Thật là vinh hạnh cho tôi khi được đứng đây và cùng chia sẻ với mọi người Tôi đã phải trải qua thời gian dài trong tù, sau song sắt và cả trong nhà tù dành cho người bị kết án tử hình. Tôi cũng đã trải qua một thời gian dài sống trong cộng đồng của những người có thu nhập thấp với những dự án và nơi tràn ngập sự tuyệt vọng Và tôi đến đây tôi lại được khuyến khích và rồi tôi lắng nghe chính điều này đã tiếp thêm nghị lực cho tôi rất nhiều Và một trong những điều nổi bật nhất mà tôi nhận ra được trong khoảng thời gian ngắn tôi đến đây đó là TED có một bản sắn riêng của mình. và các bạn có thể nói về rất nhiều điều có ảnh hưởng trên toàn thế giới tại đây. và đôi khi bạn đến với TED nó mang lại ý nghĩa và sức mạnh cho bạn mà nếu như bạn không đến bạn sẽ không có được sức mạnh như thế
và tôi đề cập đến điều này bởi tôi nghĩ bản sắc thực sự rất quan trọng chúng ta đã có vài bài diễn thuyết rất tuyệt vời và tôi cho rằng những gì mà chúng ta nhận thấy được đó là, nếu bạn là giáo viên, lời nói của bạn sẽ có ý nghĩa nhưng nếu bạn là một giáo viên giàu lòng trắc ẩn, lời nói của bạn đặc biệt có ý nghĩa. còn nếu bạn là một bác sĩ, bạn có thể làm vài điều tốt nhưng nếu bạn là một bác sĩ tận tâm, bạn có thể làm thêm nhiều điều tốt khác. đó là lý do tại sao tôi muốn nói về sức mạnh của bản sắc nhân cách thực ra tôi không học được điều này khi tôi hành nghề luật sư hay qua những công việc tôi làm mà tôi thực sự học được điều này từ bà của mình
Tôi lớn lên trong một ngôi nhà, một gia đình người Mỹ gốc phi truyền thống và theo chế độ mẫu hệ và bà tôi là người làm chủ gia đình. Bà rất cứng rắn, mạnh mẽ và đầy quyền lực trong gia đình Bà luôn là người chấm dứt mọi trận cãi vã trong gia đình và cũng luôn là người khơi nên nhiều cuộc tranh cãi trong gia đình Ba mẹ bà thực ra là người con của nô lệ. Cha mẹ bà sinh ra trong thời kỳ nô lệ tại Virginia vào những năm 1840 và bà sinh vào những năm 1880 và phải niếm trải những tháng ngày làm nô lệ, chính điều đó đã định hình nên cách bà nhìn nhận cuộc đời.
Bà cứng rắn, nhưng cũng đắm thắm. Khi tôi còn bé, mỗi khi tôi nhìn bà bà sẽ đến bên và ôm tôi vào lòng bà ôm tôi chặt đến mức tôi thấy khó thở rồi sau đó bà để tôi đi một hoặc hai giờ sau, nếu tôi lại gặp bà bà sẽ tiến đến và nói :" Bryan à, con vẫn cảm thấy như bà ôm con chứ?" và nếu tôi nói " dạ không", bà sẽ lại "tấn công" tôi và nếu tôi nói "dạ có", bà sẽ để tôi một mình. Bà sỡ hữu một tính cách mà bạn sẽ luôn muốn ở gần. Thách thức duy nhất là bà có đến 10 đứa con. Mẹ tôi là con út trong nhà, thỉnh thoảng, tôi đến và ở bên bà nhưng thật khó để bà có thời gian quan tâm đến tôi. Các anh chị em họ của tôi cứ xung quanh bà mọi nơi
Và tôi còn nhớ, lúc đó tôi khoảng 8, 9 tuổi gì đó có một buổi sáng, tôi thức dậy, vào phòng khách và tôi thấy tất cả các anh chị em họ chạy xung quanh phòng, bà tôi thì đang ngồi đối diện nhìn tôi chằm chằm. Lúc đầu, tôi tưởng chúng tôi đang chơi một trò chơi thế rồi tôi nhìn bà và cười nhưng bà có vẻ rất nghiêm trọng. 15, 20 phút trôi qua bà đứng dậy, băng qua căn phòng rồi cầm tay tôi bà nói:" Đi nào, Bryan. Bà và con sẽ nói chuyện nhé" tôi nhớ như in ngày đó, tưởng chừng như mới xảy qua hôm qua vậy Và tôi sẽ không bao giờ quên được.
bà dẫn tôi ra khỏi phòng, ra phía sau nhà và nói " Bryan này, bà sẽ nói với con một chuyện nhưng con đừng nói với ai nhé" Tôi đáp " dạ được thôi ạ" Bà nói: " nào, hãy chắc chắn là con sẽ không làm thế chứ". Tôi nói "chắc chắn ạ" Rồi bà ngồi xuống, nhìn tôi và nói " bà muốn con biết rằng bà vẫn luôn theo chân đến con". "Bà nghĩ con là đứa trẻ đặc biệt" " Bà nghĩ con có thể làm mọi thứ mà con muốn" Tôi sẽ không bao giờ quên lời bà.
rồi bà nói tiếp " Con chỉ cần hứa với bà 3 điều, Bryan à" Tôi nói " dạ được ạ" " điều đầu tiên bà muốn con hứa là con phải luôn yêu thương mẹ con" "nó là đứa con gái bé bỏng của bà, con hãy hứa rằng sẽ luôn chăm sóc mẹ con nhé" À, tôi yêu mẹ, vì thế tôi hứa ngay " Vâng, con sẽ làm ạ" " điều thứ 2 bà muốn con hứa là sẽ luôn làm những việc đúng đắn dẫu có khó khăn đến mấy". Tôi suy nghĩ rồi nói " Vâng, con sẽ làm ạ" cuối cùng bà nói " điều thứ 3 là con hãy hứa với bà rằng con sẽ không bao giờ uống rượu". (tiếng cười) À, lúc đó tôi mới 9 tuổi nên tôi nói " Vâng, con hứa ạ"
Tôi lớn lên ở vùng quê miền Nam và có một anh trai, lớn hơn tôi một tuổi và một em gái, nhỏ hơn tôi một tuổi Đến khi tôi 14, 15 tuổi một ngày kia, anh tôi về nhà và mang về 6 chai bia Tôi không biết anh ấy có nó từ đâu anh ấy kéo tôi và đứa em gái cùng đi vào rừng đại loại là chúng tôi đã ở ngoài đó làm những thứ điên cuồng anh ấy uống xong một ngụm bia thì đưa cho tôi và em gái và họ đưa bia cho tôi. tôi nói " không, không, không. không sao. Hai người cứ uống đi. Em sẽ không uống một giọt bia nào cả" Anh trai tôi nói, " thôi nào, Chúng ta làm việc này hôm nay, và em luôn cùng làm những gì anh và em gái làm mà" Anh đã uống một ít, em gái em cũng đã uống một ít, nào tới lượt em uống đấy" Tôi nói " Không, em không cảm thấy như thế là đúng. Hai người cứ uống đi, cứ tiếp tục" Và rồi anh tôi nhìn tôi chằm chằm và nói " Em bị làm sao vậy? uống tí đi" anh ấy nhìn tôi khó chịu, " ồ, anh mong em sẽ không bận tâm quá nhiều về buổi nói chuyện đó của bà ngoại và em" ( tiếng cười) Tôi nói " Anh đang nói gì thế?" Anh trả lời " Bà nói với tất cả những đứa cháu rằng chúng đặc biệt" (tiếng cười) Lúc đấy, tôi thấy thất vọng
Tôi muốn thú nhận với các bạn một điều mà đáng lý tôi không nên nói ra Tôi biết rằng buổi nói chuyện này sẽ được phát sóng rộng rãi Tuy nhiên tôi vẫn sẽ nói, tôi đã 52 tuổi và tôi xin thừa nhận rằng tôi chưa từng uống một giọt rượu nào ( tiếng vỗ tay ) Không phải tôi nói ra vì tôi nghĩ tôi làm thế là đúng, là đạo đức; mà tôi muốn nói đến sức mạnh của nhân cách con người. Khi chúng ta tạo ra một nhân cách đúng đắn chúng ta có thể nói mọi thứ với thế giới xung quanh ta rằng những gì mà họ không hề tin lại thực sự có ý nghĩa. Chúng ta có thể khiến họ bắt tay vào làm những việc mà họ không nghĩ rằng họ làm được. Mỗi khi nghĩ về bà ngoại tất nhiên tôi biết bà cho rằng tất cả những đứa cháu đều đặc biệt. Ông ngoại tôi đã ở tù suốt thời kỳ cấm nấu và bán rượu, cậu tôi chết vì bệnh do rượu gây ra. Và tất nhiên bà nghĩ có những điều chúng ta cần phải cam kết.
Tôi thì đã và đang cố nói ra đôi điều về hệ thống tư pháp của quốc gia chúng ta, nó đã khác đi rất nhiều so với 40 năm về trước. Năm 1972, đã có 300.000 người bị tù Ngày nay, con số đó đã lên đến 2,3 triệu Nước Mỹ giờ đây có tỉ lệ phạt tù cao nhất trên thế giới và có 7 triệu người bị quản chế hoặc được tạm tha theo tôi, sự phạt tù rộng rãi như thế đã cơ bản thay đổi thế giới này Đối với những người nghèo, người da màu hệ lụy của việc này đã khiến họ phải sống với nỗi thất vọng tràn trề. cứ 3 người đàn ông da đen ở độ tuổi từ 18 đến 30 thì có một người đang trong tù, bị quản chế hoặc được tạm tha. Ở những thành phố lớn trên đất nước này như Los Angeles, Philadelphia, Baltimore, Washington có đên 50 - 60% người da màu đang trong tình trạng tương tự, họ bị tù, bị quản chế hoặc tạm tha
Hệ thống pháp luật của chúng ta không chỉ được định hình bằng những cách như thế, không chỉ bị biến tướng do sự phân biệt chủng tộc mà còn bị bóp méo bởi cái nghèo. Chúng ta đang có một hệ thống tư pháp sẽ sẵn sàng đối xử với các bạn tốt hơn nhiều nếu bạn phạm tội nhưng giàu có so với người nghèo dù họ vô tội Chính sự giàu có, chứ không phải là có tội hay không có tội ảnh hưởng đến kết quả. mặc dù vậy, chúng ta dường như vẫn thấy thoải mái về điều này Nỗi sợ hãi lẫn và giận dữ chính trị đã khiến chúng ta tin rằng đây không phải và vấn đề mà chúng ta phải lo thế là chúng ta tách biệt
nhưng điều này lại khiến tôi quan tâm Chúng ta đang chứng kiến vài sự phát triển rất thú vị trong việc làm của mình Tôi sống ở bang Alabama, cũng giống như những bang khác sẽ thực sự tước quyền bầu cử của bạn mãi mãi nếu bạn phạm tội hình sự Ngay hiện nay, ở bang Alabama có 34% đàn ông da đen bị vĩnh viễn mất quyền bầu cử Chúng tôi dự đoán rằng thêm 10 năm nữa mức độ tước quyền công dân sẽ lại nặng như trước khi Đạo Luật Bầu Cử được thông qua Và có một sự im lặng đáng trách
Tôi muốn đại diện lên tiếng nói cho trẻ em. Rất nhiều khác hàng của tôi vẫn còn rất nhỏ Mỹ là quốc gia duy nhất trên thế giới kết án đứa trẻ 13 tuổi tù chung thân. Chúng ta có án tù chung thân không hề đặc xá cho trẻ em chúng ta thực ra còn đang thực hiện những vụ kiện tụng trẻ em và là nước duy nhất trên thế giới làm điều này.
Tôi xin lên tiếng làm đại diện cho những người tử tù câu hỏi về án tử hình được đặt ra này rất thú vị. Bằng nhiều cách, chúng ta được dạy để tin rằng câu hỏi thực sự là liệu người ta có đáng phải chết vì tội lỗi mà họ đã gây ra? Đây là một câu hỏi rất hợp lý nhưng vẫn có cách nghĩ khác về chúng ta đang ở đâu trong nhân cách của mình. Cách nghĩ khác về điều này không phải là liệu người có tội có đáng chết hay không mà liệu chúng ta có quyền giết họ hay không? ý tôi là, thật khó tin!
Án tử hình tại Mỹ được xác định một cách không chính xác cứ 9 người bị kết án tử chúng tôi tìm thấy một người vô tội được giải tội và thả khỏi tử tù đây là tỉ lệ kết án sai khủng khiếp 1 trong 9 người bị kết án là người vô tội thật sự khó mà tưởng tượng nỗi Trong ngành hàng không, chúng ta sẽ không bao giờ để mọi người đi nếu cứ mỗi 9 máy bay cất cánh mà có một chiếc bị rơi Nhưng bằng cách nào đó, chúng ta lại tách mình khỏi vấn đề này xem đó không phải là vấn đề của chúng ta, không phải gánh nặng của chúng ta cũng không phải điều mà chúng ta cần đấu tranh, nỗ lực.
Tôi nói rất nhiều về những vấn đề này về chủng tộc và về câu hỏi liệu chúng ta có xứng đáng giết họ. Và điều thú vị là khi tôi dạy học sinh của mình về lịch sử của người Mỹ gốc Phi Tôi kể với họ về chế độ nô lệ, khủng bố - thời kỳ này bắt đầu từ cuối công cuộc tái thiết và kéo dài cho đến Thế Chiến thứ II Chúng ta thực sự không biết nhiều về điều này nhưng đối với người Mỹ gốc Phi ở quốc gia này đó là một thời kỳ khủng khiếp. Nhiều cộng đồng đã lo sợ bị hành hình, họ lo sợ bị ném bom và chính mối đe dọa của khủng bố định hình nên cuộc sống của họ. Những người đó đến và nói với tôi rằng : "Ông Stevenson, ông có những buổi nói chuyện, những bài diễn thuyết hãy nói với mọi người đừng cho là chúng ta chỉ đương đầu với khủng bố lần đầu tiên trong lịch sử dân tộc kể từ sau sự kiện 11/9, mà hãy nói với họ rằng chúng tôi đã phải lớn lên cùng với điều đó và tất nhiên, thời kỳ khủng bố đã kéo theo sự phân biệt sắc tộc và hàng thập niên lệ thuộc chủng tộc và chế độ diệt chủng apartheid.
Chúng ta thấy được thực trạng này nhưng chúng ta lại không muốn bàn về vấn đề của chính mình chúng ta không muốn nói về lịch sử và vì thế, chúng ta đã chẳng hiểu được điều đó có ý nghĩa như thế nào chúng ta không ngừng mâu thuẫn không ngừng gây ra căng thẳng và bất hòa chúng ta đã khó khăn lắm khi nói về vấn đề chủng tộc tôi tin chắc đó là vì chúng ta không sẵn sàng thừa nhận chân lý và hòa giải Ở Nam phi, người ta biết rằng họ không thể chống chọi với chế độ apartheid nếu họ không cam kết với sự thật và làm hoà Ở Rwanda, thậm chí sau khi diệt chủng đẫm máu xảu ra, đã có cam kết được đưa ra nhưng ở đất nước này, chúng ta vẫn chưa làm được điều đó
Tôi đã có vài bài diễn thuyết ở Đức về mức án tử hình thật kinh ngạc vì sau bài thuyết trình của tôi, có một học giả đứng lên và nói " Thực sự là tôi rất khó chịu khi phải nghe những gì ông đang đề cập đến" " Ở Đức không có mức án tử hình và tất nhiên, chúng tôi sẽ không bao giờ có hình phạt tử hình ở Đức" Căn phòng trở nên yên lặng rồi người phụ nữ này nói tiếp " trong lịch sử của chúng tôi Chưa bao giờ,chúng tôi tham gia vào việc giết người có hệ thống cả việc làm đó thật vô lương tâm dù vô tình hay cố ý cũng không nên tử hình ai đó" và tôi nghĩ về điều này Bạn sẽ cảm thấy như thế nào nếu sống trong một thế giới nơi Đức đã thi hành án tử hình, nhất là khi đó là người Do Thái lai Tôi không thể làm ngơ được. Như thế quá vô lương tâm
Ở đất nước của chúng ta, tại những bang Miền Nam lâu đời người ta vẫn thực thi án tử hình bạn có khả năng bị kết án tử hình cao gấp 11 lần nếu nạn nhân là người da trắng so với nạn nhân là người da đen và gấp 22 lần nếu bị đơn là người da đen còn nạn nhân là người da trắng chính những tiểu bang này đã chôn biết bao thi thể của người bị xử tử và vì thế, có sự ngăn cách
Tôi cho rằng nhân cách của chúng ta đang bị mai một khi chúng ta không thực sự quan tâm đến những thứ khó khăn thì những điều tốt đẹp tuyệt nhiên cũng bị ảnh hưởng Chúng ta thích cải tiến yêu công nghệ, thích sáng tạo thích giải trí Nhưng cuối cùng, thực tế này vẫn bị che khuất bởi nỗi thống khổ, sự lạm dụng, thoái hóa đạo đức và xem nhẹ nhân cách. Còn đối với tôi, việc kết hợp cả hai điều trên là thực sự cần thiết Vì dẫu sao chúng ta cũng đang nói về sự cần thiết để hy vọng nhiều hơn cống hiến nhiều hơn và tận tâm hơn đối với những thử thách cơ bản trong cuộc sống, trong thế giới phức tạp này Với tôi, việc đó có nghĩa là dành thời gian để suy nghĩ, để nói về người nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn, về những ai không có dịp đến với TED Tuy nhiên, hãy suy nghĩ về họ theo cách hòa nhập với cả cuộc sống của chính chúng ta.
Các bạn biết đó, cuối cùng thì chúng ta cũng phải tin vào những gì mà chúng ta chưa từng tận mắt chứng kiến Vâng. Chúng ta có lý, chúng ta cống hiến cho trí tuệ. Đổi mới, sáng tạo, và phát triển có được không đơn thuần chỉ từ ý tưởng trong đầu chúng ta mà chúng xuất phát từ những ý tưởng rồi được tiếp sức bằng niềm tin của trái tim Và đó chính là sự kết nối của trái tim và khối óc, của tâm và trí mà tôi tin sẽ khiến chúng ta không chỉ chú ý đến những điều tươi sáng làm lóa mắt mà cả những điều khó khăn Vaclav Havel, một vị lãnh tụ vĩ đại của Séc, đã nói về điều này. " khi chúng tôi ở Đông Âu, đối phó với sự áp bức chúng tôi muốn có được tất cả nhưng thứ chúng tôi cần nhất là niềm tin một tinh thần có định hướng và sự sẵn sàng ứng phó với nỗi thất vọng và đôi khi trở thành một nhân chứng"
Thực sự, định hướng là điều cốt lõi trong niềm tin của tôi mà thậm chí công đồng TED cũng như vậy. có sự ngăn cách giữa công nghệ và thiết kế cho phép chúng ta là con người thực thụ chỉ khi nào chúng ta thực sự chú ý đến nỗi thống khổ sự nghèo khó, không cho ai đó được hưởng được quyền lợi và sự bất công Giờ đây tôi cảnh báo các bạn rằng để có được nhân cách như thế chúng ta phải trải qua rất nhiều thử thách so với khi chúng ta không chú ý đến những điều vừa nêu.
Tôi có được một đặc ân rất lớn, khi tôi còn là một luật sư non nớt, tôi đã gặp Rosa Park Bà Park từng đến Montgomery rất nhiều lần và bà đi cùng với 2 người bạn thân nhất của mình Họ là Johnnie Carr, người tổ chức chiến dịch tẩy chay trên xe buýt tại Montgomery bà là người phụ nữ Mỹ gốc Phi tuyệt vời và Virginia Durr, một phụ nữ da trắng mà chồng bà chính là Clifford Durr, luật sư đại diện cho Tiến sĩ King Những người phụ nưc này chỉ đến và nói chuyện
cứ mỗi lần như thế, bà Carr sẽ gọi và nói " Này, Bryan, bà Park sẽ đến thị trấn và chúng tôi sẽ cũng đến để nói chuyện cậu có muốn đến nghe không?" và tôi trả lời " Vâng, tôi sẽ đến" Bà ấy hỏi " vậy cậu dự định sẽ làm gì khi đến đây?" tôi nói " Tôi sẽ lắng nghe" Và rồi tôi đến đó, và tôi sẽ chỉ lắng nghe việc này thực sự đã tiếp thêm nghị lực cho tôi rất nhiều
có một lần tôi đến và nghe họ nói sau vài tiếng, bà Park quay sang và nói: " Nào, Bryan, hãy nói cho tôi nghe về đơn kiến nghị tính công bằng của tư pháp và những gì cậu đang cố thực hiện " Thế là tôi bắt đầu nói huyên thuyên " À, chúng tôi đang cố thay đổi sự bất công. Chúng tôi đang cố gắng giúp những người bị kết án oan, cố gắng đương đầu với sự thiên vị và phân biệt xử trong cách xét xử tư pháp, cố gắng chấm dứt cảnh trẻ em bị kết án chung thân mà không hề được đặc xá, cố gắng làm được việc gì đó về án tử hình, giảm thiểu số người bị bỏ tù, và chấm dứt việc bắt giam diện rộng".
Khi tôi nói hết ý của mình, bà ấy nhìn tôi và nói " ừm, ừm, ừm" " Việc đó sẽ khiến cậu mệt mỏi, mệt mỏi, và mệt mỏi" ( Tiếng cười ) Và đó cũng là lúc bà Carr nhũi tới, đặt tay lên mặt tôi và nói:" Thế nên cậu phải thật dũng cảm, dũng cảm và dũng cảm".
Tôi thực sự cho rằng cộng đồng TED cần phải dũng cảm hơn. Chúng ta cần tìm cách để đối đầu với những thách thức, những vấn đề và cả nỗi khổ mà sự bất công gây ra Bởi vì xét cho cùng, tất cả chúng ta phụ thuộc từng cá nhân sống trên hành tinh này. Tôi đã học được những điều rất đơn giản khi làm công việc của mình. Nó chỉ dạy tôi những điều rất đơn giản. Và tôi dần hiểu và tin rằng mỗi chúng ta phải hơn điều tệ nhất mà chúng ta từng làm. Tôi tin điều đó đúng với mọi người trên trái đất này. Tôi cho rằng nếu ai đó nói dối, họ không đơn thuần là kẻ dối trá. nếu ai lấy một món đồ gì mà không thuộc quyền sở hữu của họ, họ không chỉ là một tên trộm. Tôi cho rằng, thâm chí khi bạn giết ai đó, bạn cũng không hẳn là một kẻ sát nhân. và vì thế, con người chúng ta có phẩm giá cơ bản phải được luật pháp bảo vệ. Tôi cũng tin rằng ở nhiều nơi trên đất nước này, và tất nhiên cũng là nhiều nơi trên thế giới, sự đối nghịch của nghèo không phải là giàu. Tôi không tin như thế. Tôi thực sự nghĩ rằng ở rất nhiều nơi đối nghịch với cái nghèo là sự công bằng
và cuối cùng, tôi tin rằng dù sự thật là điều này rất ly kỳ rất tuyệt, rất hứng thú và rất kích thích nhưng chúng ta cuối cùng sẽ chẳng bị phán xét bởi công nghệ chúng ta làm ra bởi thiết kế của mình, bởi trí tuệ và lý tưởng và bạn không nhận xét một xã hội bằng cách họ đối xử với người giàu, người có quyền lực và người được đặc quyền đăc lợi mà thông qua cách họ đối xử với người nghèo, người có tội hay tù nhân. Bởi vì đó là hệ quả của việc chúng ta bắt đầu có cái nhìn sâu sắc về chúng ta là ai.
Thi thoảng, khi tôi mất cân bằng, tôi sẽ kết thúc tình trạng ấy bằng câu chuyện này. Thỉnh thoảng khi tôi cố quá sức, tôi thật sự rất mệt, cũng giống như mọi người thôi. thỉnh thoảng những ý tưởng này cứ liên tục xuất hiện trong suy nghĩ của chúng ta rằng chúng rất quan trọng. Và tôi đã làm đại diện cho những đứa trẻ bị kết án rất nặng. Tôi vào tù gặp thân chủ của mình, đó là đứa trẻ mới chỉ 13, 14 tuổi và cậu ấy được phép đứng trước tòa như một người lớn. Tôi bắt đầu suy nghĩ, làm sao mà chuyện này có thể xảy ra được? Sao một quan tòa có thể biến bạn thành một người mà bạn vốn không phải? Quan tòa chứng nhận đó là một người trưởng thành, nhưng tôi thấy cậu ấy vẫn còn là một đứa trẻ
Và có một đêm, tôi thức rất khuya và bắt đầu nghĩ lạ nhỉ, nếu quan tòa có thể làm vậy thì hẳn là họ có quyền lực vô biên Vâng, Bryan, quan tòa có quyền lực như thế, thế thì mình nên xin họ một chút. và vì tôi thức quá khuya, mà không suy nghĩ một cách hệ thống Thế là tôi bắt đầu viết ra một bản kiến nghị rằng tôi có một thân chủ mới 14 tuổi, là người da đen và nghèo khó Tôi bắt đầu làm việc với bản kiến nghị này với tiêu đề là " Bản kiến nghị cố gắng giúp đỡ một đứa trẻ 14 da đen đáng thương giống như một Giám đốc điều hành tập đoàn, da trắng, 75 tuổi"
Tôi trình bày trong đơn kiến nghị rằng đã có sự nhầm lẫn trong công tố, hành vi sai trái của cảnh sát và tư pháp. Còn có một dòng rất điên rồ về việc làm thế nào mà không hề có sự đúng đắn trên đất nước này Tất cả đều sai trái. Sáng hôm sau, tôi thức dậy và nghĩ, tôi đã mơ về một bản kiến nghị điên rồ hay tôi thực sự đã viết nó? Trong cơn hoảng loạn, không những tôi đã viết nó, mà tôi cũng đã gửi nó đến tòa án.
Vài tháng trôi qua, Tôi dường như quên hẳn chuyện này. và cuối cùng tôi quyết định tôi sẽ đến tòa án và nhận vụ án khó khăn này. Tôi bước vào xe, trong lòng cảm thấy rất rất choáng ngợp. Tôi vào xe và rồi đến tòa án. Lúc đấy tôi nghĩ chuyện này sẽ khó khăn gian khổ đây. Và cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi xe, tiến vào tòa án
và khi tôi bước lên bậc thang của tòa án có một người đàn ông da đen lớn tuổi hơn tôi, ông là người trông nom tòa án. Khi người đàn ông này thấy tôi, ông tiến về phía tôi và nói: " Cậu là ai?" Tôi nói, "Cháu là luật sư". Ông ấy nói:" Cậu là luật sư?", Tôi nói " Dạ đúng rồi". Và ông ấy tiến lại gần hơn và ôm lấy tôi thì thầm vào tai tôi, Ông nói: " Tôi rất tự hào về cậu" Và tôi phải nói với các bạn rằng điều đó khiến cho tôi tràn đầy nghị lực. Nó có mối liên hệ gì đó rất sâu sắc với phần nhân cách trong con người tôi, về khả năng đóng góp của mỗi người cho cộng đồng, cho những tư duy tràn đầy hy vọng.
Tôi đến phòng xử án, và khi tôi bước vào, thẩm phán nhìn thấy tôi đến ông nói: "Anh Stevenson, có phải chính anh đã viết đơn kiến nghị điên rồ này không?" Tôi trả lời: "Vâng, thưa ngài". Và rồi chúng tôi bắt đầu tranh luận. Mọi người bắt đầu vào phòng vì họ đang rất giận dữ. Chính tôi đã viết những điều điên rồ này. Cảnh sát, trợ lý công tố viên và các thư ký bước vào. Trước khi tôi đến, phòng xử án đã đông nghẹt người và họ đang giận dữ về việc chúng tôi nói về sắc tộc, về sự nghèo nàn, và về sự bất công.
Và dù không đứng trước mắt tôi, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy người canh giữ bước tới bước lui Ông luôn nhìn vào qua cánh cửa sổ, và ông có thể nghe hết tất cả những tiếng la hét. Ông cứ đi tới đi lui. với vẻ mặt lo lắng, ông bước vào phòng và ngồi phía sau tôi, rất gần bàn luật sư. Khoảng 10 phút sau khi quan tòa tuyên bố nghỉ giải lao. Trong lúc giải lao, phó quận trưởng cảnh sát thấy bị xúc phạm vì người canh gác bước vào phòng xử án. Ông ta nhảy nhổm lên tiến đến người canh gác và nói: "Jimmy, ông làm gì trong đây?" và người đàn ông da đen này đứng lên và nhìn vị phó quận trưởng rồi quay sang nhìn tôi ông nói: "Tôi vào đây để nói người đàn ông trẻ này hãy vững tin vào mục tiêu vì công lý của cậu"
Tôi đến với TED bởi vì tôi tin rằng rất nhiều người trong các bạn hiểu được rằng vòng cung đạo đức trên cuộc đời này thì rất dài, nhưng nó lại cong ở chỗ công lý, Biết rằng chúng ta không thể làm con người thực sự đến khi nào chúng ta quan tâm đến nhân quyền và nhân phẩm. Rằng sự tồn tại của tất cả chúng ta gắn bó mật thiết với sự tồn tài của từng người. rằng tầm nhìn của tất cả chúng ta về công nghệ và những thiết kế, giải trí và sự sáng tạo hẳn phải luôn song hành cùng với tầm nhìn của cả cộng đồng, lòng trắc ẩn và công lý. Hơn hết, với những điều này tôi chỉ đơn giản nói với các bạn là hãy theo đuổi mục tiêu của mình đến cùng, hãy tiếp tục phát huy.
Chris Anderson: Vậy anh đã nghe và đã thấy được mong muốn của quý vị khán giả, cuả cộng đồng TED để giúp anh trên con đường của mình và làm được điều gì đó đối với vấn đề này. Thay vì chỉ biết quyên góp tiền, chúng tôi có thể giúp được gì?
BS: À, Luôn có nhiều cơ hội xung quanh chúng ta. Ví dụ, nếu bạn sống ở ban California, thì mùa xuân này sẽ có một cuộc trưng cầu dân ý tại đây, chúng tôi đang nỗ lực tái định hướng một phần tiền sử dụng vào các hình phạt. Ví dụ tại Cali Chúng tôi sẽ chi 1 triệu đô la cho án phạt tử hình trong 5 năm tới. Vâng, 1 triệu đô la. Và 46% vụ án giết người không bị bắt. 56% vụ án hiếp dâm không được xử lý. Vì thế, chúng ta có một cơ hội để thay đổi tình hình này. và đợt trưng cầu dân ý này sẽ đưa ra kiến nghị để có tiền để thi hành và đảm bảo tính công bằng của luật pháp. Và tôi nghĩ rằng cơ hội luôn ở quanh chúng ta.
CA: Tội phạm ở Mỹ đã giảm đi rất nhiều suốt 3 thập niên qua. Và một phần của câu chuyện đó là đôi khi là do tăng thời gian giam giữ. Bạn sẽ nói gì với những ai tin vào chuyện này?
BS: Thực chất là tỉ lệ phạm tội bạo lực vẫn ở mức tương đối ổn định. Tỉ lệ bị bắt giam ở nước Mỹ tăng mạnh thực ra không phải tội phạm bạo lực. Mà đây chính là một cuộc chiến chống lại ma túy. và số lượng người bị bắt giam đã tăng lên rất đáng kể. Và chúng ta đã mất đi sự kiểm soát đối với mặt trái của các hình phạt. và vì thế, chúng ta có 3 cuộc chiến chống lại việc người ta bị tù chung thân chỉ vì ăn trộm xe đạp hay trộm cấp tài sản mức độ nhẹ thay vì buộc họ trả lại những gì mà họ lấy cho chủ nhân của tài sản đó. Tôi tin rằng chúng ta cần làm nhiều việc hơn nữa để giúp đỡ những người bị biến thành nạn nhân bởi tội ác chứ không phải là làm ít đi. Tôi nghĩ triết lý hình phạt hiện tại của chúng ta thật vô ích, chẳng giúp được gì cho ai cả. Tôi cho rằng đó là điều mà chúng ta cần phải thay đổi.
CA: Bryan, anh thực sự đã đánh đúng tâm lý của mọi người ở đây. Anh thực sự là một người truyền cảm hứng. Rất cảm ơn anh đã đến với TED. Một lần nữa xin cảm ơn anh.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation, or join one of these:
Trong một nói chuyện thân mật và thu hút với vai diễn chính là bà ngoại của mình và Rosa Parks - luật sư nhân quyền Bryan Stevenson chia sẻ một số sự thật khó tin về hệ thống tư pháp của Mỹ, bắt đầu với một sự mất cân bằng rất lớn đối với chủng tộc: 1/3 số người đàn ông da đen trên đất nước này đã từng bị bắt giam vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời của họ. Những vấn đề này, được bọc trong lịch sử của nước Mỹ mà không hề bị xem xét, cũng hiếm khi được đề cập đến với mức độ sâu sắc, thẳng thắn và thuyết phục.
Bryan Stevenson is the founder and executive director of the Equal Justice Initiative, fighting poverty and challenging racial discrimination in the criminal justice system. Full bio »
Translated into Vietnamese by Ha Thu Hai
Comments? Please email the translators above.
20:45 Posted: Feb 2009
Views 1,551,914 | Comments 443
15:27 Posted: Nov 2010
Views 751,978 | Comments 743
03:50 Posted: Nov 2011
Views 648,330 | Comments 139
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.