Địa điểm đầu tiên mà tôi muốn giới thiệu với các bạn là nơi mà nhiều người tin rằng nó sẽ trở thành vực thẳm tự nhiên sâu nhất thế giới. Và tôi nói "tin rằng"" là bởi vì quá trình này vẫn đang diễn ra. Ngay tại thời điểm hiện tại đang có nhiều chuyến thám hiểm lớn được lên kế hoạch cho năm tới mà tôi sẽ nói về chúng một chút.
Một trong những điều mà đã thay đổi ở đây, trong 150 năm qua kể từ khi Jules Verne có những khái niệm khoa học viễn tưởng vĩ đại về thế giới dưới lòng đất, đó là việc công nghệ đã cho phép chúng ta đi tới những địa điểm này mà trước đấy hoàn toàn chưa được chúng ta biết và nghiên cứu. Chúng ta bây giờ có thể đi xuống lòng đất hàng ngàn mét khá an toàn. Trên đường xuống, chúng tôi đã khám phá ra những vực thẳm và hốc đá không tưởng, chúng lớn tới mức mà các bạn có thể nhìn xa tới hàng trăm mét mà tầm nhìn không bị đứt quãng. Trong một chuyến đi như vậy, chúng tôi thường ở tại đó từ hai đến bốn tháng, với một nhóm, nhỏ cũng khoảng 20 đến 30 người, đến lớn khoảng 150 người.
Và rất nhiều người hỏi tôi, những người như thế nào sẽ được ông chọn cho những dự án như vậy? Và trong khi quá trình tuyển chọn của chúng tôi không đến mức khắt khe như của NASA, nhưng dù sao nó cũng kĩ lưỡng. Chúng tôi tìm kiếm những người có năng lực, kỉ luật, khả năng chịu đựng, và sức khỏe. Trong trường hợp các bạn đang phân vân, đây là bài kiểm tra sức khỏe của chúng tôi. (tiếng cười) Nhưng chúng tôi còn coi trọng tinh thần đồng đội và khả năng giải quyết bằng con đường ngoại giao nhưng bất đồng giữa các cá nhân khi phải chịu áp lực to lớn trong những địa điểm hẻo lánh.
Chúng tôi đã vượt xa sự giới hạn về sức chịu đựng của con người. Từ lối vào, đây không hề giống một cái hang để thăm quan. Các bạn đang nhìn vào Trại 2 trong một nơi được gọi là J2, không phải K2, mà là J2. Tại điểm này chúng tôi đang cách lối vào khoảng hai ngày. Và nó giống như một chuyến leo núi cao nhưng lộn ngược lại, trừ việc bạn đang theo một đoạn dây của những thứ này xuống dưới. Ý định của chúng tôi là cố gắng cung cấp những biện pháp để cơ thể cảm thấy thoái mái khi bạn ở dưới đó, nếu không sẽ là sự ẩm thấp, ẩm ướt, lạnh lẽo trong bóng tối hoàn toàn. Nhân đây, tôi phải nhắc rằng mọi thứ các bạn đang xem, được chiếu sáng nhân tạo với những nỗ lực rất lớn. Nếu không những nơi này hoàn toàn tối om.
Càng xuống sâu, bạn càng gặp những khó khăn với nước. Về cơ bản nó giống như một cái cây đang tập trung nước chảy xuống. Và cuối cùng là bạn tới những nơi rất khủng khiếp và nguy hiểm và thật không may, những đường trượt không thể hiện được hết. Vì vậy tôi có một đoạn phim ngắn được quay vào cuối thập kỉ 1980. đi xuống cao nguyên Huautla ở Mexico. (đoạn phim) Bây giờ tôi phải nói với các bạn rằng những kĩ thuật trong đoạn phim này đã lỗi thời và nguy hiểm. Ngày nay chúng tôi không làm như vậy nữa trừ khi chúng tôi làm để quay phim. (tiếng cười)
Cùng ý đó, tôi phải nói với các bạn với nhiều phim của Hollywood vừa ra năm ngoái, chúng tôi chưa bao giờ gặp con quái vật nào dưới đó cả ít nhất là những loại ăn thịt bạn Nếu như có một con quái vật dưới lòng đất, nó chính là sự cách biệt làm tan nát tâm lý mà bắt đầu ảnh hưởng đến mỗi thành viên của nhóm một khi bạn đã đi sâu vào trong khoảng ba ngày từ cửa vào gần nhất.
Năm tới, tôi sẽ dẫn đầu một nhóm quốc tế đi tới J2. Chúng tôi sẽ quay phim, chụp ảnh từ vị trí âm 2600 mét -- đó là khoảng hơn 8600 feet một chút -- tại 30 km từ cửa vào. Đội dẫn đầu sẽ ở dưới lòng đất trong 30 ngày liên tiếp. Tôi không nghĩ đã có một nhiệm vụ như vậy trong một thời gian dài.
Rốt cuộc, nều như bạn cứ tiếp tục đi xuống trong những hang như vậy, có thể nói rằng bạn sẽ gặp phải những nới như thế này. Đây là nơi mà một nếp gấp trong địa tầng mà nước đọng lại và đầy lên tới nóc. Và khi bạn tìm thấy nhiều thứ này, họ sẽ đánh dấu một nhãn trên bản đồ ghi là: siphon cuối. Bây giờ tôi nhớ thuật ngữ đó rất rõ bởi vì hai lí do. Thứ nhất, đó cũng là tên ban nhạc rock của tôi, và thứ hai, là bởi vì sự chạm trán với những thứ này đã ép tôi trở thành một nhà sáng chế. Và từ đó chúng tôi đã tiếp tục phát triển nhiều thế hệ những công cụ cho việc khám phá những địa điểm như này.
Đây là vài thiết bị hỗ trợ sự sống và bạn có thể sử dụng hiện nay để đi theo chiều ngang nhiều kilomet dưới nước và tới độ sâu 200 mét dưới mặt nước. Khi bạn tham gia những công việc này, nó giống như đang tham gia EVA, nó giống như tham gia vào hoạt động ngoài phi thuyền trong vũ trụ, nhưng với tầm xa lớn hơn, và với sự nguy hiểm lớn hơn. Vì vậy nó làm bạn nghĩ đến làm sao để thiết kế thiết bị của bạn phù hợp cho phạm vi cách xa nơi trú ẩn an toàn.
Đây là một đoạn từ bộ phim của kênh địa lí quốc gia (National Geographic) được chiếu vào năm 1999.
(Đoạn phim) Người thuyết minh: Thám hiểm là một quá trình của cơ thể của việc đặt chân bạn lên những nơi mà con người chưa bao giờ tới trước đó. Đây là nơi "quặng vàng" nhỏ bé cuối cùng của vùng đất hoàn toàn chưa được biết đến sót lại trên hành tinh này. Được trải nghiệm nó là một đặc quyền.
Bill Stone: Đó được quay tại Wakulla Springs, Florida. Đôi điều cần lưu ý về bộ phim đó: mỗi bộ phận của thiết bị mà bạn thấy trong đó chưa hề tồn tại trước năm 1999. Nó được phát triển trong thời gian 2 năm và được sử dụng trong những dự án thám hiểm thực tế. Thiết bị bạn nhìn thấy bây giờ được gọi là thiết bị lập bản đồ vách ngăn số và nó đã tạo ra tấm bản đồ 3 chiều đầu tiên của một hang động, vào nằm dưới nước tại Wakulla Springs. Nó là thiết bị đã tình cờ mở ra cánh cửa tới một thế giới khác chưa được khám phá.
Đây là Europa. Carolyn Porco đã nhắc tới một chiếc khác tên là Enceladus hôm trước. Đây là một trong những nơi mà các nhà khoa học nghiên cứu hành tinh tin rằng có khả năng cao nhất của sự phát hiện ra sự sống ngoài trái đất đầu tiên ở dưới đại dương tồn tại ở phía dưới đó. Với những ai chưa bao giờ xem bộ phim này, Jim Cameron đã sản xuất một bộ phim IMAX thật sự tuyệt vời vài năm trước, tên là "Những sinh vật ngoài trái đất của biển sâu" Đây là một đoạn phim ngắn --
(Đoạn phim) Người thuyết minh: Nhiệm vụ thám hiểm phía dưới lớp băng đá của Europa sẽ là thử thách về máy móc cao nhất. Europa ở xa đên mức mà với tốc độ ánh sáng, sẽ cần hơn một tiếng đồng hồ để mệnh lệnh truyền tới con tàu. Nó phải đủ thông minh để tránh những mối nguy hiểm trên địa hình, và để tìm được một địa điểm hạ cánh an toàn trên mặt băng. Bây giờ chúng ta phải xuyên qua được lớp băng đá. Bạn cần một máy làm tan băng. Nó đơn giản là một ngư lôi được làm nóng bằng năng lượng hạt nhân. Lớp băng có thể sâu từ 3 đến 16 dặm. Tuần qua tuần, thiết bị này sẽ chìm xuống bằng sức nặng của chính nó xuyên qua lớp băng cổ, cho đến cuối cùng.... Bây giờ, các bạn sẽ làm gì khi đã tới được bề mặt của đại dương đó? Bạn cần một AUV, một chiếc xe tự hành dưới nước. Nó cần phải là một "chú chó con'' thông minh, có thể định hướng và tự đưa ra những quyết định trong một đại dương xa lạ.
BS: Điều Jim đã không biết khi ông phát hành bộ phim đó là 6 tháng trước đó NASA đã tài trợ cho một nhóm do tôi tập hợp để phát triển một mẫu đầu tiên của chiếc Europa AUV. Không nhắc đến quá trình 3 năm của những cuộc họp kĩ thuật, thiết kế và liên kết hệ thống, tôi muốn giới thiệu DEPTHX -- Deep Phreatic Thermal Explorer ( thiết bị nhiệt thám hiểm biển sâu) Như bộ phim nói, đây là một "chú chó con" thông minh. Nó có 96 cảm biến, 36 máy điện toán bên trong, 100 000 dòng mã về hành vị tự động, xếp chặt bên trong bảng mạch điện tương đương với hơn 10 cân TNT
Đây là vị trí mục tiêu, suối nước nóng sâu nhất thế giới tại Cenote Zacaton phía bắc Mexico. Nó đã được thăm dò tới độ sâu 292 mét và sâu hơn nữa thì chưa ai biết đến. Đây là một phần nhiệm vụ của DEPTHX.
Có hai mục tiêu chính mà chúng tôi thực hiện ở đây. Một là, làm thế nào bạn tiến hành nghiên cứu khoa học độc lập dưới mặt đất? Làm thế nào bạn chọn một robot và biến nó thành một nhà vi trùng học dã chiến? Có nhiều giai đoạn liên quan ở đây mà tôi không có đủ thời gian để nói về chúng cho các bạn, nhưng về cơ bản chúng tôi điều khiển xuyên qua không gian, chúng tôi thu thập những thành tố môi trường --- sunfua, halide, những thứ như vậy. Chúng tôi tính toán độ dốc bề mặt, và lái robot qua tới một bức tường mà ở đó xác suất có sự sống cao. Chúng tôi di chuyển dọc theo bức tường, trong một quá trình được gọi là hoạt động gần, để tìm kiếm những thay đổi về màu sắc. Nếu chúng tôi thấy thứ gì đó có vẻ thú vị, chúng tôi sẽ kéo nó vào trong chiếc kính hiển vi. Nếu nó đạt yêu cầu qua bài kiểm tra hiển vị, chúng tôi sẽ tiến hành thu thập. Hoặc chúng tôi sẽ thu thập mẫu dạng lỏng, hoặc chúng tôi có thể lấy một lõi rắn từ bức tường. Không có ai phải điều khiển quá trình này. Đó hoàn toàn là hành vi tự động được thực hiện bởi chính robot.
Hattrick thực sự của robot này, mặc dù, là hệ thống điều hướng phân rã mà chúng tôi phát triển, gọi là 3D SLAM, dùng cho công việc đồng thời định vị và lập bản đồ. DEPTHX là một nhãn cầu nhìn mọi hướng. Những tia cảm biến của nó nhìn cả phía trước và phía sau cùng lúc, cho phép nó có thể thực hiện việc thăm dò mới trong khi nó vẫn đạt được việc khóa cảm biến hình học tại những nới mà nó đã đi qua.
Thứ tôi sẽ giới thiệu với các bạn tiếp theo là robot thăm dò dưới mặt đất hoàn toàn tự động đầu tiên mà đã từng được chế tạo. Tháng năm này, chúng tôi sẽ tiến hành từ âm 1000 mét ở Zacaton, và nếu chúng tôi rất may mắn, DEPTHX sẽ mang về nhóm vi khuẩn do robot tìm ra. Bước tiếp theo sau đó là thử nghiệm nó tại Nam cực, và rồi nếu việc cấp tiền tiếp tục và NASA quyết tâm tiến hành, chúng tôi có thể có tiềm năng tiến hành phóng vào năm 2016, và tới năm 2019 chúng tôi có thể có bằng chứng đầu tiên về sự sống ngoài hành tinh này.
Sau đó việc thăm dò vũ trụ do người lái sẽ như thế nào? Gần đây chính phủ thông báo những kế hoặc cho việc trở lại mặt trăng vào năm 2024. Kết luận thành công của nhiệm vụ đó sẽ tạo nên sự viếng thăm thường xuyên mặt trăng của số ít các nhà khoa học của chính phủ và phi hành gia. Việc này sẽ đặt chúng ta vào vị trí không xa hơn trên con đường phát triển chung của loài người vào vũ trụ so với nơi chúng ta đạt được 50 năm trước. Một điều gì đó thiết yếu phải thay đổi, nếu chúng ta muốn thấy sự tiếp cận với không gian vũ trụ trở nên phổ biến trong cuộc đời mình.
Điều tôi muốn giới thiệu với các bạn tiếp theo là vài ý tưởng tranh cãi. Và tôi hi vọng các bạn sẽ nhẫn nại với tôi và có lòng tin rằng có độ đáng tin phía sau những thứ chúng tôi sắp nói tại đây. Có ba cơ sở cho sự làm việc riêng tư trong không gian. Một trong chúng là sự đòi hỏi cho phương tiện vận chuyển tiết kiệm giữa trái đất và không gian. Bert Rutan và Richard Branson của thế giới này đã có điều này trong tầm nhìn của họ và tôi biết ơn họ. Tiến lên, tiến lên, tiến lên.
Thứ tiếp theo chúng ta cần là nơi để ở trên quỹ đạo. Ban đầu là các khách sạn quỹ đạo, nhưng sau đó là các xưởng cho những người còn lại trong chúng ta. Mảnh còn thiếu cuối cùng, một mô hình đột phá thật sự, là đây: một trạm gas trên quỹ đạo. Nó sẽ trông không giống như vậy. Nếu tồn tại, nó sẽ làm thay đổi tất cả thiết kế tàu vũ trụ và việc lập kế hoạch thám hiểm vũ trụ trong tương lai.
Bây giờ, cho các bạn một cơ hội để hiểu tại sao lại có sức mạnh trong lời tuyên bố đó, Tôi phải đem lại các bạn những khái niệm cơ bản của môn học Vũ trũ 101. Và điều đầu tiên là mọi thứ bạn làm trong vũ trụ, bạn trả theo kilogram. Có ai uống một trong những chai này tuần nay chưa? Bạn sẽ phải trả 10 000 đô la cho nó trên quỹ đạo. Nhiều hơn bạn phải trả cho TED, nếu như Google dừng việc tài trợ của họ lại. (tiếng cười) Điều thứ hai là hơn 90 phần trăm trọng lượng của tàu là nằm trong nhiên liệu. Vì vậy, mỗi lần bạn muốn làm gì đó trên vũ trụ, bạn thật sự đang thổi bay đi số tiền khổng lồ. mỗi lần bạn ấn chân ga. Thậm chí những gã ở Tesla cũng không chống lại được luật vật lý đó.
Vì vậy, sẽ ra sao nếu như bạn có thể lấy gas tại một mức giá chỉ bằng 1 phần 10? Có một nơi mà bạn có thể. Trên thực tế, bạn có thể có giá tốt hơn - bạn có thể có mức giá thấp hơn 14 lần. nếu bạn có thể tìm thấy nhiên liệu trên mặt trăng. Đã có một nhiệm vụ ít được biết đến đã được triển khai bởi Lầu năm góc 13 năm trước, gọi là Clementine. Và điều kinh ngạc nhất thu được từ nhiệm vụ đó là một dấu hiệu mạnh của Hydro tại miệng núi lửa Shackleton tại cực nam của mặt trăng. Dấu hiệu đó lớn tới mức, nó chỉ có thể được tạo ra bởi 10 nghìn tỉ tấn nước bị vùi sâu trong lớp trầm tích, tích tụ qua hàng triệu và tỉ năm. bởi ảnh hưởng của các tiểu hành tinh và vật chất sao chổi.
Nếu chúng ta sẽ khai thác nó, và biến trạm ga thành hiện thực, chúng ta phải tìm ra các cách để di chuyển số lượng trọng tải lớn qua không gian. Hiện nay chúng ta chưa thể làm được điều đó. Cách mà bình thường chúng ta xây dựng một hệ thống hiện này là bạn có một chồng các ống mà phải được triển khai từ mặt đất, và chịu được mọi ảnh hưởng khí động lực. Chúng ta phải làm tốt hơn thế. Chúng ta có thể làm điều đó bởi vì ngoài vũ trụ không có khí động lực. Chúng ta có thể tiến hành và sử dụng hệ thống bơm phồng cho hầu như mọi thứ. Đây là một ý tưởng mà, một lần nữa, được đưa ra từ Livermore năm 1989, của nhóm của tiến sĩ Lowell Wood. Và chúng ta có thể mở rộng nó ra hiện này cho hầu như mọi thứ. Bob Bigelow hiện đang có một thí nghiệm trong quỹ đạo. Chúng ta có thể tiến xa hơn nhiều nữa. Chúng ta có thể xây dựng các tàu kéo vũ trụ, các sân ga quỹ đạo để giữ hỗn hợp lạnh và nước. Có một điều khác nữa. Khi các bạn trở về từ mặt trăng, bạn phải đối phó với các vấn đề cơ học quỹ đạo. Đó là bạn di chuyển nhanh hơn 10,000 feet một giây so với tốc độ bạn muốn để trở lại trạm ga.
Bạn có hai lựa chọn. Bạn có thể đốt nguyên liệu tên lửa để tới đó, hoặc bạn có thể làm một điều gì đó thật sự khó tin. Bạn có thể lao vào tầng bình lưu, và làm giảm tốc độ đó một cách chính xác, và quay trở lại trạm vũ trụ. Việc đó chưa từng được thực hiện. Nó mạo hiểm và sẽ là một chuyến đi nhớ đời -- hơn cả Disney. Cách tiếp cận truyền thống cho việc khảo sát vũ trụ là bạn mang theo toàn bộ nhiên liệu bạn cần để đưa tất cả mọi người trở lại trong trường hợp khẩn cấp. Nếu bạn thử làm điều đó để tới mặt trăng, bạn sẽ phải đốt hàng tỉ đô la nhiên liệu chỉ để gửi một nhóm tới đó. Nhưng nếu bạn gửi một nhóm khai thác tới đó, không có đủ nhiên liệu để quay về, đầu tiên --- (tiếng cười) Đã ai trong số các bạn nghe câu truyển của Cortez? Đây không giống như vậy. Tôi rất giống Scotty. Tôi thích thiết bị này, bạn biết đó, và tôi rất coi trọng nó vì vậy chúng tôi sẽ không đốt chiếc cần số. Nhưng, nếu như bạn thật sự dũng cảm, bạn có thể tới đó, xây dựng nó, và nó sẽ trở thành minh chứng ấn tượng nhất cho việc bạn có thể làm được điều gì đó đáng giá bên ngoài hành tinh này mà từng được thực hiện. Có một chuyện tưởng tượng rằng bạn không thể làm gì trong vũ trụ với ít hơn 1 nghìn tỉ đô la và 20 năm. Điều đó không đúng. Trong 7 năm, chúng ta có thể gửi một phái đoàn công nghiệp tới Shackleton, và chứng minh rằng bạn có thể đem lại lợi nhuận thực sự từ việc này trong tầng quỹ đạo thấp của trái đất.
Chúng ta đang sống tại một trong những thời điểm thú vị nhất của lịch sử. Chúng ta đang đứng tại một ngã ba kì diệu nơi mà sự giàu sang cá nhân và trí tưởng tượng đang điều khiển nhu cầu cho việc khám phá vũ trụ. Những trạm nhiên liệu vũ trụ mà tôi vừa mô tả có thể tạo nên một ngành công nghiệp hoàn toàn mới và cung cấp chiếc chìa khóa cuối cùng để mở vũ trụ ra cho sự khám phá chung. Để làm vỡ mô hình đó, một cách tiếp cận khác hoàn toàn là cần thiết. Chúng ta có thể làm điều đó bằng cách khởi động bằng một đoàn thám hiếm công nghiệp Lewis và Clark tới miệng núi lửa Shackleton, để khai thác tài nguyên trên mặt trăng, và chứng tỏ họ có thể thành lập cơ sở cho một việc làm ăn có lời trên quỹ đạo.
Nói về vũ trụ luôn có vẻ như bị treo trên sự mập mờ của mục đích và thời điểm. Tôi xin được kết thúc tại đây bằng việc đánh một dấu mốc tại TED. Tôi có ý định dẫn đầu đoàn thám hiểm đó. (Tiếng vỗ tay) Nó có thể thực hiện được trong 7 năm với sự ủng hộ đúng đắn. Nhưng ai tham gia cùng với tôi để làm nó thành hiện thực sẽ trở thành một phần của lịch sử và cùng với những cá nhân dũng cảm trong quá khứ những người, nếu như họ ở đây ngày hôm nay, sẽ ủng hộ bằng cả trái tim.
Đã có một lần khi con người thực hiện những điều dũng cảm để mở ra biên giới. Chúng ta đã quên mất bài học đó. Bây giờ chúng ta đang tại thời điềm khi lòng dũng cảm phải có để tiến lên phía trước. 100 năm sau khi ngài Ernest Shackleton viết những dòng chữ này, Tôi có ý định sẽ cắm một lá cờ công nghiệp lên mặt trăng và bổ sung mảnh ghép cuối cùng mà sẽ mở ra biên giới vũ trụ, trong thời gian của chúng ta, cho tất cả chúng ta. Cảm ơn. (Tiếng vỗ tay)
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Bill Stone, một nhà thám hiểm hang động đã từng đi xuống những vực sâu nhất trái đất, thảo luận về những cố gắng của ông trong việc khai thác băng trên mặt trăng để làm nhiên liệu cho tàu vũ trụ và việc xây dựng một robot tự hành để thám hiểm mặt trăng Europa của sao Thổ.
Engineer and daredevil caver Bill Stone pushes the frontier -- through flooded tunnels, the remotest depths of the Earth and the limits of human endurance. Next up, he’s planning to mine moon ice by 2015 and build an autonomous robot to visit the icebound sea of Jupiter’s moon Europa. Full bio »
12:15 Posted: Mar 2009
Views 335,186 | Comments 53
18:03 Posted: Oct 2006
Views 281,953 | Comments 48
19:37 Posted: Oct 2006
Views 541,121 | Comments 140
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.