Khi tôi còn nhỏ, ông tôi có nói với tôi "Khi con hay dùng một từ nào đó, từ đó sẽ chuyển hóa thành con" Và trưởng thành tại một thành phố biệt lập, Baltimore, Maryland, tôi mang ý nghĩa của câu nói đó để đi vòng quanh nước Mỹ cùng với một máy thu âm cảm ơn Chúa đã ban cho chúng ta công nghệ để phỏng vấn mọi người, và tôi tự nghĩ là nếu tôi bước vào thế giới của họ đó cũng là lý do vì sao mà tôi không mang giày khi tôi trình diễn... nếu tôi bước vào thế giới của họ, tôi có thể cảm nhận được nước Mỹ Walt Whitman cũng truyền cảm hứng cho tôi người cũng từng muốn cảm nhận được nước Mỹ và ngược lại
Vậy nên bốn tính cách này bắt đầu từ việc đó việc mà tôi đã theo đuổi từ nhiều năm nay và tính hết thẩy -- tôi không nhớ, hàng ngàn người tôi đã phỏng vấn Có ai lớn tuổi ở đây biết đến Studs Terkel, ông già phát thanh? Tôi nghĩ ông ấy là một người phù hợp để mà hỏi về thời khắc dấu ấn trong lịch sử nước Mỹ ông ta sinh vào năm 1912, năm mà chiếc tàu Titanic bị chìm chiếc tàu đóng vĩ đại nhất. Đâm vào một mảng băng rồi bầm, nó chìm xuống. Nó chìm xuống và tôi chui ra. Trời, đáng cái thế kỷ. (Cười)
Nên đây là câu trả lời của ông về thời khắc dấu ấn trong lịch sử nước Mỹ. tôi nghĩ là chẳng có thời khắc dấu ấn nào trong lịch sử Mỹ, Anh không thể nói đó là Hiroshima, đó là một sự kiện lớn-- tôi không thể nghĩ ra được thời khắc mà có thể gọi là dấu ấn. sự "tha hóa dần" -- "tha hóa" là từ được mọi người ở Watergate dùng, tha hóa đạo đức nó theo kiểu từ từ, sự lẫn lộn của mọi thứ. chúng ta cũng có kỹ thuật càng ngày càng ít dần góp mặt của loài người
À, để tôi kể cho các bạn nghe một chuyện vui Sân bay Atlanta là một sân bay hiện đại và họ nên để cửa ngay tại đó những con tàu chở ta đến sân ga và đến điểm dừng và những con tàu này chạy rất êm yên ắng và nhanh rồi có một giọng nói trên tàu, là giọng nói của người. Thời trước chúng ta có người máy, người máy bắt chước con người giờ thì chúng ta, loài người bắt chước người máy Nên chúng ta có giọng nói trên tàu: sân ga một: Omaha, Lincoln. Ga hai: Dallas, Fort Worth. Cùng giọng nói. Vừa ngay lúc con tàu chuẩn bị chạy tiếp, một đôi bạn trẻ vội vã bước vào các cửa hơi chuẩn bị đóng rồi cũng giọng nói đó, không nhịp, cất lên "do khách lên tàu trễ, chúng ta bị trễ lại 30 giây" Ngay tức thì, mọi ánh nhìn cay cú dồn vào đôi bạn trẻ làm đôi bạn trẻ sợ sệt thu mình lại Lúc đó tôi cũng đã uống vài ly trước khi lên tàu tôi làm vậy để bớt căng thẳng - nên tôi bắt chước tiếng người thông báo trên tàu, chụm tay trên... "Goerge Orwell, thời khắc của anh đã đến". Bạn thấy đấy, một vài người trong các bạn cười, mọi người cùng cười khi tôi nói như vậy, nhưng trên chuyến tàu đó thì không. Yên lặng. Rồi đột nhiên họ nhìn chằm chằm vào tôi Thành ra tôi cùng với cặp đôi trẻ, cả ba chúng tôi thu mình sợ sệt dưới chân đồi Calvary sắp sửa bị đưa đi đóng đinh trên thập giá.
rồi tôi thấy một em bé, trên đùi của mẹ tôi biết ngay đó là người Mỹ La Tinh vì cô ta nói bằng tiếng Tây Ban Nha với bạn của mình Vậy mà tôi nói chuyện với em bé. Tôi nói với em bé phải bụm miệng lại mà nói vì hơi thở tôi chắc phải toàn hơi rượu. tôi nói với em bé "thưa quí cô/quí cậu, quí cô/quí cậu nghĩ như thế nào về loài người?" Em bé nhìn, đôi mắt trong vắt bắt đầu cười vỡ òa với tràng cười lớn tôi nói: "ơn trời, phản ứng rất người, chúng ta vẫn chưa mất điều đó"
Nhưng bạn thấy đấy, dấu vết loài người đang dần mất đi Bạn phải đặt dấu hỏi về sự thật Chúng ta đều biết những điều tuyệt vời về Mark Twain Chúng ta tôn thờ Mark Twain, nhưng lại không đọc sách của ông. Chúng ta đọc Huck Finn, hiển nhiên là chúng ta đọc Huck Finn tất nhiên là Huck tuyệt vời nhớ lại cảnh tuyệt nhất trên phao, còn nhớ Huck làm gì không? Huck không biết đọc, biết viết, không được đến trường nhưng có gì đó trong cậu ta. Một sự thật là, luật là, người đàn ông da đen đó là một nhân vật, là một sự hiện hữu
Huck trên cùng phao với nhân vật tên Jim, một nô lệ. Cậu ta nghe đâu là Jim chuẩn bị bỏ đi cùng vợ và con của mình và cướp chúng từ người phụ nữ chủ nhân của họ, Huck thốt lên. "trời, chúa tôi, trời..." người phụ nữ đó chưa bao giờ hại bất kỳ ai trời, ông ta chuẩn bị cướp, anh ta chuẩn bị cướp, ông ta chuẩn bị làm một điều sai trái" Rồi sau đó, hai nô lệ bị bắt, những kẻ truy bắt nô lệ, truy tìm Jim. "Còn ai nữa trên phao với mày?" Huck trả lời, "Có" "Trắng hay đen?" "Trắng". Rồi họ bỏ đi. Huck dằn vặt, "Ôi trời, tôi nói láo, tôi nói láo, trời" tôi đã làm một việc sai trái - nhưng sao tôi lại thấy vui?"
Đó là điều tốt từ Huck, về chuyện mà Huck đã dựng lên rồi tất cả đều được chôn vùi, đều bị chôn vùi. Nên dấu vết loài người, dần biến mất đi. Nên nếu bạn hỏi về thời khắc dấu ấn với tôi, lịch sử Mỹ không có thời khắc dấu ấn nào đó chỉ là một lớp bồi thêm cho những gì chúng ta có hôm nay nơi mà những chuyện vớ vẩn biến thành tin tức rồi, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng ít hiểu biết về nỗi đau hoặc nhiều người khác. Tôi cũng không biết là bạn có thể sử dụng nó được hay không tôi chỉ trích lại lời của Wright Morris, nhà văn từ Nebraska, chúng ta càng lúc càng nhiều thông tin càng ngày càng ít trao đổi Thôi, mấy đứa. Tôi phải đi liền đây, gặp bác sỹ tim. Và đó là Studs Terkel (Vỗ tay)
Tiếp theo tôi xin nói về việc liều mạng. Tôi sẽ đóng vai người mà không ai thích. Như các bạn biết đấy, hầu hết các diễn viên đề muốn được vào vai nhân vật được yêu thích, không phải lúc nào cũng vậy, nhưng chỉ là ý nghĩ, đặc biệt là tại sự kiện như thế này tôi thích truyền cảm hứng cho mọi người. nhưng cái đó mọi người gọi là liều mạng tôi sẽ vào vai người mà tôi chưa bao giờ thử trước đó, vì cô ta không được yêu thích người này thực ra đứng sau khán đài và bảo tôi là giúp cô ra khỏi chương trình mà cô phải tham gia Và tôi thì đang vào vai cô ấy vì tôi nghĩ chúng ta nghĩ về rủi ro tại một buổi như thế này
nhưng tất nhiên là sẽ có những nghĩa khác của từ "rủi ro" cũng như từ "tự nhiên". vậy tự nhiên là gì? Maxine Greene, nhà triết học tuyệt vời. người cùng thời với Studs, và là người đứng đầu của một tổ chức triết học lớn tôi đến gặp bà và hỏi bà về hai chuyện chuyện mà bà ta không biết, và bà ta vẫn muốn biết và bà ta nói: "Bản thân tôi, tôi vẫn cúi chào khi tôi gặp hiệu trưởng trường đại học và tôi vẫn muốn pha cafe cho đồng nghiệp nam của tôi, thậm chí khi tôi lớn hơn họ." và rồi bà ấy nói tiếp "mà thật ra tôi không biết nhiều lắm về những viễn cảnh tiêu cực Và hiển nhiên là vụ 11-09 cho chúng ta thấy rằng đó là khu vực mà chúng ta không điều tra
nên hình ảnh đó là một viễn cảnh tiêu cực viễn cảnh đó làm người ta thắc mắc về tự nhiên, đất lành là gì, và rủi ro có thể sẽ tới mức nào Và tôi thu thập câu chuyện này từ Viện Phục Hồi Nhân Phẩm Phụ Nữ Maryland. Cái mà tôi làm là theo từng từ một từ cuốn băng. Và tôi đặt tên cho mọi thứ vì tôi cho rằng người ta nói theo giọng thơ tự do, và cái này được gọi là "Chiếc gương trong miệng cô bé." Và đây là bệnh nhân tên Paulette Jenkins.
"Tôi bắt đầu học cách che đậy vì tôi không muốn ai biết được những chuyện xảy ra trong gia đình tôi tôi muốn mọi người nghĩ chúng tôi có một gia đình như những gia đình khác có nghĩa là chúng tôi đều có những thứ chuyện vật chất khác nhưng điều đó cũng không làm giảm bớt đi nỗi buồn tủi của con tôi cũng không làm vơi dịu nỗi sợ hãi tôi hết cớ để giải thích về những đôi mắt đen của chúng tôi những cặp môi dày cộm bầm bầm. Tôi không còn lời giải thích nào nữa. hắn ta còn đánh tôi nữa. Nhưng cũng có thay đổi sự thật rằng đó là cơn ác mộng cho gia đình tôi, là cơn ác mộng. và tôi hoàn toàn thất bại vì tôi cứ để chuyện kéo dài
Nhưng cái đêm mà Myesha bị giết.. cơn giận cứ lớn dần lớn dần cho đến một đêm chúng tôi trở về nhà sau khi dùng thuốc hắn ta nổi giận với Myesha, hắn đánh con bé, hắn đẩy con ấy vào bồn tắm. Hắn dùng đai nịt Hắn có đai nịt lấy từ cái thứ đồ chơi đồi trụy của hắn cái mà Myesha dùng để quan hệ với em trai của mình và họ sờ soạn lẫn nhau - chắc có thể đó là lý do cho hắn tôi chỉ muốn nói về cái đêm mà con bé chết và hắn ta bỏ con bé vào bồn tắm và tôi đang ở trên giường với đứa con nhỏ.
và bốn tháng trước khi chuyện này xảy ra, bốn tháng trước khi Myesha chết Tôi nghĩ mình có thể thay đổi con người này. Nên tôi quyết định có con với hắn - điên khùng - nghĩ rằng nếu tôi sinh cho hắn một đứa con, hắn sẽ để con của tôi yên Nhưng chẳng làm được gì, chẳng giải quyết được gì Và kết cục là tôi với ba đứa con, Houston, Myesha và Dominic đứa có bốn tháng tuổi khi tôi đi tù
Tôi nằm trên giường. Như tôi kể trước đó, hắn đẩy con bé vào phòng tắm và mỗi khi hắn đánh con bé, nó ngã Đầu con bé đập vào thành bồn. Liên tục. tôi nghe thấy nhưng không dám động đậy. thậm chí còn không đứng dậy xem là chuyện gì đang xảy ra. tôi chỉ ngồi đó và lẳng lặng nghe ngóng. rồi sau đó hắn đem bỏ con bé ngoài hành lang. hắn bảo con bé, ở ngay tại đó. Vậy nên con bé ở đó khoảng bốn hay năm tiếng gì đó. Rồi hắn bảo con bé, đứng dậy Con bé đứng dậy, con bé nói nó không thể nhìn thấy gì cả mặt của con bé bầm tím. Một con mắt đen thui đầu của con bé thì sưng vù sưng gấp đôi so với bình thường tôi bảo hắn ta, để con bé đi ngủ. Hắn để con bé đi ngủ
sáng hôm sau con bé chết. Hắn đi vào phòng kiểm tra con bé để nó đến trường, rồi hắn hoảng. Hắn nói con bé không thở. Tôi biết ngay là con bé đã chết Tôi còn không muốn chấp nhận sự thật là con bé chết, nên tôi đi vào tôi đặt gương vào miệng con bé không có gì cả, chẳng có hơi hám gì trong miệng con bé. Hắn cứ bảo chúng ta không thể, không thể để ai biết được chuyện này Hắn bảo tôi phải giúp hắn. Tôi đồng ý.
Và tôi giữ mãi bí mật này năm này qua năm nọ nên tôi phải tìm cách đối phó, kiếm cách để giữ bí mật Sau đó chúng tôi đến đồn và báo với cảnh sát là con bé mất tích con bé đi đâu mất Chúng tôi nói với người trực ca là con bé mất tích dù con bé không mất tích thật. Chúng tôi bịa ra để khai với người trực ca rồi sau đó chúng tôi về nhà, mặc lại bộ đồ cho con bé bộ đồ mà chúng tôi bịa ra khi miêu tả cho người trực ca
Và rồi chúng tôi cùng đứa con nhỏ và đứa con riêng của tôi bỏ đi, hình như là đến đường cao tốc I-95. tôi sửng sờ như người không hồn, những gì tôi có thể nhìn thấy được là nhìn từ gương chiếu hậu rồi hắn đặt con bé bên lề đường. Đứa con của tôi, tôi để nó bị đối xử như vậy Đó là một câu chuyện về hình ảnh tiêu cực (Vỗ tay)
Khi tôi bắt tay vào dự án này được gọi là Đoạn đường: Kiếm tìm một tính cách người Mỹ với một máy thu âm, tôi từng nghĩ là tôi sẽ đi vòng quanh nước Mỹ và sẽ nhìn thấy được tính cách đó từ rất nhiều khía cạnh: người cỡi bò tót, mấy chàng cao bồi, những người nuôi heo những vũ công của đoàn diễu hành - nhưng tôi như bị kẹt trong mối tương quan của dân tộc vì chương trình lớn đầu tiên mà tôi làm là một chương trình về cuộc hỗn loạn dân tộc nên tôi quyết định làm cả hai - hai cuộc hỗn loạn dân tộc một trong hai cuộc đó xảy ra tại Los Angeles. Và cuộc thứ hai là từ đó mà ra. Vì đây là cái mà tôi muốn nói Tôi học nhiều về tương quan dân tộc, từ vật này. Nó giống như một bài giao hưởng, tôi phải nói vậy, và trong rất nhiều đoạn băng mà tôi có.
Ai cũng biết về cuộc nỗi loạn Los Angeles diễn ra do bốn cảnh sát đánh một người đàn ông da đen tên Rodney King. và bị quay hình - kỹ thuật hiện đại - và được trình chiếu cho cả thế giới mọi người ai cũng nghĩ là bốn cảnh sát này sẽ bị đi tù nhưng họ không bị bỏ tù, nên mới có cuộc nổi loạn Và có một điều mà rất nhiều người quên bẵng đi đó là phiên tòa thứ hai yêu cầu bởi George Bush cha. và kết cục là hai cảnh sát đi tù và hai người còn lại được tuyên án vô tội. Tôi có mặt tại phiên tòa đó Ý tôi là, mọi người nhảy múa ngoài đường phố vì họ sợ sẽ có một cuộc nổi loạn khác Nỗi vui mừng về bản tuyên án.
Nhưng có một cộng đồng không phản ứng giống như vậy - người Mỹ gốc Hàn những người mà có cửa hàng bị đốt cháy rụi. Nên người phụ nữ này, Cô Young-Soon Han, có lẽ cô là người làm tôi hiểu nhiều nhất về chủng tộc Cô ấy cũng hỏi cùng vấn đề mà Studs đang bàn: về ý niệm của sự thật, đặt vấn đề về sự thật Nên câu hỏi mà cô ấy đặt ra ở đây, cô ấy nhân cơ hội này và đặt câu hỏi công bằng là gì trong xã hội và cái này được gọi là "Ngậm đắng nuốt cay"
Tôi từng tin rằng Mỹ là nơi tốt nhất. trong các bộ phim Hollywood xa hoa mà tôi xem khi còn ở Hàn Quốc Tôi không thấy người người nghèo và người da đen. Đến năm 1992, tôi vẫn tin là Mỹ là nơi tốt nhất - mà hiện giờ tôi vẫn còn tin Tôi không phủ nhận điều đó vì tôi là nạn nhân Nhưng đến cuối năm 92, khi chúng ta trong tình trạng hỗn loạn và gặp những vấn đề khó khăn về tài chính, và cả về những vấn đề tâm lý tôi bắt đầu nhận ra rằng người Hàn Quốc hoàn toàn bị bỏ rơi khỏi cộng đồng này và chúng tôi chẳng là ai cả Tại sao? sao chúng tôi lại bị bỏ rơi như vậy? Chúng tôi không đủ điều kiện để được hưởng chính sách y tế, không phiếu thực phẩm, không trợ cấp tài chính (General relief)
không phúc lợi, không gì cả. Nhiều người Mỹ gốc Phi không bao giờ làm việc nhưng nhận được số tiền tối thiểu để sống Chúng tôi không nhận được gì vì chúng tôi có xe có nhà. Và chúng tôi trả thuế cao. Tôi phải tìm công lý ở đâu chứ? OK. OK. OK. OK. Nhiều người Mỹ gốc Phi có thể nghĩ là họ thắng tại phiên tòa. Tôi ngồi đây xem họ vào buổi sáng sau buổi tuyên án và nguyên cả ngày họ có tiệc, họ ăn mừng, cả Nam trung bộ, các nhà thờ. Và họ bảo rằng cuối cùng thì công lý cũng được thực thi trong xã hội này. Vậy, còn quyền lợi của các nạn nhân thì sao? Họ có quyền đập phá những người thương gia Hàn vô tội. Họ rất tôn trọng, như tôi vậy, cho Giáo Sư Martin King. Ông ấy là mẫu người duy nhất của cộng đồng người da đen; Tôi không nói về Jesse Jackson. Ông ấy là mẫu người không vũ lực, và ai cũng mong theo gương ông.
Nhưng năm 1992 thì sao? Họ hãm hại những người vô tôi. Và tôi tự hỏi liệu đó có thật là chân lý cho họ, để họ thể hiện cái quyền của mình bằng cách đó. Tôi phải ngậm bồ hòn, ngồi đó một mình và nhìn họ. Họ trở nên dị hợm, nhưng tôi lại vui cho họ. Tôi lấy làm mừng cho họ. Ít ra họ cũng nhận được gì đó, đúng không. Thôi hãy quên những nạn nhân Hàn và những nạn nhân mà bị họ phá phách. Họ đấu tranh cho quyền lợi của họ hơn hai thập kỷ, và có lẽ là phải hi sinh những cộng đồng khác, Mỹ La Tinh, Châu Á, chúng ta phải chịu nhiều hơn. Đó là lý do vì sao mà tôi hiểu, mà tôi có cảm xúc lẫn lộn về bản tuyên án.
nhưng tôi mong rằng, tôi có thể là một phần của niềm vui đó. Tôi ước mong được sống cùng với người da đen. Nhưng sau vụ hỗn loạn, mọi chuyện khác nhiều quá. Lửa vẫn còn đó. Nói gì được bây giờ? Bùng cháy, bùng cháy. Nó vẫn còn đó; nó có thể lan rộng bất cứ lúc nào. Cô Young-Soon Han. (Vỗ tay)
Lý do khác mà tôi không mang giày là trong trường hợp mà tôi cảm thấy là tôi phải thật sự hóa thân và đặt mình vào nhân vật đó thể hiện những cảm xúc của nhân vật. Và tôi nói cho các anh chị nghe rồi đó - tôi chưa cho biết cái năm nhưng năm 79 tôi nghĩ là mình đi vòng quanh và tìm gặp những người cỡi bò tót, nuôi heo và những người như vậy và rồi tôi bị cuốn vào mối tương quan chủng tộc.
Nhưng sau đó, tôi có gặp một người cỡi bò, sau hai năm. Và tôi tham gia vào mấy cuộc đua với anh ấy, và chúng tôi bắt đầu mối quan hệ với nhau. Anh ấy là người đứng đầu của một trang bình luận mà tôi có tham gia về Hội Nghị Nhóm Cộng Hòa. Anh ta thuộc nhóm Cộng Hòa - tôi sẽ không nói gì về chính trị, nhưng đây là Brent Williams yêu mến của tôi, việc này khá khó khăn trong trường hợp ai đó cần biết trở thành 1 tên bặm trợn là như thế nào cho công việc mình đang làm. Tôi nghĩ có thể học được một bài học thật sự trong chuyện này. Chuyện này gọi là "Bặm trợn".
Thật ra, tôi rất lạc quan. Tôi là một người lạc quan. Ý tôi là, giống như vợ tôi, Jolene, gia đình cô ấy luôn nói, con có thấy là anh ta là một kẻ thất bại bẩm sinh, dường như anh ta mang quá nhiều xui xẻo. Nhưng ngay khi con bò đạp vào thận của tôi. Tôi không bị mất quả thận đó - Đáng lý là tôi phải mất nó rồi, nhưng tôi giữ được, nên tôi không nghĩ tôi là kẻ thất bại bẩm sinh. Tôi cho đó là may mắn. (cười)
Và những chuyện vui như vậy hay xảy ra. Khi tôi ở trong phòng bác sỹ để siêu âm toàn thân, có một cuốn Reader's Digest, tháng 10/2002. Có mục, bảy cách để được may mắn. Và nó có ghi nếu bạn muốn được may mắn, bạn phải ở bên cạnh những người có ý nghĩ tích cực. thậm chí khi tôi nói với vợ tôi là em muốn đến đây và nói chuyện với tôi, cô ấy chỉ nói, cô ấy tỏ ra dễ thương với anh thôi. Cô ấy không làm thế đâu.
Rồi khi em gọi tôi và em nói là em muốn đến đây và phỏng vấn tôi và cô ấy đi và tìm hiểu về em trên mạng Internet Cô ấy nói, xem cô ta là ai này. Anh còn không trả lời được những câu hỏi của cô ta nữa là. (cười) Và cô ấy nói là em sẽ biến tôi thành thằng ngốc vì anh không học đại học, và anh không thể nào nói chuyện một cách học thuật hay gì cả. Tôi nói, người phụ nữ đó nói chuyện với tôi suốt bốn giờ. nếu mà tôi không nói chuyện, nhưng cô ấy muốn tôi nói, tôi không nghĩ là cô ấy đến đây.
Tự tin? Tôi nghĩ là tôi nỗ lực một cách ngoan cố nhiều hơn là tự tin. Ý tôi là tự tin giống như mình ngồi trên con bò tót đó trước khi mình có thể cởi nó. Tự tin là một kiểu dạng kiêu ngạo, nhưng theo hướng tốt. Trong khi ngoan cố, giống như kiểu, "kệ cha, kệ bà, tới đâu thì tới." (Cười) Là Tuff Hedeman, trong bộ phim 8 giây. Khi tôi còn nhỏ, Pat O'Mealey luôn nói rằng Con biết không, con cố gắng nhiều hơn những đứa trẻ khác mà chú từng biết Và chịu thử thách và ngoan cố đều giống nhau. Ngoan cố giống như chúng ta phụ thuộc vào con bò tót đó, thậm chí ngay cả khi chúng ta cỡi lộn ngược. Ngoan cố giống như chúng ta cố gắng cỡi cho đến khi đầu chúng ta chạm đất.
Tự do ư? Phải là một cuộc đua.
Đẹp ư? Tôi không nghĩ là tôi biết về cái đẹp. Tôi cũng nghĩ là phải là một cuộc đua. Nhìn chúng tôi nè, một gia đình khó khăn, chơi vòng vòng, bắt tay nhau và tranh vật nhau. Giống như trả dần tiền phí sinh hoạt và tiền gas bằng thẻ tín dụng. Chúng ta cùng nhau cỡi, ăn cùng nhau và ngủ cùng nhau. Tôi không hình dung được chuyện gì xảy ra nữa ngày cuối cùng mà tôi tham gia trận đua. Tôi ổn. Tôi có doanh trại lớn và có mọi thứ, nhưng tôi không thực sự muốn nghĩ rằng ngày đó đến. Tôi đoán sẽ chỉ giống như sẽ giống như ngày anh trai tôi mất.
Bặm trợn? Lúc chúng tôi ở Tây Jordan, Utah, và con bò tót này húc mặt tôi vào ngay tấm bảng bắn... mặt tôi nát tan và phải đi bệnh viện. Tôi bị khâu mấy mũi và cái mũi tôi phải chỉnh thẳng lại. Mà tôi phải đi và tham gia đấu bò ngay tối hôm đó. nên tôi không để họ tiêm thuốc tê cho tôi, hay đại loại là thể. Họ khâu mặt tôi lại. Rồi họ làm thẳng mũi của tôi, và họ dùng mấy cây như thế này và thọc vào ngay mũi tôi và đâm thẳng lên não và tôi cảm giác như là lên tới đỉnh đầu mọi người nghĩ là cái đó có thể giết tôi, nhưng không, vì tôi biết là tôi chịu đau rất giỏi. (Cười) Nhưng được cái là, khi họ thọc những cây kim đó, và làm thẳng mũi tôi, tôi có thể thở mà trước đó thì tôi không thở được từ khi tôi làm gãy mũi tại cuộc đua lúc còn học phổ thông.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Nhà văn và diễn viên Ann Deavere Smith diễn lại cuộc đời của tác gia Studs Terkel, tội nhân Paulette Jenkins, một người chủ tiệm quốc tịch Hàn Quốc và một người cỡi bò tót, một trích đoạn trong chương trình độc thoại của bà "Trên Đường: Kiếm tìm tính cách Người Mỹ"
Anna Deavere Smith's ground-breaking solo shows blur the lines between theater and journalism, using text from real-life encounters to create gripping portraits. Full bio »
Translated into Vietnamese by Tam Trinh Thi Thu
Reviewed by Anh Tran
Comments? Please email the translators above.
16:32 Posted: Jul 2006
Views 1,194,710 | Comments 712
04:07 Posted: Dec 2006
Views 587,373 | Comments 77
16:40 Posted: Oct 2008
Views 789,085 | Comments 95
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.