Tôi đã nghĩ về điều ước TED của tôi Tôi đã cố gắng bắt đầu bằng cách đưa ra vấn đề tôi cố gắng làm và nó phù hợp như thế nào với những gì họ cố gắng làm Chúng ta sống trong một thế giới mà mọi người đều biết là phụ thuộc lẫn nhau nhưng vẫn còn thiếu trong 3 vấn đề chính Vấn đều thứ nhất, sự không bình đẳng. Một nửa số người trên thế giới vẫn sống dưới 2 đô Mỹ một ngày 1 tỉ người không có nước sạch sinh hoạt 2 tỉ rưỡi người không được sống trong môi trường vệ sinh 1 tỉ người ôm bụng đói đi ngủ hằng đêm 1 phần 4 số người tử vong mỗi năm là do AIDS, bệnh lao, bệnh sốt rét và nhiều dạng nhiễm trùng khác liên quan đến nước bẩn -- 80 % số ca tử vong dưới 5 tuổi.
Ngay cả ở các nước giàu, sự bất bình đẳng cũng là rất bình thường. Ở Mỹ, từ năm 2001 chúng ta đã có 5 năm kinh tế phát triển mạnh, năng suất lao động tăng cao trong 5 năm, nhưng lương trung bình không đổi và tỉ lệ số gia đình lao động rơi xuống dưới mức nghèo khổ tăng 4% Phần trăm gia đình lao động không được hưởng chăm sóc y tế tăng 4%. Thế giới phụ thuộc lẫn nhau này tốt bụng với hầu hết chúng ta ở đây-- vì thế chúng ta mới ở Bắc California này làm những việc chúng ta làm để kiếm sống, tận hưởng đêm nay -- điều này là bất bình đẳng. Và cũng không ổn định. Không ổn định vì sự đe dọa khủng bố, vũ khí hủy diệt, sự lây lan của các căn bệnh toàn cầu và chúng ta ý thức được rằng chúng ta dễ bị tổn thương hơn trước Và có lẽ quan trọng hơtn ất cả, không ổn định bởi vì thay đổi khí hậu, cạn kiệt tài nguyên và các sinh vật tuyệt chủng.
Khi tôi nghĩ về thế giới tôi muốn để lại cho con gái tôi và cho cháu của tôi, đấy là thế giới không có sự bất bình đẳng, không có sự bất ổn định và sự không bền vững là thế giới mà các cộng đồng phụ thuộc lẫn nhau -- ở tầm địa phương, quốc gia và toàn cầu -- cùng chung tính chất của những cộng đồng thành công. Những cơ hội đựơc chia sẻ với nhau, ý thức trách nhiệm vì sự thành công chung và ý thức sở hữu xác thực. Nói dễ hơn làm. Khi các vụ khủng bố xảy ra ở Anh vài năm trước, Tôi nghĩ rằng mặc dù số thương vong được công bố không nhiều như trong vụ 11 tháng 9 ở Mỹ, Điều làm người Anh đau đầu nhất, đó là thủ phạm không phải là những kẻ xâm lược mà chính là công dân của nước họ, những người coi tín ngưỡng và chính trị quan trọng hơn là những người họ cùng lớn lên, cùng đi học, cùng làm việc, cùng ăn và cùng đi chơi cuối tuần. Họ xem sự khác biệt giữa họ với những người khác quan trọng hơn cả nhân loại. Đó là căn bệnh tâm lý của loài người trong thế kỷ 21.
Trong đống hỗn độn này, những người như chúng ta không ở trong chính quyền, có nhiều sức mạnh để làm điều tốt hơn bất cứ lúc nào trong lịch sử, bởi vì hơn một nửa nhân loại, cùng sống dưới một chính phủ mà chúng ta bầu cử. Và ngay cả các chính phủ không dân chủ cũng nhạy cảm hơn với công luận. Bởi vì với sức mạnh của Internet, những người bình thường cúng có thể tập hợp lại với nhau, tích lũy số tiền lớn và thay đổi thể giới tốt đẹp hơn nếu mọi người cùng quyết tâm. Khi đợt sóng thần đổ bộ vào Nam Á, nước Mỹ đã đóng góp 1.2 tỉ đô la. 30% những gì ma các hộ dân đóng góp. Một nửa số tiền được quyên thông qua Internet. Số tiền đóng góp trung bình là khoảng 57 đô la. Và thứ ba là, sự lớn mạnh của các tổ chức vô chính phủ. Họ, thương gia, các tổ chức công dân khác, có sức mạnh to lớn để làm thay đổi cuộc sống của đồng loại chúng ta. Khi tôi trở thành tổng thống năm 1993, Không có tổ chức nào như thế ở Nga. Hiện nay đã có vài trăm nghìn tổ chức như vậy. Đã không có tổ chức nào như vậy ở Ấn Độ. Bây giờ đã có ít nhất là nửa triệu tổ chứ đang hoạt động. Đã không có tổ chức nào như vậy ở Trung Quốc, bây giờ đã có 250000 tở chức đăng ký với chính phủ. có thể gấp đôi số tổ chức đấy không đăng ký vì lý do chính trị.
Khi tôi thành lập quỹ, tôi nghĩ về thế giới, mà tôi muốn để lại cho thế hệ mai sau, Và tôi đã cố gắng thật thực tế về những gì tôi quan tâm trong cuộc đời mà tôi có thể có ảnh hưởng đến. Tôi muốn tập trung vào các hoạt động giúp xóa bỏ sự nghèo đói, bênh tật, chống lại sự thay đổi khí hậu, liên kết các tín ngưỡng, chủng tộc và những gì chia rẻ thế giới này, Nhưng để làm điều dó theo cách mà có thể sử dụng những kỹ năng chúng ta có trong nhóm để thay đổi cách ... đang vận hành để cho sự thay đổi có thể lan ra toàn thế giới.
Các bạn đã thấy một ví dụ về những gì chúng ta có thể làm với thuốc chữa bệnh AIDS Và tôi muốn nói rằng trưởng nhóm của chúng tôi, người mà tôi muốn chúc mừng tối nay Ira Magaziner, đang ở đây với tôi và toi muốn cảm ơn anh ấy vì tất cả những gì anh ấy đã làm. Anh ấy đang ở đằng kia. (Khán giả vỗ tay) Khi tôi hết nhiệm kỳ làm tông thống và được yêu cầu làm việc, trước hết là ở vùng Cairibe để giúp đối phó với thảm họa AIDS, Các loại thuốc chống AIDS có giá khoảng 500 đô 1 người 1 năm. Nếu bạn mua với số lượng lớn, bạn có thể mua với giá dưới 400 đô một it. Đất nước đầu tiên chúng tôi đến làm việc là Bahamas người dân đang phải trả 3500 đô cho những loại thuốc này. Thị trường vô tổ chức đến múc người bệnh phải mua thuốc thông qua 2 đại lý đã tính gấp 7 lần số tiền. Vì vậy trong tuần đầu tiên, Chúng tôi đã hạ mức giá xuống 500 đô. Và đột nhiên, đã cứu sống được nhiều gấp 7 lần số mạng sống với cùng số tiền đó.
Và chúng tôi đã làm việc với các nhà sản xuất thuốc, một trong số đó được mô tả trong phim, và thương lượng được một sự thay đổi hoàn toàn trong chiến lược kinh doanh. Bởi vì ngay cả ở mức giá 500 đô, những thứ thuốc này đang được bán với số lượng ít và chênh lệch lớn giữa chi phí và giá bán. Vì vậy chúng tôi tập trung nâng cao năng suất của quá trình hoạt động và dây chuyền cung ứng sản phẩm, và dẫn đến hạ giá thành, tăng số lượng sản phẩm và hệ thống trả tiền cố định. Tôi đã đùa rằng đóng góp chính của chúng tôi đối với cuộc chiến chống lại AIDS là đưa các nhà sản xuất chuyển từ chiến lược cửa hàng trang sức sang chiến lược cửa hàng thực phẩm Giá thuốc giảm từ 500 đô xuống 140 đô. Và sau đó không lâu, giá trung bình là 192 đô. Bây giờ chúng ta có thể mua với giá 100 đô. Thuốc cho trẻ em trước đây là 600 đô, bởi vì không ai đủ tiền để mua cả. Chúng tôi đã thương lượng xuống còn 190 đô. Sau đó người Pháp đã đặt ra thuế hàng không tuyệt vời để tạo ra UNITAID, kêu gọi thêm nhiều nước khác giúp đỡ. Thuốc dành cho trẻ em hiện nay là 60 đô 1 người 1 năm
Thứ duy nhất cản trở việc cứu sống những người cần thuốc là sự thiếu hụt của hệ thống khám chữa bệnh cho người dân và mang thuốc đến cho họ. Chúng tôi đã khởi xướng một chiến dịch chống béo phì cho trẻ em với Hội liên hiệp tim mạch ở Mĩ Chúng tôi cố gắng làm giống như trước băng cách thương lượng với ngành công nghiệp nước giải khát và đồ ăn vặt để cắt caloric và các chất nguy hiểm khác khỏi đồ ăn cho con em chúng ta ở trường. Chúng tôi đã cơ cấu lại thị trường. Và tôi nhận ra rằng trong thế giới vô chính phủ này, ai đó cần phải nghĩ về việc tổ chức cho thị trường hàng hóa công cộng. Đây là điều chúng tôi đang cố làm, và làm việc với các thành phố lớn để chống lại sự thay đổi khí hậu để thương lượng các hợp đồng với số lượng lớn, khiến các thành phố sản xuất 75% khí gây hiệu ứng nhà kính của thể giới để nhanh chóng giảm khí thải hiệu ứng nhà kính theo cách có lợi về mặt kinh tế. Và cả vấn đề này như một gánh nặng về mặt kinh tế, là một bí mật với tôi. Tôi nghĩ nó giống như một cái tổ chim trên mặt đất.
Khi Al Gore giành được giải Oscar xứng đáng cho bộ phim "The Inconvenient Truth", tôi đã rất phấn khích, tôi đã kêu gọi anh ấy làm bộ phim thứ 2 thật nhanh chóng. Đối với những ai đã xem phim "An Inconvenient Truth," điều quan trọng nhất trong bài giảng của Gore nằm ở trang cuối chỉ ra rằng khí thải nhà kính đi đến đâu Nếu chúng ta không có hành động gì, đây là nơi khí thải sẽ đến. Và có 6 loại khác nhau chúng ta có thể làm để thay đổi quỹ đạo. Chúng ta cần một bộ phim về 6 nhóm này. Và tất cả các bạn cần khắc sâu chúng vào đầu và nhớ được nó. Chúng ta đang cố gắng làm như vậy.
Tổ chức các thị trường là một cách mà chúng tôi đang làm. Hiện nay chúng ta đang cố gắng làm cách thứ 2, đây là điều tôi ước. Điều này là kinh nghiệm của tôi khi làm việc ở các nước đang phát triển dù các tựa đề báo có bi quan thế nào, ví dụ như chúng ta không thể làm cái này cái kia vì nạn tham nhũng, Tôi nghĩ rằng sự thiếu năng lực còn là vấn đề lớn hơn nhiều so với tham nhũng ở các nước nghèo. và tiếp tay tham nhũng. Với giá rẻ, chúng ta bây giờ đã có tiền, để phân phối thuốc chữa bệnh AIDS khắp thế giới cho những người chúng ta chưa với tới được. Hiện nay thuốc giá rẻ đã có mặt ở 25 nước nơi chúng tôi làm việc, và có ở tổng cộng 62 nước. Và khoảng 550000 người đang được hưởng lợi từ điều này. Nhưng tiền có thể đến được mọi người. Các hệ thống thì không.
Vì vậy điều chúng tôi đã và đang cố gắng làm, trước tiên là ở Rwanda và sau đó là ở Malawi và các nơi khác- nhung tôi muốn nói về Rwanda tối nay -- là phát triển một mô hình chăm sóc ý tế nông thôn ở các khu vực nghèo mô hình có thể dùng để đối phó với bệnh AIDS, bệnh lao, sốt rét và các bệnh truyền nhiễm khác, sức khỏe của các bà mẹ và trẻ em, và một loạt các vấn đề sức khỏe mà người nghèo đang phải vật lộn ở các nước đang phát triển, trước tiên có thể được thử nghiệm ở Rwanda, và sau đó là một mô hình có thể được thực hiện ở bất cứ nước nghèo nào trên thế giới
Bài kiểm tra là: thứ nhất, điều đó có thực hiện được không, nó có thể phát triển, cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe chất lượng cao không? Và thứ 2, nó có thể thực hiện với giá mà một nước có thể duy trì hệ thống chăm sóc sức khỏe mà không cần sự viện trợ nước ngoài sua 5 đến 10 năm không? Bởi vì thời gian tôi giải quyết những vấn đề này càng lâu, Tôi càng bị thuyết phục rằng chúng ta phải -- cho dù là về mặt kinh tế, sức khỏe, giáo dục, bất cứ vấn đề gì -- xây dựng các hệ thống. Và sự thiếu vắng của các hệ thống phá vỡ những mối liên hệ đã đưa các bạn đến đây tối nay. Các bạn nghĩ về cuộc đời bạn, bất kể bao nhiêu trở ngại bạn đã gặp trong cuộc sống, tại mỗi thời điểm khó khăn, bạn đều biết răng luôn có một sự liên hệ giữa công sức bạn bỏ ra và kết quả bạn đạt được. Trong một thế giới không có hệ thống, chỉ có sự hỗn loạn mọi thứ sẽ trở thành Và sự đoán biết trước sẽ không có ở đây. Và thật là bất khả thi để cứu mạng người, giáo dục trẻ em, phát triển kinh tế, bất kể thứ gì.
Người mà theo tôi thành công nhất trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, tạo nên một hệ thống ở các khu vực nghèo là Dr. Paul Farmer, người mà nhiều bạn đã biết, đã làm việc 20 năm với nhóm của ông ấy, Partners in Health, chủ yếu là ở Haiti Nhưng họ cũng đã làm việc ở Nga, Peru Và những nơi khác trên thế giới. ở những nơi nghèo như Haiti, những nơi của Farmer hoạt động -- và họ phục vụ một khu vực lớn hơn hơn là những dịch vụ họ đã cam kết sẽ thực hiện từ năm 1988, họ chưa để một bệnh nhân nào chết vì bệnh lao cả. Và họ đã đạt được rất nhiều kết quả tuyệt vời về chăm sóc sức khỏe. Vì vậy khi chúng tôi quyết định làm việc ở Rwanda nhằm cố gắng nhanh chóng tăng thu nhập cho nước này và chiến đấu chống lại bệnh AIDS, chúng tôi đã muốn xây dựng một mạng lưới chăm sóc sức khỏe, bởi vì hệ thống này đã hoàn toàn bị phá hủy trong suốt thảm họa diệt chủng năm 1994, và thu nhập bình quân đầu người vẫn còn dưới 1 đô la một ngày. Vì vậy tôi gọi điện thoại cho Paul Farmer hỏi xem anh ta có giúp được không. Bởi vì tôi nghĩ rằng nếu chúng ta có thể chứng minh rằng có một mô hình như vậy ở Haiti và một mô hình ở Rwanda và chúng tôi có thể triển khai trên cả nước, thứ nhất, điều này thật tuyệt vời cho một đất nước đã chịu nhiều mất mát trong suốt 15 năm qua, và thứ hai, chúng ta sẽ có một mô hình để có thể áp dụng cho một nước nghèo khác ở bất kỳ đâu trên thế giớ. Và chúng tôi đã quyết định làm điều đó.
Hiện nay, chúng tôi đã bắt đầu làm việc với nhau 18 tháng trước. Và chúng tôi đang làm việc ở khu vực Nam Kayonza, là một trong những nơi nghèo nhất ở Rwanda, với một nhóm gồm 400000 người Chúng tôi đã thực hiện những gì Paul Farmer đã làm ở Haiti, nơi anh ấy đã phát triển và đào tạo những người làm trong cộng đồng chăm sóc y tế những người có thể phát hiện bệnh, bảo đảm rằng những người bị bệnh AIDS hay lao phổi được chẩn đoán chính xác và uống thuốc đều đặn, những người mang lại giáo dục sức khỏe, nước sạch và tiêu chuẩn vệ sinh, cung cấp dinh dưỡng bổ sung và đưa người bệnh tiếp cận gần hơn với các thành tựu chăm sóc sức khỏe nếu người bệnh gặp khó khăn trong việc chăm sóc sức khỏe. Quy trình của công việc này đã và đang được hoàn thiện, như toi đã nói, bởi Paul Farmer và nhóm của anh ấy trong công việc của họ ở vùng nông thôn Haiti trong 20 năm qua. Gần đây chúng tôi đã kiểm tra thành quả 18 tháng của chúng tôi ở Rwanda. Và kết quả tốt đến nỗi chính phủ Rwanda đã đồng ý triển khai mô hình này trên cả nước, và ủng hộ mạnh mẽ, cung cấp vốn cho mô hình này.
Tôi sẽ nói cho các bạn một ít về nhóm của chúng tôi vì nó là minh chứng cho những gì chúng tôi làm. Chúng tôi có khoảng 500 người trên khắp thế giới làm việc trong chương trình AIDS, một vài người còn tình nguyện làm không hưởng lương -- chỉ cho việc vận chuyển, nơi ở và chuyện ăn uống. Và chúng tôi có những người khác làm việc trong những chương trình liên quan. Dự án kinh tế của chúng tôi ở Rwanda được điều khiển bới Diana Noble, một người phụ nữ tài năng tuyệt vời, nhưng không phải là một trong số ít người tình nguyện làm những việc này. Chị ấy là hội viên trẻ nhất trong quỹ đầu tư Schroder ở Luân Đôn khi chị ấy mới hai mấy tuổi. Chị ấy là là CEO của một công ty đầu tư trên mạng thành công -- Chị ấy đã khởi xướng và xây dựng quỹ Reed Elsevier-- Và ở tuổi 45 chị ấy quyết định chị ấy muốn làm điều gì đó khác biệt trong cuộc đời. Và hiện nay chị ấy đã làm việc toàn thời gian cho dự án này và nhận rất ít thù lao. Chị ấy và một nhóm gồm những những người từng là doanh nhân đã tạo nên một dự án kinh tế để chúng ta có thể nâng cấp hệ thống chăm sóc sức khỏe cho cả một quốc gia. Và điều đó đáng như những loại hình kinh doanh tư nhân mà chị ấy thường làm khi chị ấy thành công.
Khi chúng tôi đến vùng nông thôn này, 45% số trẻ em dưới 5 tuổi đã ngừng phát triển thể chất vì thiếu dinh dưỡng. 23% số trẻ em chết trước 5 tuổi. Tỉ lệ tử vong lúc mới sinh hơn 2.5% Hơn 15% tỉ lệ tử vong xảy ra trước tuổi trưởng thành vì vi sinh vật ký sinh trong ruột và bệnh tiêu chảy vì nước bẩn và thiếu vệ sinh, tất cả những thứ này đều có thể ngăn ngừa và chữa trị. Hơn 13% số ca tử vong là từ các bệnh về hô hấp -- và cũng như vậy, tất cả các bệnh này đều có thể ngăn ngừa và chữa trị. Và không có một ai ở khu vực này được chữa bệnh AIDS hay lao phổi trước khi chúng tôi đến.
Trong phòng 18 thanggs đầu, những chuyện này đã xảy ra: Chúng tôi đi từ 0 đến chữa trị cho 2000 người mắc bệnh AIDS. Đó là 80% số người cần điều trị ở khu vực này. Hãy nghe điều này: ít hơn 4/10 của 1% số người được chữa bệnh ngừng dùng thuốc hoặc không có khả năng chi trả cho việc chữa bệnh. Con số đó còn thấp hơn ngay cả ở Mỹ. Ít hơn 3/10 của 1% số người phải chuyển sang dùng các loại thuốc đắt tiền hơn sau khi các loại thuốc ban đầu không có tác dụng. 400000 phụ nữ có thai được tư vấn và sinh con dưới sự giám sát của hệ thống y tế có tổ chức. Đó là 43% số phụ nữ mang thai. Khoảng 40% số người- Tôi đã nói tổng số người là 400000. Ý tôi là 40000. Khoảng 40% số người cần chữa bệnh lao đã nhận được sự chữa trị -- chỉ trong vòng 18 tháng, từ 0% khi chúng tôi bắt đầu. 43% số trẻ em cần được cho ăn lúc mới sinh để ngăn ngừa suy dinh dưỡng và chết sơm hiện nay đã được cung cấp dinh dưỡng cần để sống sót và phát triển.
Chúng tôi đã bắt đầu những chương trình chữa bệnh sốt rét đầu tiên. Bệnh nhân được chữa trị tại một bệnh viện đã bị tàn phá trong thảm họa diệt chủng chúng tôi đã xây dựng lại cùng với 4 phòng khám khác, chúng được trang bị máy phát điện dùng năng lượng mặt trời, và các công nghệ thí nghiệm tiên tiến. Chúng tôi đang điều trị cho 325 bệnh nhân một tháng, mặc dù sự thật là gần 100% bệnh nhân AIDS được điều trị tại nhà. Và điều quan trọng nhất là Bởi vì chúng tôi dã áp dụng mô hình của Paul Farmer, dùng người chăm sóc sức khỏe của cộng đồng, chúng tôi ước tính rằng hệ thống này có thể được áp dụng trên toàn Rwanda với giá chỉ khoảng từ 5 đến 6% GDP, và chính phủ có thể duy trì hệ thống này mà không cần dựa vào viện trợ nước ngoài sau 5 đến 6 năm. Và cho những người am hiểu về kinh tế sức khỏe bạn biết răng tất cả các nước giàu chi tiêu khoảng ưừ 9 đến 11% GDP cho việc chăm sóc sức khỏe, ngoại trừ nước Mĩ, chúng ta chi tiêu 16% -- nhưng đấy là câu chuyện cho một ngày khác. (Khán giả cười)
Chúng ta đang làm việc với tổ chức Partners in Health và Bộ Y Tế Rwanda và tổ chức của chúng ta để nâng cấp hệ thống này. Chúng tôi cũng đã bắt đầu làm điều này ở Malawi và Lesotho. Chúng tôi cũng có những dự án tương tự ở Tanzaniam, Mozambique, Kenya và Ethiopia với những tổ chứuc khác cố gắng đạt được những thành quả tương tự như vậy, để cứu được nhiều sinh mạng một cách nhanh nhất. nhưng phải làm điều đó một cách có hệ thống và có thể được áp dụng trên khắp cả nước và cùng với một mô hình có thể áp dụng ở bất cứ nước nào trên thế giới. Chúng ta cần vốn đầu tư ban đầu để đào tạo bác sĩ, y tá, việc quản lý y tế và những người chăm sóc y tế cộng đồng khắp cả nước, để thiết lập công nghệ thông tin, năng lượng mặt trời, nước sạch và vệ sinh, hạ tầng vận tải. Nhưng từ giai đoạn 5 năm đến 10 năm, chúng ta sẽ giảm sự viện trợ từ bên ngoài và cuối cùng là không cần đến nó nữa.
Ước muốn của tôi là TED sẽ giúp đỡ cho công việc của chúng tôi và giúp chúng tôi trong việc xây dựng một hệ thống chăm sóc sức khỏe nông thôn chất lượng cao ở một nước nghèo như Rwanda, và có thể trở thành mô hình cho cả Châu Phi. và hơn nữa, cho bất cứ nước nghèo nào ở bất kì đâu trên thế giới. Niềm tin của tôi là việc này sẽ giúp chúng ta xây dựng một thế giới thống nhất với nhiều sự hợp tác hơn và ít khủng bố hơn. với nhiều công dân có ích hơn và ít những kẻ thù ghét hơn, một nơi chúng ta muốn con cháu chúng ta được nôi dưỡng và trưởng thành. Điều này là vinh dự cho tôi, được làm việc ở Rwanda nơi chúng tôi cũng có một dự án phát triển kinh tế lớn với sự giúp đỡ của Sir Tom Hunter, người theo chủ nghĩa nhân đạo người scot lan nơi năm trước chúng tôi, sử dụng cùng một thứ với thuốc chữa bệnh AIDS, giảm chi phí phân bón và lãi suất của những khoảng vay nhỏ xuống 30% và đạt được 300% đến 400% tăng trưởng trong thu hoạch cho nông dân.
Những người này đã trải qua rất nhiều khó khăn, và không có ai trong chúng ta, kể cả tôi đã giúp đỡ họ khi họ đang ở bên bờ vực hủy diệt lẫn nhau. Chúng ta đang xóa bỏ điều đó, và họ đã không còn nghĩ đến điều đó nữa mà hướng vào tương lai. Chúng ta đang làm điều nay một cách rất có trách nhiệm với môi trường Tôi đang cố gắn hết sức để thuyết phục họ không đưa đường dây điện đến 35% số người không có điện đế dùng, mà cung cấp cho họ năng lượng sạch, để có một dự án trồng lại rừng. Người Rwanda đã thực hiện rất tốt, Ông Wilson trong việc giữ gìn tầng đất mặt. Có một vài anh chàng từ các gia đình nông dân miền Nam -- điều đầu tiên tôi làm khi tôi đến nơi này là quỳ xuống, đào đất xem những gì họ đã làm với nó.
Chúng ta có cơ hội để chúng minh rằng một đất nước gần như tự giết hại lẫn nhau đến mức tuyệt chủng có thể hòa giải, tái thiết, tập trung vào tương lai Và cung cấp đuợc sự chăm sóc sức khỏe chất lượng cao với sự viện trợ từ bên ngoài mở mức thấp nhất. Tôi rất biết ơn giải thưởng naỳ, và tôi sẽ dùng nó đến cuối đời. Chúng ta có thể sử dụng thêm nhiều sự giúp đỡ hơn nữa, nhưng hãy nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì nếu chúng ta có một hệ thống chăm sóc y tế đẳng cấp thế giới ở Rwanda -- ở một nước mà thu nhập bình quân đầu người chưa đến 1 đô la 1 ngày điều mà có thể cứu hàng trăm triệu người trong thập kỷ tới nếu được áp dụng ở những nước giống như vậy trên Trái Đất. Điều đó rất đáng để thử và tôi tin rằng nó sẽ thành công. Cám ơn và cầu chúa ban phước cho mọi người. (Khán giả vỗ tay)
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Bill Clinton nhận giải thưởng TED năm 2007, ông yêu cầu hỗ trợ trong việc chăm sóc y tế ở Rwanda cũng như cả thế giới
Through his William J. Clinton Foundation, former US President Bill Clinton has become a vital and innovative force for world change. He works in four critical areas: health, economic empowerment, citizen service, and reconciliation. Full bio »
27:52 Posted: Oct 2006
Views 326,879 | Comments 106
20:13 Posted: May 2007
Views 326,425 | Comments 106
14:23 Posted: May 2008
Views 125,265 | Comments 35
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.