Khi tôi nói "trường học" có quá nhiều kỷ niệm trở về trong tôi. Như khi sau mỗi kỳ thi, khi tôi đi ra ngoài, cô giáo sẽ hỏi "Này em, tới đây. Em làm bài thế nào?" Tôi sẽ cười thật tươi và nói "Em nhất định đỗ." Và tôi không hiểu tại sao, một măt họ nói "Hãy nói sự thật", mặt khác, khi nói sự thật, họ ghét bạn. Thế nên cứ tiếp diễn như thế, và tôi không biết đi tìm bản thân ở đâu nữa. Tôi nhớ những đêm đi ngủ và cầu xin sự giúp đỡ từ Đấng Vô danh, bởi, vì một số lý do nào đó, tôi không thể tin rằng thứ mà cha mẹ mình treo trong phòng Pooja là một vị thần, bởi gia đình người bạn tôi thờ thần là một thứ khác. Nên tôi đã nghĩ "Có lẽ mình sẽ cầu xin Đấng Vô danh và mong ngài giúp đỡ," và bắt đầu được giúp đỡ từ mọi nơi, mọi ngả cuộc sống lúc bấy giờ. Các anh trai bắt đầu chỉ cho tôi một số điều về hội họa.
Khi tôi học lớp 8 khoảng 13 tuổi tôi bắt đầu làm việc bán thời gian trong một nơi vẽ biển quảng cáo tên là Putu. Và trường học bắt đầu ủng hộ tôi. "Ồ, nó học kém lắm, nhưng hãy để nó gửi bài tới các cuộc thi vẽ tranh." Công cụ thật tuyệt, nó giúp tôi tồn tại tôi đã tìm thấy vị trí của mình trong trường. Và trong một trong những cuộc thi đó, tôi được tặng một chiếc đài Philips bán dẫn nhỏ. Tôi không có đủ kiên nhẫn để đợi tới khi về nhà. Tôi đã bật nó ngay trên tàu hỏa, mở thật to. Nếu bạn đi trên tàu ở Ấn Độ, bạn có thể thấy mọi người nghe radio và thậm chí là từ điện thoại của họ.
Nên khi đó -- lúc đó tôi 13 tuổi -- và tôi đang nghe đài, một người tình cờ ngồi cạnh tôi, như ba người này đang ngồi ở đây. Bạn biết đấy, ngay bên cạnh tôi. Ông ấy hỏi "Cháu mua đài ở đâu vậy? Bao nhiêu tiền?" Tôi nói "Đó là giải thưởng từ một cuộc thi nghệ thuật." Và ông ấy nói "Ồ, bác dạy ở một trường nghệ thuật." Bác nghĩ cháu nên theo học một trường nghệ thuật. Cháu nên rời trường học và đến đó." Khi tôi kể cho các bạn chuyện này, bạn biết đấy, có thể, ai đó ngồi cạnh bạn có thể thay đổi cả cuộc đời bạn. Điều đó có thể xảy ra. Đó là điều chúng ta cần, chúng ta cần cởi mở và sẵn sàng chấp nhận. Đó là điều khiến tôi nhập học ở trường nghệ thuật sau ba lần không thành công và tiếp tục tìm kiếm điều mình thực sự muốn thực hiện với các tác phẩm nghệ thuật, hay nghệ thuật, và cuối cùng tôi đã ở đây trước các bạn.
Khi nhìn lại, bạn biết đấy, về những chuyện đã xảy ra giữa lúc đấy và bây giờ, hiện tại 10, 15 năm trước, tôi có thể thấy hầu hết các tác phẩm xoay quanh ba đồ vật, nhưng không phải do chủ tâm. Tôi đã bắt đầu với môt manh mối bởi tôi đã nghĩ, "Điều gì thực sự làm nên chúng ta?" -- bạn biết đấy, chính quá khứ tạo nên con người. Nên tôi đã nghĩ, nhưng khi bạn nhìn lại quá khứ, cách để hiểu quá khứ chỉ là qua những dấu vết còn lại, bởi ta không thể trở lại quá khứ. Đó có thể là đống đổ nát, có thể là âm nhạc, hay đó có thể là tranh vẽ hay ghi chép, bất cứ điều gì. Nhưng đó là một loại manh mối của thời điểm đó. Điều đó cuốn hút tôi khám phá lĩnh vực đó. Thế nên tôi nghiên cứu theo mạch đó, nhưng thay vì nghiên cứu về các dấu vết, tôi bắt đầu lưu giữ chúng.
Đây là một số tác phẩm tôi muốn cho các bạn xem. Đây gọi là "Bản thân đang hoàn thành." Đây chỉ là dấu vết cho việc đã ở trong cơ thể này. Đây là, điều đang diễn ra lúc đó, bạn biết đấy...Điều tôi thực sự thích đó là tác phẩm điêu khắc này chỉ đơn thuần là một dấu vết của bản thân tôi. Nó gần như là một bức ảnh 3D. Có yếu tố của nghệ thuật biểu diễn, và có yếu tố của điêu khắc, và có yếu tố về cảm nhận bản thân, gần như chính bản thân mình. Đây gần như các hóa thạch cho tương lai. Sau đó dần chuyển tới khám phá các khả năng lưu giữ những dấu vết. Đây là điều tôi đang nói về, khi tạo hình, bạn biết đó, một trải nghiệm thật tuyệt vời, bởi ta có thể tự do đi lại, hay di chuyển bàn tay, hay, bạn biết đấy, di chuyển trong không gian, nhưng khoảnh khắc nó trở nên cố định, khi bạn không thể di chuyển kể cả một inch, vì đây là thạch cao Paris, khi đổ vào nó giống như dung dịch, nhưng sau 20 phút, nó đã gần như đá cứng.
Đây là ghi lại dấu vết của vân ngón tay cái, bởi vì, ta có thể nhận ra hay không nhận ra, bất cứ việc gì ta làm, chúng ta đều để lại dấu vết ở đó. Thế nên tôi chỉ nghĩ rằng, tôi sẽ giữ lại vân tay, vân chân, bất cứ dấu vết nào con người để lại. Đây là vết lửa. Đây là vết mặt trời. Bởi khi lưu giữ các dấu vết, suy nghĩ này luôn đến với tôi: liệu rằng chỉ khi vật thể chạm vào và để lại dấu vết, hay có cách nào khác để lưu giữ nó không?" Tác phẩm này chỉ là -- vì tiêu cự của ống kính, nó cho thấy mặt bên kia có gì. Thế nên tôi đặt tờ giấy lên tiêu cự, một bản in khắc khi đó tôi có bức ảnh mặt trời từ ánh nắng. Tác phẩm này tên là "Mọi bình minh." Điều tôi đã làm là, tôi đặt 10 ft. giấy và một sợi dây dừa, rồi đốt nó. Mất 24 giờ để tạo được đường này. Bất cứ chỗ này lửa ăn vào giấy, đó là tác phẩm. Chi tiết.
Dù ta có những dấu vết khi ta cố gắng hiểu chúng, nhận thức và bối cảnh đóng vai trò lớn giúp thấu hiểu nó. Vậy liệu ta có thực sự hiểu đó là gì, hay chúng ta đang cố áp đặt thứ mà chúng ta nghĩ nó như thế? Chuyển tới nghi ngờ sự nhận thức bởi, dù có những dấu vết, khi bạn cố hiểu chúng, bạn gánh một vai trò lớn. Chẳng hạn môt chuyện đơn giản như thế này. Bao nhiêu người trong số các bạn đã thấy một con bò đi qua đường ở Ấn Độ khi bạn đang đi từ Bangalore tới Mysore? Xin mời giơ tay được không?
Nếu bạn hỏi ý kiến, bạn biết đấy, mọi người đều có thể diễn giải nó. Giống như là, nếu một giáo viên nói, cô ấy chỉ đơn giản nói "Để sang bên kia." Bạn biết đấy, tại sao con bò lại sang đường. Câu trả lời của Potter có thể rất khác. Cậu ấy sẽ nói "Cho những điều tốt đẹp hơn." Martin Luther King sẽ nói, "Tôi hình dung một thế giới nơi tất cả các con bò sẽ được tự do sang đường, mà không bị nghi ngờ về động cơ cho việc đó." (Tiếng cười) Tưởng tượng Moses đến và thấy cùng con bò đó đi trên đường. Ông ấy chắc chắn sẽ nói, "Chúa giáng thế, và truyền dạy cho con bò, 'Ngươi được qua đường.' Và con bò qua đường, và hân hoan như một con bò thánh." (Tiếng cười) Freud sẽ nói, "Anh có quan tâm chứng tỏ bên trong anh thiếu tự tin về tình dục." (Tiếng cười) Nếu ta hỏi Einstein, ông sẽ nói "Con bò sang đường hay con đường di chuyển dưới con bò, dựa vào hệ quy chiếu bạn chọn." (Tiếng cười) Hay Đức Phật. Nếu ngài thấy con bò đó, ngài sẽ nói, "Hỏi câu này phủ nhận bản chất con bò trong ngươi."
Vậy nên, điều ta thấy thường chỉ là điều ta nghĩ, và hầu như ta không thấy thực ra nó là gì. Tất cả chỉ dựa vào nhận thức của mỗi người. Và bối cảnh, thực chất bối cảnh là gì? Bạn biết đấy, tôi có thể cho bạn xem mảnh giấy nhỏ này. Bởi tôi luôn luôn nghĩ rằng ý nghĩa không thực sự tồn tại. Ý nghĩa của những điều ta tạo nên trong thế giới này không tồn tại. Nó chỉ được bộ óc tạo nên. Nếu bạn nhìn vào mẩu giấy này, đây là chiều rộng, và đây gọi là chiều dài. Đây là cách ta được dạy trong trường. Nhưng nếu bạn xé từ giữa... Tôi không động vào chiều rộng, nhưng ý nghĩa của nó đã thay đổi. Vậy nên điều mà ta cho là ý nghĩa luôn luôn không ở đó; nó ở mặt bên kia, thậm chí khi nói tối, sáng, tốt, xấu, cao, đẹp -- mọi ý nghĩa không tồn tại trong thực tế. Chỉ như thế thôi, là một con người, cách mà chúng ta nhận thức thực tế tạo ra ý nghĩa.
Vậy nên tác phẩm này từ thời kỳ đó gần như -- đây là một tác phẩm tên là "Ánh sáng tạo nên bóng tối." Nó được chụp qua cây đèn. Vậy nên cây đèn không chỉ cho ánh sáng, nó còn cho bóng tối. Đây là một tác phẩm nghệ thuật đang cố gắng khám phá điều đó. Đây gọi là "Giới hạn." Tác phẩm này cho thấy thị giác, thính giác hay xúc giác của ta hạn chế như thế nào -- Ta có thực sự thấy không? Đây thực sự là một tác phẩm lõm. Nó thụt vào tường khoảng 6 inch nhưng có vẻ như đang nhô ra khỏi tường. Bạn biết đấy bức tường giống như là -- đây là lớp thứ nhất, và đây là thứ hai, và lớp thứ ba, và mỗi lớp tạo nên một ý nghĩa. Chúng tôi đang kéo đổ tường phòng trưng bày. "Trong ra ngoài." Một mẫu toàn thân từ bản thân tôi. Sâu khoảng 8 inch.
Khi tôi đang thực hiện nó, làm việc với những người sáng tạo tôi luôn tự hỏi -- và giờ, bạn biết đấy, tôi đã đến mức nghi ngờ nhận thức -- mỗi khi thấy một con chim bay trên trời, nó khiến tôi cảm thấy như: liệu có điều gì đằng sau, có dấu vết nào trên đó, mà con người chúng ta không thấy? Liệu có cách nào lưu giữ ý nghĩ trong nghệ thuật thị giác? Tôi không thể tìm thấy nó. Nhưng một giải pháp xuất hiện sau khi tôi đã im lặng và ngừng làm việc trong 6 hay 7 tháng, trong phòng vệ sinh, khi đang chuyển bình dầu thơm từ chất đặc tới khí. Nó gọi là Odonil. Đây là tác phẩm tôi tạo từ chất liệu đó. Quá trình làm bức tượng rất thú vị, bởi tôi đã viết thư cho Balsara, người sản xuất bình dầu thơm tên Odonil đó, nói rằng "Chào ngài, tôi là một nghệ sĩ. Đây là catalog của tôi. Ngày có thể giúp tôi tạo bức tượng này được không?" Họ không bao giờ hồi âm cho tôi. Khi đó tôi nghĩ "Mình sẽ tới Cục Hỗ trợ Doanh nghiệp quy mô nhỏ xin giúp đỡ." Tôi nói với họ "Tôi muốn thành lập một công ty dầu thơm." Họ nói "Tất nhiên là được. Đây là phí báo cáo dự án, và chúng tôi sẽ cho anh biết mọi chi tiết." và họ đã làm thế. Cuối cùng, tôi trở lại gặp họ và nói "Cái này không phải để mở công ty, chỉ là để thực hiện tác phẩm của riêng tôi. Hãy vui lòng đến buổi trưng bày." Và họ đã đến. Tác phẩm này đang ở trong Quỹ Nghệ thuật Devi tại Delhi.
Ở Ấn Độ, không ai thực sự bàn luận các tác phẩm nghệ thuật. Họ luôn nói về cảm thụ nghệ thuật. Bạn mua cái này với 3000 rupe, nó thành 30000 trong hai tháng. Đấy là mắt ghép đang nảy chồi, nhưng cũng có một số nhà sưu tầm thu nhận những tác phẩm có thể xuống giá trị. Và cái này được mua bởi Anapum -- giống như là, đến cuối cùng, anh ta sẽ không có gì, bởi nó sẽ bay hơi. Đây là sau vài tuần. Đây là sau vài tháng. Nó hoàn toàn chỉ là việc nghi ngờ những giả định có sẵn. Nếu ai đó nói "Ồ, tôi thấy bức tượng chân dung," nó có thể không còn là bức tượng sau vài tháng. Và nếu họ nói nó là chất rắn nó sẽ không còn là chất rắn, nó sẽ bay hơi. Và nếu họ nói họ không có được nó, điều đó không không đúng, bởi nó ở trong không khí. Nó vẫn ở trong phòng trưng bày đó hay bảo tàng đó. Họ đã hít nó vào, nhưng họ không nhận thức được nó.
Khi tôi đang thực hiện tác phẩm đó, bố và mẹ tôi, họ nhìn nó và nói "Sao con toàn chọn những chủ đề tiêu cực vậy?" Và tôi hỏi "Mẹ muốn nói gì?" "Ánh sáng tạo bóng tối và giờ thì bản thân tự bốc hơi. Con không nghĩ nó hướng tới cái chết sao?" họ hỏi. "Đương nhiên là không. Đối với con," Tôi đang nghĩ, "nó được ẩn trong khối vật chất nhỏ bé, nhưng khoảnh khắc nó bay hơi, nó đã hòa vào làm một với vạn vật." Nhưng bà ấy nói "Không. Mẹ vẫn không thích nó. Là một nhà điêu khắc con có thể tạo ra thứ gì đó từ hư vô không?" Tôi nói "Không mẹ à. Không thể. Bởi chúng ta có thể tạo một tác phẩm điêu khắc từ cát bụi hoặc đập vỡ bức tượng thành cát bụi, nhưng không có nơi nào để ta lấy cát bụi đem vào vũ trụ được."
Tôi làm tác phẩm này cho bà. Nó tên là "Thiên thần đang xuất hiện." Đây là ngày đầu tiên. Nó trông như một cái đang trở thành cái kia. Đây vẫn là nó sau vài ngày. Đây là sau 15, 20 ngày. Qua khe nhỏ giữa hộp kính và lớp gỗ, không khí đi xuống dưới bức tượng và tạo ra tác phẩm kia. Điều này cho tôi niềm tin lớn lao hơn. Điêu khắc bay hơi cho tôi niềm tin lớn hơn rằng có thể có rất nhiều khả năng để nắm bắt cái vô hình.
Thứ bạn đang thấy bây giờ tên là "Điềm báo bóng tối." Và điều tôi muốn nói đó là ta không thấy bóng tối, và ta cũng không thấy ánh sáng. Chúng ta thấy nguồn sáng. Chúng ta thấy nó phản chiếu ở đâu, nhưng ta không thấy chúng chúng tồn tại. Bạn biết đấy, đó là vì sao bầu trời đêm, ta thấy bầu trời tối đen, nhưng nó luôn tràn đầy ánh sáng. Khi chúng phản chiếu trên mặt trăng, ta thấy nó. Điều tương tự xảy ra trong phòng tối. Tinh thể hạt bụi sẽ, tương tự, phản chiếu ánh sáng, và ta nhận ra sự tồn tại của ánh sáng. Thế nên chúng ta không thấy bóng tối, không thấy ánh sáng, chúng ta không thấy trọng lực, không thấy dòng điện. Thế nên tôi đã bắt đầu công việc này để khám phá sâu hơn cách tạo hình khoảng trống giữa vật này và vật khác. Bởi, trong nghệ thuật thị giác, tôi đang thấy cái này, và tôi đang thấy cái kia -- nhưng làm sao để điêu khắc chúng? Nếu ta tạo hình chúng, điều này có hai điểm liên quan. Mặt này biểu hiện cái này. Và mặt kia biểu hiện sàn nhà. Tôi làm việc này như là một thí nghiệm về dội bóng. Đây là một hộp có nếp sóng và bóng của nó. Và cái thứ hai -- thời điểm bạn đem bất cứ cái vô hình nào vào thế giới hữu hình nó sẽ có tất cả những đặc điểm của cái hữu hình. Vậy nên nó có bóng. Lúc đó tôi nghĩ, được rồi, tôi sẽ tạo hình nó. Một lần nữa, nó trở thành một sự vật. Một lần nữa, tỏa sáng. Và cái thứ ba. Vậy nên thứ bạn nhìn thấy chỉ là cái bóng của bóng của một cái bóng. Và tại đó, không có bóng. Tôi nghĩ rằng "Ồ, tuyệt. Tác phẩm đã được hoàn thành." Bạn có thể thấy các chi tiết.
Cái này được gọi là "Trong lực." Đây gọi là "Hơi thở." Chỉ là hai cái lỗ trên tường phòng trưng bày. Đây là một bức tường giả, bao gồm 110 ft. khối. Cái lỗ đó thực sự làm cho không khí đi ra và đi vào. Thế nên nơi nó diễn ra, chúng ta có thể thấy, nhưng điều gì đang diễn ra chỉ là vô hình. Đây là từ một buổi trưng bày tên là "Vô hình" tại phòng triễn lãm Talwar. Đây gọi là "Kaayam." Chi tiết.
Điều mà tôi biết nói với các bạn, các giác quan của chúng ta thật hạn chế, ta không thể nghe mọi thứ, ta không thể thấy mọi thứ. Chúng ta không cảm thấy "Tôi đang chạm vào không khí," nhưng nếu con gió nhẹ thổi nhanh hơn một chút, tôi có thể cảm thấy nó. Vậy nên mọi khái niệm về thực tế của ta đều là qua những giác quan hạn chế này. Đề nghị của tôi là, liệu có cách nào coi tất cả những điều này chỉ như một biểu tượng hay dấu hiệu? Và để thực sự đi đến thực chất, chúng ta cần vượt qua, tới mặt bên kia của bức tường, như trái logic, như vô hình. Bởi khi ta thấy ai đó đi, ta thấy dấu chân. Nhưng nếu ta cắt dấu chân đó ra từ tổng thể và cố gắng phân tích nó, bạn sẽ không thể tìm ra điểm mấu chốt vì hành trình thực sự diễn ra giữa những dấu chân đó, và những dấu chân chỉ làm tốn thời gian.
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Điêu khắc của Alwar Balasubramaniam là một trò chơi với thời gian, hình dạng, bóng tối, phối cảnh: bốn cảm nhận tinh tế có khả năng bộc lộ -- hoặc ẩn giấu -- những điều thực sự ở đó. Tại TED Ấn Độ, người nghệ sĩ chiếu những slide ảnh các tác phẩm nghệ thuật sắp đặt phi thường của anh.
Sculptor, painter and printmaker Alwar Balasubramaniam makes work that crosses the boundary between art, perception and life. Full bio »
Translated into Vietnamese by Lace Nguyen
Reviewed by Ngan Nguyen H
Comments? Please email the translators above.
14:51 Posted: Apr 2007
Views 619,602 | Comments 79
17:55 Posted: Feb 2010
Views 375,386 | Comments 175
06:34 Posted: Jan 2010
Views 206,367 | Comments 31
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.