tới siêu thị. Khi chúng tôi đến đó, Chúng tôi thấy ba chiếc xe jeep của quân đôi Israel đỗ ở bên lề đường. Khi chúng tôi đi qua chiêc jeep thứ nhất, họ xả súng vào chúng tôi. Và đứa con gái 12 tuổi của tôi Christine đã bị giết trong loạt đạn đó.
Tôi là hiệu trưởng về mọi lĩnh vực.
George: Nhưng có giáo viên nào chịu trách nhiệm không? Tzvika: Có, tôi có những người trợ lý. Tôi làm việc với trẻ em thường xuyên.
George: Ban đầu, tôi nghĩ đó là một ý nghĩ khác thường. Nhưng sau khi suy nghĩ logic về việc đó, tôi thấy không có lý do gì để không gặp gỡ họ. và cho họ thấy sự thống khổ của chúng ta.
George: Có rất nhiều thứ gây xúc động cho tôi. Chúng tôi đã thấy nhiều người Palestine phải chịu đựng nhiều đau khổ, mất con, và vẫn tin vào hành trình hòa bình và hòa giải. Nếu chúng ta, những người đã đánh mất điều quý giá nhất, vẫn có thể nói chuyện với nhau, và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn, thì tất cả mọi người khác cũng phải như vậy.
Người đàn ông: Bài hát là công cụ để chúng tôi giao tiếp với mọi người những người mà không có nó thì sẽ không hiểu được chúng tôi từ đâu tới. Bạn có thể cho họ một bài nói chuyện chính trị dài dòng và họ vẫn sẽ không hiểu được. Nhưng để tôi nói với bạn, khi bạn kết thúc bài hát, mọi người sẽ, "Quỷ thần ơi, tôi biết những người da đen các anh từ đâu tới. Tôi biết các anh đến từ đâu. Chủ nghĩa apartheid hãy chết đi!"
Người kể chuyện: Đó là vấn đề về cuộc đấu tranh tự dọ. Đó là về những đứa trẻ phải ra đường, đánh nhau, gào thét: "Hãy trả tự do cho Nelson Mandela!" Đó là về những hiệp hội vứt bỏ công cụ xuống và đòi tự do. Vâng. Vâng! Tự do!
Jehane Noujaim: Tôi nghĩ mọi người đều đã trải qua cảm giác ngồi trong rạp chiếu bóng, trong một căn phòng tối, với những người lạ, xem một bộ phim mạnh mẽ, và họ cảm thấy một sự thay đổi. Và điều tôi muốn nói là làm sao ta có thể sử dụng cảm xúc đó để thực sự tạo ra một phong trào thông qua phim ảnh? Tôi đã nghe nhiều bài nói chuyện ở một vài hội nghị, và Robert Wright hôm qua đã nói rằng nếu chúng ta biết cảm kích lòng nhân đạo của người khác, thì chúng ta sẽ biết cảm kích chính lòng nhân đạo của bản thân. Và đó là những gì tôi muốn nói. Đó là về kết nết mọi người thông qua phim ảnh, góp lại những tiếng nói độc lập ngoài kia. Hiện nay Josh Rushing cuối cùng đã rời quân ngũ và làm việc với Al Jazeera, cho nên ông cảm thấy rằng mình cần phải ở trong đội ngũ của Al Jazeera quốc tế bởi ông thấy mình có thể sử dụng thuyền thông để kết nối khoảng cách giữa Đông và Tây. Và đó là một điều tuyệt vời. Nhưng tôi đã cỗ nghĩ về những cách để đem lại sức mạnh cho những tiếng nói độc lập, đem lại sức mạnh cho những nhà làm phim, đem lại sức mạnh cho những người đang cố dùng điện ảnh để thay đổi. Và có những tổ chức ý nghĩa đã làm việc đó ngoài kia. Có tổ chức Nhân Chứng mà bạn đã nghe trước đây. Có tổ chức Tầm Nhìn Chính Trực, đang làm việc với những người dân Palestine và Israel tất cả đang làm việc cùng nhau vì hòa bình, và ghi lại quá trình đó và thực hiện các cuộc phỏng vấn và sử dụng bộ phim này để đem tới Quốc Hội để cho thấy đó là một công cụ quyền lực cho thấy một người phụ nữ có đứa con gái bị giết trong một cuộc tấn công vẫn tin rằng có những phương pháp hòa bình để giải quyết vấn đề này. Có tổ chức Những bộ phim đang thực hiện và có tổ chức TV Ngày Nay, một diễn đàn hay cho mọi người khắp thế giới để góp sức - vâng, nó thật tuyệt. Tôi đã xem nó và tôi bị choáng ngợp bởi nó và tiềm năng tập hợp tiếng nói khắp nơi trên thế giới, những tiếng nói độc lập khắp mọi nơi, và tạo ra một truyền hình thực sự dân chủ và quốc tế.
Vậy chúng ta có thể làm gì để tạo ra một diễn đàn cho những tổ chức này, tạo động lực, kêu gọi mọi người trên thế giới tham gia vào phong trào? Tôi muốn chúng ta hãy hình dung một giây -- tưởng tượng một ngày khi bạn có tất cả mọi người từ mọi nơi trên thế giới tụ họp lại. Bạn có những thị trấn và những ngôi làng và những rạp chiếu bóng từ khắp mọi nơi trên thế giới tụ họp lại, và ngồi trong bóng tối, và chia sẻ một trải nghiệm chung khi xem một bộ phim, hoặc một vài bộ phim, cùng nhau. Xem một bộ phim gồm những tiêu điểm một nhân vật đang đấu tranh để sống, hoặc chỉ là một nhân vật chống lại những định kiến, đùa, hát . Phim hài, tài liệu, phim ngắn. Sức mạnh kinh ngạc có thể được dùng để thay đổi con người và kết nói mọi người với nhau, vượt qua biên giới và làm cho mọi người cảm thấy như họ đang có một trải nghiệm chung. Cho nên nếu bạn tưởng tượng ngày này khi khắp thế giới đều có rạp chiếu bóng từ khắp thế giới và những nơi chúng tôi chiếu phim. Nếu bạn tưởng tượng -- chiếu từ Quảng trường Thời đại cho đến Quảng trường Tahir ở Cairo, cùng một bộ phim ở Ramallah, cùng một bộ phim ở Jerusalem. Bạn biết đấy, chúng tôi đã nói chuyện với một người bạn của tôi về việc sử dụng mặt của Kim Tự Tháp và Vạn Lý Trường Thành ở Trung Quốc. Những gì bạn có thể tưởng tượng là vô tận, xét trên yếu tố nơi bạn có thể chiếu phim và nơi bạn có thể có được trải nghiệm tập thể. Và tôi tin rằng một ngày kia, nếu chúng ta có thể tạo ra nó, một ngày kia nó có thể tạo động lực cho tất cả những tiếng nói độc lập. Chưa có một tổ chức nào kết nối những tiếng nói độc lập khắp thế giới, và tôi đang nghe từ hội nghị này rằng điều nguy hiểm nhất trong tương lai của chúng ta là sự thiếu hiểu biết lẫn nhau và thiếu sự tôn trọng người khác và thiếu sự vượt ra khỏi biên giới. Và nếu một bộ phim có thể làm điều đó, và nếu chúng ta có thể khiến cho tất cả những vùng khác nhau trên thế giới xem những bộ phim đó cùng nhau, đó sẽ là một ngày tuyệt vời.
Cho nên chúng tôi thực ra đã đã có một cộng sư, thông qua một người từ cộng đồng TED, John Camen, giới thiệu tôi với Steven Apkon, từ Trung tâm phim Jacob Burns. Và chúng tôi bắt đầu kêu gọi mọi người. Và trong tuần trước, có rất nhiều người hưởng ứng chúng tôi từ những nơi gần như Palo Alto cho đến Mông Cổ rồi đến Ấn Độ. Có những người muốn là một phần của ngày phim toàn cầu này, muốn có thể tạo ra một diễn đàn cho những tiếng nói độc lập và những bộ phim độc lập được biết tới. Chúng tôi đã nghĩ về cái tên cho ngày này và tôi muốn chia sẻ với các banj. Phần hay nhất của toàn bộ quá trình là chia sẻ ý tưởng và lời chúc, vậy nên tôi mời các bạn đưa ra ý kiến làm thế nào để ngày này vang vọng tới tương lai? Làm sao để chúng ta sử dụng công nghệ để khiến cho ngày này vang dội đến tương lai, để chúng ta có thể xây dựng cộng đồng và làm cho những cộng đồng đó làm việc cùng nhau, thông qua internet? Có một thời điểm, rất nhiều năm về trước, khi tất cả các lục địa dính vào nhau. Và chúng ta gọi vùng đất đó là Pangea. Cho nên chúng tôi muốn gọi ngày phim này là Ngày phim Pangea. Và nếu bạn chỉ hình dung rằng tất cả mọi người ở mọi thị trấn sẽ xem phim, thì tôi nghĩ rằng chúng ta có thể thực sự tạo ra một phong trào giúp mọi người hiểu nhau hơn.
Tôi biết đó là một việc rất vô hình, để chạm đến trái tim và tâm hồn mọi người, nhưng cách duy nhất tôi biết làm thế nào. cách duy nhất tôi biết để chạm tới trái tim và tâm hồn mọi người khắp nơi trên thế giới là bằng cách cho họ xem một bộ phim. Và tôi biết có những nhà làm phim độc lập và những bộ phim độc lập ngoài kia có khả năng biến điều đó thành sự thật. Và đó là mơ ước của tôi. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải nói với các bạn điều ước một dòng của mình, nhưng chúng ta đã hết thời gian.
Chris Anderson: Đó là một điều ước tuyệt vời. Phim Pangea - ngày thế giới xích lại gần nhau.
JN: Điều này vô hình hơn cả hòa bình thế giới, và chắc chắn là nó có tác động tức thời hơn. Nhưng đó sẽ là ngày thế giới xích lại gần nhau thông qua phim ảnh, sức mạn của phim.
CA: Thưa các quý ông và quý bà, xin giới thiệu Jehane Noujaim.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation, or join one of these:
Trong bài nói chuyện đầy hi vọng này, Jehand Noujaim bộc lộ điều ước nhân dịp nhận giải TED 2006 của cộ: kết nối thế giới trong một ngày của năm thông qua sức mạnh của phim.
2006 TED Prize winner Jehane Noujaim is the gutsy filmmaker responsible for Control Room, an astonishing documentary about Al Jazeera's coverage of the Iraq war and the contrasting notions of truth expressed in the US media. Full bio »
21:56 Posted: Apr 2007
Views 378,102 | Comments 91
17:36 Posted: Sep 2007
Views 224,365 | Comments 144
15:31 Posted: Aug 2007
Views 295,548 | Comments 41
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.