1 cách đơn giản để bắt đầu la cùng nhìn vào TED. Và bạn đang ở website này, biết được vì sao chúng ta ở đây, những gì đang diễn ra mà không có bất cứ sự khó khăn nào cả. Trí tuệ nhân tạo tốt nhất trên thế giới có lẽ cũng thấy nó thật phức tạp và rối rắm, nhưng chú chỏ nhỏ Watson của tôi sẽ thấy nó thật đơn giản và dễ hiểu, nhưng nó thực ra không hiểu gì cả. (khán giả cười) Nó sẽ có một thời gian vui vẻ Và tất nhiên, nếu bạn là diễn giả, giống như Hans Rosling ở đây người diễn giả sẽ thấy việc này thật sự khó. Nhưng trong trường hợp của Hans Rosling, Ngày hôm qua, anh ta có một vũ khí bí mật trong màn biểu diễn nuốt kiếm của anh ấy theo nghĩa đen. Và tôi phải nói rằng tôi đã nghĩ đến một vài vật mà tôi có thể cố gắng nuốt ngày hôm nay và cuối cùng đã phải chịu thua nhưng anh ấy đã làm được và điều đó thật tuyệt vời
Puck không chỉ cõ nghĩa là chúng ta bị lừa về mặt từ ngữ mà nói chung chúng ta cũng dễ dàng bị lừa. Shakespeare đã chỉ ra rằng chúng ta chúng ta đi xem kịch chỉ để bị lừa cho nên chúng ta thật sự mong chờ nó chúng ta đi xem ảo thuật chỉ để bị lừa Và điều này làm cho nhiều thứ trở nên thú vị, nhưng cũng gây khó khăn khi chúng ta muốn hiểu về thế giới của chúng ta, hay chính bản thân chúng ta.
và bà bạn của chúng ta, Betty Edwards, người ở trên bức hình bên phải của ..., cho lớp học vẽ xem hai cái bàn này và nói vấn đề của các em với việc học vẽ không phải là các em không thể điều khiển tay mà là cách bộ não của các em cảm nhận hình ảnh là sai Các em cố gắng cảm nhận hình ảnh thành các vật thể hơn là xem có gì thật sự ở đó Và để chứng minh điều đó, bà ấy nói, kích thước và hình dáng chính xác của những cái bàn này là như nhau, và tôi sẽ chứng minh cho các bạn thấy Bà ấy chứng minh bằng giấy bìa cứng, nhưng bởi vì tôi có ở đây một cái máy vi tính rất đắt tiền Tôi sẽ xoay cái bàn này và.. Và tôi đã thấy điều này, như hàng trăm lần trước, Bởi vì tôi dùng cái này cho tất cả mọi bài nói chuyện của tôi-- Tôi vẫn không thể thấy rằng hai cái bàn này có cùng kích thước và hình dáng, và tôi nghi ngờ là bạn cũng giống như tôi thôi.
Vậy nghệ sĩ làm gì? Nghệ sĩ đo đạc Họ đo đạc rất, rất cẩn thận Và nếu các bạn đo rất cẩn thận với một bàn tay cứng ngắc và một cái thước thẳng bạn sẽ thấy rằng hai hình này có kích thước y hệt nhau và người Talmud đã nhận thấy điều này từ rất lâu rồi, họ nói rằng chúng ta nhìn mọi vật không phải như chúng vốn có, mà chính là chúng ta như thế nào Chắc chắn là tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với người có ý tưởng này nếu họ thật sự theo nó đến kết luận cuối cùng
Cho nên nếu thế giới không như nó vẫn như thế, và chúng ta nhìn mọi vật như chính chúng ta thì cái mà chúng ta gọi là thực tế, chi là một dạng ảo giác diễn ra bên trong bộ não. Nó chỉ như một giấc mơ lúc chúng ta đang thức Và việc hiểu rằng đó là nơi chúng ta tồn tại là một trong những trở ngại lớn nhật trong lịch sử loài người Và những gì đơn giản và dễ hiểu thật ra lại không đơn giản và dễ hiểu và những thứ gì chúng ta nghĩ là phức tạp lại đơn giản và dễ hiểu Bằng cách nào đó chúng ta phải hiểu bản thân để vượt qua những sai lầm của chúng ta Chúng ta nghĩ bản thân như một loại kênh ồn ào Cách tôi nghĩ là, chúng ta không thể học nhìn cho đến khi chúng ta thú nhận là chúng ta mù Một khi bạn bắt đầu một cách khiêm tốn bạn có thể bắt đầu tìm ra cách xem xét mọi vật Và những gì đã xảy ra trong bốn trong năm vừa qua là con người đã sáng tạo ra những "tư tưởng" như những phần nhỏ của bộ não, tạo nên từ nhữn ý tưởng lớn lao, giúp chúng ta nhìn nhận thế giới theo nhiều cách khác nhau Và những thứ này trong dạng thiết bị cảm ứng kính thiên văn, kính hiển vi- bộ máy lí luận những cách suy nghĩ khác nhau, và quan trọng nhất, trong khả năng thay đổi ý kiến về mọi vật
Tôi sẽ nói thêm về vấn đề này Chính sự thay đổi trong ý kiến này và những gì chúng ta nghĩ là chúng ta cảm nhận được là những thứ giúp chúng ta phát triển trong bốn trăm năm qua hơn tất cả những phát triển trong phần lịch sử còn lại của loài người Nhưng tôi biết những thứ đó lại không được dạy trong chương trình từ mẫu giáo đến lớp 12 ở Mỹ
Vì vậy một trong những thứ đi từ đơn giản đế phức tạp đó là khi chúng ta làm gì nhiều hơn, chúng ta thích thứ đó nhiều hơn. Nếu chúng ta làm được nhiều thứ hơn một cách ngu ngốc điều đơn giản trở nên phức tạp Và sự thật là chúng ta có thể tiếp tục làm như vậy rất lâu Nhưng Murray Gell-Mann đã bàn về "các vật ứng biến" ngày hôm qua hay còn có tên gọi khác là "kiến trúc" như là một phép ẩn dụ cho việc lấy những vật liệu bình thường và nghĩ ra những cách không hiển nhiên, không đơn giản để kết hợp những vật liệu đó. Và những gì Murray nói hôm qua về vấn đề vẻ đẹp tự nhiên, lại có những đặc điểm giống nhau ở các cấp khác nhau, tất cả chỉ có nghĩa là các phần tử nhỏ rất xa nhau và chúng di chuyển hỗn loạn 3 điều này dẫn đến những cấp độ khác nhau trong thế giới phức tạp của chúng ta.
Nhưng đơn giản như thế nào? Khi tôi thấy những thứ "Gapminder" của Rosling vài năm trước Tôi nghĩ rằng đó là thứ tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy trong việc thể hiện những ý tưởng phức tạp một cách đơn giản Nhưng sau đó tôi nghĩ rằng có thể nó quá đơn giản Và tôi đã cố gắng thử và kiểm tra xem những xu hướng đơn giản này có thật sự đúng với những ý tưởng và nghiên cứu khác không, Và tôi thấy rằng chúng rất hợp với nhau Vì vậy Roslings đã có thể đạt được sự đơn giản mà không phải lấy đi những dữ liệu quan trọng
Trong khi bộ phim chúng ta xem hôm qua về sự mô phỏng phần bên trong một tế bào Là một nhà cựu sinh vật học phân tử, tôi không thích bộ phim đấy một chút nào Không phải bởi vì nó không đẹp hay gì đấy Mà nó thiếu đi kiến thức mà hầu hết sinh viên không hiểu vè sinh vật học phân tử, và đó là, tại sao hai vật thể phức tạp lại có khả năng tìm đến nhau một cách chính xác và kết hợp với nhau và tạo nên phản ứng? Và những gì chúng ta thấy hôm qua đó là mọi phản ứng đều là ngẫu nhiên Chúng chỉ bay trong không khí, va đập vào nhau và mọi thứ xảy ra Nhưng sự thật là những phân tử này xoay với tốc độ khoảng một triệu vòng một giây Kích thước của chúng thay đổi mỗi 2 phần tỉ giây Chúng tập trung lại với nhau, ép chặt vào nhau va chạm với nhau Và nếu các bạn không hình dung được trong đầu về mô hình này, thì những gì xảy ra bên trong một tế bào hoàn toàn bí hiểm và ngẫu nhiên Và tôi nghĩ rằng đó là một điều sai lầm khi bạn cố gắng dạy môn khoa học.
Vì vậy một điều khác chúng ta làm là nhầm lẫn giữa sự phức tạp của người lớn với việc hiểu rõ bản chất của một số nguyên tắc. Vì vậy một cậu bé 14 tuổi hiểu được phiên bản này của định lý Pythago, phiên bản này thật sự là một cách chứng minh tinh vi và thú vị nhưng thật sự đó không phải là cách tốt để bắt đầu học toán. Vì vậy cách trực tiếp hơn, cho nhiều cảm xúc về toán học hơn là cách gần giống với cách chứng minh của Pythago như thế này. Chúng ta có tam giác này, nếu chúng ta vẽ thêm xung quanh hình vuông C ba tam giác nữa, chúng ta vẽ lại toàn bộ hình này chúng ta nhận thấy rằng có thể di chuyển những tam giác này xuống dưới như thế này và còn lại 2 vùng có vẻ khả nghi Và thế là chúng ta đã chứng minh xong Và cách chứng minh này là cách mà các bạn cần học khi bạn học toán để hiểu được ý nghĩa của nó trước khi bạn học 12 hay 1500 cách chứng minh của định lý Pythago đã được phát hiện.
Nào bây giờ chúng ta sẽ bàn về những đứa trẻ. Đây là một giáo viên rất khác thường cô ấy là giáo viên mẫu giáo và lớp một nhưng thật sự là một nhà toán học bẩm sinh Cô ấy giống như bạn nhạc sĩ jazz của bạn, tuy cô ấy chưa từng học về âm nhạc nhưng lại là một nhạc sĩ tuyệt vời. Cô ấy có cảm nhận về toán học Và đây là những cô cậu bé sáu tuổi, cô giáo bảo những cô cậu bé này làm ra những hình khác nhau từ một hình ban đầu Các học sinh chọn hình chúng thích, hình kim cương, hay hình vuông, hình tam giác, hay hình thang-- và chúng cố gắng làm những hình ban đầu thành những hình to hơn và giống hình ban đầu. Bạn có thể thấy rằng những hình thang rất khó làm.
Và cô giáo viên này cho các học sinh làm một thứ ban đầu như là những tác phẩm nghệ thuật và sau đấy là khoa học. Bọn trẻ sẽ tạo nên những tác phẩm này. Bây giờ cô ấy cho học sinh nhìn và làm nhũng công việc tưởng như là nhàm chán này, Tôi đã suy nghĩ không hiểu vì sao, cho đến khi cô ấy giải thích là để làm chậm học sinh lại để chúng suy nghĩ Học sinh cắt những miếng bìa cứng thành từng miếng nhỏ và dán chúng lại với nhau
Nhưng ý nghĩa của những việc này là để cho học sinh điền vào bảng "Các em có nhận thấy các em vừa làm gì không?" Lauren 6 tuổi nhận thấy rằng cái đầu tiên cần một miếng và cái thứ hai cần 3 tổng cộng cần đến 4 miếng cho cái đó Cái thứ 3 cần 5, và tổng cộng là 9 miếng cho cái đó Và đến cái tiếp theo. Và em ấy thấy ngay rằng những miêng gạch cần thêm vào xung quanh cạnh này sẽ gấp đôi lên Em ấy rất tự tin để làm những số này Và em ấy biết rằng phải bình phương những con số này lên, cho đến con số 6. Em ấy không biết 6 nhân 6 là bao nhiêu và 7 nhân 7 là bao nhiêu Nhưng sau đó em ấy tự tin trở laị Đó là những gì Lauren làm.
Và sau đấy cô giáo Gilian Ishijima cho các em học sinh mang tất cả những tác phẩm đến trước phòng, và để chúng lên sàn Và mọi người ồ lên. Ôi trời ơi! Tất cả mọi thứ đều giống nhau! Quy luật nhân lên là không thay đổi với tất cả mọi hình. Và những nhà toán học và khoa học trong các bạn sẽ nhận ra rằng hai quá trình này là phương trình đạo hàm bậc nhất và phương trình đạo hàm bậc hai được tìm ra bởi một em học sinh 6 tuổi. Điều đấy thật tuyệt vời. Đây không phải là điều chúng ta hay dạy những em học sinh 6 tuổi
Hãy xem bằng cách nào chúng ta có thể dùng máy vi tính để giải những bài toán này. Ý tưởng đầu tiên chỉ để chỉ cho các bạn thấy cách trẻ con hay làm Tôi sẽ dùng phần mềm trên chiếc máy tính 100 đô Mỹ này Tôi vẽ một cái xe ô tô nhỏ ở đây Tôi sẽ vẽ rất nhanh, vẽ thêm một cái bánh xe to Tôi đã có vật thể xe ô tô, tôi có thể tùy biến vật thể này Tôi sẽ gọi đây là xe ô tô. Mỗi lần tôi ấn nút, cái xe xoay. Nếu tôi muốn làm một đoạn mã để làm đi làm lại hành vi này Tôi chỉ việc kéo thả những dòng lệnh này . Tôi có thể lái chiếc xe này bạn có thể thấy chiếc xe xoay bởi con số 5 trong dòng lệnh này không? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi chuyển xuống 0? Cái xe đi thẳng. Đó là cả một khám phá lớn cho một đứa trẻ 9 tuổi Cho cái xe đi theo hường khác nhưng tất nhiên đấy giống như hôn em gái bạn cũng như là lái xe. Bọn trẻ muốn có một cái vô lăng chúng ta sẽ vẽ một cái vô lăng Chúng ta sẽ gọi đây là cái bánh lái Xem cái bánh lái này đang hướng về đâu Nếu tôi xoay cái bánh xe, bạn có thể thấy rằng các con số chuyển từ âm sang dương Đó giống như một lời mời để lấy những con số này và thả vào dòng lệnh ở đây. Và bây giờ tôi có thể điều khiển cái xe này với cái bánh lái.
Thật thú vị. Bạn đã biết trẻ em gặp khó khăn thế nào với các ẩn số Nhưng nếu học bằng cách này, trong một tình huống giả định chúng sẽ không bao giờ quên ẩn số là gì và làm cách nào để dùng nó. Chúng ta có thể làm lại theo cách Gilian Ishijima đã làm Nếu bạn nhìn đoạn mã này tốc độ sẽ luôn là 30. Chúng ta sẽ di chuyển cái xe với tốc độ như thế Tôi sẽ vẽ những cái chấm nhỏ cho từng cái Chúng cách đều nhau vì chúng đều cách xa 30 Và nều tôi làm cách này như một đứa trẻ 6 tuổi làm bằng cách tăng tốc độ gấp đôi mỗi lần, và sau đó tôi tăng khoảng cách theo tốc độ mỗi lần Tôi sẽ được gì? Chúng ta sẽ có hình ảnh mà một đứa trẻ 9 tuổi sẽ gọi là sự tăng tốc.
Như vậy thì trẻ con học khoa học như thế nào?
Giáo viên: Những vật thể các em nghĩ sẽ rơi xuống đất cùng lúc--
Giáo viên: Đừng để ý đến những gì người khác đang làm. Ai có quả táo?
Alan Kay: Họ có những cái đồng hồ bấm giờ nhỏ Giáo viên: Bây giờ các em có những gì? Lúc trước các em có những gì? Alan Kay: Đồng hồ bấm giờ không đủ chính xác.
Giáo viên: Lấy quả bóng cao su--
Cô học sinh: Ta có một quả tạ và một quả bóng cao su, Bởi vì chúng có khối lượng hoàn toàn khác nhau. Và nếu các em thả các quả bóng cùng lúc, Chúng có lẽ sẽ rơi cùng tốc độ
Alan Kay: Chắc chắn là Aristotle không bao giờ hỏi một đứa trẻ về thí nghiệm thả quả bóng này cả, Bởi vì chắc chắn là Aristotle không bao giờ làm thí nghiệm này cả Và St. Thomas Aquinas cũng vậy. Cho đến khi Galileo thật sự làm thí nghiệm này thì một người lớn mới suy nghĩ như một đứa trẻ Chỉ mới 400 năm trước. Trong mỗi lớp học 30 học sinh ta lại có một học sinh hiểu các vấn đề ngay lập tức.
Nếu chúng ta muốn xem một cách gần hơn Chúng ta hãy xem một đoạn phim về những gì xảy ra, cho dù chúng ta xem chậm lại những đoạn phim này, cũng thật khó để thấy điều gì đang xảy ra. Chúng ta có thể đặt các khung hình cạnh nhau. hoặc đặt chúng chồng lên nhau. Khi những đứa trẻ nhìn thấy điều này, chúng sẽ nhận ra: "À, sự tăng tốc" nhớ lại bốn tháng trước khi chúng di chuyển những chiếc xe. và khi chúng bắt đầu đo đạc để tìm ra sự tăng tốc làm gì Và tôi đang đo từ đáy của một hình đến đáy của hình tiếp theo, và khoảng 1/5 giây sau chúng càng lúc càng nhanh Và nếu tôi dồn những thứ này lại với nhau, chúng ta sẽ thấy sự khác nhau giữa chúng, sự tăng tốc là không đổi Và bọn trẻ nói, ồ phải, sự tăng tốc ổn định Chúng ta đã làm thứ này rồi Bằng cách nào chúng ta có thể kiểm chứng đó là sự tăng tốc ổn định? Chúng ta không thể biết gì nhiều nếu chỉ thả trái bóng xuống Nhưng nếu chúng ta thả trái bóng xuống và cho đoạn phim chạy cùng lúc Ta có thể thấy ta đã tìm ra một mô hình vật lý chính xác.
Galileo đã làm điều này rất thông minh bằng các cho một trái bóng chạy xuống dưới những dây đàn. Tôi lấy những quả táo này ra chỉ để nhắc tôi nói với các bạn rằng đay thật sự là một loại câu chuyện kiểu như Newton và trái táo Nhưng đấy là một câu chuyện hay. Và tôi nghĩ là tôi sẽ làm một thứ trên chiếc máy vi tính 100 đô này chỉ để chứng minh là những vấn đề này là thật. Một khi bạn có trọng lực tăng tốc độ chừng này tăng tốc độ con tàu. Nếu tôi bắt đầu trò chơi này Chiếc phi thuyền sẽ bị rơi. Nhưng nếu tôi chống lại trọng lực, và đây-- Ối (Khán giả cười) Một lần nữa Được không?
Tôi nghĩ cách tốt nhất để kết thúc là hai câu nói này Marshall McLuhan nói "Trẻ con là thông điệp chúng ta gửi vào tương lai" Nhưng nếu bạn nghĩ lại trẻ con thật sự là tương lai mà chúng ta gửi vào tương lai Hãy quên những thông điệp đi. Trẻ con là tương lai Và trẻ con ở các nước thế giới thứ nhất và thứ 2 và đặc biệt là trẻ em ở các nước thế giới thứ ba cần những người thầy Và mùa hè này chúng ta sẽ hoàn thành 5 triệu chiếc máy vi tính giá 100 đô mỗi chiếc và có thể là 50 triệu chiếc năm sau Nhưng chúng ta không thể tạo nên một nghìn giáo viên mới trong mùa hè này Có nghĩa là một lần nữa chúng ta có thứ mà chúng ta có thể nhưng vấn đề truyền đạt kiến thức từ một hệ thống truyền tải thông điệp iChat đơn giản đến những thứ sâu xa hơn đang thực sự thiếu. Tôi tin rằng điều này phải được thưc hiện trong một loại giao diện mới và loại giao diện mới này có thể được thực hiện với chi phí khoảng 100 triệu đô Nghe có vẻ nhiều nhưng khoảng chi phí đó chỉ bằng những gì chúng ta tiêu ở Iraq trong vòng 18 phút Chúng ta tiêu tốn 8 tỉ đô một tháng. 18 phút là 100 triệu đô Vì vậy số tiền này thật sự rất rẻ Và như Einstein đã nói "Mọi thứ nên đơn giản hết mức có thể, nhưng không thể đơn giản hơn được nữa" Cảm ơn các bạn
You can share this video by copying this HTML to your clipboard and pasting into your blog or web page. This video will play with subtitles.
You either have JavaScript turned off or have an old version of the Adobe Flash Player. To view this rating widget you
need to get the latest Flash player.
If your browser allows only "trusted sites" to execute Javascript, you should add the "googleapis.com" domain to your whitelist to allow our Flash detection to work properly.
Got an idea, question, or debate inspired by this talk? Start a TED Conversation.
Nổi tiếng vì trí thông minh xuất chúng và tính cách mạnh bạo, Alan Kay mô tả các kỹ thuật tốt hơn cho công tác dạy trẻ bằng cách sử dụng máy tính để mô phỏng trải nghiệm theo toán học và khoa học mà chỉ máy tính mới có thể thực hiện.
One of the true luminaries of personal computing, Alan Kay conceived of laptops and graphical interfaces years before they were realized. At XeroxPARC, Apple, HP and Disney, he has developed tools for improving the mind. Full bio »
17:37 Posted: Aug 2006
Views 194,506 | Comments 93
17:43 Posted: May 2008
Views 468,313 | Comments 54
17:57 Posted: Mar 2008
Views 981,869 | Comments 176
Just follow the guidelines outlined under our Creative Commons license.
This comment will be attributed to . Not ? Sign Out.