Tôi sẽ chiếu một đoạn phim ngắn.
Phim: 50,000 pao. Ngày 5 tháng 12 năm 1985, một chai Lafitte 1787 được bán với giá 105,000 bảng Anh - gấp 9 lần kỉ lục thế giới trước đó. Ông Forbes. Người mua là Kip Forbes, con trai của một trong những triệu phú tiếng tăm nhất của thế kỉ 20. Người chủ cũ của chai rượu hóa ra là một trong những người mê rượu nồng nhiệt nhất của thế kỉ 18. Château Lafitte là một trong những lọai rượu tuyệt nhất thế giới. ông hoàng của bất kì hầm rượu nào.
Benjamin Wallace: Bây giờ, thước phim đó là tất cả những gì còn lại của sự kiện bắt đầu cho một trong những bí ẩn lâu đời nhất trong thế giới rượu hiện đại. Và điều bí ẩn đó tồn tại bởi một quí ông tên Hardy Rodenstock. Năm 1985, ông ta thông báo với bạn bè trong giới sành rượu rằng ông đã phát hiện được điều khó tin này. Vài nhân công ở Paris đã phá một bức tường gạch, và vô tình phát hiện ra kho rượu bí mật này -- dường như là tài sản của Thomas Jefferson. 1787, 1784. Ông ta không cho biết chính xác số chai rượu, cũng như vị trí chính xác của toà nhà và chủ nhân của nó Bí ẩn tồn tại suốt 20 năm.
Cuối cùng được hóa giải vào năm 2005 bới anh chàng này. Bill Koch là một nhà tỉ phú ở Florida, đang nắm giữ bốn trong số các chai rượu của Jefferson, và ông ta đã nghi ngờ. Cuối cùng ông ta chi trên 1 triệu đô la thuê cựu nhân viên FBI. và cựu đặc vụ Scotland Yard để cố đi đến ngọn ngành vấn đề. Vậy là có đủ chứng cứ kết luận Hardy Rodenstock là kẻ lừa đảo, và những chai rượu Jesfferson trên đều là hàng nhái.
Nhưng trong suốt 20 năm, một con số không tưởng những nhân vật nổi tiếng tài năng nhất của thế giới rượu đã bị đưa vào trò đùa của những chai ruợu này. Tôi nghĩ họ tin rằng những chai rượu đắt nhất trên thế giới nhất định phải là những chai tốt nhất, phải là những chai hiếm nhất trên thế giới. Tôi bắt đầu thích thú, thích thú điên cuồng với câu hỏi bạn biết đấy, tại sao người ta chi một số tiền quái gở như vậy, cho, không chỉ rượu, mà nhiều thứ khác nữa, và cuộc sống của họ có tốt đẹp hơn của tôi không?
tôi quyết định bắt đầu một cuộc truy lùng. Với sự hỗ trợ rộng rãi của một tạp chí tôi cộng tác vài lần, Tôi quyết định thử nghiệm những thứ tốt nhất, đất nhất hay được thèm muốn nhất vào khoảng 12 loại, một quá trình hết sức mệt nhọc, bạn có thể hình dung được đấy.
Đây là thứ đầu tiên Rất nhiều thịt bò Kobe mà bạn thấy ở Mỹ không phải hàng thật đâu. Chúng có thể đến từ trang trại ở Wagyu, nhưng không phải từ chính gốc, quận Appalachian Hyogo ở Nhật Bản. Có rất ít nơi ở Mỹ mà bạn có thể thử thịt bò Kobe, và một trong số đó là nhà hàng của Wolfgang Puck, CUT, ở Los Angeles. Tôi đã đến đó, và gọi món sườn 8 ounce giá 160 đô la. Nó được mang ra, rất nhỏ. Và tôi giận tím mặt. Sao, 160 đô la cho thứ này ư? Tôi cắn thử một miếng, và ước giá nó còn nhỏ hơn nữa, vì thịt bò Kobe béo ngậy. Nó giống như gan ngỗng -- chẳng phải là bít tết nữa. Tôi dường như không thế ăn hết. Và rất vui khi mình đã ăn xong.
Và nhiếp ảnh gia chụp ảnh cho buổi trình chiếu hôm nay vì một số lý do đã đưa chú chó của anh ta tham gia vào rất nhiều cảnh giải thích vì sao bạn cứ thấy đi thấy lại nó Mà tôi đoán là, bạn biết đấy, truyền đạt đến bạn một thông điệp rằng tôi không cho rằng loại thịt bò này đáng đồng tiền bát gạo
Nấm cục trắng Một trong những loại thực phẩm hạng sang đắt nhất thế giới. Tôi đã đến nhà hàng Mario Batali để thử nó ở Manhattan-- Del Posto. Anh hầu bàn,bạn biết đấy,đưa ra một viên nấm cục trắng với cái bào, rồi anh ta bào nấm rắc lên món mì của tôi và anh ta nói, các bạn biết đấy, "Liệu Signore (từ chỉ quí ông) có thích nấm không?" Và sự quyến rũ đặc biệt của nấm cục trắng là ở hương thơm của nó Không thực sự là vị của nó, thật đấy. Cũng chẳng vì cấu trúc của nó. Mà chính là mùi hương Lớp vỏ trắng này thơm át cả mùi mì ống. Mùi hương nấm tuyệt vời, đậm đà, không thể quên được của nó lan tỏa khắp nơi. 10 giây trôi qua và không còn gì nữa. Và sau đó chỉ còn lại những mảnh nấm xấu xí trên đĩa mì của tôi bạn biết đấy, chúng đã xong nhiệm vụ, và thật tiếc khi phải nói rằng đây cũng là một sự thất vọng với tôi. Có một vài -- một vài những thứ xa xỉ này gây thất vọng.
Vâng. Tạp chí của tôi không chi trả cho việc tôi có mặt ở những nơi đó.
Nhưng họ đã cho tôi một chuyến đi. Và căn phòng khách sạn này rộng 4300 feet vuông. Từ đó có thể bao quát bốn phía. Nó có bốn ban công. Người thiết kế là kiến trúc sư I.M.Pei. Đi kèm với nó là một chiếc Rolls Royce và lái xe riêng. Nó có cả một hầm rượu riêng mà bạn có thể lấy bao nhiêu tùy thích. Hồi đó,n ó đang có mấy chai Opus One mà tôi rất may mắn được thấy. 30000 đôla cho một đêm ở khách sạn này.
Đây là loại xà phòng làm từ hạt bạc nanô với đặc tính kháng khuẩn. Tôi đã dùng nó rửa mặt sáng nay trước khi đến đây và bạn biết đấy, nó hơi nhám và rất thơm, nhưng tôi buộc phải nói rằng không ai ở đây khen là mặt tôi rất sạch sẽ vào hôm nay.
Và cũng không ai khen cái quần bò tôi đang mặc. Chiếc GQ mà tôi có ở đây -- nhưng tôi phải nói với các bạn rằng, không phải chỉ mỗi các bạn không khen gì tôi. Tôi không hề được ai khen. trong suốt mấy tháng trời tôi có và mặc nó. Tôi không cho rằng việc có được khen ngợi hay không nên là phép thử với giá trị của sản phẩm, nhưng riêng trong lĩnh vực thời trang, quần áo, đó là một tiêu chuẩn hợp lý. Đành là thế, nhưng sản xuất ra nó rất tốn công. Nó được làm từ sợi bông tự nhiên Zimbabuê thu hoạch bằng tay được dệt bằng con thoi và được nhuộm thủ công với thuốc nhuộm màu tím tự nhiên 24 lần Thế mà chẳng ai khen.
Armando Manni, một nhà sản xuất phim về hưu, đã làm ra loại dầu oliu này từ cây oliu mọc ở một sườn núi dốc ở Tuscany Ông ta đã rất tốn công để tránh cho loại dầu này tiếp xúc với oxi và ánh sáng. Ông ta dùng loại chai thủy tinh nhỏ có màu ông bơm một loại khí trơ vào đó. Và mỗi khi ra một mẻ mới, ông lại định kỳ làm phân tích phân tử và đưa kết quả lên mạng, nên bạn có thể lên mạng và xem kết quả cho loạt sản phẩm của bạn và xem cách mà chất phenolic phát triển cũng như đánh giá độ tươi của nó. Tôi đã làm một thử nghiệm bịt mắt với 20 người và 5 loại dầu oliu khác. Hương vị của nó rất tốt, hấp dẫn. Rất tươi mới, rất cay. Nhưng trong cuộc thử nghiệm, nó đứng bét. Loại dầu oliu về đầu lại là một chai dầu oliu Whole Foods 365 bị quăng cho ôxi hóa cạnh lò sưởi của tôi trong 6 tháng.
Tình cờ lặp đi lặp lại là rất nhiều những thứ này đến từ Nhật bản -- bạn sẽ bắt đầu nhận ra.
Tôi không chơi golf, cho nên không thể thực sự đánh giá được, nhưng tôi đã phỏng vấn một tay chơi gôn, chủ của chúng. Ngay cả những người quảng bá cho câu lạc bộ,họ cũng nói rằng những cái gậy này có cán bốn trục có thể giảm sự mất mát về tốc độ do đó bóng bay xa hơn, nhưng họ sẽ nói, hãy nhìn xem,anh biết đấy, có đánh giỏi mấy thì anh cũng không lấy được 57000 đôla tiền thưởng từ câu lạc bộ chúng tôi đâu. Bạn trả tiền cho giá trị trang sức của nó, vì nó được mạ vàng và vàng trắng. Tay chơi gôn, chủ của chúng đã nói rằng chúng làm anh ta cảm thấy thỏa mãn, cho nên...
Oh, yeah, bạn biết thứ này không? Đây là một loại cafe được làm một cách kỳ lạ. Con luwak là một loại cầy hương châu á Là một loài thuộc họ mèo sống trên cây (chồn) vào buổi đêm nó tụt xuống và lẻn đi kiếm mồi ở những khu đất trồng cafe. Và rõ ràng là nó rất kén chọn, bạn biết đấy, chỉ ăn những hạt cafe hảo hạng. Và sau đó một loại men trong đường tiêu hóa của nó thấm vào những hạt cafe, và có những người với công việc bất đắc dĩ là đi thu lượm đống chất thải của chồn họ phải đi vào trong rừng để có được nó và biến nó thành cafe thành phẩm-- mặc dù bạn cũng có thể mua nó ở dạng thô. Đúng vậy đó.
Những người Nhật đang làm những điều quái gở với toilet.
Đây là một cái toilet có máy chơi nhạc MP3. Đây là một cái có thể điều chỉnh hương thơm. Đây là một cái có thể phân tích thành phần chất thải và gửi kết quả qua email đến bác sỹ của bạn. Nó gần như là một trung tâm y tế tại gia và đó chính là hướng phát triển mà công nghệ toilet Nhật bản đang hướng đến. Cái này không có những đặc tính đặc biệt như vậy nhưng nếu xét về hiệu quả sử dụng có lẽ nó là thứ tốt nhất-- Neorest 600. Không mượn nó để thử nghiệm được, nhưng tôi đã đến phòng trưng bày sản phẩm của nhà sản xuất Toto ở Manhattan và họ có một nhà tắm trong phòng trưng bày mà bạn có thể thử nó, tôi đã dùng đấy. Nó hoàn toàn tự động -- bạn bước đến và bệ nâng lên Cái bệ đã được làm ấm trước đó. Có một vòi nước làm sạch cho bạn. Một ống khí sấy khô. Bạn đứng dậy và nó tự động xả nước. Nắp đậy lại, và nó tự làm sạch. Không chỉ là bước nhảy về công nghệ, mà tôi thực sự tin rằng đó là một ít nhảy vọt về văn hóa. Ý tôi là, không cần dùng tay, không cần giấy vệ sinh. Và tôi muốn có một cái như thế.
Tôi cũng không mượn được cái này Hình như là Tom Cruise là chủ cái giường này. Có một bản khắc ở đằng sau, bạn biết đấy, có tên của người mua trên đó.
Lần này, nhà sản xuất để tôi và vợ tận hưởng một đêm ở phòng trưng bày Manhattan Ánh sáng chói lòa rọi xuống đường phố và chúng tôi phải thuê một vệ sỹ và tất cả những thứ này. Nhưng phải nói là, chúng tôi đã có một đêm tuyệt vời. Bạn tiêu tốn một phần ba cuộc đời trên giường. Tôi nghĩ đổi chác như vậy là không tệ đâu.
Cái này rất vui. Đây là chiếc xe có tốc độ cao nhất mà có thể dùng đi đường hợp pháp trên thế giới và là chiếc đắt nhất. Tôi đã phải lái nó với một người của công ty theo kèm, một tay đua xe chuyên nghiệp, và chúng tôi đã lái vòng quanh hẻm núi ngoại vi Los Angeles xuống đến đường cao tốc Pacific Coast Và bạn biết đấy, khi chúng tôi dừng đèn đỏ những xe bên cạnh gật đầu thán phục Và quả thực là nó rất tuyệt. Lái rất êm. Hầu hết những xe tôi lái, đến tốc độ 80 là bắt đầu kêu lách cách. Tôi chuyển làn ở đường cao tốc và tay đua đi kèm đã nói rằng, "Anh biết không, anh vừa đi với tốc độ 110 dặm một giờ đấy." Và tôi không biết rằng tôi vừa là một kẻ đáng ghét loại mà bạn thường thấy lái xe lạng lách trên đường, bởi đơn giản là nó quá êm. Và nếu tôi là triệu phú, tôi sẽ làm một cái.
Đây là một đoạn video tình cờ cho thấy một trong những phiền toái của công nghệ cao. Đây là Tom Cruise tại buổi công chiếu đầu tiên của "Nhiệm vụ bất khả thi III" Khi anh ấy cố gắng mở cửa, bạn có thể gọi đó là "Nhiệm vụ bất khả thi IV"
Có một thứ mà tôi không chạm vào được, đó là chai Cheval Blanc 1947. Cheval Blanc 1947 có lẽ là một trong số những chai rượu bí ẩn nhất thế kỷ 20. Và Cheval Blanc là một loại rượu Bordeaux kỳ lạ khi có hàm lượng nho Cabernet Franc rất cao. Và 1947 thực sự là một loại vang huyền thoại, đặc biệt là ở hữu ngạn Bordeaux. Và loại vang này cùng với lâu đài đã có được một vầng hào quang danh tiếng danh tiếngđã mang lại cho nó bao kẻ say mê. Nhưng nó đã 60 năm tuổi. Nó còn lại không nhiều. Không có cách nào kiểm chứng những chai còn lại là thật hay không -- nó là một trong những loại rượu bị làm giả nhiều nhất Rất khó tìm được người sẵn lòng bật mở chai duy nhất còn lại của họ cho một nhà báo đâu.
Vì vậy tôi đã định từ bỏ việc được sờ vào chúng. Tôi đã hỏi từ nhà bán buôn đến bán lẻ, các nhà đấu giá, nhưng vẫn chưa có kết quả. Và cuối cùng tôi nhận được email từ một anh chàng tên là Bipin Desai. Bipin Desai là một nhà vật lý lý thuyết ở UC Riverside cũng là một nhà tổ chức xuất sắc trong lĩnh vực thử rượu hiếm, và anh ta nói rằng, "tôi chuẩn bị có một buổi nếm rượu và chúng tôi sẽ phục vụ '47 Cheval Blanc." Và còn hơn thế nữa -- có đến 30 chai Cheval Blanc, và 30 chai Yquem. Đó là một lời mời quá hấp dẫn. Tôi đã đến đó
3 ngày, và 4 bữa ăn Vào buổi trưa thứ 7, chúng tôi mở chai '47. Và bạn biết đấy, nó có một mùi thơm dịu, và có một ít mùi dầu hạt lanh. Và sau đó tôi nếm nó, và bạn biết đấy, vị ngọt và đậm đà đặc trưng của loại rượu này -- nó giống rượu port về nhiều mặt. Nhiều người cùng bàn với tôi nghĩ rằng nó, bạn biết đấy, rất tuyệt. Một số người khác thì ít bị ấn tượng hơn. Và tôi không cho rằng nó ấn tượng đến thế Và tuy tôi không phải là người có khẩu vị sành sỏi -- nên việc tôi không ấn tượng cũng không có ý nghĩa mấy, nhưng tôi không phải là người duy nhất có cảm giác đó Và lý do không phải tại loại rượu đó. Tất cả những chai rượu được phục vụ tại đó, nếu như được uống tại tiệc đêm, bạn biết đấy là một trải nghiệm khắc ghi trong đời và cực kì đáng nhớ. Nhưng uống đến 60 loại rượu ngon trong vòng ba ngày, tất cả đều không rõ ràng nữa, và trở thành một trải nghiệm mệt mỏi.
Và tôi muốn kết thúc bằng một nghiên cứu thú vị của các nhà nghiên cứu tại Stanford và Caltech vào đầu năm nay. Họ đã đưa những chai rượu giống nhau, rồi gắn cho chúng những giá khác nhau. Rất nhiều người, bạn biết đấy, đã nói rằng họ thích chai có giá đắt hơn cùng một loại rượu, nhưng họ đã nghĩ đó là một loại khác đắt hơn Nhưng bất ngờ là những điều các nhà nghiên cứu đã tìm ra MRI ở não dựng lên hình ảnh khi người ta uống rượu, và họ không chỉ nói họ thích chai với nhãn đắt tiền hơn mà thực sự là não của họ cũng được ghi nhận là có nhiều khoái cảm hơn khi uống cùng loại rượu đó với nhãn ghi đắt tiền hơn.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Hạnh phúc có thể mua được không? Để hiểu rõ hơn, tác giả Benjamin Wallace đã đưa ra ví dụ về những sản phẩm đắt nhất thế giới, bao gồm một chai Chateau Cheval Blanc năm 1947, 8 ounce thịt bò Kobe và loại cà phê Kopi Luwak danh tiếng. Nhận xét của anh có thể làm bạn ngạc nhiên.
Benjamin Wallace is a journalist and author of The Billionaire's Vinegar, the true story of the world's most expensive bottle of (possibly phony?) wine. He's been a contributor to GQ, Details, Salon and The Washington Post. Full bio »
Translated into Vietnamese by Tin Tin
Reviewed by Lien Hoang Kim
Comments? Please email the translators above.
33:38 Posted: Dec 2008
Views 1,373,827 | Comments 181
20:24 Posted: Nov 2008
Views 526,383 | Comments 172
18:56 Posted: Aug 2006
Views 1,308,112 | Comments 118
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.