Điều mà tôi sẽ làm, trên tinh thần của sự hợp tác sáng tạo, đơn giản là lặp lại nhiều điểm mà ba diễn giả trước đã nêu ra. Nhưng họ có -- Điều này gọi là hợp tác sáng tạo; thực ra nó được gọi là sự vay mượn. Nhưng tôi sẽ làm điều đó theo một quan điểm cụ thể, và đó là đặt câu hỏi về vai trò của người sử dụng và người tiêu dùng trong thế giới đang phát triển này của sự hợp tác sáng tạo mà Jimmy và những người khác đã nói đến. Để bắt đầu, cho phép tôi hỏi các bạn, câu hỏi đơn giản này: ai đã sáng chế ra chiếc xe đạp địa hình? Bởi vì học thuyết kinh tế cũ (truyền thống) sẽ nói rằng, xe đạp địa hình chắc chắn đã được phát minh bởi các tập đoàn sản xuất xe đạp lớn, với phòng Nghiên cứu và Phát triển nơi mà họ sáng tạo ra những dự án mới, và nó đã đến từ đó. Nó không đến từ đó. Một câu trả lời khác có thể là, nó đã đến từ một thiên tài đơn độc nào đó làm việc trong ga ra của mình, người mà, làm việc trên nhiều dạng xe đạp khác nhau, xuất hiện với một chiếc xe đạp từ không khí. Nó không phải đến từ đó. Xe đạp địa hình đã đến từ những người sử dụng trẻ, cụ thể là một nhóm ở Bắc California, chúng thất vọng với những chiếc xe đạp đua kiểu cũ, những kiểu xe như Eddy Merckx đã lái, hay anh trai của bạn, và chúng trông rất quyến rũ. Nhưng cũng thất vọng với những chiếc xe đạp mà bố của bạn đã chạy, kiểu có tay lái lớn, và chúng quá nặng. Do đó, họ lấy khung của những chiếc xe đạp lớn này, ráp chúng với các bánh răng lấy từ những chiếc xe đạp đua, lấy tay thắng từ những chiếc xe máy, và lắp ráp thêm nhiều phụ kiện khác nhau khác. Và trong vòng ba tới năm năm đầu tiên của nó, tôi không rõ, những chiếc xe đạp địa hình được gọi là "clunkers." (xe độ chế) Và những chiếc xe chỉ được làm trong một cộng đồng những người đi xe đạp, chủ yếu ở Bắc California. Và rồi một trong những công ty nhập những thành phần của chiếc xe độ chế đã quyết định sản xuất chúng, bắt đầu bán chúng cho những người khác, và dần dần các công ty khác đã nổi lên từ đó, Marin và điều đó đúng là, tôi không rõ, 10, hoặc có thể là 15 năm, trước khi các công ty lớn sản xuất xe đạp nhận ra rằng có một thị trường như vậy. 30 năm sau, xe đạp địa hình, và linh kiện của chúng, chiếm đến 65% lượng xe đạp bán ra ở Mỹ. Nó có giá trị 58 tỷ đô. Đây là một loại được tạo ra hoàn toàn nhờ người tiêu dùng, mà không được tạo ra bởi thị trường xe đạp phổ thông bởi vì họ không thể thấy được nhu cầu, cơ hội; họ không có sự khuyến khích để đổi mới. Có một điều tôi nghĩ là tôi không đồng ý với phần trình bày của Yochai là khi anh ấy nói rằng Internet làm cho khả năng phân tán này của sự đổi mới được sống dậy. Đó là khi internet kết hợp với những người tiêu dùng chuyên nghiêp-nghiệp dư đầy đam mê này -- những người có hiểu biết, họ có động lực để đổi mới, họ có các công cụ, họ muốn -- như vậy bạn có được một dạng của một vụ nổ của sự sáng tạo hợp tác. Và ngoài điều đó, bạn cần có nhu cầu về những điều mà Jimmy đã nói đến, đó là những dạng tổ chức mới của chúng ta, hay nói cách khác: làm sao chúng ta có thể tự tổ chức bản thân mình nếu thiếu những tổ chức? Điều đó hiện nay đã có thể, bạn không cần một tổ chức để được sắp xếp, để hoàn thành những nhiệm vụ lớn và phức tạp như sáng tạo những phần mềm mới. Vậy đây là một thách thức lớn cho cách chúng ta nghĩ sáng tạo được diễn ra. Cách nhìn nhận truyền thống, vẫn trân trọng trong nhiều trường hợp mà chúng ta nghĩ về sáng tạo -- trong các tổ chức, trong chính phủ -- rằng sự sáng tạo thuộc về những người đặc biệt đội mũ lưỡi trai ngược, đến những hội thảo như thế này, ở những nơi đặc biệt, những trường đại học hàng đầu, phòng nghiên cứu và phát triển trong rừng, dưới nước, có thể trong những căn phòng đặc biệt được sơn vẽ màu sắc vui nhộn trong các công ty bạn biết đấy, với những túi đậu, có thể với những bàn bi-lắc. Những người đặc biệt, ở những nơi đặc biệt, nghĩ ra những ý tưởng đặc biệt, và rồi bạn có dây chuyền mang những ý tưởng đó đem đến cho những người tiêu dùng thụ động. Họ có thể nói "có" hoặc "không" với phát minh; đó là ý tưởng về sự sáng tạo Bạn rút ra được chính sách gì từ những điều trên nếu bạn là chính phủ, hoặc bạn đang điều hành một công ty lớn? Nhiều người đặc biệt thì cần nhiều vị trí đặc biệt. Xây dựng những khu sáng tạo trong thành phố; tạo thêm nhiều công viên Nghiên cứu và Phát triển ... vân vân Mở rộng đường vận chuyển đến với người tiêu dùng. Theo tôi, quan điểm này đang ngày càng sai lầm. Tôi nghĩ là nó đã luôn sai, vì tôi luôn nghĩ rằng sáng tạo phải luôn mang tính hợp tác. và nó chắc chắn phải tương tác một cách rộng rãi. Nhưng điều đó đang ngày càng sai lầm, và một trong những lý do khiến cho nó sai là những ý tưởng đang bị thổi ngược lại trong ống dẫn. Những ý tưởng đang đến từ những người tiêu dùng, và họ thường vượt lên trước các nhà sản xuất. Vì sao lại vậy? Vâng, có một điều rằng sự cách tân từ căn bản, khi bạn có ý tưởng tác động đến một lượng lớn kỹ thuật hay con người, sẽ phải đánh cược với sự không chắc chắn gắn liền với nó. Khoản lợi từ sự cách tân là lớn nhất khi mà sự không chắc chắn là cao nhất. Và khi bạn có được một sự cách tân căn bản, thường rất khó xác định làm thế nào để áp dụng nó. Toàn bộ lịch sử của ngành điện tín là câu chuyện của việc đánh cược với sự không chắc chắn. Những chiếc máy điện thoại đầu tiên, những nhà sáng chế đã nghĩ rằng chúng sẽ được mọi người dùng để lắng nghe những buổi biểu diễn trực tiếp từ những nhà hát Viễn Tây. Khi những công ty điện thoại di động phát minh ra SMS, họ không biết gì về việc chúng sẽ được sử dụng để làm gì; chỉ khi công nghệ đó đến với tay của những người dùng tuổi mới lớn thì họ mới phát minh ra cách sử dụng. Vì vậy, sự cách tân càng táo bạo, thì càng có sự không chắc chắn; thì bạn càng cần sự cách tân đó được sử dụng để biết được công nghệ để làm gì. Tất cả những bằng sáng chế, toàn bộ cách tiếp cận của chúng ta đối với bằng sáng chế và cách tân, đều dựa trên ý tưởng rằng những nhà sáng chế biết được phát minh sẽ được dùng để làm gì; chúng ta có thể nói rằng nó có tác dụng gì. Càng ngày, những nhà sáng chế càng không có khả năng nói trước được điều đó. Nó sẽ được tìm ra trong khi sử dụng, trong sự hợp tác với người tiêu dùng. Chúng ta muốn nghĩ rằng phát minh là một dạng thời điểm của sự sống: có thời điểm sinh ra khi một ai đó đến với một ý tưởng. Sự thật là phần lớn sự sáng tạo được tích lũy và hợp tác, như Wikipedia, nó phát triển trong một khoảng thời gian dài. Lý do thứ hai mà người dùng càng ngày càng quan trọng là họ là nguồn gốc của những sự cách tân lớn và đột phát. Nếu bạn muốn tìm thấy một ý tưởng lớn lao mới, thường rất khó để tìm thấy chúng trong một thị trường bình dân, trong những tổ chức lớn. Và hãy nhìn vào những tổ chức lớn và bạn sẽ thấy tại sao lại như vậy. Vậy, bạn đang ở trong một tập đoàn lớn; bạn đương nhiên nhắm đến việc leo lên những vị trí cao hơn. Bạn có đi vào trong phòng và nói, xem này, tôi có một ý tưởng tuyệt vời cho một sản phẩm đang chưa phát triển trong một thị trường biên, với những khách hàng chúng ta chưa từng biết đến trước đây, và tôi không chắc chắn rằng nó sẽ mang lại những khoản lợi lớn, nhưng nó có thể sẽ rất, rất lớn trong tương lai? Không, điều bạn làm, là đi vào và nói, Tôi có một ý tưởng tuyệt vời cho một sự cách tân có lãi cho một sản phẩm đang có sẵn mà chúng ta bán trên những kênh có sẵn cho những người dùng đã biết, và tôi có thể đảm bảo quý vị sẽ có được khoản thu lớn từ nó trong vòng ba năm tới. Những công ty lớn có một khuynh hướng muốn củng cố thành công trong quá khứ. Họ bị chìm sâu trong đó, đến nỗi rất khó cho họ có thể nhận ra những thị trường mới nổi. Và những thị trường mới nổi, sau đó, là mảnh đất màu mỡ cho những người sử dụng đam mê. Ví dụ tốt nhất: bất cứ ai trong ngành công nghiệp âm nhạc, 30 năm về trước, có thể nói, "Vâng, hãy sáng tạo ra một thể loại âm nhạc chỉ toàn về những người da đen cư trú trái phép sống trong những khu ổ chuột bày tỏ sự chán chường của họ với thế giới thông qua một thể loại âm nhạc mà ban đầu nhiều người cho rằng hơi khó nghe. Điều đó nghe như một người chiến thắng; chúng ta sẽ làm điều đó." (Cười). Vậy điều gì đã xảy ra? Nhạc rap đã được tạo ra bởi những người dùng. Họ tự làm ra nó với những cuốn băng, với dụng cụ thu âm của chính họ; họ tự mình phát tán chúng. 30 năm sau, nhạc Rap là thể loại âm nhạc thống trị trong văn hóa đại chúng -- chưa bao giờ ra đời từ những công ty lớn. Phải bắt đầu-- đây là điểm thứ ba -- với những người chuyên nghiệp-nghiệp dư này. Đây là câu mà tôi từng dùng trong một vài việc tôi đã làm với một nhóm ý tưởng ở London có tên là Demos, nơi mà chúng tôi đang nhìn vào những người nghiệp dư này -- ví dụ, họ làm điều đó vì tình yêu đối với nó -- nhưng họ muốn làm điều đó với tiêu chuẩn rất cao. Và qua nhiều lĩnh vực khác nhau -- từ phần mềm, thiên văn, khoa học tự nhiên, một phạm vi lớn các lĩnh vực văn hóa và giải trí như lướt sóng dù, vân vân --- bạn sẽ nhận ra rằng người ta làm điều đó vì họ yêu chúng, nhưng họ muốn làm điều đó ở một trình độ rất cao. Họ làm việc trong thời gian rỗi, nếu bạn thích. Họ xem những công việc thời gian rỗi của mình rất nghiêm túc: họ tự học các kỹ năng, họ đầu tư thời gian, họ sử dụng những công nghệ rẻ: đó không chỉ là Internet; mà còn máy quay phim, công nghệ thiết kế, công nghệ phụ, ván trượt, vân vân. Thông qua toàn cầu hóa, nhiều công cụ loại này trở nên rẻ hơn rất nhiều. Những người tiêu dùng càng có kiến thức, càng được giáo dục, thì càng có khả năng kết nối với nhau, càng có thể làm việc chung với nhau. Tiêu dùng, theo đó, là biểu hiện của tiềm năng sản xuất. Tại sao, chúng tôi thấy rằng, những người quan tâm đến vấn đề này, bởi vì trong công việc, họ cảm thấy không thể hiện được nhiều. Họ không cảm thấy như thể đó là những thứ thực sự có ý nghĩa đối với họ, vì vậy họ chuyển sang những công việc dạng như thế này. Điều này mang ý nghĩa về mặt tổ chức rất lớn cho nhiều lĩnh vực khác nhau của cuộc sống. Hãy lấy thiên văn học làm ví dụ, điều mà Yochai đã vừa nhắc đến. Khoảng 20-30 năm trước, chỉ những nhà thiên văn chuyên nghiệp lớn với những kính thiên văn lớn có thể thấy được xa trong không gian. Và có một kinh viễn vọng lớn ở Bắc nước Anh có tên là Jodrell Bank, và khi tôi còn nhỏ, nó quả là tuyệt vời, bởi vì những tấm hình mặt trăng sẽ được chụp và chúng sẽ di chuyển trên những đường ray. Và chúng thật lớn -- thật sự khổng lồ. Bây giờ, sáu nhà thiên văn nghiệp dư, làm việc trên internet, với kính thiên văn kỹ thuật số Dobsonian -- là dữ liệu mở -- với những cảm ứng ảnh sáng phát triển trong vòng 10 năm qua, trên Internet -- họ có thể là được điều mà Jodrell Bank có thể làm được 30 năm về trước. Vậy ở trong ngành thiên văn, bạn có được sự bùng phát mạnh của những nguồn có thể sản xuất được. Người dùng có thể trở thành người sản xuất. Điều này sẽ có ý nghĩa gì, cho toàn cảnh về cơ cấu trong các tổ chức của chúng ta? Vâng, bạn chỉ cần tưởng tượng một thế giới, tạm thời, chia thành hai trại. Ở đây, bạn có những mô hình cũ, truyền thống của tập đoàn. Những người đặc biệt, những địa điểm đặc biệt; cấp chúng bằng sáng chế, đẩy chúng xuống giai đoạn đến phần lớn những người tiêu dùng đang thụ động chờ đợi. Còn ở đây, hãy tưởng tượng rằng chúng ta có Wikipedia, Linux, và xa hơn nữa -- mã nguồn mở. Cái này mở, cái này đóng; Cái này mới, cái này cũ. Vậy, điều đầu tiên bạn có thể nói, tôi có thể đảm bảo, rằng điều mà Yochai đã nói -- là có một sự đấu tranh mạnh mẽ giữa hai mô hình tổ chức này. Những người ở đằng kia sẽ làm mọi thứ họ có thể để chặn đứng các dạng tổ chức như thế này thành công, bởi vì họ bị đe dọa bởi chúng. Và vì vậy cuộc tranh luận về bản quyền, quyền kỹ thuật số, vân vân -- tất cả những điều này sẽ cố gắng thúc, theo quan điểm của tôi, những dạng tổ chức này. Điều mà chúng ta đang thấy là một sự tham nhũng của những ý tưởng về bằng sáng chế và bản quyền. Ban đầu được dùng để thúc đẩy sự sáng tạo, để có thể lan truyền tri thức, bằng sáng chế càng ngày càng được sử dụng bởi các công ty lớn để tạo ra những kho bằng sáng chế nhằm ngăn cản sự sáng tạo. Hãy để tôi đưa ra 2 ví dụ. Ví dụ đầu tiên là, tưởng tượng bản thân bạn đang đến gặp một nhà đầu tư mạo hiểm và nói rằng, "Tôi có một ý tưởng tuyệt vời. Tôi đã phát minh ra chương trình mới tuyệt vời này nó tốt hơn rất rất nhiều so với Microsoft Outlook." Nhà đầu tư mạo hiểm nào, với tư duy logic của mình, sẽ đầu tư cho bạn để tạo nên một sản phẩm cạnh tranh với Microsoft, với Microsoft Outlook? Không ai cả. Đó là lý do tại sao sự cạnh tranh với Microsoft sẽ đến -- và chỉ đến -- từ một dạng dự án mở. Do đó, có một lý lẽ cạnh tranh lớn về việc duy trì khả năng của sự sáng tạo từ nguồn mở và người tiêu dùng, bởi vì nó là một trong những đòn bẩy cạnh tranh lớn nhất chống lại sự độc quyền. Cũng sẽ có những lập luận chuyên nghiệp. Bởi vì những người chuyên nghiệp, ở đây trong những tổ chức đóng này -- họ có thể là nhà học thuật, là người lập trình, họ có thể là giáo sư, họ có thể là nhà báo -- nghề trước đây của tôi -- nói, "Không, không -- ông không thể tin những người ở đây." Khi tôi bắt đầu làm báo -- tạp chí Financial Times, 20 năm về trước -- quả là một điều tuyệt vời khi thấy một người nào đó đọc báo. Và bạn sẽ kiểu như muốn nhìn qua vai của người đó để xem liệu họ có đang đọc -- đọc bài báo của bạn. Thông thường họ đang đọc giá cổ phiếu, và những trang báo có bài báo của bạn lại ở dưới sàn, hoặc đại loại như vậy, và bạn biết rằng, "Vì Chúa, họ đang làm gì vậy! Họ không đọc bài báo xuất sắc của tôi!" Và chúng ta cho phép người dùng, đọc giả, hai địa điểm mà họ có thể đóng góp cho tờ báo: trang thư, nơi họ có thể viết thư vào, và chúng tôi sẽ chiếu cố, cắt bức thư làm đôi, và in chúng ba ngày sau đó. Hay trang lời ngỏ của chủ biên, nơi mà nếu họ biết ông chủ bút -- đã học cùng trường với ông ấy, ngủ với vợ của ông ấy -- họ có thể viết một bài cho trang lời ngỏ đó. Đó là hai vị trí. Cú sốc, sợ hãi: bây giờ, người đọc muốn trở thành người viết và nhà xuất bản. Đó không phải là vai trò của họ; họ nên là người đọc bài chúng ta viết. Nhưng họ không muốn trở thành nhà báo. Những nhà báo nghĩ rằng -- những blogger muốn trở thành nhà báo; họ không muốn trở thành nhà báo, họ chỉ muốn có tiếng nói. Họ muốn, như Jimmy đã nói, họ muốn có một cuộc đối thoại, một cuộc trò chuyện. Họ muốn trở thành một phần của dòng chảy thông tin. Điều đang diễn ra ở đây là cả một lĩnh vực của sự sáng tạo đang được mở rộng ra. Vậy, sẽ có một sự đấu tranh cực lớn. Nhưng, cũng có thể, sẽ có một sự biến đổi lớn từ cái mở sang cái đóng. Điều mà bạn sẽ thấy, tôi nghĩ rằng, là hai điều mấu chốt, và điều này, tôi nghĩ, là hai thách thức cho sự biến đổi mở. Điều thứ nhất là: liệu chúng ta có thể sống sót nhờ tình nguyện? Nếu điều này là quá chỉ trích, thì chúng ta không cần nó phải được gây quỹ, tổ chức, hỗ trợ theo những cách có tổ chức hơn sao? Tôi nghĩ ý tưởng về việc thành lập Hội Chữ Thập Đỏ dành cho thông tin và kiến thức là một ý kiến tuyệt vời, nhưng liệu chúng ta có thể tổ chức được chúng nhờ tình nguyện viên? Những sự thay đổi nào chúng ta cần trong chính sách cộng đồng và tài trợ để hiện thực hóa chúng? Vai trò của BBC là gì, ví dụ, trên thế giới? Vai trò của chính sách công cộng sẽ là gì? Và cuối cùng, điều mà tôi nghĩ bạn sẽ thấy là trí thông ming, những tổ chức đóng sẽ dần tiến tới những hướng mở. Vậy đó sẽ không phải là cuộc thi giữa hai trại, mà ở giữa chúng, bạn sẽ thấy mọi địa điểm thú vị mà mọi người sẽ chiếm giữ. Những mô hình tổ chức mới đang được tạo ra, pha trộn việc đóng và mở theo những cách đặc biệt. Nó sẽ không rõ ràng; không như Microsoft đối đầu với Linux -- sẽ có rất nhiều loại ở giữa hai quan điểm. Và những mô hình tổ chức đó có một sự mạnh mẽ khó tin, và những người có thể hiểu chúng sẽ rất, rất thành công. Hãy cho phép tôi đưa ví dụ cuối cùng về ý nghĩa của điều đó. Tôi đã ở Thượng Hải, trong một tòa nhà văn phòng được xây dựng trên một cánh đồng lúa cách đây 5 năm -- Một trong số 2500 tòa nhà chọc chời họ đã xây ở Thượng Hải trong vòng 10 năm qua. Và tôi đang ăn trưa với một người có tên là Timothy Chen. Timothy Chen đã mở một công ty kinh doanh Internet vào năm 2000. Không đi sâu vào internet, giữ tiền của anh ấy, quyết định đi vào lĩnh vực trò chơi điện tử. Anh điều hành công ty Shanda, đó là công ty về trò chơi điện tử lớn nhất ở Trung Quốc. 9000 máy chủ trên khắp Trung Quốc; với 250 triệu người đăng ký. Ở bất cứ thời điểm nào, có 4 triệu người đang chơi một trong những trò chơi của anh ấy. Anh ấy sử dụng bao nhiêu nhân viên để phục vụ số khách hàng đó? 500 người. Vâng, làm sao anh ấy có thể phục vụ hai trăm rưỡi triệu -- 250 triệu người dân bằng 500 nhân viên? Bởi vì căn bản là anh ấy không phục vụ họ. Anh ấy đưa cho họ một nền tảng, anh ấy cho họ một vài luật chơi, anh ấy cho họ công cụ và sau đó anh ấy như điều khiển sự giao tiếp đó; anh ấy phối hợp các hành động. Nhưng thực ra, rất nhiều nội dung đã được tạo ra bởi chính người dùng. Và điều đó tạo ra một dạng kết dính giữa cộng đồng và công ty có sức mạnh cực kỳ lớn. Để kiểm chứng điều đó: bạn hãy vào một trong những trò chơi của anh ta, bạn tạo ra một nhân vật mà bạn sẽ phát triển trong trò chơi. Nếu, vì một lý do nào đó, thẻ thanh toán của bạn bị bật ra, hoặc có vấn đề nào khác phát sinh, bạn mất nhân vật của mình. Bạn sẽ có hai lựa chọn. Lựa chọn thứ nhất: bạn có thể tạo một nhân vật mới, làm lại từ số không, không còn chút ít gì từ nhân vật cũ của bạn. Nó sẽ tốn của bạn $100. Hoặc bạn có thể lên một chuyến bay, đến Thượng Hải, sắp hàng để vào bên trong văn phòng của Shanda -- chắc chắn tốn khoản 600-700 -- và than phiền về nhân vật của bạn, lấy lại thông tin nhân vật cũ của bạn. Mỗi sáng, có 600 người sắp hàng bên ngoài các văn phòng để than phiền về những nhân vật của họ. Vậy điều này nói đến những công ty được xây dựng dựa trên các cộng đồng, nó cung cấp những cộng đồng với những công cụ, tài nguyên, nền tảng trong đó họ có thể chia sẻ. Anh ấy không phải là kho nguồn mở, nhưng lại có sức mạnh rất lớn. Vậy đây là một trong những thách thức, tôi nghĩ, cho những người như tôi, người mà làm nhiều công việc trong chính phủ. Nếu bạn là một công ty trò chơi, và bạn có một triệu người chơi trong trò chơi của bạn, bạn chỉ cần một phần trăm trong số họ trở thành người cùng phát triển, đóng góp ý tưởng, và bạn có một đội ngũ phát triển khoảng 10 000 người Tưởng tượng rằng bạn có thể có mọi trẻ em đang đi học ở Anh, và một phần trăm của chúng làm người cùng phát triển giáo dục. Điều đó sẽ tác động như thế nào đến nguồn lực có thể sử dụng cho hệ thống giáo dục? Hay nếu bạn có một phần trăm bệnh nhân trong NHS trong một chừng mực nào đó trở thành người cùng sản xuất sức khỏe. Lý do tại sao mặc cho những nỗ lực cắt chúng đi, hạn chế chúng, giữ chúng lại -- vì sao những mô hình mở này vẫn sẽ nổi bật với những sức mạnh cực lớn, là vì họ đang nhân rộng lực lượng sản xuất. Và một trong những lý do mà họ làm điều đó là vì họ biến người dùng thành người sản xuất; người tiêu dùng thành nhà thiết kế. Xin cảm ơn rất nhiều.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation, or join one of these:
Trong bài nói chuyện tưởng như bình thường này, Charles Leadbeater đưa ra các lập luận chặt chẽ rằng sự cách tân không còn chỉ dành riêng cho các chuyên gia. Những người nghiệp dư say mê, bằng cách sử dụng các công cụ mới, đang và sẽ tạo ra những sản phẩm, mô hình mà các công ty có thể không làm được.
A researcher at the London think tank Demos, Charles Leadbeater was early to notice the rise of "amateur innovation" -- great ideas from outside the traditional walls, from people who suddenly have the tools to collaborate, innovate and make their expertise known. Full bio »
Translated into Vietnamese by Minh Toan HOANG
Reviewed by Duc Nguyen
Comments? Please email the translators above.
19:31 Posted: Feb 2008
Views 495,109 | Comments 51
17:52 Posted: Apr 2008
Views 431,979 | Comments 83
20:46 Posted: Jul 2008
Views 464,649 | Comments 57
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.