Bởi vì được sinh ra và được lựa chọn, Tôi đã dành hết cả cuộc đời mình cho nền công nghiệp ôtô và 30 năm qua, tôi làm việc tại công ty ôtô Ford. Và hầu hết những năm tháng đó Tôi quan tâm đến việc làm thế nào để tôi bán được nhiều ôtô và xe tải hơn? Nhưng giờ điều tôi lo lắng là nếu như tất cả những gì chúng ta làm chỉ là bán ôtô và xe tải nhiều hơn? Điều gì sẽ xảy ra khi lượng phương tiện giao thông trên đường tăng gấp đôi, gấp ba hoặc thậm chí gấp bốn lần?
Tôi sống với 2 niềm đam mê lớn, đầu tiên là ôtô Đúng là tôi lớn lên cùng với Ford Tôi nghĩ điều đó thật thú vị khi tôi còn là 1 đứa trẻ khi cha tôi có thể đem về nhà mẫu xe mới nhất của Ford hoặc Lincoln và đỗ nó ở lối đi vào nhà. Và tôi quyết định, vào thời điểm đó tôi khoảng 10 tuổi, sẽ thật sự thú vị nếu tôi là người thử xe. Khi cha mẹ tôi ăn tối. Họ ngồi xuống, tôi lén trốn ra khỏi nhà. Tôi nhảy vào ngồi cạnh vô lăng và lái chiếc ôtô mới trên đường và điều đó thật tuyệt vời. Và rồi 2 năm sau đó, đến tận khi -- Tôi nghĩ lúc đó tôi 12 cha tôi đem về nhà chiếc Lincoln Mark III Đó là một ngày có tuyết rơi. Khi cha và mẹ tôi ăn tối. Và tôi lẻn ra ngoài và nghĩ rằng thật là tuyệt nếu làm vài cú drift hoặc là làm một vài vòng số tám trên tuyết. Cha tôi kết thúc bữa ăn sớm tối hôm đó. Và ông ấy dảo chân ra sảnh trước nhà ngay ngoài cửa trước đúng lúc tôi đâm vào mấy cục băng và tôi gặp ông ấy ngay trước cửa với chiếc ôtô -- và kỳ thực là mọi thứ kết thúc ngay ở sảnh trước. Đó là 1 cú lái thử thú vị của tôi. Nhưng tôi thực sự trở nên yêu ôtô từ đó. Và chiếc ôtô đầu tiên của tôi là chiếc Mustang 1975 chạy điện. Dù là màu của nó không được đẹp, tôi vẫn yêu nó lắm, và nó thực sự đã gắn kết tình yêu của tôi với ôtô và điều đó vẫn còn đến tận hôm nay.
Nhưng ôtô còn hơn là niềm đam mê của tôi; chúng dường như trong máu tôi. Cụ nội tôi là Henry Ford, và bên nhà mẹ tôi, cụ ngoại là Harvey Firestone. Vì vậy khi tôi sinh ra, Tôi đoán bạn có thể nói rằng tôi được đặt những kỳ vọng lớn. Nhưng cụ nội tôi, Henry Ford, thực sự tin tưởng rằng sứ mệnh của Ford là làm cho cuộc sống của con người tốt đẹp hơn và làm ra những chiếc ôtô mà mọi người đều có thể mua được. Bởi vì ông tin rằng việc di chuyển, đem đến tự do và tiến bộ. Và đó là niềm tin mà tôi muốn chia sẻ.
Niềm đam mê lớn khác của tôi là môi trường. Khi còn trẻ tuổi, tôi thường đến phía Bắc Michigan câu cá ở nơi mà Hemingway từng câu ở đó và sau đó viết về nơi này. Và nơi này thực sự gây ấn tượng với tôi năm này qua năm khác, một cách rất tiêu cực, khi tôi trở lại thăm những dòng suối mà tôi yêu và những cánh đồng mà tôi từng đi xuyên qua với hàng đàn đom đóm giờ có cả một trung tâm thương mại hoặc cả tá những khu căn hộ cao cấp ở đó. Và ngay cả khi còn trẻ, điều đó thực sự cảnh báo tôi. Và toàn bộ ý niệm về bảo tồn môi trường, ở một cấp độ rất cơ bản đã thấm vào tôi.
Khi học cấp 3, tôi bắt đầu đọc những tác giả như Thoreau và Aldo Leopold và Edward Abbey. Và tôi thực sự bắt đầu phát triển sự nhận thức sâu sắc về thế giới tự nhiên. Nhưng điều đó thực sự chưa bao giờ xảy ra với tôi khi tình yêu của tôi với những chiếc ôtô và xe tải lại luôn xung đột với tự nhiên. Và điều đó đã đúng đến tận khi tôi vào đại học. Và khi tôi vào đại học, bạn có thể tượng tượng được sự ngạc nhiên của tôi khi tôi đến trường rất nhiều trong số những giáo sư dạy tôi đã nói rằng công ty ôtô Ford và gia đình tôi là những thứ hủy hoại đất nước tôi. Họ nghĩ rằng trong ngành, chúng tôi chỉ quan tâm đến lợi nhuận hơn là sự tiến bộ, và rằng chúng tôi xả vào bầu trời toàn khói bụi và thẳng thắn mà nói, chúng tôi là kẻ thù.
Tôi vào Ford sau khi học đại học, sau khi dồn hết tâm trí vào một vài nghiên cứu dù đó thực sự những việc đúng ra phải làm hay không nhưng tôi quyết định rằng tôi phải đi và xem rằng liệu tôi có thể thay đổi điều gì ở đây. Và khi tôi nhìn lại quãng đường hơn 30 năm qua, một đôi chút khờ dại để nghĩ rằng ở thập kỷ này tôi có thể nhưng tôi muốn thế. Và tôi thực sự tìm hiểu về điều các giáo sư của tôi đã không hoàn toàn sai. Sự thực là, khi tôi trở lại Detroit, những điều mà tôi học về môi trường đã không hoàn toàn bao quát bởi những thứ trong công ty của tôi, và thực tế là trong ngành công nghiệp này. Tôi có một vài cuộc đối thoại vô cùng thú vị, như là bạn có thể tượng tượng. Có một vài người trong công ty Ford tin rằng tất cả điều vô lý trong hệ sinh thái chỉ nên biến mất và rằng tôi cần phải dừng lại việc vẩn vơ mất thời giờ với "những nhà môi trường điên rồ". Tôi được coi như là 1 người có quan điểm cấp tiến. Và tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày mà tôi bị gọi lên bởi 1 thành viên trong ban quản trị cao cấp và được yêu cầu là dừng liên lạc với bất cứ nhà môi trường đã được biết hoặc bị tình nghi nào. (Cười) Tất nhiên, tôi không có ý định làm điều đó. Và tôi vẫn tiếp tục nói về môi trường. Và đó chính là chủ đề mà ngày nay chúng ta gọi là tính bền vững. Và qua thời gian, quan điểm của tôi từ chỗ gây tranh cãi đến chỗ nhận được nhiều hoặc ít hơn sự đồng thuận ngày nay. Ý tôi là, tôi nghĩ hầu hết mọi người trong ngành công nghiệp này hiểu rằng chúng tôi đã quen dần với nó.
Và tin tốt là ngày nay chúng ta đã khắc phục được những vấn đề lớn, về ôtô và cả môi trường -- không chỉ ở Ford mà thực sự là cả ngành công nghiệp. Chúng ta đang đẩy hiệu suất sử dụng nhiên liệu lên những tầm cao mới. Và với những công nghệ mới, chúng ta đang giảm -- và tôi tin rồi đây sẽ loại trừ được -- khí thải CO2. Chúng ta đang bắt đầu bán những chiếc xe điện, điều đó thật là tuyệt. Chúng ta đang phát triển những động cơ thay thế làm cho ôtô trở nên dễ chấp nhận hơn trên từng khía cạnh của từ đó tiết kiệm, thân thiện hơn về mặt xã hội và môi trường Và thực tế là, mặc dù chúng ta đã biết một con đường dài phải đi và rất nhiều việc phải làm, tôi có thể thấy được cái ngày mà 2 niềm đam mê lớn của tôi -- ôtô và môi trường -- thực sự trở nên hòa hợp với nhau.
Nhưng không may là, như chúng ta đang xử lý một vấn đề kỳ quái -- và như tôi đã nói, chúng ta không ở đó; chúng ta có nhiều việc phải làm, nhưng tôi có thể thấy được điểm mà chúng ta sẽ đến -- nhưng ngay cả khi chúng ta đang trong quá trình làm điều đó, một vấn đề lớn khác đang lờ mờ hiện ra và mọi người chưa nhìn nhận được nó. Đó chính là sự tự do trong lưu thông là điều mà ông cụ của tôi mang đến cho mọi người giờ đây đang bị đe dọa, giống như môi trường vậy. Vấn đề này, đưa vào những thuật những đơn giản nhất của nó là một phần của toán học. Ngày nay trên thế giới này có xấp xỉ 6.8 tỷ người. Và trong quãng đời của chúng ta, con số này sẽ tiếp tục tăng lên đến khoảng 9 tỷ. Và ở số lượng dân số như vậy, trái đất của chúng ta sẽ phải giải quyết với những giới hạn của tăng trưởng. Và với sự tăng trưởng đó sẽ dẫn đến một vài vấn đề thực tiễn gay go, một trong số đó là hệ thống giao thông của chúng ta đơn giản là không có khả năng đáp ứng đủ.
Khi chúng ta nhìn vào sự tăng trưởng của ôtô, điều đó trở nên rõ ràng hơn. Giờ đây trên toàn thế giới, số lượng ô tô vào khoảng 800 triệu chiếc. nhưng với dân số nhiều hơn và người dân khá giả hơn trên toàn thế giới, số lượng đó ngày càng tăng đến khoảng 2 đến 4 tỷ ôtô vào giữa thế kỷ này. Và do đó sẽ tạo ra một kiểu tắc nghẽn giao thông trên toàn cầu mà thế giới chưa bao giờ thấy trước đó. Giờ đây nghĩ về sự ảnh hưởng trở thành một phần của cuộc sống hàng ngày. Ngày nay người dân Mỹ trung bình mất khoảng thời gian 1 tuần trong 1 năm vì tắc đường. Và đó là một sự tiêu tốn lớn về thời gian và nguồn lực. Nhưng chẳng có gì có thể so sánh với những gì đang xảy ra ở những quốc gia đang tăng trưởng nhanh nhất. Giờ đây trung bình 1 lái xe ở Bắc Kinh dành 5 tiếng để đi làm. Mùa hè vừa rồi -- rất nhiều trong số các bạn đã thấy -- đã có vụ tắc đường dài hàng trăm dặm mà phải 11 ngày mới hết tắc ở Trung Quốc. Trong những thập niêm sắp tới, 75% dân số thế giới sẽ sống ở thành phố, và khoảng 50 trong số đó sẽ có trên 10 triệu người.
Vì vậy bạn có thể thấy được mức độ của vấn đề mà chúng ta đang đối mặt. Khi bạn xem xét nhân tố trong sự phát triển dân số, rõ ràng là phương thức lưu thông của chúng ta giờ đây đơn giản là sẽ không áp dụng được cho tương lai. Thực sự mà nói, 4 tỷ chiếc ôtô sạch trên đường thì vẫn là 4 triệu chiếc. Và tắc đường mà không có khói bụi vẫn là tắc đường mà thôi. Vì thế nếu ngày nay chúng ta không thay đổi thì rồi đây sẽ như thế nào? À tôi nghĩ bạn có thể bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh. Những vụ tắc đường như 1 triệu chứng của thử thách này, và chúng thực sự rất là bất tiện, nhưng chúng là như vậy. Nhưng một vấn đề lớn hơn là sự tắc nghẽn giao thông toàn cầu sẽ trì hoãn sự tăng trưởng kinh tế và khả năng phân phối lương thực và dịch vụ y tế của chúng ta, nói chung tới dân cư sống ở những trung tâm thành phố. Chất lượng cuộc sống của chúng ta sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Vậy điều gì sẽ giải quyết vấn đề này?
Vâng, câu trả lời không hoàn toàn giống nhau. Ông nội của tôi một lần nói trước khiông phát minh ra Model T, "Nếu tôi hỏi mọi người rằng điều họ muốn là gì, họ trả lời rằng "Chúng tôi muốn những con ngựa chạy nhanh hơn." Vậy câu trả lời là sản xuất nhiều ôtô hơn đơn giản là không cần phải có nhiều đường xá. Khi nước Mỹ bắt đầu tiến về phía Tây, họ không cần thêm nhiều toa tàu, họ làm thêm đường ray. Và để kết nối các vùng trên cả nước sau Thế chiến thứ II, chúng ta không làm thêm đường cao tốc 2 làn, chúng ta làm hệ thống cao tốc liên bang. Giờ đây chúng ta cần cùng bước nhảy vọt trong suy nghĩ để chúng ta tạo ra một kế hoạch có thể thực hiện được. Chúng ta sẽ sản xuất thêm những chiếc ôtô thông minh, nhưng chúng ta cũng cần phải làm thêm những con đường thông minh, điểm đỗ thông minh, hệ thống giao thông công cộng thông minh và nhiều hơn nữa. Chúng ta không muốn tốn thời gian chờ phương tiện giao thông, chờ ở những điểm soát vé hoặc tìm những điểm đỗ xe. Chúng ta cần 1 hệ thống được tích hợp sử dụng dữ liệu thời gian thực để tối ưu hóa sự di chuyển cá nhân trong một phạm vi tổng thể mà không vướng phải rắc rối hay sự thỏa hiệp nào với hành khách Và sự thực là, đó là loại hệ thống sẽ làm cho tương lai của việc di chuyển cá nhân bền vững.
Giờ đây có thông tin tốt là một vài phần của việc đó đã được bắt đầu ở vài nơi khác nhau trên thế giới. Thành phố Masdar ở Abu Dhabi sử dụng ô tô điện không người lái chúng có thể liên lạc với chiếc khác, và chúng chạy bên dưới hệ thống đường xá của thành phố. Và ở phía trên, bạn có 1 loạt đường bộ hành. Ở đường 34th tại thành phố New York việc tắc nghẽn sẽ sớm được thay thế với hệ thống được kết nối của hành lang phương tiện riêng biệt Những khu vực dành cho khách bộ hành và những làn đường giao thông riêng biệt sẽ được tạo ra và tất cả chúng sẽ giảm thời gian trong giờ cao điểm mà lái xe phải đi trong phố ở New York từ khoảng 1 giờ trong giờ cao điểm giờ đây xuống còn khoảng 20 phút. Giờ đây nếu bạn nhìn vào Hong Kong, họ có 1 hệ thống cực kỳ thú vị gọi là Octopus. Nó là hệ thống thực sự gắn kết lẫn nhau giữa các phương tiện vận chuyển vào 1 hệ thống thanh toán duy nhất. Vì vậy những điểm đỗ, xe bus, tàu, họ đều vận hành trong cùng 1 hệ thống. Giờ đây dịch vụ đi chung ôtô cũng đang nở rộ trên khắp thế giới. Và những nỗ lực đó, tôi nghĩ đều tuyệt vời. Chúng đang giúp giảm việc tắc nghẽn, và chúng thực sự bắt đầu giúp giảm tiêu hao nhiên liệu.
Chúng thực sự là những ý tưởng tốt sẽ giúp chúng ta tiến lên phía trước. Nhưng điều thực sự truyền cảm hứng cho tôi là điều sắp trở thành hiện thực khi ôtô của chúng ta có thể bắt đầu giao tiếp với nhau. Sẽ sớm thôi, những hệ thống giống như thứ mà chúng ta đang sử dụng ngày nay để mang âm nhạc và giải trí và hệ thống thông tin GPS vào phương tiện của chúng ta sẽ được sử dụng để tạo ra một hệ thống phương tiện thông minh. Mỗi sáng tôi lái khoảng 30 miles từ nhà ở Ann Arbor đến văn phòng ở Dearborn, Michigan. Và mỗi tối tôi trở về nhà, đường về là một điều hoàn toàn khó đoán. Và tôi thường phải rời xa lộ và tìm những lối đi khác cho tôi để trở về nhà. Nhưng sớm thôi, chúng ta sẽ đến lúc mà ôtô về cơ bản có thể giao tiếp với nhau. Vì vậy nếu chiếc ôtô phía trước tôi ở I-94 gặp tắc đường nó sẽ ngay lập tức cảnh báo xe của tôi và nói rằng xe của tôi nên tự định tuyến lại để về nhà bằng con đường tốt nhất có thể. Và những hệ thống như vậy đang được thử nghiệm, và sự thật là chúng đã sẵn sàng để tung ra vào thời điểm vàng.
Nhưng tiềm năng của mạng lưới ô tô được kết nối là vô hạn. Chỉ tưởng tượng là: một ngày rất gần, bạn sẽ có thể lên kế hoạch vào trung tâm thành phố và xe của bạn sẽ kết nối với 1 hệ thống đỗ xe thông minh. Vậy bạn vào ôtô, và ngay khi vào ôtô, chỗ đỗ của bạn đã được đặt sẵn trước khi bạn đến -- chẳng cần phải lái xe vòng quan đề tìm chỗ đỗ, vấn đề lớn nhất gây tiêu tốn nhiên liệu của xe cộ ngày nay ở những khu vực thành thị là tìm kiếm chỗ đỗ xe. Hoặc nghĩ về việc đang ở thành phố New York và tìm kiếm 1 chiếc taxi bằng điện thoại thông minh của bạn vì thế bạn không phải đợi trong giá rét để bắt 1 chiếc taxi. Hoặc đang ở một hội nghị của TED trong tương lai và ôtô của bạn có thể kết nối với lịch làm việc của mọi người ở đây và báo cho bạn biết lộ trình tốt nhất để về nhà và cả lúc bạn nên về, vì thế bạn có thể tới điểm đến tiếp theo đúng giờ. Đó là một kiểu công nghệ mà sẽ hợp nhất hàng triệu phương tiện đơn lẻ vào 1 hệ thống đơn giản.
Tôi nghĩ rõ ràng là chúng ta có những sự khởi đầu của bài giải cho vấn đề cực lớn này. Nhưng ngay khi chúng ta đã giải quyết được những vấn đề về CO2 và cả nhiên liệu hóa thạch, thì cũng không có ai mạ bạc đạn dược. Giải pháp đó sẽ không mang tới nhiều ôtô, nhiều đường hoặc 1 hệ thống đường ray mới; nó có thể chỉ được tìm ra, tôi tin, trong một mạng lưới toàn cầu của những giải pháp được kết nối. Giờ đây tôi biết chúng ta có thể phát triển công nghệ mà sẽ làm được việc đó, nhưng chúng ta đã sẵn sàng để ra khỏi chỗ này và tìm kiếm những giải pháp -- dù là điều đó có nghĩa là đi chung phương tiện hay hệ thống giao thông công cộng hay vài cách khác mà chúng ta vẫn chưa từng nghĩ đến, toàn bộ hệ thống giao thông và cơ sở hạ tầng phải ủng hộ những lựa chọn tương lai.
Chúng ta cần những điều tốt nhất và sáng suốt nhất để bắt đầu tiêu khiển vấn đề này. Các công ty, doanh nhân, nhà đầu tư mạo hiểm, tất cả họ cần phải hiểu đó là 1 cơ hội kinh doanh to lớn, cũng là 1 vấn đề xã hội lớn. Và chỉ như các nhóm nắm lấy cơ hội từ thử thách với năng lượng xanh và đó thực sự là điều đáng ngạc nhiên để tôi xem rằng có bao nhiêu năng lực não bộ, bao nhiêu tiền và bao nhiêu ý tưởng quan trọng trong 3 năm trở lại đây chỉ để rót vào lĩnh vực năng lượng xanh. Chúng ta cần những niềm đam mê và năng lượng tương tự để tấn công vào vấn đề tắc nghẽn giao thông toàn cầu. Nhưng chúng ta cần những người như tất cả các bạn trong khán phòng này, là những nhà tư tưởng tiên phong. Ý tôi thực sự là tôi cần tất cả các bạn cùng nghĩ về việc làm thế nào bạn có thể giúp giải quyết vấn đề lớn này. Và chúng ta cần những con người trên toàn thế giới; không chỉ là những nhà phát minh, chúng ta cần những người xây dựng chính sách và thành viên chính phủ cùng nghĩ về việc họ sẽ đối đáp lại thử thách này như thế nào.
Điều này không thể giải quyết bởi một người hay một nhóm người. Nó đòi hỏi một chính sách năng lượng quốc gia, thực sự là mỗi quốc gia, bởi vì giải pháp ở mỗi quốc gia sẽ khác nhau dựa trên mức thu nhập, mức độ ách tắc giao thông và cũng như việc phối hợp với những hệ thống vốn có. Nhưng chúng ta cần phải làm, và chúng ta cần phải làm ngay hôm nay. Chúng ta phải có cơ sở hạ tầng được thiết kế để trợ giúp cho một tương lai linh hoạt hơn.
Bạn biết đấy, chúng ta đã đi được 1 chặng đường dài. Trước lúc mẫu Model T xuất hiện, hầu hết mọi người chưa bao giờ đi đâu xa nhà hơn 25 dặm trong suốt cuộc đời họ. Và sau đó, Ôtô đã cho chúng ta sự tự do lựa chọn nơi ta ở, nơi ta làm việc, nơi ta chơi đùa và thực sự là khi chúng ta chỉ ra khỏi nhà và muốn đi loanh quanh. Chúng ta không muốn đi ngược lại và mất đi sự tự do đó. Chúng ta đang dần dần giải quyết và như tôi nói lúc trước, tôi biết chúng ta đã đi được 1 chặng đường dài -- một vấn đề lớn mà chúng ta đang tập trung vào việc điều đang đe dọa nó và đó là vấn đề về môi trường, nhưng tôi tin chúng ta đều phải dùng tất cả những nỗ lực của chúng ta và tất cả sự khéo léo và sự quyết tâm để giúp giải quyết sự tắc nghẽn toàn cầu. Bởi vì làm như vậy, chúng ta sẽ giữ gìn những gì chúng ta cho là tất nhiên, cái mà tự do di chuyển và di chuyển rất dễ dàng vòng quanh thế giới. Nói thật là nó sẽ nâng cao chất lượng sống của chúng ta nếu chúng ta sửa chữa nó. Bởi vì nếu bạn có thể hình dung được như tôi đã làm, tương lai không có khói bụi và tự do di chuyển quanh đất nước và vòng quanh thế giới như chúng ta hoàn toàn có thể ngày hôm nay, điều đó xứng đáng để làm việc vất vả hôm nay để gìn giữ cho mai sau.
Tôi tin chúng ta làm hết sức khi chúng ta đương đầu với những vấn đề lớn. Đó là 1 vấn đề lớn và nó sẽ không đợi. Vậy hãy bắt đầu ngay hôm nay.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Bill Ford - 1 chuyên gia về ôtô -- cụ nội của ông ấy là Henry Ford và ông ta lớn lên bên trong hãng xe hơi khổng lồ Ford. Vì vậy khi ông ấy bày tỏ lo lắng về ảnh hưởng của ôtô tới môi trường và sự gia tăng của vấn đề tắc nghẽn giao thông trên toàn thế giới, nó đáng để nghe đấy chứ. Tầm nhìn của ông ấy đối với sự dịch chuyển trong tương lai bao gồm "những con đường thông minh" và những hệ thống giao thông công cộng thông minh và xanh hơn - những điều chưa từng có trước đây.
As executive chair of the Ford Motor Company, Bill Ford leads the company that put the world on wheels. Full bio »
Translated into Vietnamese by Quynh Nguyen
Reviewed by Alice Tran
Comments? Please email the translators above.
18:06 Posted: Apr 2009
Views 701,883 | Comments 374
13:39 Posted: Jan 2008
Views 280,495 | Comments 74
14:47 Posted: Feb 2011
Views 341,026 | Comments 55
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.