Chủ đề khiến chúng ta thực sự ở đây để nói về, đó là "như thế nào." Vâng, chính xác là chúng ta làm thế nào để tạo ra nó thế giới bị vỡ vụn, đại loại thế, đổi mới ư? Bây giờ, tôi muốn kể với các bạn một câu chuyện ngắn. Chúng ta sẽ quay lại hơn một năm về trước. Thực sự, đó là ngày, tôi rất tò mò muốn biết liệu có ai trong số các bạn biết điều gì đã xảy ra trong ngày trọng đại này không? Đó là ngày 3 tháng 2 năm 2008. Có ai nhớ điều gì đã xảy ra không, Ngày 3 tháng 2 năm 2008? Super Bowl. Tôi đã nghe ở đằng này. Đó là ngày của giải Super Bowl.
Và nguyên nhân làm cho ngày này trở nên quan trọng đến vậy cũng chính là điều mà đồng nghiệp của tôi, John King và Halee Fischer-Wring, và tôi nhận thấy được bắt đầu phỏng vấn các bên của giải Super Bowl, với chúng tôi dường như là trên khắp nước Mỹ, gần như là vậy, hội đồng "bộ lạc" đã tụ họp. Và họ đã thảo luận những vấn đề đặc biệt quan trọng tầm cỡ quốc gia. Giống như "Bạn có thích quảng cáo của bia Budweiser?" và, "Bạn có thích món nachos không?" và, "Ai sẽ giành chiến thắng?" Nhưng họ cũng bàn về ứng cử viên nào họ sẽ ủng hộ.
Và nếu bạn quay trở về ngày 3 tháng 2, thời điểm đó có vẻ như là Hilary Clinton sẽ nhận được sự tiến cử từ Đảng dân chủ. Và thậm chí một số người bỏ phiếu còn cho rằng bà ấy sẽ giành chiến thắng trên mọi mặt trận. Nhưng khi chúng ta nói chuyện với nhiều người, thì rõ ràng là hiệu ứng cái phễu đang xảy ra ở những "bộ lạc" này trên khắp nước Mỹ. Vậy "bộ lạc" là gì? "Bộ lạc" là một nhóm khoảng 20 người -- phần nào nhiều hơn một đội -- 20 đến khoảng 150 người. Và chính trong phạm vi những bộ lạc này mà tất cả các công việc của chúng ta được hoàn thành. Nhưng không chỉ là công việc. Chính trong phạm vi những bộ lạc này mà xã hội được xây dựng nên, và những sự kiện quan trọng xảy đến .
Và khi chúng tôi tiến hành nghiên cứu những người, tạm gọi là, những người đại diện từ những hội đồng bộ lạc khác nhau [mà chúng tôi] đã gặp, và cũng được biết đến như "các bên của giải Super Bowl", chúng tôi đã gửi bức email sau đến 40 ban biên tập báo vào ngày hôm sau. Ngày 4 tháng 2, chúng tôi đã đăng nó lên website. Đó là ngày trước ngày Siêu Thứ Ba Chúng tôi nói, "Bộ lạc mà chúng ta thuộc về nói rằng Obama sẽ thắng." Giờ đây, nguyên nhân khiến chúng tôi biết được điều đó là bởi vì chúng tôi đã bỏ ra 10 năm trước đó nghiên cứu các bộ lạc, nghiên cứu những đội nhóm mà sự có mặt và hoạt động của chúng là những điều rất đỗi tự nhiên .
Tất cả các bạn đều là thành viên của những bộ lạc. Khi tản bộ vào giờ nghỉ, nhiều người trong số các bạn đã gặp những thành viên trong bộ lạc của mình. Và bạn nói chuyện với họ. Và nhiều người trong số các bạn đang làm những điều mà, những nhà lãnh đạo vĩ đại, đại loại vậy, của những bộ lạc sẽ làm, đó là tìm ra một người nào đó , một thành viên của bộ lạc, và tìm ra một người khác, thành viên của một bộ lạc khác, và giới thiệu họ với nhau. Trên thực tế, đó là điều mà những người lãnh đạo xuất chúng thường làm.
Và đây chính là gốc rễ của vấn đề. Nếu bạn tập trung vào một nhóm giống như thế này -- điều này xảy ra như trò USC -- và khi bạn phóng to với một trong những máy ảnh siêu vệ tinh và phóng đại lên để bạn có thể thấy được những cá thể người, bạn sẽ nhìn thấy rằng thực tế đó không phải là một đám đông đơn lẻ, giống như đây không phải là một đám đông đơn lẻ, nhưng bạn sẽ thấy rằng những bộ lạc này đang đi cùng với nhau. Và trông từ xa thì đó có vẻ là một nhóm riêng lẻ. Và người ta hình thành nên các bộ lạc. Luôn luôn như vậy. Sẽ luôn luôn như vậy. Giống như cá thì bơi và chim thì bay, con người hình thành nên các bộ lạc. Đó chính là những gì chúng ta làm. Nhưng đây là sự cản trở. Không phải tất cả các bộ lạc đều giống nhau, và điều tạo nên sự khác biệt chính là văn hóa.
Bây giờ là điểm mấu chốt của vấn đề. Tất cả các bạn đều là thành viên của các bộ lạc. Nếu bạn có thể tìm được cách để dẫn dắt bộ lạc của mình và thúc đẩy họ tiến lên phía trước, theo những giai đoạn phát triển bộ lạc này cho đến cái mà chúng ta gọi là Giai đoạn thứ Năm, nằm trên đỉnh của sự phát triển. Nhưng chúng ta sẽ bắt đầu với cái mà chúng ta gọi là Giai đoạn thứ Nhất. Bây giờ, đây là bước thấp nhất. Bạn không muốn nó. Đúng không? Đây là một hình ảnh khá nhạy cảm để trình chiếu trên màn hình Nhưng đó là cái mà tôi nghĩ chúng ta cần học hỏi từ nó.
Giai đoạn thứ Nhất tạo ra con người những người làm ra những việc kinh khủng. Đây là đứa trẻ đã xả súng vào Virginia Tech. Giai đoạn thứ Nhất là một nhóm nơi con người cắt đứt một cách có hệ thống các mối quan hệ có được từ những bộ lạc chúc năng, và sau đó tập trung lại với nhau với những người có cùng suy nghĩ với mình. Giai đoạn thứ Nhất, theo đúng nghĩa đen, là văn hóa của các băng đảng và đó là văn hóa của các nhà tù. Bây giờ, lại một lần nữa, chúng ta thường không phải đối mặt với Giai đoạn thứ Nhất . Và tôi muốn nhấn mạnh rằng là những thành viên của một xã hội, chúng ta cần [phải làm điều đó]. Nó chỉ không đơn giản là loại bỏ bớt ai đấy.
Hãy chuyển sang Giai đoạn thứ Hai. Bây giờ, Giai đoạn thứ Nhất, bạn sẽ chú ý thấy, nói rằng, kiểu như "Đời chán thật." Cho nên, trong một quyển sách mà Steve đã đề cập đến, , vừa mới được xuất bản, với tên gọi "Ba quy luật của sự thể hiện," đồng nghiệp của tôi, Steven Zaffron và tôi, cho rằng cách con người nhìn nhận thế giới, dẫn đến hành động của họ. Vâng, nếu người ta nhìn nhận thế giới theo kiểu đời thật là chán như vậy, thì hành động của họ sẽ tự động theo như vậy. Điều đó sẽ dẫn đến thái độ thù địch trong tuyệt vọng. Họ sẽ làm bất cứ điều gì để tồn tại, thậm chí kể cả những việc hủy hoại những người khác.
Bây giờ, sinh nhật của tôi đang đến rất gần, và bằng lái xe của tôi cần được gia hạn. Và nguyên nhân làm cho chuyện này trở nên quan trọng đó là, rất sớm thôi Tôi sẽ đi đến cái mà chúng ta gọi là Giai đoạn thứ Hai của bộ lạc, nó trông giống như thế này. (Cười) Bây giờ, có phải tôi muốn nói rằng tại mỗi Sở đăng ký phương tiện lưu thông trên khắp đất nước, bạn sẽ tìm thấy văn hóa của Giai đoạn thứ Hai? Không. Nhưng tại phòng đăng ký gần nơi tôi ở, nơi tôi sẽ phải đến chỉ trong vài ngày nữa, điều tôi sẽ nói khi đứng xếp hàng là, "Làm sao mà người ta có thể trở nên ngớ ngẩn như vậy, mà vẫn tồn tại?" (Cười)
Bây giờ, có phải tôi đang nói rằng có nhiều người ngớ ngẩn đang làm việc ở đây? Thực sự, không, không phải như vậy. Nhưng điều mà tôi muốn nói đến là văn hóa làm cho con người ta ngớ ngẩn. Vì vậy trong nền văn hóa ở Giai đoạn thứ Hai -- và chúng ta có thể tìm thấy những kiểu như vậy ở nhiều nơi khác nhau -- bạn tìm thấy chúng, thực sự, cả trong những tổ chức tốt nhất trên thế giới. Bạn thấy chúng khắp nơi trong xã hội. Tôi bắt gặp chúng ở những tổ chức được mọi người say mê bàn tán vì được cho là tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nhưng đây là vấn đề. Nếu bạn tin và bạn nói với mọi người trong bộ lạc của bạn, kiểu như, "Đời tôi thật chán. Ý tôi là, nếu tôi được đến TEDx USC đời tôi có lẽ đã không chán. Nhưng tôi không đến được. Thế nên nó chán" Nếu đó là cách bạn nói chuyện, thử hình dung xem kiểu công việc nào sẽ được hoàn thành. Kiểu đổi mới nào sẽ được tạo ra? Bao nhiêu hành động thay đổi thế giới sẽ diễn ra? Thực sự, cơ bản là không có gì hết.
Bây giờ khi chúng ta đi đến Giai đoạn thứ Ba: đây là một giai đoạn chạm đến gần nhất ngôi nhà của rất nhiều trong số chúng ta. Bởi vì ở Giai đoạn thứ Ba, nhiều người trong số chúng ta di chuyển. Và dừng lại. Và chúng ta ở lại đó. Giai đoạn thứ Ba nói, "Tôi tuyệt vời. Còn bạn thì không." (Cười) Tôi tuyệt vời và bạn thì không. Bây giờ hình dung một khán phòng đầy người nói rằng, kiểu như. "Tôi tuyệt vời còn bạn thì không." Hay, "Tôi đang tìm cách để cạnh tranh với bạn và cuối cùng sẽ đạt đến đỉnh cao của chiến thắng." Và cả nhóm người giao tiếp như vậy, nói kiểu như vậy.
Tôi biết nó nghe giống như một trò đùa. Có ba bác sỹ đến một quán bar. Nhưng, trong trường hợp này, ba bác sỹ đi vào thang máy. Tôi ngẫu nhiên có mặt trong thang máy đó để thu thập dữ liệu cho quyển sách này. Và một bác sỹ nói với hai người còn lại, "Anh có thấy bài báo của tôi trên tạp chí Y học New England không?" Và người kia nói, "Không. Thật tuyệt. Xin chúc mừng!"
Và người còn lại nở nụ cười gượng gạo và nói, "Vâng, trong khi anh, anh biết đấy, đang làm nghiên cứu," -- chú ý giọng điệu hạ cố -- "Trong khi anh nghĩ việc để làm nghiên cứu, tôi đã thực hiện được nhiều ca phẫu thuật hơn bất kỳ ai trong khoa phẫu thuật ở cái viện này."
Và người thứ ba cũng cười nhăn mặt và nói, "Vâng, trong lúc anh làm nghiên cứu, và anh thực hiện phẫu thuật trên con khỉ của anh. thậm chí chúng ta sẽ đào tạo các con khỉ để làm việc đó, hay các tế bào hay robot, hay thậm chí không cần phải phẫu thuật, thì tôi đang chạy chương trình lưu trú cho tương lai, đó mới thực sự là tương lai của y học."
Và tất cả họ đều cười và vỗ nhẹ lên lưng anh ta. Và cửa thang máy mở, tất cả họ đều bước ra. Đó là kiểu gặp gỡ của bộ lạc ở Giai đoạn thứ Ba . Bây giờ, chúng ta có thể thấy những kiểu như vậy ở những nơi mà những người thực sự thông minh, thành công chứng tỏ bản thân. Giống như, oh, tôi không biết, TEDx USC. (Cười)
Đây là thử thách lớn nhất mà chúng ta gặp phải trong quá trình đổi mới. Nó chuyển từ Giai đoạn thứ Ba sang Giai đoạn thứ Tư. Hãy xem một đoạn phim ngắn. Từ một công ty có tên Zappos, có trụ sở ngoài vùng Las Vegas. Và câu hỏi của tôi trên một phương diện khác, sẽ chỉ là, "Bạn nghĩ họ đánh giá cao cái gì?" Đó không phải là thời điểm Giáng sinh. Ở đó có cây Nô-en. Đây là hành lang của họ. Các nhân viên tình nguyện trong các gian hàng tư vấn. Chú ý rằng nó trông giống cái gì đó từ bộ phim hoạt hình Peanuts.
Được rồi, chúng ta đang đi qua hành lang ở đây tại Zappos. Cái này được gọi là trung tâm nhận cuộc gọi. Chú ý nó được trang trí như thế nào. Chú ý những người đang vỗ tay cho chúng tôi. Họ không biết chúng tôi là ai và họ cũng không quan tâm. Và nếu họ quan tâm có lẽ họ đã không vỗ tay. Nhưng bạn sẽ chú ý mức độ của sự phấn khích. Hãy chú ý, thêm lần nữa, họ trang trí văn phòng của họ như thế nào. Bây giờ, cái gì quan trọng đối với những người ở Zappos, những cái đó có thể không quan trọng đối với bạn. Nhưng họ đánh giá cao những cái giống như là niềm vui. Và họ đánh giá cao sự sáng tạo. Một trong những giá trị của họ là, "Hãy lạ một chút." Và bạn sẽ thấy là họ hơi lạ một chút.
Cho nên khi các cá nhân đến với nhau và tìm thấy cái gì đó liên kết họ lại cái đó lớn hơn nhiều so với năng lực của mỗi cá nhân, sau đó cái gì đó rất quan trọng sẽ xảy ra. Kết dính nhóm với nhau. Và nó thay đổi từ một nhóm có động lực mạnh mẽ nhưng với những con người lấy bản thân mình làm trung tâm sang một cái gì đó lớn hơn, sang một bộ lạc nhận thức được sự tồn tại của mình. Giai đoạn thứ Tư của bộ lạc có thể làm những điều rất nổi bật. Nhưng bạn sẽ chú ý rằng chúng ta vẫn chưa nằm trên đỉnh của ngọn núi. Đó, thực sự, là một bước khác.
Bây giờ, một số bạn có thể không nhận ra cảnh trên đây Và nếu bạn nhìn vào tựa đề của Giai đoạn thứ Năm, "Đời thật tuyệt," Điều này có vẻ hơi phi lý. Đây là một cảnh hay một đoạn từ Chân lý và quá trình Hòa giải ở Nam Phi nhờ đó mà Desmond Tutu đã giành được giải Nobel. Bây giờ hãy nghĩ về nó. Nam Phi, các tội ác khủng khiếp đã xảy ra trong xã hội đó. Và con người đến với nhau chỉ tập trung vào hai giá trị: sự thật và sự hòa giải. Không có bản đồ chỉ lối. Chưa có ai từng làm bất cứ thứ gì giống như vậy trước đây.
Và trong bầu không khí như vậy, nơi mà chỉ dẫn duy nhất là giá trị con người và mục đích cao cả của họ, những gì mà nhóm này làm xứng đáng ghi vào lịch sử. Và con người, tại thời điểm đó, sợ hãi rằng Nam Phi cuối cùng rồi cũng sẽ đi theo con đường mà Rwanda đã đi, tuột dốc đến mức hết cuộc giao tranh này lại đến cuộc giao tranh khác trong một cuộc nội chiến dường như không có điểm dừng. Thực sự, Nam Phi đã không đi theo con đường đó. Phần lớn bởi vì người dân yêu mến Desmond Tutu và hình thành tiến trình của Giai đoạn thứ Năm để lôi kéo hàng ngàn và có lẽ hàng triệu bộ lạc ở đất nước họ, để mang mọi người đến với nhau. Thế nên, người dân nghe theo và họ rút ra kết luận sau, như chúng tôi đã làm khi triển khai nghiên cứu.
Được rồi, hiểu rồi. Tôi không muốn nói về Giai đoạn thứ Nhất. Giống như là, bạn biết không, "Đời chán thật." Ai lại muốn nói như thế chứ? Tôi không muốn nói giống như họ đặc biệt là tại DMV gần với nơi Daves đang sống. Tôi thực sự không muốn nói "Tôi tuyệt vời," bởi vì nó nghe có vẻ quá tự phụ, và sau đó tôi sẽ không có người bạn nào. Nói rằng, "Chúng ta tuyệt vời" -- có vẻ khá hay. Nhưng tôi nên nói về Giai đoạn thứ Năm, đúng không? "Đời thật tuyệt."
Vâng, thực sự, có ba phát hiện hơi khác thường đến từ tất cả các điều này. Thứ nhất, nếu bạn nhìn vào Bản tuyên ngôn độc lập và thực sự đọc nó, cụm từ khắc sâu vào trí óc của nhiều trong số chúng ta là những điều về quyền bất khả xâm phạm. Ý tôi là, đó chính là Giai đoạn thứ Năm, đúng không? Đời thật tuyệt, được định hướng bởi các giá trị của chúng ta, chứ không phải hướng dẫn của người khác. Thực sự, hầu hết các tài liệu đều được viết ở Giai đoạn thứ Hai. "Đời tôi chán vì tôi sống dưới thời của một tên bạo chúa, còn được biết đến dưới tên gọi Vua George. Chúng ta tuyệt vời. Ai không tuyệt vời? Nước Anh!" Xin lỗi. (Cười)
Vâng, các nhà lãnh đạo vĩ đại thì như thế nào? Gandhi thì như thế nào? Martin Luther King thì sao? Ý tôi là, chắc chắn đây chỉ là những người đi rao giảng rằng, "Đời thật tuyệt," đúng không? Chỉ cần một chút hạnh phúc và niềm vui này kế sau một cái khác. Thực tế, câu nói nổi tiếng nhất của Martin Luther King nằm ở Giai đoạn thứ Ba. Ông ta đã không nói "Chúng ta có một ước mơ." Ông ấy nói, "Tôi có một ước mơ." Tại sao ông ta làm như vậy? Bởi vì hầu hết mọi người không phải ở Giai đoạn thứ Năm.
Hai phần trăm ở Giai đoạn thứ Nhất. Khoảng 25 phần trăm ở Giai đoạn thứ Hai, nói rằng, kiểu như, "Đời thật chán." 48 phần trăm số bộ lạc đang làm việc, đây là bộ lạc những người được tuyển dụng, nói rằng, "Tôi tuyệt vời còn bạn thì không." Và chúng tôi phải đối mặt với nó mỗi ngày, thế nên chúng ta cậy nhờ vào chính trị. Chỉ có 22 phần trăm các bộ lạc ở Giai đoạn thứ Tư, được định hướng bởi các giá trị, nói rằng "Chúng ta thật tuyệt vời. Và giá trị của chúng ta đang bắt đầu đoàn kết chúng ta lại." Chỉ có hai phần trăm, chỉ có hai phần trăm các bộ lạc đạt đến Giai đoạn thứ Năm. Và đó là những người thay đổi thế giới.
Cho nên phát hiện nhỏ đầu tiên từ việc này là các lãnh đạo cần phải có khả năng nói chuyện ở tất cả các cấp độ có như vậy bạn mới có thể chạm đến từng người một trong xã hội. Nhưng đừng bỏ rơi họ ở nơi bạn tìm thấy họ. Được không? Các bộ lạc chỉ có thể nghe thấy một cấp độ trên và dưới cấp độ hiện tại của mình. Cho nên chúng ta phải có khả năng nói chuyện ở tất cả các cấp độ, để đến với cấp độ của họ. Và sau đó các nhà lãnh đạo thúc đẩy những người trong bộ lạc của mình tiến lên cấp độ kế tiếp. Tôi muốn cho các bạn thấy một vài ví dụ của điều này.
Một trong những người chúng tôi đã phỏng vấn là Frank Jordan, cựu thị trưởng của San Francisco. Trước đó ông ta là Cảnh sát trưởng ở San Francisco. Và ông ấy đã trưởng thành chủ yếu từ Giai đoạn thứ Nhất. Và bạn biết cái gì đã thay đổi cuộc đời ông ấy? Đó chính là việc ông ấy bước đến một trong những cái này, Câu lạc bộ các Chàng trai và Cô gái. Bây giờ đây là cái đã xảy ra đối với người này người mà cuối cùng đã trở thành Thị trưởng của San Francisco. Ông ấy đã đi từ tồn tại và đam mê ở Giai đoạn thứ Nhất -- còn nhớ không, "Đời thật chán, với thái độ thù địch trong tuyệt vọng, tôi sẽ làm bất cứ điều gì để tồn tại" -- sang việc bước chân vào Câu lạc bộ các Chàng trai và Cô gái, khoanh tay lại, ngồi xuống ghế, và nói rằng, "Trời, đời tôi thật là chán. Tôi không biết bất cứ ai [ở đây]. Ý tôi là, nếu tôi thích đấm bốc, giống như họ, thì đời tôi đã không chán. Nhưng tôi không như vậy. Nên nó chán. Nên tôi sẽ ngồi ở đây trên chiếc ghế này và không làm gì cả."
Thực sự, đó là một quá trình. Chúng ta chuyển đổi con người từ Giai đoạn thứ Nhất sang Giai đoạn thứ Hai bằng cách đưa họ vào một bộ lạc mới và sau đó, qua thời gian, họ sẽ kết nối với nhau. Thế thì, còn việc chuyển đổi từ Giai đoạn thứ Ba sang Giai đoạn thứ Tư thì như thế nào? Tôi muốn chỉ rõ rằng chúng ta đang làm điều đó ngay tại đây. TED đại diện cho một tập hợp các giá trị, và khi chúng ta liên kết lại xung quanh những giá trị này, một cái gì đó thực sự thú vị bắt đầu xuất hiện.
Nếu bạn muốn trải nghiệm này được duy trì như là một cái gì đó mang tính lịch sử, thì ở khu vực tiếp tân tối hôm nay tôi muốn khuyến khích bạn làm một điều gì đó vượt qua những cái mà con người ta thường làm và gọi là thiết lập mạng lưới. Cái mà không chỉ dừng lại ở việc gặp gỡ những người mới và mở rộng mối quan hệ, mở rộng sức ảnh hưởng của mình, nhưng thay vào đó, hãy tìm một người nào đó mà bạn không biết, và tìm một người khác mà bạn không biết, và giới thiệu họ với nhau. Cái đó được gọi là mối quan hệ tay ba.
Nhìn mà xem, những người xây nên những bộ lạc làm thay đổi thế giới đã làm như vậy,. Họ nới rộng tầm với của các bộ lạc của mình bằng cách kết nối chúng với nhau, không chỉ cho bản thân, để mà những người noi theo tôi sẽ tuyệt vời hơn, nhưng tôi kết nối những người không quen biết nhau để [tạo nên] cái gì đó tốt đẹp hơn chính bản thân họ. Và cuối cùng điều đó được cộng thêm vào các giá trị của họ.
Nhưng vẫn chưa hết. Bởi vì sau đó làm cách nào chúng ta đi từ Giai đoạn thứ Tư, vốn đã vĩ đại rồi, sang Giai đoạn thứ Năm? Câu chuyện tôi muốn dùng để kết thúc [buổi nói chuyện của mình] là. Nó đến từ một nơi được gọi là Tổ chức Gallup. Bạn biết là họ thực hiện các cuộc thăm dò, đúng không? Cho nên đó là Giai đoạn thứ Tư. Chúng ta tuyệt vời. Ai không tuyệt vời? Khá nhiều người tham gia vào các cuộc thăm dò. Nếu Gallup triển khai một cuộc thăm dò cùng ngày với NBC, người ta sẽ chú ý đến cuộc thăm dò của Gallup. Được rồi, chúng ta hiểu điều đó. Cho nên, họ thấy chán. Họ muốn thay đổi thế giới. Thế nên đây là câu hỏi mà một người nào đó đặt ra.
"Làm thế nào chúng ta có thể, thay vì chỉ thăm dò Châu Á nghĩ gì hay nước Mỹ nghĩ gì, hay ai đó nghĩ như thế nào về Obama so với McCain hay cái gì tương tự như thế, thế giới hiện tại nghĩ gì?" Và họ tìm ra cách để tiến hành cuộc thăm dò quy mô toàn cầu đầu tiên chưa từng có trước nay. Họ đã thu hút được người tham gia từng đạt giải Nobel kinh tế học, người mà sau đó đã báo cáo rằng anh ta bị làm cho buồn chán. Và rồi đột nhiên họ lôi ra một xấp danh sách thăm dò và cố gắng tìm ra, "Bằng cách nào chúng ta có thể điều tra dân số của Châu Phi hạ Sahara? Làm thế nào chúng ta điều tra dân số của nơi mà người ta không tiếp cận được với kỹ thuật, và nói thứ ngôn ngữ mà chúng ta không biết, và chúng ta cũng không quen người nào nói được ngôn ngữ này. Bởi vì để đạt được sứ mệnh vĩ đại này, chúng ta phải có khả năng thực hiện nó. Bất ngờ thay, họ đã thực hiện được nó. Và họ phát hành bản khảo sát mang quy mô toàn cầu đầu tiên trên thế giới.
Cho nên tôi muốn các bạn suy nghĩ về những điều này. Trước hết: tất cả chúng ta hình thành nên bộ lạc, tất cả chúng ta. Chúng ta đang ở trong bộ lạc tại đây. Hy vọng rằng bạn sẽ mở rộng tầm với của các bộ lạc mà bạn có. Nhưng câu hỏi được đặt ra là: Loại tác động nào mà các bộ lạc của bạn đang gây ra? Bạn đang nghe bài trình bày này đến bài trình bày khác, thông thường [nó] đại diện cho một nhóm người, một bộ lạc, về việc họ đã thay đổi thế giới như thế nào. Nếu bạn thực hiện những gì chúng tôi nói, bạn nghe xem làm thế nào con người ta thực sự giao tiếp với nhau trong các bộ lạc mà bạn gia nhập. Và bạn không rời bỏ họ tại cấp độ của họ. Bạn đẩy họ tới trước. Bạn ghi nhớ việc nói ở năm cấp độ văn hóa bộ lạc. Bởi vì chúng ta có những người ở cả năm cấp độ, xung quanh chúng ta. Và câu hỏi tôi muốn dành cho các bạn là: Liệu bộ lạc của bạn sẽ thay đổi thế giới? Cám ơn các bạn rất nhiều. (Vỗ tay)
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Ở TEDxUSC, giáo sư ngành thương mại David Logan nói về năm dạng bộ lạc mà con người hình thành nên một cách tự nhiên: ở trường học, nơi làm việc, thậm chí ở cục cấp bằng lái xe. Thông qua việc thấu hiểu xu hướng của các bộ lạc, chúng ta có thể giúp đỡ để hướng người khác trở thành những cá nhân tốt hơn.
David Logan is a USC faculty member, best-selling author, and management consultant. Full bio »
Translated into Vietnamese by Hang Dao
Reviewed by Shita Fukushi
Comments? Please email the translators above.
17:29 Posted: May 2009
Views 1,167,170 | Comments 228
18:21 Posted: Oct 2008
Views 688,165 | Comments 179
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.