Tôi đã dành rất nhiều thời gian đi du lịch vòng quanh thế giới trong những ngày này nói chuyện với các nhóm sinh viên và chuyên gia. Và ở khắp mọi nơi tôi đều nghe những chủ đề tương tự nhau. Một mặt, người ta nói " Bây giờ là lúc thay đổi." Họ muốn là một phần của sự thay đổi đó. Họ nói về khao khát muốn sống có mục đích và ý nghĩa. Nhưng mặt khác, Tôi nghe mọi người nói về sự sợ hãi, một cảm giác e ngại rủi ro. Họ nói: "Tôi thực sự muốn theo đuổi một cuộc sống có mục đích, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi không muốn làm thất vọng gia đình hoặc bạn bè của tôi. " Tôi làm việc giúp đỡ người nghèo đói. Và họ nói, "Tôi muốn giúp thế giới bớt đói nghèo, nhưng nó có nghĩa gì với sự nghiệp của tôi ? Tôi sẽ bị lạc hậu phải không? Tôi sẽ không thể kiếm đủ tiền? Tôi sẽ không bao giờ kết hôn hoặc có con? " Và như một phụ nữ chưa kết hôn cho đến khi đã quá già -- tôi vui vì tôi đã chờ đợi -- (Cười) -- và không có con cái, Tôi nhìn những người trẻ tuổi này và tôi nói, "Công việc của bạn không phải là trở nên hoàn hảo. Công việc của bạn là trở thành con người. Và không có gì quan trọng xảy ra trong cuộc sống mà không phải trả giá." Những cuộc đối thoại này thực sự phản ánh những gì đang xảy ra ở cấp quốc gia và quốc tế. Các nhà lãnh đạo và chính chúng ta muốn tất cả mọi thứ, nhưng chúng ta không nói về sự trả giá, chúng ta không nói về những hy sinh.
Một trong những trích dẫn yêu thích của tôi từ văn học được viết bởi Tillie Olsen, nhà văn người Mỹ vĩ đại từ miền Nam. Trong truyện ngắn "Oh Yes", bà ấy nói về một người phụ nữ da trắng trong những năm 1950 cô ấy có một con gái kết bạn với một cô bé người Mỹ gốc Phi. Và cô ấy nhìn đứa con của mình với cảm giác tự hào, nhưng cô cũng tự hỏi, cô sẽ phải trả giá những gì? "Sống hòa nhập còn hơn sống vô cảm. " Nhưng câu hỏi thực sự là, cái giá phải trả nếu không dám thách thức là gì? Cái giá của sự không cố gắng là gì?
Tôi được đặc ân trong cuộc sống để quen biết các nhà lãnh đạo phi thường những người đã chọn sống cuộc sống hòa nhập. Một phụ nữ mà tôi biết là đồng chí của tôi trong một chương trình mà tôi điều hành tại Quỹ Rockefeller bà tên là Ingrid Washinawatok. Bà là nhà lãnh đạo của bộ tộc da đỏ Menominee, một người Mỹ bản địa Và khi chúng tôi tụ họp lại như những đồng chí, bà ấy đã khiến chúng tôi phải suy ngẫm về việc làm thế nào các già làng trong văn hóa người Mỹ bản địa ra quyết định. Bà ấy nói, họ thực sự đã hình dung về khuôn mặt của những đứa trẻ trong bảy thế hệ tương lai, nhìn ngắm chúng từ Trái đất. Và họ sẽ nhìn ngắm chúng, và giữ gìn chúng như người quản gia cho tương lai đó. Ingrid hiểu rằng chúng ta đang kết nối với nhau, không chỉ như những con người, mà còn với mọi sinh vật sống trên hành tinh.
Và bi kịch, trong năm 1999 khi bà ở Columbia làm việc với những người U'wa tập trung vào việc bảo tồn văn hóa và ngôn ngữ của họ, bà và hai đồng nghiệp bị bắt cóc bị tra tấn và bị giết hại bởi FARC (Lực lượng Vũ trang Cách mạng của Colombia ). Kể từ đó, bất cứ khi nào chúng tôi tập hợp những đồng chí, chúng tôi luôn để một cái ghế trống cho tinh thần của bà. Và sau hơn một thập kỷ, khi tôi nói chuyện với các đồng chí NGO (tổ chức phi chính phủ), dù ở Trenton, New Jersey, hay văn phòng của Nhà Trắng, và chúng tôi nói về Ingrid, tất cả họ đều nói rằng họ đang cố gắng để kết hợp trí tuệ của bà với tinh thần của bà và thực sự tin cậy vào công việc còn dang dở của sứ mệnh cuộc đời bà. Khi chúng tôi nghĩ về di sản, tôi nghĩ không có sức mạnh nào hơn thế, mặc cho cuộc đời bà ngắn ngủi.
Và tôi đã xúc động trước phụ nữ Campuchia, những phụ nữ xinh đẹp, những người giữ nét truyền thống của các điệu nhảy cổ điển tại Campuchia Và tôi đã gặp họ vào đầu những năm 90. Trong những năm 1970, dưới chế độ Pol Pot, Khmer Đỏ giết chết hơn một triệu người. Và chúng tập trung và nhắm tới các tầng lớp thượng lưu và trí thức, các nghệ sĩ, các vũ công. Vào cuối chiến tranh, chỉ có 30 trong số các vũ công cổ điển vẫn còn sống. Những phụ nữ tôi vinh dự được gặp có ba người là những người sống sót, họ kể những câu chuyện của họ khi nằm trong giường cũi tại các trại tị nạn. Họ nói rằng họ đã cố gắng chăm chỉ nhớ những khúc vũ điệu, hy vọng rằng những người khác vẫn còn sống và đang làm như vậy.
Và một người phụ nữ đứng đó với sự uyển chuyển hoàn hảo, tay cô ở hai bên sườn, cô ấy nói về cuộc đoàn tụ của 30 người sau chiến tranh và nó đã diễn ra tuyệt vời như thế nào. Những giọt nước mắt rơi trên mặt cô, nhưng cô không bao giờ đưa tay lên để lau nước mắt. Những người phụ nữ này quyết định rằng họ sẽ truyền lại không phải cho thế hệ những cô gái kế tiếp, bởi những cô gái này đã quá lớn rồi, mà cho thế hệ sau. Và tôi ngồi đó trong phòng thu xem những phụ nữ này vỗ tay -- những giai điệu tuyệt đẹp -- như những nàng tiên cổ tích nhỏ bé mặc những chiếc áo lụa màu sắc tuyệt đẹp, đang nhảy múa xung quanh họ. Và tôi nghĩ, sau cùng của điều tàn nhẫn này, đây là cách con người thực sự cầu nguyện. Bởi vì họ đang tập trung vào việc tôn vinh những gì đẹp nhất về quá khứ của chúng ta và xây dựng nó thành một sự hứa hẹn về tương lai. Và điều mà những phụ nữ này hiểu rõ là đôi khi những điều quan trọng nhất mà chúng ta làm và dành thời gian là những điều mà chúng ta không thể đo đếm.
Tôi cũng đã bị tác động bởi mặt tối của quyền lực và lãnh đạo. Và tôi đã học được rằng sức mạnh, cụ thể là với hình thức tuyệt đối của nó, là một nhà cung cấp cơ hội bình đẳng. Năm 1986, tôi chuyển đến Rwanda, làm việc với một nhóm rất nhỏ phụ nữ Rwanda để khởi sự một ngân hàng tài chính vi mô của nước này Và một phụ nữ là Agnes - ở ngoài cùng bên trái -- là một trong ba người phụ nữ đầu tiên là nghị sĩ ở Rwanda, và những gì bà để lại là trở thành một trong những gốc rễ của Rwanda. Chúng tôi xây dựng tổ chức này dựa trên công bằng xã hội, bình đẳng giới, ý tưởng nâng cao vị thế của phụ nữ.
Nhưng cuối cùng Agnes quan tâm nhiều về những cạm bẩy của quyền lực hơn là những nguyên tắc. Mặc dù bà đã là một phần của việc xây dựng một tổ chức tự do, một tổ chức chính trị tập trung vào sự đa dạng và khoan dung, khoảng ba tháng trước khi diệt chủng, bà đã thay đổi gia nhập đảng cực đoan, Hutu trở thành Bộ trưởng Bộ tư pháp dưới chế độ diệt chủng bà được biết đến là một người kích động đàn ông giết chóc nhanh hơn và ngừng hành xử như phụ nữ. Bà ta đã bị kết án loại tội ác diệt chủng. Tôi đã tới thăm bà tại các nhà tù, ngồi ngay bên cạnh, đầu gối chạm vào nhau, và tôi đã phải thừa nhận với chính mình rằng con quái vật tồn tại trong tất cả chúng ta, nhưng có lẽ phần quái vật không quá nhiều, nhưng nó là những phần không lành lặn trong chính chúng ta nỗi đau buồn, sự xấu hổ bí mật, cuối cùng điều đó thật dễ dàng cho những kẻ mị dân giày vò những phần không lành lặn này, những mảnh vỡ này, nếu bạn để cho chúng ta nhìn những người khác, thấp kém hơn chính mình- và cuối cùng, làm những việc khủng khiếp.
Và không có một nhóm người nào dễ bị tổn thương trước những loại tác động đó hơn là những nam giới trẻ. Tôi đã nghe nói rằng động vật nguy hiểm nhất trên hành tinh này chính là những nam thanh niên. Và vì vậy trong một cuộc hội họp chúng tôi tập trung vào phụ nữ, đầu tư cho các cô gái của chúng ta rất quan trọng chúng tôi tạo ra một sân chơi chúng tôi tìm cách tôn vinh họ, chúng ta phải nhớ rằng các cô gái và phụ nữ hầu như bị cô lập và bạo hành họ là nạn nhân và bị lờ đi ở những nơi rất xã hội nơi mà đàn ông và con trai của chúng ta cảm thấy không được trao quyền, không thể nào lo liệu được. Và khi họ ngồi trên những góc phố tất cả họ có thể nghĩ đến trong tương lai là thất nghiệp, thất học, thất vọng, sau đó cũng thật dễ hiểu làm thế nào mà nguồn gốc lớn nhất của tình trạng này có thể đến từ một bộ đồng phục và một khẩu súng.
Đôi khi đầu tư rất nhỏ, có thể giải phóng tiềm năng vô hạn tồn tại trong tất cả chúng ta. Một trong những đồng chí Quỹ Acumen tại tổ chức của tôi, Suraj Sudhakar, có thứ mà chúng ta gọi là trí tưởng tượng của đạo đức -- đó là khả năng đặt mình vào tình cảnh của người khác và lãnh đạo từ quan điểm đó. Và ông đã làm việc với nhóm nam giới trẻ họ đến từ khu ổ chuột lớn nhất thế giới, Kibera. Họ là những chàng trai đáng kinh ngạc. Họ cùng nhau bắt đầu một câu lạc bộ sách cho một trăm người dân ở các khu nhà ổ chuột, họ đang đọc về các tác giả của TED và họ thích điều đó. Và sau đó họ tạo ra một cuộc thi về kế hoạch kinh doanh. Sau đó, họ quyết định rằng họ sẽ làm TEDx's.
Và tôi đã học được rất nhiều từ Chris và Kevin Alex và Herbert và tất cả những người đàn ông trẻ. Alex, theo một cách nào đó, diễn đạt điều đó tuyệt nhất. Anh nói, "Chúng tôi đã từng cảm thấy mình không là gì cả, nhưng bây giờ chúng tôi cảm thấy chúng tôi là một ai đó." Và tôi nghĩ rằng chúng ta sai khi nghĩ rằng thu nhập là cầu nối. Thực sự những gì con người chúng ta khát khao là trở nên hiện hữu với những người khác. Và lý do các chàng trai trẻ nói với tôi rằng họ đang làm TEDx's là bởi vì họ phát bệnh và mệt mỏi vì những hội thảo ở những khu nhà ổ chuột chỉ tập trung vào HIV, hoặc cái được nhất chỉ là tài chính vi mô. Và họ muốn ăn mừng những gì đẹp đẽ về Kibera và Mathare -- những phóng viên báo chí và những nhà sáng tạo, nghệ sĩ vẽ tường, giáo viên và các nhà doanh nghiệp. Họ đang làm điều đó đấy. Và tôi ngả mũ kính phục những người bạn tại Kibera.
Công việc tôi tập trung vào làm từ thiện hiệu quả hơn và chủ nghĩa tư bản toàn diện hơn. Tại quỹ Acumen chúng tôi nhận các nguồn lực từ thiện và đầu tư vào cái mà chúng tôi gọi là vốn dài hạn (patient capital)-- tiền sẽ đầu tư vào các doanh nhân quan tâm tới người nghèo, họ không giống những người nhận từ thiện thụ động mà là các tiêu điểm của sự thay đổi những người muốn giải quyết vấn đề của riêng mình và tự đưa ra các quyết định. Chúng tôi cho mượn 10 đến 15 năm, và khi chúng tôi lấy số tiền đó lại, chúng tôi đầu tư vào các sáng kiến khác tập trung vào sự thay đổi. Tôi biết nó hoạt động Chúng tôi đã đầu tư hơn 50 triệu đô la tại 50 công ty. Và những công ty này đó mang lại 200 triệu đô la khác vào các thị trường bị lãng quên. Năm nay, họ đã chuyển giao 40 triệu dịch vụ như chăm sóc sức khỏe bà mẹ và nhà ở các dịch vụ khẩn cấp , năng lượng mặt trời, để mọi người có thể có cách hành xử tốt hơn trong việc giải quyết vấn đề của họ.
Vốn dài hạn thì bất tiện cho những người tìm kiếm các giải pháp đơn giản những loại quá dễ dàng, bởi vì chúng tôi không coi lợi nhuận là một công cụ thô sơ. Nhưng chúng tôi tìm thấy những doanh nhân ấy họ đặt con người và hành tinh này lên trước cả lợi nhuận. Cuối cùng, chúng tôi muốn là một phần của sự vận động về đo lường tác động, đo lường những gì là quan trọng nhất với chúng ta. Và giấc mơ của tôi là trong một ngày nào đó, chúng ta sẽ có một thế giới nơi mà chúng ta không chỉ tôn vinh những người có tiền và kiếm nhiều tiền hơn từ nó, mà chúng ta còn tìm thấy những cá nhân có nguồn tài nguyên của chúng ta và chuyển đổi nó để thay đổi thế giới theo những cách tích cực nhất. Và chỉ khi chúng ta tôn vinh họ chúc mừng họ và cho họ địa vị xã hội thì thế giới này sẽ thực sự thay đổi.
Tháng 5 vừa qua, tôi đã có khoảng thời gian 24 giờ đặc biệt nơi mà tôi nhìn thấy hai tầm nhìn của thế giới tồn lại bên cạnh nhau-- một tầm nhìn dựa trên bạo lực và cái còn lại dựa trên điều tốt đẹp hơn. Nó xảy ra vào ngày tôi ở Lahore, Pakistan vào ngày mà hai nhà thờ Hồi giáo đã bị tấn công bởi những người ném bom tự sát. Các nhà thờ Hồi giáo đã bị tấn công là bởi vì những người cầu nguyện bên trong là từ một giáo phái đặc biệt của đạo Hồi họ không được những người chính thống tin họ hoàn toàn là người Hồi giáo. Và những kẻ đánh bom tự sát không chỉ lấy đi một trăm sinh mạng, chúng còn làm nhiều hơn nữa, bởi vì chúng đã tạo ra nhiều hận thù, nhiều giận dữ, nhiều sợ hãi hơn và sự tuyệt vọng hoàn toàn.
Nhưng trước đó 24 giờ, Tôi ở cách những nhà thờ Hồi giáo này 13 dặm thăm một trong những nơi được nhận đầu tư Acumen của chúng tôi, và Jawad Aslam là một người đàn ông tuyệt vời, người dám sống một cuộc sống hòa nhập. Sinh ra và lớn lên ở Baltimore, ông nghiên cứu bất động sản, làm việc trong lĩnh vực bất động sản thương mại, và sau 9/11 ông đã quyết định tới Pakistan để tạo sự khác biệt. Trong hai năm, ông kiếm tiền rất khó khăn, một mức lương nhỏ bé, nhưng ông học việc với một người phát triển nhà ở tuyệt vời tên là Tasneem Saddiqui. Và ông ấy có một giấc mơ, xây dựng một cộng đồng nhà ở trên mảnh đất cằn cỗi bằng cách sử dụng vốn dài hạn, nhưng ông vẫn tiếp tục trả một cái giá Ông đã đứng trên nền tảng đạo đức và từ chối đưa hối lộ. Phải mất gần hai năm chỉ để đăng ký đất đai. Nhưng tôi đã nhìn thấy vị trí của tiêu chuẩn đạo đức có thể gia tăng như thế nào từ hành động của một con người.
Hôm nay, 2.000 người sống trong 300 căn nhà trong cộng đồng rất đẹp này. Có nhiều trường học, trạm y tế và các cửa hàng. Nhưng chỉ có một nhà thờ Hồi giáo. Và vì vậy tôi hỏi Jawad, "Ông làm thế nào để định hướng? Đây là một cộng đồng thực sự đa dạng. Ai có quyền sử dụng nhà thờ Hồi giáo vào thứ Sáu? " Ông nói, "Một câu chuyện dài. Đó là một con đường khó khăn, nhưng cuối cùng các nhà lãnh đạo của cộng đồng đến với nhau, nhận ra rằng chúng tôi chỉ có những người khác Và chúng tôi quyết định rằng chúng tôi sẽ bầu ra ba thầy tu có uy tín nhất và những thầy tu sẽ thay phiên nhau, để nói lời cầu nguyện vào ngày thứ sáu. Nhưng cả cộng đồng, tất cả các giáo phái khác nhau, bao gồm cả người Shia và Sunni, sẽ ngồi lại với nhau và cầu nguyện. "
Chúng ta cần có loại lãnh đạo đạo đức và lòng dũng cảm trong thế giới của chúng ta. Chúng ta phải đối mặt với những vấn đề rất lớn của thế giới - cuộc khủng hoảng tài chính, nóng lên toàn cầu sự sợ hãi và những thứ khác ngày một lớn lên. Và hàng ngày chúng ta chọn lựa. chúng ta có thể chọn một con đường dễ dàng hơn, một con đường nhiều hoài nghi hơn, dựa trên đôi khi là những mơ ước về môt quá khứ không như nó đã xảy ra, nỗi sợ hãi lẫn nhau, khoảng cách và lỗi lầm, hoặc chúng ta có thể đi theo con đường khó khăn hơn nhiều của sự chuyển đổi, của điều tốt đẹp hơn, của lòng từ bi và tình yêu, và cũng là trách nhiệm và công bằng.
Tôi đã có vinh dự lớn làm việc với nhà tâm lý học trẻ em Tiến sĩ Robert Coles ông đã đứng lên vì sự thay đổi trong phong trào dân quyền tại Hoa Kỳ. Và ông kể câu chuyện không thể tin được khi làm việc với một cô bé sáu tuổi tên là Ruby Bridges, đứa trẻ đầu tiên để xóa bỏ sự phân biệt chủng tộc ở các trường học miền Nam trong trường hợp này New Orleans. Và ông nói rằng mỗi ngày cô bé sáu tuổi, mặc chiếc váy xinh đẹp của cô, bước đi với sự lịch thiệp thực sự qua một đám người da trắng đang la hét giận dữ, gọi cô bé là quái vật, đe dọa đầu độc cô- những khuôn mặt biến dạng. Và mỗi ngày ông quan sát cô bé, trông cô bé giống như đang nói chuyện với mọi người. Và ông nói, "Ruby, cháu đang nói gì vậy?" Cô bé nói, "Cháu đâu có nói chuyện." Cuối cùng, ông nói, "Ruby, chú thấy rằng cháu đang nói mà. Cháu đang nói gì vậy? " Và cô nói, "Tiến sĩ Coles, cháu không nói chuyện; Cháu đang cầu nguyện." Ông nói, "Vậy cháu cầu nguyện điều gì?" Cô bé trả lời, "Cháu cầu nguyện, Chúa tha thứ cho họ vì họ không biết những gì họ đang làm. " Ở tuổi thứ sáu, đứa trẻ này đang sống một cuộc sống hòa nhập, và gia đình cô đã trả một cái giá cho điều đó. Nhưng cô bé đã trở thành một phần của lịch sử và mở ra một ý tưởng rằng tất cả chúng ta có quyền tiếp cận giáo dục.
Câu chuyện cuối cùng của tôi là về một người đàn ông trẻ đẹp trai tên là Josephat Byaruhanga một đồng chí Quỹ Acumen khác người đến từ Uganda, một cộng đồng nông nghiệp Chúng tôi đã tìm cho anh một công việc tại công ty ở Tây Kenya chỉ cách 200 dặm. Và anh nói với tôi vào cuối năm của cuối cuộc đời "Jacqueline, nó rất khiêm tốn, bởi vì tôi suy nghĩ như một nông dân và một người châu Phi Tôi cần hiểu làm thế nào để vượt qua rào cản văn hóa Nhưng đặc biệt khi tôi nói chuyện với các phụ nữ châu Phi, Tôi đôi khi có những sai lầm - rất khó cho tôi khi học cách lắng nghe. " Anh nói, "Vì vậy, tôi kết luận rằng, bằng nhiều cách, lãnh đạo giống như một bông lúa Bởi vì đến mùa lúa ở đỉnh cao quyền hạn của mình, nó rất đẹp, nó xanh mướt, nó nuôi dưỡng thế giới, nó vươn đến tận thiên đường Nhưng ngay trước khi thu hoạch, nó uốn cong xuống với lòng biết ơn lớn lao và sự khiêm nhường chạm vào đất mẹ nơi chúng mọc lên. "
Chúng ta cần các nhà lãnh đạo. Chúng ta cần dẫn dắt từ một nơi có sự táo bạo để tin rằng chính chúng ta có thể lan tỏa một chân lý cơ bản rằng tất cả những người đàn ông đều bình đẳng với những người ông, phụ nữ và trẻ em trên hành tinh này. Và chúng ta cần phải có sự khiêm nhường để nhận ra rằng chúng ta không thể làm điều đó một mình. Robert Kennedy đã từng nói rằng "vài người trong chúng ta có sự vĩ đại để uốn nắn lịch sử, nhưng mỗi người trong chúng ta có thể làm việc để thay đổi một phần nhỏ của các sự kiện. Và khi cộng gộp tất cả những hành động đó lịch sử của thế hệ này sẽ được viết nên. " Cuộc sống của chúng ta là quá ngắn ngủi, và thời gian của chúng ta trên hành tinh này rất quý giá, tất cả những gì chúng ta có là những người khác. Vì vậy, mỗi người trong số các bạn có thể chăng sống cuộc sống hòa nhập. Chúng sẽ không nhất nhiết là những cuộc sống dễ dàng, nhưng cuối cùng, nó là tất cả để duy trì chúng ta..
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Mỗi người chúng ta muốn sống một cuộc sống có mục đích, nhưng đâu để bắt đầu ? Trong bài diễn thuyết đầy tính khai sáng và bao quát này, Jacqueline Novogratz giới thiệu với chúng ta về những con người mà cô ấy gặp khi làm công việc "vốn dài hạn" (patient capital) - những người đắm mình trong sự nghiệp, trong cộng đồng, trong khát khao công lý. Câu chuyện về những con người này mang đến những phút giây truyền cảm hứng đầy sức mạnh.
Jacqueline Novogratz founded and leads Acumen Fund, a nonprofit that takes a businesslike approach to improving the lives of the poor. In her new book, The Blue Sweater, she tells stories from the new philanthropy, which emphasizes sustainable bottom-up solutions over traditional top-down aid. Full bio »
Translated into Vietnamese by Nguyen Minh Duc
Reviewed by Ken Tran
Comments? Please email the translators above.
18:23 Posted: Aug 2007
Views 331,205 | Comments 90
19:08 Posted: Jan 2008
Views 799,301 | Comments 166
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.