18 phút rõ ràng khá ngắn ngủi, vì vậy tôi sẽ đi thẳng váo vấn đề để rõ mọi việc. Bây giờ, tôi sẽ nói về năm điều khác nhau. Tôi sẽ bàn về lý do mong ước chống lại lão hóa. Tôi sẽ bàn về lý do chúng ta ngồi lại với nhau và nói về nó nhiều hơn là làm. Dĩ nhiên, tôi cũng sẽ bàn về tính khả thi Tôi sẽ bàn về lý do tại sao chúng ta quá dị đoan về chống lại lão hóa. Tôi có lẽ sẽ dành nửa còn lại của chương trình để nói về làm sao chúng ta chứng minh được thuyết số phận là sai, bằng việc thực sự làm điều gì đó chống lại nó.
Tôi sẽ làm trong 2 bước. Bước 1 tôi sẽ bàn về làm sao để từ gia hạn tuổi thọ thêm một khoảng khiêm tốn -- mà tôi định nghĩa là 30 năm, dành cho những người trung niên khi bắt đầu lệu pháp -- đến điểm mà thực sự có thể gọi là đánh bại lão hóa. Cụ thể, về cơ bản là xoá bỏ các mối quan hệ giữa tuổi thọ và xác suất tử vong trong năm tới -- hay xác suất nhiễm bệnh ngay từ đầu. Và tất nhiên, điều cuối cùng tôi sẽ bàn là làm sao để đạt được bước trung gian đó, có thể là 30 năm kéo dài tuổi thọ.
Vì vậy, tôi sẽ bắt đầu với lý do tại sao chúng ta nên làm vậy. Bây giờ, tôi muốn hỏi một câu. Ai ở đây thích bệnh sốt rét giơ tay lên? Quá dễ. OK. OK. Có ai không, giơ tay lên nếu bạn không rõ bệnh sốt rét là tốt hay xấu? OK. Vậy mọi người nghĩ bệnh sốt rét là xấu. Đó là tin rất tốt, bởi vì tôi nghĩ đó là câu trả lời đúng. Tôi muốn cho bạn thấy lý do chính khiến bạn nghĩ bệnh sốt rét là xấu bởi vì một đặc tính bệnh này có giống như lão hóa. Và đăc tính đó là đây. Điểm khác biệt duy nhất là lão hóa giết người nhiều hơn đáng kể bệnh sốt rét.
Giờ tôi muốn nói với các khán giả đặc biệt từ Anh so sánh lão hóa với săn cáo, điều bị cấm sau nỗ lực lâu dài, bởi chính phủ vài tháng trước. Tôi muốn nói tôi đồng tình ới khán giả, nhưng, như ta biết nhiều người không tin lắm vào lý giải này. Và theo tôi đây là một sự so sánh khá đúng. Như bạn biết, nhiều người nói, "các gã ở thành thị không biết gì về thú vui ở nông thôn" Nó là phần truyền thống của lối sống, và chúng ta nên được phép tiếp nối. Nghe có vẻ tốt cho môi trường; ngừng sự bùng nổ dân số cáo. " Nhưng cuối cùng chính phủ chiếm ưu thế vì phần lớn công chúng Anh, và đương nhiên phần lớn Hạ Viện, quyết định rằng điều này không thể cấp nhận trong một xã hội văn minh.
Và tôi nghĩ sự lão hóa của người cũng có chung những đặc tính. Người ta không hiểu chỗ nào trong việc này? Nó không chỉ là về sinh mạng -- (Cười) Đây là về một cuộc ống khỏe mạnh, như bạn biết -- không có gì vui khi yếu đối, đau khổ và phụ thuộc, chết nhiều khi vui hơn. Vậy thực tế tôi muốn mô tả nó như là sự mê man tòan cầu. Đây là những lý do không chính đáng mà người ta biện hộ cho lão hóa. OK, Tôi không thật sự nói rằng những lý do trên hoàn toàn vô giá trị. Trong đó có những điểm tốt để thực hiện. Những điều ta phải suy nghĩ, lên kế họach để ta giảm thiểu sự hỗn lọan khi ta thực sự tìm ra cách chống lão hóa.
Nhưng thật là điên khi bạn thực sự nhớ ra giác quan về tỷ lệ. Các bạn biết những tranh cãi này là những việc đáng quan tâm. Nhưng câu hỏi ở đây là, chúng có thật sự nguy hiểm -- những rủi ro khi chống lại sự già đi -- rằng chúng lớn hơn tác hại của việc làm ngược lại, tức là để lão hóa tự nhiên? Có thật sư chúng tệ hơn để 100000 người chết trẻ mỗi ngày không cần thiết. Nếu bạn không có một quan điểm mạnh như thế, thì dừng làm mất thời gian của tôi. (Cười)
Giờ, có một tranh cãi mà người ta thật sự nghĩ là vững vàng, đó là Người ta lo lắng về bùng nổ dân số; "Nếu ta ngừng được lão hóa, sẽ không có ai chết để bàn, hoặc ít nhất tỷ lệ chết sẽ thấp hơn nhiều, chỉ là do qua đường không cẩn thận. Và vì vậy chúng ta sẽ không thể có nhiều con, và con cái thật là quan trọng với nhiều người. " Đúng vậy. Và nhiều người cố ggắng tránh né câu hỏi này, và trả lời như thế này. Tôi không đồng tình. Tôi nghĩ chúng cơ bản không làm được. Tôi nghĩ là chúng ta sẽ thật sự gặp tính hống khó xử như vậy. Ta sẽ phải quyết định có nên giảm tỷ lệ sinh, hay tăng tỷ lệ tử. Một tỷ lệ tử vong cao sẽ, tất nhiên, phát sinh từ vệc từ chối những liệu pháp này, và thà có nhiều con.
Và tôi nghĩ đấy cũng đúng -- tương lai của loài người được quyền quyết định điều đó. Điều sai là chúng ta quyết định thay cho thế hệ tương lai. Nếu chúng ta do dự, và không thật sự phát triển những liệu pháp này, thì ta sẽ bỏ qua cơ hội cho nhiều ngời -- mà còn đủ trẻ và khỏe mạnh để được hưởng lợi từ các liệu pháp, vì ta không phát triển chúng nhanh như ta có thể -- chúng ta sẽ từ chối cho những người này một cuộc sống vô hạn, và tôi cho rằng đó là vô đạo đức. Đó là câu trả lời của tôi về vấn đề quá tải dân số.
Tiếp theo là, giờ tại sao chúng ta phải chủ động hơn? câu trả lời cơ bản là sự chấp nhận việc lão hóa không thật sự đơn giản. Nóthật ra là một cách nhạy cảm để lý giải sự không thể tránh khỏi của lão hóa. lão hóa thật đáng sợ nhưng không thể tránh khỏi, như các bạn biết, chúng ta phải tìm cách xóa nó khỏi quan niệm của mình, và làm điều chúng ta muốn làm Chẳng hạn, tạo ra những lý do nhảm nhí trên ngụy biện rằng lão hóa là tốt. Nhưng đương nhiên nó chỉ đúng khi ta có cả hai thành phần này. Và ngay khi điều không tránh khỏi trở thành điều không chắc chắn, và ta có thể chống lão hóa trong phạm vi nào đó. điều này là một phần của vấn đề. Sự mmê muội về lão hóa cản trở chúng ta suy nghĩ về những việc này. Vì vậy chúng ta phải thực sự bàn về nó nhiều -- giống như là truyền giáo vậy -- để mọi nười chú ý, và để họ nhận thức họ đang trong cơn mê. Đấy là tất cả những gì tôi muốn nói về chủ đề này.
Tôi sẽ nói về tính khả thi. Và nguyên nhân chính, tại sao chúng ta nghĩ lão hóa là ko tránh khỏi tóm lại trong định nghĩa của lão hóa mà tôi đưa ra đây. một định nghĩa đơn giản. Đầu tiên lão hóa là một tác dụng phụ của cuộc sống, nghĩa là sự chuyển hóa. Đay không phải là một câu nói trùng lắp; Nó có lý lẽ. Lão hóa cơ bản là quá trình xảy ra cho các đối tượng vô cơ như xe hơi, và nó cũng diễn ra với chúng ta, mặc dù chúng ta có rất nhiều cơ chế tự sửa chữa thông minh, vì các cơ chế đó ko hòan hảo.
Vậy cơ bản, sự trao đổi chất, được định nghĩa là những thứ giúp chúng ta sống từ ngày này qua ngày khác, có tác dụng phụ. Những tác dụng phụ tích tụ và cuối cùng gây ra bệnh lý. Đó là định nghĩa. Vậy ta có hể nói: chúng ta có chuỗi các sự kiện. Và có hai phương pháp được biết, theo như nhiều người nói, về trì hoãn sự lão hóa. Tôi gọi chúng là phương pháp bệnh tuổi già và phương pháp phòng lão hóa. chuyên gia bệnh tuổi già sẽ can thiệp muộn khi bệnh tình đã rõ ràng, và họ sẽ cố gắng kéo dài thời gian, và ngừng sự tích lũy của hiệu ứng phụ để ko phát bệnh quá sớm. Dĩ nhiên, đây là chiến thuật ngắn hạn, đó là một trận thua trôn thấy, vì những nguyên nhân bệnh ngày càng tích lũy nhiều hơn.
Cách phòng lão hóa có vẻ nhiều hứaa hẹn hơn trên bề mặt, bởi vì phòng bệnh luôn tốt hơn chữa bệnh. Không may là chúng ta ko hiểu sự trao đổi chất nhiều lắm. Thực tế ta có một sự hiểu biết nghèo nàn về sự họat động của sinh vật -- thậm chí ta ko hiểu rõ về tế bào. chúng ta vừa tìm ra những hiện tượng chẳng hạn như, sự can thiệp RNA chỉ vài năm trc, và đây là yếu tố cơ bản về họat động tế bào. Cơ bản, lão hóa học là một cách tiếp cận tốt, nhưng nó chưa phải lúc khi ta bàn về sự can thiệp. vậy ta fải làm gì? Đấy là giả thuyết tốt, rất thuyết phục, đúng không?
nhưng ko fải. Trước khi tôi giải thích tại sao ko fải, tôi muốn nói một chút về cái tôi gọi là buớc 2. Cứ tưởng tượng là chúng ta đạt được -- cứ cho là chúng ta đã làm được ngày nay -- việc tăng thêm 30 năm sống khỏe mạnh trên người trung niên, chẳg hạn 55. Tôi gọi đó là sự trẻ hóa mạnh mẽ ở người. OK. Điều đó có nghĩa gì với việc người ở các độ tuổi khác nhau -- khi nhận được các giải pháp này -- sẽ sống được bao lâu? Để trả lời câu hỏi này -- bạn có thể nghĩ là đơn giản, nhưng ko fải. Ta không thể nói, "Ừ nếu họ đủ trẻ để nhận ích lợi từ các liệu pháp này, thì họ sẽ sống thêm 30 năm." Sai rồi. Sai bởi vì tiến trình.
Có hai loại tiến trình công nghệ tr6n thực tế, cho mục đích này. Có những đột phá lớn và cơ bản, Rồi lại có những sự hòan thiện gia tăng của các đột phá đó. Chúng rất khác biệt về khả năng dự đoán khung thời gian. Đột phá cơ bản: khó đoán cần bao lâu để tạo ra đột phá Rất lâu về trước chúng ta thấy bay là thú vị, và mãi đến 1903 ta mới thật sự làm được điều đó. Nhưng sau đó, mọi việc đã ổ định và rất đồng đều. Tôi nghĩ đây là một trình tự hợp lý của các sự kiện đã xảy ra trong quá trình phát triển của máy bay. Ta có thể nghĩ là, trên thực tế, mỗi phát minh như là quá mức tưởng tượng của nhà phát minh. Các tiến bộ tích lũy đều dựa trên một thứ đã không còn tăng trưởng nữa.
Đây là điều bạn nhận thấy sau bước đột phá. Và bạn thấy nó trong bất cứ công nghệ nào. Máy tính, bạn có thể nhình vào gần như một dòng thời gian song song, diễn ra dĩ nhiên chậm hơn chút. Bạn có thể nhìn vào y tế. Như là vệ sinh, vaccine, kháng sinh -- cùng một kiểu khung thời gian. Vậy tôi nghĩ là bước 2, mà tôi vừa gọi là một bước, không phải là một bước gì hết. Rằng thực ra, người đủ trẻ để được lợi từ các liệu pháp đầu tiên giúp tăng tuổi thọ thêm một quãng vừa phải, thậm chí dù họ đã ở tuổi trung niên khi nhận các liệu pháp, sẽ được đến một đỉnh nào đó. Họ đa phần sống đủ lâu để nhận được các trị liệu tiên tiến hơn sẽ cho họ thêm 30 hay có thể 50 năm. Nói cách khác, họ sẽ dãn đầu cuộc chơi. Các liệu pháp sẽ tiến bộ nhanh hơn những khiếm khuyết trong các liệu pháp hiện hành.
Đay là điểm quan trọng để tôi vượt qua. Vì phần lớn người ta khi nghe tôi đoán nhiều người sống sót hôm nay sẽ sống thêm 1000 năm hoặc hơn nữa, họ nghĩ tôi nói rằng ta sẽ phát minh ra các liệu pháp trong vài thập kỷ nữa mà có thể giúp lọai trừ hoàn toàn lão hóa rằng các liệu pháo cho phép ta sống thêm 1000 năm hay hơn nữa. Tôi ko hề nói vậy Tôi nói rằng tốc độ phát triển của các liệu pháp đủ nhanh. Dù chúng ko hoàn hảo, ta sẽ có thể vượt qua giới hạn 200 tuổi, trước khi có ai đó sống đến 200. và tương tự cho 300 rồi 400 v.v. Tôi quyết định cho nó cái tên, "vận tốc thóat tuổi thọ". (cuời) Ừ có vẻ nó đã giải thích được vấn đề.
Các đường đồ thị này chỉ ra về cơ bản tuổi thọ con người, theo quan hệ giữa thời gian sống còn lại và sức khỏe của họ, đối với các lứa tuổi khác nhau tại thời điểm nhận được các trị liệu. Nếu bạn đã 100 hay 80 tuổii -- một người trung bình ở 80, chúng tôi có lẽ chẳng giúp được nhiều cho bạn với những liệu pháp, vì bạn đã gần đất xa trời để có thể được hưởng lợi từ các liệu pháp thử nghiệm. Bạn sẽ không thể chịu được chúng. Nhưng nếu bạn chỉ mới 50, vẫn có cơ hội để bạn vượt lên khỏi cái dốc lão hóa và -- (cười) cuối cùng qua ngưỡng này. Và trở nên trẻ hơn về mặt sinh học một cách ý nghĩa, về sự trẻ trung, cả thể chất lẫn tinh thần, và về rủi ro tử vong do tuổi tác. Và dĩ nhiên, nếu bạn trẻ hơn chút nữa, thì bạn có thể thậm chí ko bao giờ trở nên quá yếu đuối để chết vì các nguyên nhân tuổi tác.
Vậy đây là kết luận thật sự tôi đưa ra, người 150 tuổii dầu tiên -- chúng ta ko biết hôm nay người đó bao nhiêu tuổi, vì chúng ta ko biết cần bao lâu để có những trị liệu đầu tiên. Nhưng dù tuổi họ là bao nhiêu, Tôi cho rằng người đầu tiên sống đến 1000 -- đương nhiên là ko tính các thảm họa toàn cầu -- thực ra chỉ khoảng 10 tuổi trẻ hơn người 150 tuổi đầu tiên. Và đấy thật đáng suy ngẫm.
Được rồi, cuối cùng tôi sẽ dành phần còn lại của buổi nói chuện, trong 7.5 phút nói về bước 1; tức là, làm sao ta thật sự kéo dài tuổi thọ thêm một quãng vừa phải để cho phép ta đến vận tốc thoát tuổi thọ? Và để minh họa, tôi xin trước hết nói về chuột nhắt. Tôi có một cột mốc tương ứng với sự trẻ hóa mạnh mẽ ở người. Tôi gọi là sự trẻ hóa mạnh mẽ của chuột, không ảo tưởng lắm. Nó nghĩa là, tôi nói chúng ta lấy những con chuột sống dai, cơ bản là chuột mà sống trung bình 3 năm. Và chúng ta ko làm gì hết với chúng cho đến khi chúng 2 tuổi. Khi đó chúng ta áp dụng nhiều nhứ trên chúng, và với các lệu pháp, ta làm chúng sống, trung bình đến sinh nhật thứ 5. Nói cách khác, ta thêm 2 năm -- ta gấp ba lần thời gian sống còn lại của chúng, bắt đầu từ điểm ta bắt đầu các trị liệu,
câu hỏi là, điều đó thực sự có nghĩa gì cho khung thời gian cho đến khi ta đạt đến cột mốc trên cho người? mà ta có thể gọi, như tôi giải thích, tương ứng với sự trẻ hóa mạnh ở người, hay vận tốc thoát tuổi thọ. Thứ hai, nó có ý nghĩa gì với sự nhận thức công chúng về cần bao lâu để chúng ta có những thứ đó, kể từ khi ta làm trên chuột? Và thứ ba, câu hỏi là, nó sẽ làm gì đến thực tế người ta kỳ vọng ở nó? Và với tôi có vẻ câu hỏi đầu tiên là hòan toàn về sinh học, và quá khó để trả lời. Một câu hỏi cần nhiều suy đoán, và nhiều đồng nghiệp của tôi sẽ bảo ta ko nên đưa ra giả thuyết, rằng ta cứ nên giữ các luận điểm đến khi ta biết thêm.
Tôi nói vậy là sai. Tôi nói chúng ta vô trách nhiệm nếu giữ im lặng về việc này. Ta phải đưa ra dự đoán tốt nhất về khung thời gian, để cho người ta có khái niêm về tỷ lệ để họ có thể cân nhắc ưu tiên của mình. Vì vậy tôi cho rằng ta có 50/50 cơ hội đến cột mốc vượt lão hóa, trong vòng 15 năm kể từ khi ta thành công trên chuột. 15 năm kể từ con chuột mạnh mẽ. Nhận thức công chúng sẽ có thể tốt hơn là vậy. Công chúng có vẻ đánh giá thấp sự khó khăn của khoa học. Họ có thể nghĩ chỉ cần 5 năm thôi. Họ sẽ sai, nhưng thực tế đấy cung ko thành vấn đề. Và cuối cùng, tôi nghĩ công bằng mà nói nguyên nhân chủ yếu tại sao công chúng mâu thuẫn về lão hóa là do sự mê muội toàn cầu tôi vừa mô tả, chỉ là sự biện hộ. Đó sẽ là lịch sử kể từ giờ, vì sẽ ko thể tin rằng lão hóa là ko thể tránh khỏi ở người, vì nó đã bị trì hoãn quá hiệu quả ở chuột. Vì vậy chúng ta có vẻ nhận được sự thay đổi mạnh mẽ trong thái độ công chúng, dĩ nhiên nó có ý nghĩa to lớn.
Để nói làm sao ta làm thành công trên chuột, Tôi sẽ thêm một chút vào định nghĩa lão hóa của mình. Tôi sẽ dùng từ "tổn thương" để chỉ những thứ trung gian gây ra bởi trao đổi chất, và cuối cùng tạo nên bệnh. Vì một điều quan trọng ở đây là dù tổn thương cuối cùng chỉ gây ra bệnh tật, bản thân các tổn thương đc gây ra trong suốt quá trình sống, bắt đầu trc khi sinh ra. Nhưng bản thân nó ko phải một phần của trao đổi chất. Và điều này hóa ra có ích. Vì như thế ta có thể vẽ lại đồ thị ban đầu của mình. Ta có thể nói, cơ bản, khác biệt giữa lão hóa học và lão bệnh học là lão hóa học cố ức chế tốc độ mà trao đổi chất tạo ra tổn thương này. Và tôi sẽ giải thích chính xác tổn thương trong các thuật ngữ sinh học sau. Lão bệnh học cố kéo dài thời gian bằng cách ngăn tổn thương chuyển thành bệnh. Và nguyên nhân nó là bàn thua bởi vì các tổn thương vẫn tiếp tục tích lũy.
Vậy có cách tiếp cân thứ ba, nếu ta nhìn ở góc này. Ta có thể gọi nó là phương thức công nghệ, và tôi cho rằng phương thức này ở trong tầm với. Phương thức công nghệ ko can thiệp vào quá trình nào. Nó ko can thiệp vào quá trình này, hoặc quá trình này. Và đấy là tốt vì nó nghĩa là đấy ko fải là bàn thua, và nó ở trong khả năng thực hiện của ta, vì nó ko liên quan đến phát triển tiến hóa. Phương thức công nghệ nói rằng, "Hãy bắt tay vào sửa chữa định kỳ các loại tổn thương" -- ko nhất thiết phải sửa hoàn toàn, nhưng sửa thật nhiều, để ta hạn chế tổn thương dưới mức giới hạn mà nó cần để tạo ra bệnh tật" Ta biết rằng ngưỡng này tồn tại, vì ta ko bị các bệnh về tuổi tác cho đến khi trung niên, dù cho tổn thương đã tích lũy từ trc khi ta sinh ra.
Tại sao tôi nói chúng ta ở trong tầm? Nguyên nhân là đây. Điểm chính của slide này ở góc dưới. Nếu ta cố tìm ra chỗ nào trong trao đổi chất là quan trọng cho lão hóa. ta sẽ mất cả buổi, vì cơ bản tòan bộ quá trình tdc là quan trọng cho lão hóa theo cách này hay cách khác. List này chỉ là để minh họa, nó chưa hoàn chỉnh. List bên phải cũng chưa hoàn chỉnh. Nó là list các bệnh liên quan đến tuổi tác, và cũng chưa hòan chỉnh. Nhưng tôi muốn tuyên bố list ở giữa thật sự đã đầy đủ, đây là list các thứ được cho là tổn thương, tác dụng phụ của trao đổi chất cuối cùng gây bệnh, hoặc có lẽ gây bệnh. Và chỉ có 7 yếu tố thôi. Chúng ở nhiều thể loại, dĩ nhiên, nhưng chỉ có 7 thôi. Mất mát tế bào, đột biến trong nhiễm sắc thể, đột biến trong ty thể vv.
Trước hết, tôi muốn lý luận tại sao list này hoàn tất. Đương nhiên có thể tranh luận về sinh học. Có người hỏi, OK, chúng ta được cấu tạo bằng gì? Chúng ta tạo bởi các tế bào và những thứ giữa các tb. Tổn thương có thể tích lũy ở đâu? Câu trả lời là, càc phân tử lâu phân rã, vì nếu phân tử nhanh rã chịu các tổn thương, nhưng sau đó phân tử sẽ bụ hủy -- như protein bị phân hủy - tổn thương sau đó cũng hết. Nó chắc chắn là các phân tử lâu rã. Vậy 7 thứ này đều được thảo luận trong lão hóa học lâu về trc và đó là tin tốt, nó có nghĩa là như bạn biết, ta đã tiến xa trong sinh học 20 năm gần đây, vậy sự thật ta vẫn chưa thêm vào list này là một một dấu hiệu khá tốt rằng ko còn yếu tố nào nữa. Chưa hết, còn tốt hơn nữa; ta biết làm sao để sửa tất cả chúng. ở chuột, trên nguyên tắc -- và tôi nói trên nghuyên tắc vì, có thể ta sẽ làm được các liệu pháp trên trong 1 thập kỷ. Một số trong đó đã được thực hiện, mấy cái ở phía trên.
Tôi chưa có thời gian để xem qua tất cả, nhưng tôi kết luận, nếu ta có thể thật sự có đủ tài trợ cho việc này, thì ta có thể sẽ phát triển sự trẻ hóa rộng rãi trong vòng 10 năm, nhưng bạn cần phải nghiêm túc về nó. Ta cần phải tực sự bắt đầu. Đương nhiên có những nhà sinh học ở trong khán giả đây, và tôi muốn trả lời vài câu hỏi nếu bạn thắc mắc. Bạn có thể ko hài lòng với bổi nói chuyện này, nhưng cơ bản bạn nên tìm đọc vấn đề này. Tôi đã xuất bản rất nhiều về nó; Tôi trích dẫn các thử nghiệm làm nền cho tính lạc quan của tôi. và có rất nhiều chi tiết trong đó. Các chi tiết khiến tôi tự tin về khung thời gian khá tích cực mà tôi dự đoán ở đây. Vậy nếu bạn nghĩ tôi sai, bạn nên đi tìm ra sao bạn nghĩ tôi sai.
Và dĩ nhiên chủ yếu là bạn ko nên tin những người tự gọi mình là chuyên gia lão hóa vì, cũng như bất cứ sự bắt đầu nào từ các lối nghĩ cũ trong một lĩnh vực nhất định, bạn sẽ thấy những người chính thống phản đối chút đỉnh và không thật suy nghĩ nghiêm túc về nó. Vì vậy bạn thật sự phải làm bài tập, để hiểu được rằng đây là sự thật.
Và chúng ta sẽ có vài kết luận. Một là, bạn sẽ nghe từ một gã trong buổi tiếp theo gã từng nói trc đây rằng có thể sắp xếp gene người trong chớp mắt, và mọi người bảo, "rõ ràng là bất khả thi.\" Và bạn biết điều gì đã xảy ra. Vậy bạn biết điều này đã xảy ra. Ta có nhiều chiến thuật -- có Methuselah Mouse Prize, là một động lực cho sáng tạo, và để làm những gì bạn cho là sẽ thành công, và nhận được tiền nếu bạn thắng. Có một đề xuất thành lập một viện. Việc này sẽ tốn chút tiền. Nhưng, ý tôi là -- Bao nhiêu đấy xài được bao lâu cho chiến tranh Iraq? Ko lâu lắm. OK. (Cười) Nó phải là từ thiện, bởi vì lợi nhuận đánh lạc hướng công nghệ sinh học, nhưng cơ bản nó có 90% cơ hội thành công ở đây, tôi nghĩ. Và tôi nghĩ chúng ta biết làm sao đạt đc. Xin dừng ở đây. Cám ơn. (Vỗ tay)
Chris Anderson: OK. Tôi ko bết có câu hỏi nào ko nhưng tôi nghĩ tôi sẽ cho mọi người cơ hội. Khán giả: Ông đã nói về lão hóa và cố gắng đánh bại nó, vậy sao ông lại làm mình trông già vậy? (cười)
AG: Vì tôi là 1 ông già. Tôi thật ra 158. (cuời) (vỗ tay)
Khán giả: Sinh vật trên hành tinh đã tiến hóa với hệ thống miễn nhễm, để chống lại bệnh tật để có thể sống đủ lâu để sinh sản. Tuy nhiên, như tôi biết, các lòai sinh vật tiến hóa thật sự đều chết, vì khi tế bào phân chia telomerase ngắn lại và cuối cùng sinh vật chết. Vậy tại sao tiến hóa lại lựa chọn chống lại sự bất tử, khi mà nó quá có lợi, hay tiến hóa chưa hòan chỉnh?
AG: Tuyệt. Cám ơn bạn đã hỏi một câu mà tôi có thể trả lời một cách ko tranh cãi. Tôi sẽ cho bạn câu trả lời chính thức từ dòng chính thống mà tôi cũng đồng ý. Đó là, không, lão hóa ko phải sản phẩm của chọn lọc tự nhiên; nó chỉ là một bỏ quên của tiến hóa. Nói cách khác, ta già đi vì quá khó để ko bị già đi; bạn cần thêm các rãnh gene, thêm sự phức tap trong gene để có thể già đi chậm hơn, và điều đó vẫn đúng khi bạn còn đưa ra. Vậy, trong phạm vi mà sự tiến hóa không quan tâm, nếu gene đc lưu truyền bởi cá thể, sống thật lâu hay bởi sự sinh sản, Có một số điều tiết nhất định cho nó, đấy là tại sao các loài có vòng đời khác nhau, nhưng ko hề có loài nào bất tử.
CA: genes ko quan tâm nhưng chúng ta thì có?
KG: Xin chào. Tôi đọc đâu đó rằng trong 20 năm gần đây, tuổi thọ trung bình của người tăng thêm 10 năm. Nếu tôi theo đó, tôi nghĩ tôi sẽ sống tới 120 nếu tôi ko bị đụng xe. Vậy là tôi là một trong những người theo ông có thể ống đến 1000 tuổi?
AG: Nếu ông giảm cân 1 chút. (cười) Con số của ông có hơi phóng đại. Trên tiêu chuẩn thì tuổi thọ đã tăng trưởng khỏang một hay hai năm mỗi một thập kỷ. Vậy nó ko quá tốt như ông nghĩ -- ông có thể hy vọng. Nhưng tôi định sẽ tăng nó thêm 1 năm nữa càng sớm càng tốt.
KG: Tôi nghe nói nhiều neuron ta có khi trưởng thành thật ra là ở trong phôi, và các neuron chỉ sống khoảng 80 năm. Nếu đó là đúng, thì trẻ hóa có ý nghĩa sinh học gì ko? Nếu có những tế bào trong cơ thể sống đến 80 năm, trái với bình thường, chỉ vài tháng?
AG: Dĩ nhiên có những ám chỉ về kỹ thuật. Cơ bản ta cần fải thay tế bào trong các vùng của não mà bị mất tế bào với tốc độ tương thích, đặc biệt là neuron, nhưng ta ko muốn thay chúng nhanh hơn vậy -- hay ko quá nhanh hơn, vì thay thế chúng quá nhanh sẽ làm thoái hóa nhận thức. Cái tôi vừa nói ko có lòai nào ko bị lão hóa thật ra là vơ đũa cả nắm. Có loài ko bị lão hóa -- chẳnng hạn Hydra -- nhưng chúng ko có hệ thống thần kinh -- và ko có các mô thật sự chúng hoạt động nhờ các tế bào sống dai.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Aubrey de Grey, nhà nghiên cứu ở Cambridge lập luận rằng sự lão hóa chỉ là một căn bệnh -- có thể chữa được. Con người già đi theo bảy quá trình cơ bản, ông nói, tất cả đều có thể được ngăn chặn.
Aubrey de Grey, British researcher on aging, claims he has drawn a roadmap to defeat biological aging. He provocatively proposes that the first human beings who will live to 1,000 years old have already been born. Full bio »
Translated into Vietnamese by Hai Phan
Reviewed by Tuyet Tran
Comments? Please email the translators above.
03:12 Posted: Jun 2008
Views 543,068 | Comments 77
19:25 Posted: Jul 2007
Views 741,201 | Comments 129
18:49 Posted: Oct 2006
Views 473,775 | Comments 182
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.